Hôm nay,  

Sống Đắc Thắng

26/07/201400:02:00(Xem: 5518)
Chúng ta được kêu gọi hãy sống đắc thắng nhưng đa số chúng ta thất bại không thể sống đắc thắng được. Chúng ta tự biết mình không có sự đắc thắng trong đời sống. Trở ngại lớn nhất của Cơ Đốc Nhân là sống đắc thắng trong Đấng Christ. Chính tôi cũng trăn trở về vấn đề này. Thất bại, vấp phạm, rồi thành công và tiếp theo đó là thất bại. Cuộc đời theo Chúa là theo sự sáng, nhận được quyền năng, được báp-tem trong Thánh Linh nhưng tại sao vẫn là một Cơ Đốc Nhân nửa thắng nửa bại?

Chúa nói trong Ma-thi-ơ chương 13 về vấn đề này. Chúa nói có ba loại hạt giống gieo xuống đất nhưng hạt giống vẫn còn nguyên không nảy mầm để trở thành cây lúa. Tại sao vậy?

Thứ nhất, người nghe đạo nước thiên đường mà không hiểu nên quỷ dữ đến cướp điều đã gieo. Đó là những hạt giống rơi ra dọc đường.

Thứ hai, người nghe đạo liền vui mừng nhận lấy nhưng chỉ tạm thời mà thôi vì khi gặp cực khổ, khi gặp những thử thách trong cuộc đời thì thất bại, không vượt qua được. Đó là những hạt giống rơi vào nơi đất đá sỏi.

Thứ ba, người nghe đạo thì nhận lấy nhưng vì quá lo lắng về đời này, vì mê đắm của cải vật chất làm cho nghẹt ngòi đạo. Đi theo Chúa nhiều năm nhưng vẫn dậm chân tại chỗ. Đó là những hạt giống rơi nơi bụi gai nên không phát triển được.

Chúng ta phải nhận thức rằng ơn phước của Đức Chúa Trời ban cho con người căn cứ trên một điều kiện. Người đó phải khao khát. Ngài ban cho kẻ đói đầy thức ăn, còn kẻ giàu về tay không (Luca 1:53). Nếu không khao khát, chúng ta không thể trông mong nhận được một điều gì từ nơi Đức Chúa Trời, và chính chúng ta cũng không có một sự mong ước thánh hóa nào trong đời sống thì làm sao mà Đức Chúa Trời ban cho.

Sự ban phước và ân điển của Đức Chúa Trời chỉ dành cho người nào có lòng khát khao Chúa, nếu không, những người này đi theo Chúa nhiều năm nhưng vẫn dậm chân tại chỗ. Câu chuyện ba người bạn của Daniel bị quăng vào lò lửa hực, họ nói với Vua Nê-bu-cát-nết-sa rằng “Đức Chúa Trời mà chúng tôi hầu việc chắc có thể cứu chúng tôi. Dầu chẳng vậy, xin biết rằng chúng tôi không hầu việc các thần của vua và không thờ phượng pho tượng vàng mà vua đã dựng. (Daniel 3:17-18). Nhóm chữ “dầu chẳng vậy” nói lên tấm lòng khao khát tuyệt đối Đức Chúa Trời của họ. Họ liều mạng sống mình mà không sợ chết. Đức Chúa Trời không thể làm gì khác hơn là ban phước cho họ. Đức Chúa Trời luôn bày tỏ chính Ngài cho những ai có lòng khao khát. Dấu kỳ phép lạ luôn đến với những tấm lòng khao khát đó và đã xảy ra khắp nơi trên thế giới.


Tôi cố học và qua các tài liệu của các vị tiền bối để lại, tôi nhận ra rằng “không phải tôi sống mà Đấng Christ sống trong tôi”. Tôi đọc đi đọc lại và suy gẫm, sau đó thực hành. Có những tội lỗi gắn liền với đời sống tôi gần 70 năm, hôm nay mới tháo gỡ được. Không phải tôi tháo gỡ mà tôi đầu hàng. Tôi không cần phải phân biệt đúng sai, tốt xấu, thiện ác; tôi cứ cầu nguyện Chúa cứu tôi mà thôi. Nếu tư tưởng sai trái hiện ra, tôi cứ để vậy, vì xua đuổi vẫn không kết quả. Tôi giao những vấp phạm mà nó trở thành đồn lũy trong tôi cho Chúa. Những tội lỗi đó là những tội lỗi trong tư tưởng, nó sống với tôi gần một đời người, cứ thỉnh thoảng lại hiện lên không diệt được.

Thế rồi bỗng nhiên một hôm, tư tưởng phạm tội đó không còn xuất hiện nữa. Tôi hơi nghi ngờ. Để biết chắc, tôi test lại. Tôi cố phạm tội bằng tư tưởng trở lại, nhưng dù tôi cố giữ tư tưởng phạm tội trong trí tôi, tôi không làm sao giữ được. Nó bay đi mất.

Cái khó là làm sao để bản ngã của mình qua một bên và để Chúa giải quyết vấn đề cho mình. Tôi biết một tín đồ không thể bỏ thuốc được, anh bỏ nhiều lần nhưng vẫn hút lại. Anh chán nãn, cầu nguyện Chúa vẫn không kết quả. Một hôm đầy tớ Chúa tới giảng, anh trình bày tình trạng của anh. Vị đầy tớ Chúa nói: Bây giờ tôi cầu nguyện Chúa cho anh nếu anh thật sự đầu hàng để Chúa cứu anh. Anh đồng ý và cầu nguyện. Sau khi cầu nguyện xong, anh ra về nhưng hỏi vị đầy tớ Chúa, nếu về nhà tôi thèm hút, tôi hút lại có được không. Vị này nói, nếu thèm, anh cứ hút.

Ba tháng sau vị đầy tớ Chúa gặp lại anh và hỏi anh còn hút thuốc không. Anh này trả lời: Tôi có hút lại nhưng đắng quá, hút không được. Chính câu chuyện này đã giúp tôi đắc thắng được vì tôi đã chết, nay tôi còn sống, là Chúa sống thay tôi. Hãy thử đi, hãy phấn đấu để chết phần bản ngã của mình thì sẽ nhận lại sự ban phước của Chúa. Tạ ơn Chúa, chúc các bạn thành công. Ê-phê-sô 4:22-24 chép: Rằng anh em phải bỏ cách ăn nết ở ngày trước, thoát lớp người cũ là người bị hư hỏng bởi tư dục dỗ dành mà phải làm nên mới trong tâm chí mình mà mặc lấy người mới tức là người đã được dựng nên giống như Đức Chúa Trời, trong sự công bình và sự thánh sạch của lẽ thật.

Mục Sư Lê Hữu Đức

Hội Thánh Phúc Âm Little Saigon

14642 Bushard St., Westminster, CA 92683

Tel.: (714) 657-9726; (714) 603-4481.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Giáo hội xin tán thán tinh thần hộ đạo và tu đạo của quí Thiện nam Tín nữ trong hoàn cảnh tai ương đầy kinh hãi hiện nay. Tất cả năng lực và công đức lớn lao này của người đệ tử, chúng con xin dâng lên cúng dường đức Thế Tôn trong ngày Đản sinh. Hàng trăm ngàn trái tim, hàng vạn ngàn bàn tay siết chặt giữa những thương đau tràn ngập của nhân loại, chúng con nguyện quán chiếu thật sâu sự khổ nạn hiện nay để kiên nhẫn mà vượt qua.
Có lẽ cả Trung Cộng lẫn Hoa Kỳ đều không mong muốn việc khơi mào cho một cuộc xung đột vũ trang, nhưng trước thái độ xác quyết của tổng thống Joe Biden, Trung Cộng hiểu rằng họ đang đối đầu với một đối thủ nguy hiểm gấp bội lần so với những năm qua.
Với chế độ độc đảng toàn trị hiện hành, với bộ máy tam trùng hiện tại, với văn hoá tham nhũng hiện nay, và với chủ trương cấm tự do báo chí cố hữu … thì chuyện sống được bằng lương mãi mãi chỉ là một kỳ vọng xa vời. Vô phương thực hiện!
Hội nghị Paris là một quá trình đàm phán giữa Hoa Kỳ và Bắc Việt kể từ ngày 13 tháng 5 năm 1968, sau ngày 25 tháng 1 năm 1969 có thêm Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) và Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam (MTGPMN) tham gia. Ngoài 202 phiên họp chính thức của bốn bên, còn có thêm 24 cuộc mật đàm khác giữa Henry Kissinger và Lê Đức Thọ, Xuân Thủy. Cuối cùng, hội nghị kết thúc sau bốn năm chín tháng và bốn bên chính thức ký kết Hiệp định Paris để chấm dứt chiến tranh và lập lại hòa bình ở Việt Nam vào ngày 27 tháng 1 năm 1973.
Ngày 30 tháng Tư năm 1975 khép lại trang sử Việt của hai lực lượng dân tộc đối đầu nhau trong thế tương tranh quốc tế giữa tư bản và cộng sản. Thế tương tranh này kéo dài từ tranh chấp giữa hai triết thuyết xuất phát từ phương Tây – Duy Tâm và Duy Vật, đã làm nước ta tan nát. Việt Nam trở thành lò lửa kinh hoàng, anh em một bọc chém giết nhau trong thế cuộc đảo điên cạnh tranh quốc tế.
Galang là tên một đảo nhỏ thuộc tỉnh Riau của Indonesia đã được chính phủ nước này cho Cao ủy Tị nạn Liên Hiệp quốc sử dụng trong nhiều năm để người tị nạn Đông Dương tạm trú, trong khi chờ đợi được định cư ở một nước thứ ba. Trong vòng 17 năm, kể từ khi mở ra năm 1979 cho đến lúc đóng cửa vào năm 1996, Galang đã là nơi dừng chân của hơn 200 nghìn người tị nạn, hầu hết là thuyền nhân vượt biển từ Việt Nam và một số người Cam Bốt.
Hình ảnh thay cho ngàn lời nói, ghi nhận rõ "sự hấp hối" của chế độ Việt Nam Cộng Hòa, ghi lại cảnh hỗn loạn, sự hoảng hốt, nỗi lo sợ của dân chúng lũ lượt rời nơi đang sinh sống, đã bỏ nhà cửa trốn chạy trước khi VC tràn vào thành phố
Chúng ta liệu có thể đóng vai trò giúp đỡ những người nhập cư và tị nạn trong tương lai như là người Mỹ đã từng làm cho chúng ta không? Theo lời của Emma Lazarus, liệu chúng ta có nâng “... ngọn đèn bên cạnh cánh cửa vàng” cho “... kẻ bão táp, người vô gia cư ... người mệt mỏi, người nghèo khổ” không? Đối với chúng tôi, trong ngày 30 tháng 4 này, không có câu hỏi nào có ý nghĩa và tính quan trọng hơn câu hỏi này.
Khách đến Việt Nam ngày nay thấy nhiều nhà cao cửa rộng, xe chạy chật đường hơn xưa. Nhưng đa số người Việt Nam có vẻ không có cái nhu cầu dân chủ của người Myanmar hay người Hồng Kông. Hay là họ có, nhưng 20 năm chiến tranh đã làm họ mệt mỏi, xuôi xị chấp nhận chút đầy đủ vật chất, nhắm mắt với tương lai? Và Đảng Cộng sản Việt Nam có thể hy vọng người Việt sẽ ngoan ngoãn như người dân Bắc Hàn, không cần dự phần tự quyết cho tương lai của mình và con cháu mình?
Ngày 30/4 năm thứ 46 sau 1975 đặt ra câu hỏi: Còn bao nhiêu năm nữa thì người Việt Nam ở hai đầu chiến tuyến trong chiến tranh mới “hòa giải, hòa hợp” được với nhau để thành “Một Người Việt Nam”? Hỏi chơi vậy thôi chứ cứ như tình hình bây giờ thì còn mút mùa lệ thủy. Nhưng tại sao?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.