Hôm nay,  

Giọt nắng thiên thu

19/05/201921:14:00(Xem: 4041)

Hồ Thanh Nhã

 

 

                     Giọt nắng thiên thu

 

Mười năm mẹ nằm hiu quạnh

Ngàn lau gió thổi vi vu

Hoa cau đầu mùa rụng trắng

Bờ xa lớp lớp sương mù

 

Cây vông đầu làng trốc gốc

Đâu đàn sáo nhỏ tập bay

Cơm chiều còn đâu mẹ nấu

Hết rồi bếp lửa hơ tay?

 

Mười năm điêu tàn bãi mía

Đâu làn khói tỏa song thưa

Con đi chân trời góc núi

Chao ôi! Nhớ mấy cho vừa?

 

Mười năm người đi không hẹn

Ngày về vắng bóng tin thư

Mười năm bèo trôi dạt bến

Giòng xa man mác đôi bờ

 

Cầu ao mẹ ngồi giặt áo

Gió về lay động cành tre

Tháng Tư lòng con chợt mát

Bát canh rau má trưa Hè

 

Mười năm gió đùa ngọn cỏ

Nhăn từng nếp trán xanh xao

Mười năm mẹ về với đất

Quạnh hiu giòng nước qua cầu

 

Mười năm vườn xưa lộng gió

Trưa Hè vắng bóng chim cu

Lớp rêu xanh rờn mộ chí

Nô đùa giọt nắng thiên thu

 

             Hồ Thanh Nhã

 

 

                    Bông hồng cài áo

 

Bài thơ Giọt nắng thiên thu bên trên, tôi viết mười năm sau khi mẹ tôi mất. Lúc mẹ tôi đau nặng, hấp hối, tôi có về thăm mẹ lần chót, hết phép qua Mỹ lại. Một tuần sau mẹ tôi mất, xin  về nữa không được, nhiều năm sau mới có dịp về thăm lại ngôi mộ mẹ tôi nằm hiu quạnh gần bờ sông. Quì bên mộ mẹ, tôi không cầm được nước mắt tủi thân. Bao nhiêu kỷ niệm về Mẹ lúc mình còn nhỏ chập chùng trổi dậy trong tâm thức. Ước gì còn mẹ để được gọi 2 tiếng Mẹ ơi! Sau nầy mỗi dịp Vu Lan đi chùa, thấy mọi người cài trên áo bông hồng đỏ, dành cho người còn cha mẹ, tự nhiên tôi ứa nước mắt, nhớ thương Mẹ vô cùng.

Trong dịp lễ Vu lan ai cũng chứng kiến nhiều hình ảnh xúc động khi được đón nhận một bông hoa hồng cài lên ngực áo mình. Bông hồng được chọn là một biểu tượng của tình yêu thương cao quý, thể hiện tình cảm thiêng liêng cao quý mà con cái gởi đến bậc sinh thành của mình.

Những người còn cha mẹ thì được cài bông hồng đỏ. Đó như một lời nhắc nhở rằng mình vẫn còn có cả một bầu trời yêu thương cao rộng, bao la. Để cho mình tự nhủ rằng mình có phước hơn những người khác, mình phải biết cảm nhận niềm hạnh phúc vô biên đó để tự nhủ luôn luôn có gắng làm vui lòng cha mẹ. Xin hãy quay về cận kề bên cha mẹ để kịp thời báo hiếu khi các người còn tại thế.

Những người không còn cha mẹ thì được cài bông hồng trắng để tưởng nhớ đến bậc sinh thành. Đó cũng là một sự nhắc nhở rằng mình đã lỡ mất những gì quý giá nhất của một đời người. Từ đó mà dạy dỗ cho con cháu phải biết cư xử sao cho tròn chữ hiếu với ông bà, cha mẹ. Khi cha mẹ còn sống, ta phải biết săn sóc, lo lắng đến sức khỏe, cách sinh hoạt hàng ngày của cha mẹ, biết chia xẻ buồn vui với cuộc sống của người già, hầu làm cho cha mẹ thấy rằng con cháu biết, quan tâm, hiếu thảo, khiến tuổi già của họ bớt cô đơn.

Trong ngày lễ Vu Lan, chúng ta cần ý thức rỏ là dù cài bông hồng đỏ hay trắng trên áo, với tâm hiếu thuận trọn vẹn của người con dâng lên cha mẹ, thì màu sắc của bông hồng sẽ cực kỳ rực rỡ nhiệm mầu. Chúng ta cần thắp lên ngọn nến trí tuệ của tình thương yêu bậc sinh thành, để làm gương cho con cháu chúng ta về sau. Đó cũng là nét tốt đẹp có sẵn trong từng trái tim nhân ái của người Á Đông chúng ta. Sau đây còn có bài thơ biểu hiện nét đẹp nhân ái đó :

 

 

                         Quan âm áo trắng

 

Lúc sắp ra về

Con lén đặt thư nầy dưới gối

Tối nay dọn giường

Chắc mẹ thấy thư con

Đã năm mươi mùa Vu lan

Áo con cài bông hồng đỏ

Ước đến bao giờ hoa đỏ ngàn năm

Ngày sinh ra con

Mẹ là cô giáo

Áo trắng sáng đi áo trắng chiều về

Suốt tuổi ấu thơ

Chưa thấy lần nào mẹ thay màu áo

Phấn trắng bảng đen bên áo trắng sân trường

Ngày con tập đi

Mẹ dìu con từng bước

Những bước đầu tiên của vạn bước sau nầy

Mẹ cười dòn tan khi con tập nói

Lúc con nên người tóc mẹ đã hoa râm

Mười lăm năm rồi mẹ già lẩm cẩm

Đôi dép trong nhà mang ngược mang xuôi

Áo trắng bây giờ thức ăn lem luốc

Đôi đủa so le chiếc ngắn chiếc dài

Bàn ăn ba người con ngồi bên mẹ

Đút từng muổng cơm ly nước trà gừng

Chồng con thở dài quay nhìn hướng khác

Hạnh phúc gia đình chợt có chợt không

Chịu đựng nhiều năm

Con đưa mẹ vào nhà dưỡng lão

Cuối tuần rảnh rang vào thăm mẹ một lần

Sáng nay ghé chùa trước khi đến nhà dưỡng lão

Đứng trước tượng Phật bà

Con nhìn thấy mẹ

Ánh mắt bao dung bình nước cam lồ

Áo trắng Quan âm

Tấm lòng mẹ mỡ

Mỡ cửa trái tim

Con bước vào đời

Đường con còn dài tuổi đời mẹ ngắn

Như đóa phù dung sớm nở tối tàn

Ánh mắt Quan âm

Âm thầm ban phát

Cho ngàn lần mà nhận có một phân

 

       Hồ Thanh Nhã

 

 



 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Những cuộc bầu cử tại Âu châu trong năm 2025 hứa hẹn mang tới những thay đổi chính trị lớn: cuộc bỏ phiếu bất thường của Quốc hội Liên bang Đức (Bundestag), cuộc đua giành chức tổng thống tại Romania, cuộc trưng cầu dân ý về chính phủ Tusk tại Ba Lan, và sự trỗi dậy của các lực lượng dân túy tại Cộng hòa Séc, tại Na Uy cũng như nhiều nơi khác. Những cuộc tranh dành này có thể sẽ định hình lại tương lai của Liên minh Âu châu
Tấm bảng treo trước cửa văn phòng số H-1127 trong tòa nhà Longworth House Office Building dành cho các dân biểu liên bang Quốc Hội khóa 119 vừa gắn tên một người gốc Việt, Derek T. Tran – California. Đó là kết quả của cuộc đua nghẹt thở giữa một cựu quân nhân, luật sư gốc Việt và một dân cử đương nhiệm của địa hạt 45, California. Luật sư Derek Trần đã kết thúc cuộc đua bằng buổi tuyên thệ tại Capitol Hill chiều Thứ Sáu 3/1/2025, cũng là ngày Quốc Hội bầu chủ tịch Hạ Viện mới.
Từ lâu, cựu tổng thống Mỹ Jimmy Carter đã được công luận cũng như giới sử gia coi là phải cam chịu nhiều thất bại trên chính trường. Bằng chứng hiển nhiên nhất là sau một nhiệm kỳ tại chức, năm 1980, ông không được tái đắc cử, chuyện hiếm có trong lịch sử tranh cử tổng thống Mỹ...
Người xưa vẫn thường dùng câu “Nam Kha nhất mộng” hay “Giấc mộng Nam Kha” câu chuyện Thuần Vu Phần ngủ mơ dưới gốc cây, để chỉ về những thứ vô thực, hư ảo, vượt xa tầm tay với của con người. Thời nay, có vị tổng thống đắc cử, chưa chính thức lên ngôi, nhưng đang ôm mộng bành trướng diện tích quốc gia, bằng đô-la thay vì đánh trận. Tổng thống đắc cử Donald Trump bước vào mùa lễ lớn cuối cùng trong năm 2024 với quả quyết sẽ giành lại quyền kiểm soát Kênh đào Panama (Panama Canal); đòi mua Đan Mạch và gợi ý Canada có thể trở thành tiểu bang thứ 51 của Hoa Kỳ.
Trong lúc ông Tô Lâm đang ồn ào “giống trống lệnh” (phòng chống lãng phí) thì nhà báo & nhà văn Lưu Trọng Văn nhỏ nhẹ tâm sự: “Nhà lý luận Nhị Lê nói với gã … cái mà chúng ta đang lãng phí gây ra tổn thất lớn nhất chính là lãng phí niềm tin.” Bộ thiệt vậy sao? Sao các nhà (nhà báo, nhà lý luận, nhà văn .. ) lại cứ cố nói vớt vát (và nói lấy được) như vậy cà? Có còn ai tin tưởng tí gì vào cái chế độ hiện hành đâu mà lại đặt vấn đề lãng nhách và lãng xẹt, vậy Trời ?
Cuối năm là lúc con người nhìn lại về giá trị cuộc sống. Một bài viết trên trang mạng The Conversation nêu vấn đề về những vực thẳm chính trị, các cuộc chiến tranh, áp bức… và con người vì thế cảm thấy vô vọng và bất lực khi chứng kiến những thế lực đen tối diễn ra khắp nơi trên thế giới. Liệu chúng ta có thể làm được điều gì đem lại thay đổi trước những bi hoại này hay không?
Danh hiệu “Nhân Vật Của Năm” do TIME bắt đầu từ năm 1927 – theo truyền thống được trao cho những người có ảnh hưởng đáng kể trong các sự kiện toàn cầu, từ chính trị đến văn hóa, môi trường, nghệ thuật. Những người được chọn đóng vai trò như một “thước đo phong vũ” về sức lan tỏa trong xã hội đương đại. Ảnh hưởng đó, theo tiêu chuẩn do chính TIME đề ra, có thể là “for better or for worse – làm cho thế giới tốt đẹp hơn hoặc tệ hại hơn.”
Tiễn 2024, thế giới sẽ chào đón một năm mới 2025 mang theo cả bóng tối lẫn ánh sáng. Các cuộc xung đột, sự phân cực chính trị và những rủi ro khôn lường là lời nhắc nhở về sự bất ổn của thời đại. Nhưng đồng thời, khả năng phục hồi kinh tế, sự phát triển công nghệ, tinh thần hợp tác quốc tế, hơi thở và sự sống còn bất khuất của từng người mẹ, từng đứa trẻ vực dậy và vươn lên từ những đống gạch vụn đổ nát ở Ukraine, ở Gaza, ở Syria… cũng là cảm hứng và hy vọng cho tương lai nhân loại. Nhà văn Albert Camus đã viết: “Giữa mùa đông lạnh giá nhất, tôi tìm thấy, trong mình, một mùa hè bất khả chiến bại.”* Thế giới năm 2025, với tất cả những hỗn loạn, vẫn mang đến cơ hội để con người vượt qua và xây dựng một cuộc sống tốt đẹp, tử tế hơn. Đó cũng là lời chúc chân thành cuối năm của toàn ban biên tập Việt Báo gửi đến quý độc giả: một năm 2025 tràn trề cơ hội và hy vọng.
Trong ba năm học gần đây, PEN America đã ghi nhận hàng loạt trường hợp cấm sách xảy ra trên toàn nước Mỹ, đặc biệt trong các trường công lập. Những nỗ lực xóa bỏ một số câu chuyện và bản sắc khỏi thư viện trường học không chỉ gia tăng mà còn trở thành dấu hiệu của một sự chuyển đổi lớn hơn, đặt ra câu hỏi nghiêm trọng về tương lai của giáo dục công lập. Việc kiểm duyệt này phản ánh một xu hướng đáng lo ngại: sự tập trung vào việc kiểm soát nội dung văn hóa và giáo dục, thay vì khuyến khích học sinh tiếp cận kiến thức đa chiều.
Syria đang sống trong một bước ngoặt lịch sử sau khi chế độ độc tài sụp đổ nhanh chóng và Bashar al-Assad trốn sang Nga để tị nạn. Các nhóm nổi dậy chiến thắng đang cố gắng duy trì trật tự công cộng và thảo luận về các kịch bản cho tương lai. Lòng dân hân hoan về một khởi đầu mới đầy hứa hẹn pha trộn với những lo âu vì tương lai đất nước còn đầy bất trắc. Trong 54 năm qua, chế độ Assad đã cai trị đất nước như một tài sản riêng của gia đình và bảo vệ cho chế độ trường tồn là khẩu hiệu chung của giới thân cận.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.