Hôm nay,  

Quốc Ca Mới Của Đảng

01/10/201811:38:00(Xem: 6387)

QUỐC CA MỚI CỦA ĐẢNG

 

ĐIỆP MỸ LINH

 
Mở youtube do người bạn vừa chuyển đến, tôi rất ngạc nhiên khi nghe tiếng trumpet saxophone trổi lên bài Quốc ca của Cộng Sản Việt Nam (C.S.V.N.).  Nhìn vào youtube tôi mới thấy dòng chữ Quốc Ca Mới của C.S.V.N.. Tôi tự hỏi, đây là nhạc điệu của bài Tiến Quân Ca do Văn Cao sáng tác – C.S.V.N. dùng làm Quốc ca – chứ có khác chi đâu mà bảo “mới” thì tiếng hát vang lên: “Đoàn quân Cộng nô đây chung lòng bán nước. Lấy Vân Đồn đem giao cho quân ngoại xâm. Đường biên giới phía Bắc đâu còn nữa, chúng dời sâu vô phía bên Việt Nam! Và hôm nay Phú Quốc với Vân Phong, chúng cho quân Tàu thuê lập đặc khu! Vì đô la chúng quyết không dừng, quyết cho ra luật rừng. Nhấn…(nút) đi! Và bấm đi! Nước non Việt Nam ta… bán rồi!” Tôi ngồi lặng yên, buồn và thầm cảm phục tác giả lời ca mới của Quốc ca C.S.V.N.. Tôi nghĩ, sự phẫn uất trong lòng tác giả của lời ca mới phải cao ngất Trời cho nên tác giả mới có thể viết được những dòng chữ không thể nào xác thực hơn! (nguồn https://m.facebook.com/story.p hp?story_fbid=2493093137371637 &id=100000129254400) .

Tôi không hiểu người C.S.V.N. nghĩ như thế nào khi bài Quốc ca của người C.S.V.N. bị người dân sửa lời ca để chế nhạo/phỉ bán một cách chính xác về những thủ đoạn phản quốc/bất lương mà lãnh tụ và người C.S.V.N. đã và đang âm thầm thực hiện để bán trọn nước Việt Nam cho Trung Cộng? Riêng tôi, nếu bài Quốc ca của đất nước tôi bị sửa lời ca để nhạo bán vì hành động thấp hèn/bán nước của giới lãnh đạo thì tôi sẽ vô cùng đau buồn và tự ái dân tộc trong tôi sẽ “bùng” lên! Còn những người trực tiếp phục vụ dưới lá cờ đỏ sao vàng và thường hát bài Tiến Quân Ca mỗi khi chào cờ như công an và bộ đội cụ Hồ – nhất là bộ đội cụ Hồ “xưa” – nghĩ như thế nào khi nghe bài Quốc ca mới đầy “ấn tượng” và chua chát này?

Tôi dùng “cụm từ” bộ đội cụ Hồ “xưa” để xác định sự khác nhau giữa bộ đội cụ Hồ trước ngày 30 tháng Tư năm 1975 và bộ đội cụ Hồ sau 1975.

Đối với tôi, bộ đội cụ Hồ sau 1975 không chịu trách nhiệm về hai cuộc chiến chống Pháp và đánh Mỹ để cướp miền Nam Việt Nam; lại được mặc quân phục hẳn hoi. Bộ đội cụ Hồ sau 1975 cũng không chịu trách nhiệm về cuộc thảm sát Mâu Thân – giết hại khoảng 6.000 thường dân vô tội tại Huế – và những cuộc tấn công quy mô rồi pháo kích trực tiếp vào đoàn thường dân lánh nạn chiến tranh, tạo nên Đại Lộ Kinh Hoàng ở Quãng Trị, 1972. Bộ đội cụ Hồ sau 1975 không chịu trách nhiệm về những loạt pháo kích vào trường tiểu học Cai Lậy và bệnh viện Long An; những loạt pháo kích hỏa tiễn 120 ly vào đoàn người chạy loạn từ Huế vào Đà Nẵng. Bộ đội cu Hồ sau 1975 ít cơ cực/ít nguy hiểm và mức độ tàn ác của họ đối với người miền Nam chúng tôi cũng tương đối ít hơn bộ đội cụ Hồ “xưa”.

Bộ đội cụ Hồ “xưa” có công “vỹ đại” là đánh đuổi thực dân Pháp và “đánh Mỹ kíu nước” để suốt hơn 40 năm qua, đảng và ban lãnh đạo C.S.V.N. bán từng phần, từng phần đất nước Việt Nam cho Trung Cộng!

Thì ra, tuổi trẻ/máu xương và công khó của các anh bộ đội cụ Hồ “xưa” trong các trận xung phong biển người tại Điện Biên Phủ, cũng như dọc dãy Trường Sơn và trong các cuộc đụng độ ác liệt với các đơn vị của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa (Q.L./V.N.C.H.) chỉ để cho Nguyễn Phú Trọng và đồng bọn bán trọn nước Việt Nam cho Trung Cộng – kẻ thù truyền kiếp của người Việt Nam!

Khi biết được ba yếu điểm quân sự quan trọng cuối cùng của Việt Nam – Vân Đồn, Vân Phong và Phú Quốc – đã được Nguyễn Phú Trọng và đồng bọn bán cho Trung Quốc, các anh bộ đội “xưa” có đau lòng/có phẫn uất hay không? Hay là vì các anh bộ đội “xưa” bị đảng và “nhà nước” C.S.V.N. tuyên truyền/áp đặt chính sách “bần cùng hóa nhân dân” từ xa xưa cho nên các anh đã quen giao vận mệnh của các anh – và ngay cả vận mệnh của đất nước và dân tộc – vào sự chỉ đạo của cụ Hồ/đảng/“nhà nước” C.S.V.N. cho nên các anh, dù đau lòng, cũng không dám tỏ thái độ? Các anh có oán hận đảng và “nhà nước” C.S.V.N. đã dùng luận điệu tuyên truyền dối trá/lường gạc các anh suốt mấy mươi năm dài để khởi động và theo đuổi hai cuộc chiến không cần thiết, để thiu rụi cả mấy triệu quân dân người Việt, với chiêu bài chống thực dân Pháp và chống Mỹ hay không? Hay là các anh im lặng vì các anh nghĩ rằng, các anh già rồi, biết sống được bao lâu nữa mà tranh đấu làm gì?

Hỡi các anh bộ đội cụ Hồ “xưa”! Người già cũng có phương cách của người già để thể hiện lòng yêu nước và biểu lộ niềm tự ái dân tộc. Hơn ai hết, các anh biết rõ những mưu lược/những xảo trá/những gian manh/lừa lọc của đảng và nhà cầm quyền C.S.V.N.. Các anh hãy vạch rõ tội trạng của đảng và bè lũ C.S.V.N. cho người trẻ hôm nay biết để người trẻ hôm nay nhận định và ứng phó với từng hoàn cảnh. Các anh hãy xuất hiện/yểm trợ người trẻ và toàn dân Việt Nam để nhân cơ hội này phá tan chế độ tàn ác/sắt máu/vô lương và phản quốc của đảng và người Cộng Sản Việt Nam!

Nếu các anh bộ đội cụ Hồ “xưa” thực hiện được vài điều như tôi đã đề nghị ở phân đoạn trên thì, tôi nghĩ, linh hồn của người thân/của bạn hữu/đồng đội của các anh đã tử trận trong hai cuộc chiến vừa qua – do C.S.V.N. chủ xướng – sẽ bớt ngậm ngùi!

Khi cuộc chiến thứ hai chấm dứt vào ngày 30-04-1975, tôi cảm thấy tội nghiệp cho các anh bộ đội cụ Hồ “xưa”. Ai đời, sau khi “giải phóng” miền Nam khỏi “ách kềm kẹp” của Mỹ Ngụy, các anh bộ đội cụ Hồ “xưa” – với bộ bà ba đen bạc màu, nón cối, dép râu – lại tịch thu của Ngụy từng con gà/con vịt/con búp bê/cái đài (radio)/xe đạp rồi “hồ hởi” quảy trên vai để lên xe đem về Bắc khoe với bà con trong xã hội Chủ Nghĩa!

Thật ra, không phải đợi đến sau 30-04-1975 tôi mới thấy được hình ảnh bết bát/quá tệ của bộ đội cụ Hồ “xưa” mà tôi đã biết bộ đội cụ Hồ “xưa” khởi đầu là những anh chị nông dân chất phát/hiền lành/không có học vấn cùng với sự hợp tác rất nhiệt thành của thanh niên trí thức miền Nam thoát ly ra “vùng giải phóng” – trong số này có Ba tôi – để chống Tây.

Với hoài bảo chống Tây, nhưng Ba tôi chỉ được giao trọng trách lo về văn nghệ và động viên cũng như đả thông tư tưởng của cán bộ/bộ đội và mỗi tối dạy Pháp văn cho cán bộ cao cấp tại làng Sơn Tịnh, Quảng Ngãi, thuộc liên khu V. (Mời đọc tại link này để thấy rằng tôi không thiên lệch. (http://www.diepmylinh.com/qua-lang-son-tinh)



Chính thời gian sống tại làng Sơn Tịnh chị em tôi mới thấy được sự “can đảm/anh hùng?” của nam nữ du kích và bộ đội cụ Hồ. Trong ánh mắt trẻ thơ của chị em tôi – hai đứa bé thành thị – hình ảnh nam nữ du kích và bộ đội cụ Hồ với bộ đồ bà ba đen rộng thùng thình, đội mũ cối hoặc mũ tai bèo, chân mang dép râu và vai đeo cây súng, trở thành hình ảnh vừa kỳ lạ vừa quái dị!

Tôi không nhớ, không biết loại súng mà du kích và bộ đội “xưa” tại làng Sơn Tịnh thường mang trên vai là loại súng gì. Nhưng tôi nhớ hình dáng cây súng có nòng súng quá dài so với thân người nhỏ nhắn, gầy gò của người dân quê trong giai đoạn thi hành chính sách “tiêu thổ kháng chiến”. Vì chiều dài của cây súng, du kích và bộ đội “xưa” lúc nào cũng phải đeo cây súng trong tư thế nòng súng chỉa lên Trời thì mới có thể đi đứng được.

Mỗi khi máy bay “bà già” – danh từ thời đó thường dùng để chỉ phi cơ quan sát – “nhởn nhơ” bay lượn trên không trung thì nam nữ du kích hoặc bộ đội cụ Hồ đưa súng lên, không cần nhắm, “thảy cái bùm” rồi nhanh chân chui xuống hầm, trốn.

Lần nào cũng vậy, sau những hành động “anh hùng?” của du kích và bộ đội cụ Hồ thì chiếc “bà già” cũng bay mất. Không lâu sau đó, máy bay oanh tạc bay đến, bắn, thả bom nát cả khu vực rồi nhiều mái tranh nghèo hừng hực lửa!

Sau khi oanh tạc cơ rời mục tiêu, gia đình tôi chui ra khỏi hầm. Chị em tôi kể cho Ba tôi nghe về hành động “anh hùng, cảm tử?” của nam nữ du kích quân và bộ đội cụ Hồ. Ba tôi cười “nửa miệng” rồi giải thích:

-Đó không phải là hành động anh hùng. Đó là hành động điên rồ vì ngu xuẩn/dốt nát/thiếu hiểu biết, đã vô tình “lạy ông tôi ở bụi này” để chỉ điểm cho tụi Tây đưa phi cơ oanh tạc đến “cày” nát và đốt cháy thôn làng!

Chị em tôi buồn hiu vì thất vọng! Tối đó, thế nào cũng có anh bộ đội đến nhà, yêu cầu Ba tôi phải viết bài, lên án gắt gao sự dã man, tàn ác của bọn thực dân Pháp để ngày hôm sau đưa cho cấp trên đọc trong buổi kiểm thảo.

Sau này, sống tại miền Nam và đủ hiểu biết, tôi thấy, mỗi khi nghe radio, đài của C.S.V.N. bảo rằng “Đồng chí gái chỉ với cây CKC mà hạ được phi cơ phản lực của Mỹ Ngụy”, Ba tôi cười khẩy, lắc đầu, tắt radio, bảo:

-Đồ ba xạo!

Chị em tôi lại hỏi Ba tôi:

-Tại sao Ba bảo là họ xạo?

-Tốc độ máy bay phản lực của Mỹ chỉ có súng tầm nhiệt SAM mới “trị” được thôi.

Trên đây là chuyện “ba xạo xưa” của người C.S.V.N.; còn chuyện “ba xạo” gần nhất, “lẫy lừng” nhất thế giới là chuyện Trịnh Xuân Thanh – đại biểu Quốc Hội C.S.V.N. khóa XIV và cũng là một cán bộ cao cấp – bị truy tố về tội tham nhũng. Bộ Công An ra quyết định truy nã Trịnh Xuân Thanh trên toàn quốc và truy nã quốc tế.  Trịnh Xuân Thanh đã trốn được sang Đức rồi mà Trịnh Xuân Thanh còn “tự động?” vượt không gian, trở về Việt Nam để “đầu thú” thì không ai có thể không cười!

Không thể nào viết cho hết sự gian xảo/lưu manh và “ba xạo” của người C.S.V.N. được, cho nên, tôi xin gửi đến Người Trẻ Việt Nam hôm nay, các anh bộ đội “xưa” và tất cả người Việt Nam thân thương – đã/ đang/sẽ tiếp tục thể hiện lòng yêu nước cũng như bộc lộ niềm tự ái dân tộc bằng cách triệt để ủng hộ và tham gia các cuộc biểu tình tại Quê Nhà – vài phân đoạn trong bản hùng ca Khỏe Vì Nước của nhạc sĩ  Hùng Lân, sáng tác tại miền Nam, trước 1975:

“… Khoẻ vì nước chí khí cương kiên
Giống Lạc Hồng uy hùng vô biên
Trong khốn nguy can trường sống thác ta coi thường
Việt Nam thanh niên anh dũng muôn  năm.

Thanh niên ơi, hồn thiêng núi sông đợi chờ
Nơi tay ta toàn dân ngóng trông từng giờ
Mang máu anh hùng ta đừng làm nhơ máu anh hùng
Trai đất Việt phải nêu đèn sáng thế giới soi chung.

Dân sinh yếu nhược lôi ta đến đường vong  quốc
Dân sinh dũng cường đưa ta tới đài vinh quốc
Mau gây lấy phong trào khoẻ khắp nơi xa gần
Cho dân trí quật cường và hưng phấn
Nghìn đời không mờ ánh Duy Tân!” 

 

          Tình yêu nước trong lòng người miền Nam chúng tôi được khơi động, tích lũy và vun bồi từ nền giáo dục đầy đạo đức/nhân bản và những hùng ca như Khỏe Vì Nước, Cô Gái Việt, Bach Đằng Giang, Nhân Dân Cách Mạng Việt Nam, Học Sinh Hành Khúc, v.v… Nhờ vậy, dưới thời V.N.C.H. – dù bị bộ đội “xưa” tấn công hết sức dã man và khốc liệt trên toàn lãnh thổ miền Nam – Quân Lực V.N.C.H. cũng vẫn giữ vững bờ cõi. Không một tất đất nào của V.N.C.H. bị ngoại ban làm “đặc khu” – ngoại trừ Hoàng Sa.

          Sự việc V.N.C.H. phải mất Hoàng Sa vào tay Trung Cộng là do đảng và người C.S.V.N. đã “cỏng rắn cắn gà nhà”/đồng lỏa với Trung Cộng rồi âm mưu mở nhiều mặt trận ác liệt trên khắp miền Nam Việt Nam để chi phối lực lượng của Quân Lực V.N.C.H. trong khi Trung Cộng mở cuộc tấn công vào Hoàng Sa.

(Muốn biết thêm chi tiết về lý do V.N.C.H. phải mất quần đảo Hoàng Sa, mời xem 2 links này: http://www.diepmylinh.com/gop-y-voi-le-ma-luong và http://www.diepmylinh.com/gop-y-voi-bill-hayton)       

Người C.S.V.N. đừng vội đem Chợ Lớn ra để kết tội V.N.C.H., nhé! Người Tàu Chợ Lớn sống hòa đồng với người Việt. Người Tàu Chợ lớn tuân thủ mọi luật lệ của chính phủ V.N.C.H.. Quan trong hơn cả là: Người Tàu Chợ Lớn cũng nhập ngũ hoặc thi hành lệnh động viên của V.N.C.H.; rất nhiều người Tàu Chợ Lớn trở thành sĩ quan trong tất cả quân binh chủng Q.L./V.N.C.H.. Nếu cần, tôi có thể dẫn chứng vài sĩ quan Hải Quân gốc Chợ Lớn từng phục vụ tại các đơn vị tác chiến Hải Quân V.N.C.H.. Ngược lại, rất ít người Tàu Chợ Lớn bỏ vùng Quốc Gia để trốn theo Việt Cộng.

Còn bây giờ – sau khi người C.S.V.N. đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào để áp đặt tư tưởng Hồ Chí Minh và thực hiện kế hoạch 100 năm trồng người cho toàn dân nước Việt Nam – tại sao người dân lại dựa theo bài Quốc ca của đảng và người C.S.V.N. để nêu ra gần như đầy đủ/trọn vẹn những hành động phản quốc/bán nước của đảng và người C.S.V.N.?

Câu hỏi trên đây chỉ có các “đồng chí” – và cũng đồng lòng bán nước – Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc, Trần Đại Quang và Nguyễn Thị Kim Ngân mới có thể giải thích được!

 

ĐIỆP MỸ LINH

http://www.diepmylinh.com/

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cuộc khủng hoảng do virút corona đang tạo ra một môi trường toàn cầu nhiều cạnh tranh hơn, với sự "đối đầu" phát triển nhanh hơn là "hợp tác". Liên Minh Âu Châu chúng ta phải đối mặt với những vùng biển khắc nghiệt hơn và có nguy cơ bị cuốn vào những dòng chảy chéo chiều của các cường quốc đang đòi chúng ta chọn phe rõ rệt. Những thứ được coi là kỹ thuật và không phải là "chính trị cao", chẳng hạn như đầu tư và thương mại, công nghệ và tiền tệ, nay là thành phần của một cuộc cạnh tranh công khai, hoặc thậm chí là đối đầu. Những thứ mà người ta có thể dựa vào một cách vững chắc, như dữ kiện và khoa học, hiện đang bị thách thức và cuốn vào trận chiến của những bài tường thuật, khuếch đại thêm qua những phương tiện truyền thông xã hội.
Câu hỏi đang đặt ra ở Biển Đông là Trung Quốc có âm mưu gì khi bất ngờ gia tăng đe dọa và phủ nhận quyền chủ quyền của các nước có tranh chấp lãnh thổ với Bắc Kinh gồm Việt Nam, Phi Luật Tân, Nam Dương, Mã Lai và Brunei, vào lúc cả thế giới lo phòng, chống dịch nạn Vũ Hán, xuất phát từ Trung Quốc từ đầu năm 2020 (Coronavirus disease 2019 (COVID-19). Để trả lời cho thắc mắc này, cũng như liệu tranh chấp giữa Mỹ và Trung Quốc ở Biển Đông có đưa đên nguy cơ chiến tranh hay không, xin mời bạn đọc theo dõi nội dung Cuộc phỏng vấn của tôi với Giáo sư ngoại hạng (Professor Emeritus), Tiến sỹ Nguyễn Mạnh Hùng, người từng giảng dậy nhiều năm về Quan hệ Quốc tế tại Đại học George Mason, gần Thủ đô Hoa Thịnh Đốn. Giáo sư Hùng là Học giả cao cấp bất thường trú của Trung tâm nghiên cứu Chiến lươc và quan hệ Quốc tế ở Washington, D.C. (Center for Strategic and International Studies, CSIS). Ngoài ra ông còn là Học giả vãng lai hai niên khóa 2015-2016 tại viện nghiên cứu nổi tiếng ISEAS-Yusof Is
Sau khi ông George Floyd bị chết dưới bạo lực cảnh sát, một phong trào biểu tình chống kỳ thị người da đen đã bùng nổ và lan rộng khắp nước Mỹ và trên thế giới. Phong trào có sự tham gia của mọi tầng lớp, của nhiều sắc tộc khác nhau, trong đó có người Việt Nam. Sự kiện này đã dẫn đến nhiều mâu thuẫn trong tập thể người Việt, do cách nhìn trái chiều về vấn đề kỳ thị chủng tộc đối với người da đen và phong trào Black Lives Matter. Đặc biệt là giữa thế hệ trẻ và thế hệ những người lớn tuổi trong cộng đồng. Là một tổ chức đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền Việt Nam, với chủ trương Đấu tranh bất bạo động, đảng Việt Tân đã từng lên tiếng ủng hộ các phong trào biểu tình của người dân như ở Hong Kong. Chúng tôi có cuộc phỏng vấn với ông Hoàng Tứ Duy, Phát ngôn nhân Đảng Việt Tân, về nhận xét của ông đối với phong trào Black Lives Matter và sự tham gia của giới trẻ Việt Nam trong các cuộc xuống đường đòi công lý cho người Mỹ da đen.
Trong khi tham vọng kiểm soát của chế độ toàn trị vẫn như cũ, có một số khác biệt giữa những nỗ lực của Mao và Tập Cận Bình. “Tư tưởng của Tập Cận Bình là một thay thế nhạt màu cho Sách Đỏ của Mao. Tập Cận Bình đã không thể đưa ra một ý thức hệ mạch lạc để truyền cảm hứng cho sự cuồng tín trong những người theo ông, khác một chủ nghĩa dân tộc Trung Quốc chung chung. Mặt khác, Tập có các công cụ công nghệ khả dụng mà đơn giản là không áp dụng cho những nhà độc tài trong thế kỷ 20. Hệ thống tín dụng xã hội kết hợp tất cả các phương pháp của thông minh nhân tạo, dữ liệu quy mô, cảm biến lan tỏa và đặt các phương tiện này vào trong tay nhà nước Trung Quốc. Cả Stalin và Mao đều không thể kiểm soát trực tiếp các phong trào hàng ngày, lời nói và giao dịch của từng đối tượng theo cách mà đảng Trung Quốc về mặt lý thuyết có thể làm ngày nay.
Một dự luật đã được đưa ra Quốc Hội Nhân Dân của Đảng Cộng Sản Trung Hoa (CSTH) ngày 22 tháng 5 năm 2020 tại Bắc Kinh, và đúng một tuần lễ sau, dự luật này đã được nhanh chóng thông qua vả trở thành Đạo Luật An Ninh Quốc Gia (ĐLANQG) về Hồng Kông vào ngày 29 tháng 5. Khi đưa ra Quốc Hội Nhân Dân để bàn thảo và thông qua, dự luật này gồm 7 điểm chính, trong đó ba điểm quan trọng nhất để đối phó và triệt hạ quyền tự chủ cùa Hồng Kông là điều số 2, số 4, và số 6. Theo đó, Bắc Kinh sẽ ngăn chặn tất cả các nguồn yểm trợ từ bên ngoài vào Hồng Kông; sẽ sử dụng được các lực lượng đàn áp từ Bắc Kinh để dập tắt các cuộc biểu tình, những người tham dự biểu tình có thể quy tội phản quốc, ly khai; và từ đó Bắc Kinh sẽ khai triển ra những đạo luật khác để thực hiện các mưu đồ trên.
Đảng Cộng Sản Việt Nam có truyền thống bán nước từ Hồ Chí Minh cho đến ngày nay. Người bán nước số một là Nguyễn Phú Trọng, bán nước một cách tinh vi, từ những bí mật nầy đến những bí mật khác để lừa bịp nhân dân. Đã đặt Việt Nam lệ thuộc vào Trung Cộng, xem như thời kỳ Bắc thuộc lần thứ năm. Tuổi tác đã cao, sức khỏe yếu kém mà muốn ôm cái ghế quyền lực suốt đời. Thủ hạ Nguyễn Hồng Diên thăm dò dư luận bằng những lời lẽ nâng bi quá đáng, làm phản tác dụng, gây phẩn nộ trong quần chúng. Tóm lại, Nguyễn Phú Trọng và đảng của ông đã đặt Việt Nam lệ thuộc vào Trung Cộng, đó là tội đồ của dân tộc.
Khi còn trẻ, đôi lúc, tôi cũng (thoáng) có ý định sẽ trở thành một người cầm bút. Ở một xứ sở mà phần lớn người ta đều cầm cuốc, cầm búa, cầm kìm hay cầm súng… mà định cầm viết thì quả là một chuyện khá viển vông – nếu không muốn nói là hơi xa xỉ. Lúc không còn trẻ (nữa) tôi mới ngộ ra rằng: bút viết nó chọn người, chứ không phải là ngược lại – trừ khi mình cứ cầm đại thì không kể. Tôi không được (hay bị) lựa và cũng không có máu liều – như phần lớn quí vị trong Hội Nhà Văn Việt Nam Đương Đại – nên chuyện viết lách kể như … trớt quớt!
Nuôi dưỡng nền dân chủ giống như kẻ trồng cây: khi còn là hạt giống phải chống đỡ quạ tha gà mổ; cây còn non trẻ cần ngăn ngừa sâu bọ; đến lúc trưởng thành già nua phải chặt bớt những cành lớn không thì một cơn bão lớn sẽ làm đổ ngã thân cây. Việt Nam chưa có dân chủ nên tranh đấu đòi dân chủ. Nền dân chủ non trẻ tại Phi Luật Tân bị đe dọa trở lại độc tài. Dân chủ ở Mỹ trưởng thành lâu đời nay lại nảy sinh ra dấu hiệu già nua thoái hóa thành một hình dạng gì chưa nhận biết được.
Xét về cao độ thì Sơn Núi (Nguyễn Đức Sơn) ở thấp hơn nhiều bạn đồng nghiệp của mình – như Bùi Minh Quốc, Hà Sĩ Phu, Mai Thái Lĩnh, Tiêu Dao Bảo Cự… – xa lắc. Những nhân vật này đều có thời là biên tập viên của tạp chí Lang Biang, tờ báo (đã bị đóng cửa) này lấy tên theo vùng cao nguyên lâm Viên mà họ đang sinh sống. Đỉnh Lâm Viên, ở Đà Lạt, cao hơn hai ngàn mét lận. Từ đây, muốn leo lên trời (để đái, hay làm gì tùy thích) còn tiện hơn nhiều. Ngoài lợi thế nhỏ nhặt này ra, những cư dân ở miền sơn cước gặp phải toàn là những điều (vô cùng) bất tiện. Họ xa cách (mịt mù) với thế giới văn minh, ở những đô thị miền xuôi. Tôm cá hì hục chở lên đến được đến cao nguyên (thường) đã bị ươn, và thông tin khi nhận được thì (ôi thôi) hoàn toàn đã cũ.
Giữa mùa đại dịch COVID-19, tại những buổi tường trình mỗi ngày, Tổng thống Mỹ Donald Trump và Phó Tổng thống Mike Pence không ngớt tiên đoán sự lớn mạnh vượt bực của kinh tế quốc gia Hoa Kỳ sau khi tình hình dịch tễ lắng đọng. Hai ông nhấn mạnh rằng kinh tế Mỹ hậu-COVID-19 sẽ tìm lại thế quân bằng sau những chao đảo khiếp hãi khiến cả 40 triệu nhân công thất nghiệp trong vòng vỏn vẹn ba tháng trời. Đầu tháng Sáu, hy vọng bắt đầu le lói khi guồng máy kinh tế rục rịch mở cửa lại, ai nấy trông đợi ánh sáng tỏa lớn cuối đường hầm.Tuy nhiên, mặc dù người ta có quyền hy vọng vào sự thịnh vượng chung, nhưng sự thật là đối với các thành phần ít may mắn hơn trong xã hội (vâng, phần đông trong đó là những sắc dân da màu thiểu số), khó khăn kinh tế gần như là một điều chắc chắn. Ai cũng tưởng sau khi COVID-19 giáng một đòn chí tử lên kinh tế Hoa Kỳ, thì khoảng cách chênh lệch giữa hai thành phần giàu-nghèo sẽ phần nào thu hẹp, nhưng oái oăm thay, mọi bằng chứng cho thấy sự khác biệt ấy
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.