Hôm nay,  

Hai tháng Chín: Quốc Khánh hay Quốc Nhục?

9/2/201600:01:00(View: 7380)
Hai tháng Chín: Quốc Khánh hay Quốc Nhục?
 
Nguyễn Quang Duy

Quốc khánh phải là ngày vui của toàn dân tộc, nhưng từ ngày Việt Minh cộng sản cướp chính quyền, 17/8/1945, dân tộc Việt chưa có được ngày vui chung.
.
Cộng sản cướp chính quyền
Ngày 9/3/1945, Pháp bị người Nhật loại khỏi chính trường Đông Dương. Vua Bảo Đại tuyên bố hủy bỏ các hòa ước đã ký kết với Pháp. Vua Bảo Đại và chính phủ Trần trọng Kim chính danh và hợp pháp đại diện cho Việt Nam Độc Lập Tự Do.
Chính phủ Trần trọng Kim vừa lo thu hồi độc lập, vừa lo nạn đói, lo cải cách xã hội và giáo dục, lo soạn thảo hiến pháp, lo xây dựng một quốc gia dân chủ và giầu mạnh.
Nhưng an ninh quốc gia lại bị Việt Minh cộng sản nổi dậy cướp chính quyền. Trong tình hòa hợp dân tộc, ít nhất năm lần chính phủ Trần Trọng Kim đã tiếp xúc với đại diện Việt Minh cộng sản mời hợp tác nhưng không thành.
Nhân ngày 17/8/1945, công chức chính phủ Trần trọng Kim tổ chức một cuộc biểu tình lớn, Việt Minh lợi dụng cơ hội, trà trộn vào hàng ngũ công chức, chăng những cờ, biểu ngữ và hô những khẩu hiệu cộng sản.
Trong hồi Ký Thượng tướng quân đội Cộng sản Hoàng Cầm, viết rất rõ về hành động của kẻ cướp chính quyền như sau: “… Theo hiệu lệnh đã quy định, ba đội viên tuyên truyền xung phong xông lên, chĩa súng dồn “ban tổ chức” vào một góc, lập tức một đội viên tự vệ của chúng tôi tiến nhanh tới chân kỳ đài vung lưỡi dao bén sắc chém đứt dây lá cờ “quẻ ly” của chính quyền bù nhìn do Nhật dựng lên …”
Trong hồi ký, Bác Sĩ Nguyễn Xuân Chữ, chủ tịch của Ủy Ban Giám Đốc Chính Trị Miền Bắc, kể về ngày 19/8/1945 như sau : “… sau những lời vẫn có vẻ thân mật nhưng không đi đến một quan điểm chung, thanh niên đã vào nói chuyện tôi hôm trước, tiến tới chiả một ngọn súng lục vào mổ y sĩ và nói : Trong đại sự, phải gát bỏ tình nghĩa riêng tây, tôi yêu cầu ông mở cưả …
Bác Sĩ Nguyễn Xuân Chữ cho biết ông đã chỉ tay vào khẩu súng và nói: “Ông không cần phải giơ súng ra. Tôi không sợ bị đe dọa, nhưng tôi buồn cho tương lai nước nhà.”
Ngày 2/9/1945 tại Quảng Trường Ba Đình Hà Nội, Hồ Chí Minh đọc “Bản Tuyên Ngôn Độc Lập” và tuyên bố thành lập nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Toàn bản Tuyên Ngôn không đá động gì đến đảng cộng sản, đến chủ nghiã xã hội hay chủ nghĩa cộng sản.

.
Hai Tháng Chín Ngày Quốc Nhục
Ngày Quốc nhục vì là ngày đảng cộng sản đã sử dụng bạo lực để cướp chính quyền. Ngay sau đó họ xuống tay tiêu diệt mọi người yêu nước nhưng không muốn theo Cộng sản Đệ Tam. Họ phản bội Tổ Quốc và Dân tộc theo lệnh Tầu Nga xây dựng một chế độ cộng sản tại Việt Nam.
Ngày Quốc nhục vì từ đó đảng cộng sản từng bước cướp đi mọi quyền làm người, mà ông cha ta đã phải đổ bao xương máu giành lại từ Tầu, Tây, Nhật.
Ngày Quốc nhục vì đảng cộng sản làm nhiệm vụ quốc tế đưa đất nước vào 4 cuộc chiến, gây bao tang thương, chết chót, hận thù. Với 2 cuộc chiến là tranh chấp nội bộ quốc tế cộng sản, chiến tranh với Cam Bốt và chiến tranh với Trung Cộng.
Ngày Quốc nhục vì đảng cộng sản xé bỏ các hiệp định quốc tế Genève và Paris, làm nhiệm vụ quốc tế, sử dụng súng đạn Nga Tầu, xua quân cưỡng chiếm miền Nam chém giết dân lành vô tội, đưa cả nước vào nhà tù cộng sản.
Ngày Quốc nhục vì đảng cộng sản theo lệnh Nga Tầu, đảng cộng sản thi hành đấu tranh giai cấp, cải cách ruộng đất, cải tạo tư sản,… gây bao tang thương đổ vỡ cho dân tộc Việt Nam.
Ngày Quốc nhục vì đảng cộng sản dâng Hoàng Sa, Trường Sa, Nam Quan, Bản Giốc, vịnh Bắc Bộ và nhiều phần đất nước cho ngoại bang Trung Cộng. Họ bán rừng, bán đất, bán biển để dân Tầu tràn lan trên đất Việt.
Ngày Quốc nhục vì là ngày để chúng ta xét tội Hồ chí Minh kẻ đã gây ra cái chết của 2 triệu người Việt Nam.
Ngày Quốc nhục vì hàng triệu dân Việt không sống được dưới chế độ độc tài đảng trị đã phải bỏ nước ra đi tha hương nơi đất khách quê người nhiều người đã chết trên đường tìm tự do.
Ngày Quốc nhục vì Việt Nam nay là một nước nghèo nàn và lạc hậu nhất thế giới, thua cả Lào và Cam Bốt. Văn hoá, giáo dục, xã hội, chính trị, môi trường, Việt Nam đang lâm vào khủng hoảng trầm trọng.
Ngày Quốc nhục vì đảng cộng sản cướp đất của dân gây hằng triệu dân oan từ Bắc xuống Nam.
Ngày Quốc nhục vì đảng cộng sản đã và đang đàn áp mọi tiếng nói dân chủ và yêu nước. Họ sẽ tiếp tục đàn áp nếu chúng ta không cùng lên tiếng hổ trợ cho cuộc đấu tranh của đồng bào Quốc nội.
Người Việt chúng ta chỉ có ngày vui khi thể chế cộng sản được thay thế bởi một thể chế cộng hòa tự do dân chủ.
Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
02/09/2016

..

Reader's Comment
9/6/201606:19:27
Guest
Trốn chạy, ly hương lo thán mới là nhục !
9/5/201623:06:10
Guest
Rất đồng ý với bài viết nhận định về ngày 2 tháng 9 là ngày Quốc Nhục của Việt Nam ! Cảm ơn bạn Nguyễn Quang Duy đã nêu lên Sự Thật của Lịch Sử; đã bị CSVN bóp méo, lừa đảo dân tộc VN suốt 71 năm nay ! Bài viết thật sự có giá trị !
9/5/201603:00:04
Guest
Bạn quang duy nên học lại sử nhé, bạn cần thu nhập nhiều tài liệu sử hơn nữa đặc biệt là sử chính thống, chứ bạn cứ lên mạng đọc theo nhận xét phiến diện của những người bất mãn hay phản động như thế khác nào theo đóm ăn tàn. Đọc nhận xét của bạn về ngày quốc khánh hay quốc nhục tôi thấy xấu hổ thay cho bạn vì sự hiểu biết nghèo nàn của bạn các dẫn chứng và những lập luận kỳ quái đặc sệt mùi phản động mong bạn học lại sử nhé.
Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.