Hôm nay,  

Chợ Vàm

21/08/201906:30:00(Xem: 8491)

Hồ Thanh Nhã

    

 

           Chợ Vàm

 

Chợ họp trên sông trời đứng bóng

Dãy xuồng nhô nhấp nước sông xuôi

Chợ Vàm tháng Tám lơ thơ khách

Con nước ươn từ buổi sớm mai

 

Chèo ghe đi chợ trên sông nước

Man mác tình quê mấy bến bờ

Ai biết phù sa chia mấy nhánh ?

Mấy giòng trong đục đất quê xưa

 

Thương hiệu treo từng những nhánh tre

Hoa Xuân , cây trái , bún hay chè

Mỗi ghe mỗi quán chèo lưu động

Bốn hướng sông hồ họp chợ quê

 

Là em cô quán trên xuồng nhỏ

Sáng bán cà phê nấu hỏa lò

Áo trắng bay theo làn gió nhẹ

Cũng còn vương vấn chút than tro

 

Quán nhỏ xuồng neo sào đợi khách

Chợ Vàm sông nước mấy nông sâu ?

Là đây mấy mảnh đời phiêu bạt

Cùng nhánh phù sa nước đổi màu

 

Hai ba xuồng sát xuồng cô quán

Từng ngụm cà phê ấm gió về

Mấy cụm lục bình trôi nước cuốn

Bềnh bồng như những mảnh đời quê

 

Bóng chiều xuống thấp đầu con rạch

Tan chợ em về cuối nhánh sông

Chợ vãn hỏa lò than cũng tắt

Nước ròng chèo ngược…mấy long đong

 

Em về nón lá không còn nắng

Bãi mía đầu doi gió đổi chiều

Từng lớp mù sương trên ngọn sóng

Cũng buồn thân thế nặng lòng theo

 

Em về Cái Mít ba doi lớn

Hai vịnh …còn sâu mấy nỗi niềm

Dãy đáy hàng khơi đèn thấp thoáng

Mù xa cửa biển ánh sương đêm

 

Một đời hạ bạc lênh đênh sóng

Trôi nổi ngày qua lớp thủy triều

Ngư hỏa đối sầu đêm tịch mịch

Gió mùa đưa đẩy cánh bèo theo

 

Thương hồ hạ bạc đôi đời khác

Rồi cũng tương giao nước một giòng

Cũng lớp mù sương xa mấy dặm

Nghe lòng nằng nặng sóng song song …

 

                     Hồ Thanh Nhã

 

blank                              

 

   Chợ nổi Cái Bè – Nét văn hóa miền Tây sông nước 

  

Chợ nổi Cái Bè họp dọc theo cù lao Tân Phong ở đoạn sông Tiền ( Tỉnh Tiền Giang ) giáp ranh giữa 3 tỉnh : Tiền Giang , Vĩnh Long và Bến Tre . Thường thì các chợ nổi đều hiện diện ở miền Tây , Chợ nổi là nét văn hóa đặc thù của sông nước miền Tây .Chợ họp trên sông , giữa một vùng sông nước bao la là hàng trăm ghe xuồng của cư dân quanh vùng nhộn nhịp buôn bán . Chợ họp cả ngày nhưng tấp nập nhất là vào buổi sáng . Trên các thuyền đều chất đầy hàng hóa , phổ biến nhất là trái cây , rau củ quanh vùng đó . Nét riêng mỗi thuyền là có cặm cây sào trên đó treo lủng lẳng các sản phẩm mà ghe mình bán . Địa điểm họp chợ nổi thường là các khúc sông không quá rộng và cũng không quá sâu vì rất nguy hiểm khi neo đậu xuồng ghe .

Đồng bằng sông Cữu Long là xứ nhiệt đới gió mùa nên trái cây , rau củ rất đa dạng , phong phú nên mùa nào cũng có thể mua bán các mặt hàng của địa phương mình cư ngụ .Hệ thống kinh rạch sông ngòi chằng chịt , tạo điều kiện cho các thương lái có thể len lỏi khắp nơi tìm mua các nông sản tại vườn với giá rẻ .

Khu chợ nổi Cái Bè là nơi tiếp giáp của 3 tỉnh Tiền Giang , Bến Tre và Vĩnh Long , là 1 trong 3 chở nổi đầu mối lớn nhất ở miền Tây , nên chợ nổi Cái bè lúc nào cũng đông đúc , sung túc các loại hàng hóa từ nông sản đến thủy sản . Du khách có thể đến chợ nổi bằng nhiều phương tiện như xe đò , xe lam , xe máy …Ở đây nếu du khách muốn tận mắt thấy các hoạt động đông đúc , tấp nập xuồng ghe và xem các hình thức buôn bán trên sông nước thì nên đi vào buổi sáng sớm . Buổi sáng lúc nào chợ cũng nhộn nhịp buôn bán nhiều nhất và tập trung nhiều nhất các loại nông sản . Để có thể tham quan một vòng chợ nổi , bạn có thể thuê thuyền đi chợ nổi . Một chiếc xuồng ba lá đậm chất miền Tây có thể thuê từ giá 150 đến 200 ngàn đồng cho 3 người ngồi . Ngoài ra bạn có thể mua vé trọn gói để đi trọn vòng tham quan chợ nổi , các làng truyền thống , vườn trái cây và tham dự các buổi biểu diển đờn ca tài tử .

Nếu  đi vào buổi chiều , các bạn có dịp ngắm hoàng hôn trên sông nước . Hoàng hôn cũng là lúc cả khu chợ lên đèn , mang chút thơ mộng , trầm buồn . Đây cũng là lúc đẹp nhất , lung linh nhất của khu chợ nổi .

Với nhiều loại hàng hóa đa dạng , chợ nổi Cái Bè nổi tiếng với các loại trái cây chuyên canh như bưởi da xanh , vú sữa Lò Rèn , quit Cái Bè . Vì là loại chợ nổi đầu mối nên  có lượng trái cây của tỉnh Tiền Giang  đầy đủ nhất . Bạn hàng các nơi khác tới đây mua sỉ hàng về bán lẻ ở địa phương mình . Chợ nổi Cái Bè còn bán các loại thức ăn uống . Các xuồng nhỏ len lỏi giữa các thuyền lớn bán trái cây , rau củ để bán các đồ ăn thức uống như cà phê , nước uống và đồ điểm tâm sáng cho người đi chợ như hủ tiếu , cháo lòng , bánh canh..Du khách đến tham quan chợ nổi có những phút thư thái giữa bốn bề sông nước mà nhâm nhi ly cà phê bốc khói nấu bằng bếp lửa lò trên ghe bán thức uống ./.

  

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Tư bản sẽ bán cho chúng ta sợi dây thòng lọng để treo cổ chúng”, Chủ bút Peter Hartcher của tờ The Sydney Morning Herald hôm 1/5/2020 trích câu nói của Lenin mở đầu bài bình luận “Tiền hay chủ quyền của chúng ta: Trung cộng không cho chúng ta sự chọn lựa.” Ông Hartcher áp dụng lời nói của Lenin vào trường hợp của nhà tư bản hầm mỏ Úc Andrew Forrest, đang nối giáo cho Trung cộng bán đứng chủ quyền nước Úc: “Tư bản bán cho chúng ta quặng sắt để chúng ta rèn xiềng xích chúng lại”.
Nhân dịp kỷ niệm 50 năm di cư từ Bắc vô Nam, lang tôi xin ra ngoài lãnh lực y học, ghi lại vài hàng về biến cố đau buồn này. Để khỏi “Lạc bất tư Thục”, ham vui mà quên cả quê hương, bản quốc… Một quê hương còn nhiều tai ương. Đang giờ học Việt văn của giáo sư Nguyễn Tường Phượng thì tôi được nhân viên phòng Giám học kêu xuống gặp người nhà. Tôi học lớp Đệ Tam ban A Trung Học Chu Văn An ở Hà Nội.
Đành rằng Hoa Kỳ là một cường quôc trên thế gới, nền ngoai giao rất đa đoan, phức tạp. Chính sách của Hoa Kỳ dưới thời bất cứ tổng thống nào cũng chỉ phục vụ quyền lợi của dân chúng Hoa Kỳ, nhưng dù sao, như lời tổng thống Trần Văn Hương nói với đại sứ Hoa Kỳ Graham Martin trước khi chia tay vào tháng 4-1975: “Đã đến đỗi như vậy, Hoa Kỳ cũng có phần trách nhiệm trong đó.” (Trần Đông Phong, Việt Nam Cộng Hòa 10 ngày cuối cùng, California: Nxb. Nam Việt, 2006, tr. 353.)
Có lẽ nhằm mục đích để nhớ lại 40 năm sau cuộc chiến Vietnam-War, và cũng để đánh dấu 20 năm bình thường hóa quan hệ ngoại giao Viêt-Mỹ, Rory Kennedy, nhà đạo diễn cũng là người sản xuất điện ảnh, đã bắt đầu cho trình chiếu cuốn phim “The Last Days In Vietnam” hôm 17-January-2014 trong dịp lễ hội Sundance Film Festival. Phim dài 98 phút do bà thực hiện dựa trên sử liệu phim ảnh về cuộc chiến của Mỹ tại Việt Nam...
Trước thềm Đại hội 13 tình hình thực sự của chế độ XHCN đã được chuyên viên xác nhận chính thức như sau: “..đã xuất hiện ngày càng nhiều “nhóm lợi ích” tiêu cực, đã và đang ảnh hưởng, tác động đến mọi mặt của đời sống xã hội, nhất là ở những ngành, lĩnh vực quan trọng, liên quan trực tiếp đến cuộc sống của các tầng lớp nhân dân, như quản lý đất đai, tài chính - ngân hàng, đầu tư xây dựng cơ bản, khai thác tài nguyên. Thậm chí, “nhóm lợi ích” tiêu cực còn xuất hiện ở một số ngành, lĩnh vực vốn vẫn được coi là tôn nghiêm, liên quan đến an ninh quốc gia, như công tác tổ chức - cán bộ, phòng, chống tội phạm,... Một loạt vụ án tham nhũng, kinh tế nghiêm trọng, phức tạp bị khởi tố, điều tra, truy tố, xét xử trong thời gian gần đây liên quan đến nhiều tổ chức đảng, đảng viên, trong đó có cả cán bộ lãnh đạo cao cấp cho thấy, “nhóm lợi ích” đã leo cao, luồn sâu vào trong bộ máy Đảng và Nhà nước, đe dọa đến sự tồn vong của Đảng và chế độ.”
Toàn là thần chú và phép lạ cả. Điều mầu nhiệm là tuy chỉ được ăn bánh vẽ nhưng cả nước vẫn không ai kêu đói, và có người còn tấm tắc khen ngon. Mầu nhiệm hơn nữa là một dân tộc dễ chịu (và dễ dậy) tới cỡ đó mà vẫn sống sót được mãi cho đến đầu thế kỷ này.
Năm 2013, khi Tập Cận Bình nắm giữ hai chức vụ cao nhất trong đảng và chính quyền, với tham vọng lớn lao khi vạch ra cái bẫy “Nhất Đới Nhất Lộ”, nhằm thôn tính, quy về một mối từ kinh tế lẫn chính trị. Trung Quốc bỏ ra hàng nghìn tỷ Mỹ kim để ve vản, hối lộ quan chức thẩm quyền của các nước đồng lõa ký kết những dự án xây dựng. Bị sa vào bẫy nợ bao nhiêu, bị lệ thuộc vào Trung Cộng bấy nhiêu, từ thuê mướn trở thành đặc khu (lãnh địa của Trung Quốc) với 99 năm.
Vấn đề kỳ thị chủng tộc là chuyện rất bình thường ở đâu cũng có hết. Là người Việt sống tại hải ngoại chúng ta cũng không thể thoát ra khỏi vấn đề nầy. Tuy nhiên sự kỳ thị có ảnh hưởng nhiều hay ít đến nạn nhân hay không cũng còn tùy thuộc một phần lớn vào thái độ và cách suy nghĩ của mỗi người.
Vài năm vừa qua, giới quan sát quốc tế và quốc nội Hoa Kỳ đều nhận ra một điều là chính sách của Hoa Kỳ đối với Trung Quốc ngày nay có xu hướng thiên về mặt cứng rắn hơn. Hầu hết các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ đều có một ý nghĩ chung là phải áp dụng một chính sách mới hầu giảm thiểu hoặc chí ít hạn chế tính cách hung hăng càng ngày càng trở nên rõ rệt của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) dưới quyền lãnh đạo của lãnh tụ tối cao, Chủ tịch nhà nước kiêm Tổng Bí thư Tập Cận Bình. Tình trạng căng thẳng giữa hai siêu cường, cộng thêm áp lực do trận đại dịch Covid-19 và kinh tế suy thoái, rất có thể sẽ khiến cái bề mặt tưởng chắc chắn như tường đồng vách sắt của Tập và Bắc Kinh có cơ rạn nứt.
Nhân dịp kỷ niệm 45 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, kết thúc chiến tranh Việt Nam và bắt đầu cuộc di cư tị nạn Việt Nam, tôi muốn chia sẻ một vài lời về sự kiên cường của chúng ta là người Mỹ gốc Việt, là người tị nạn và con cháu của người tị nạn. Cảm giác thế nào khi nền tảng của thế giới chúng ta đang sống bị rung chuyển đến mức chúng ta không còn biết mình đang đứng ở đâu hay làm thế nào để tiến về phía trước? Trước năm 2020, trước đại dịch COVID-19, chỉ những người đã chịu những bi kịch lớn mới có thể trả lời câu hỏi này. Bây giờ tất cả chúng ta đang sống với nó.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.