Hôm nay,  

Thanksgiving (Lễ Tạ Ơn)

20/11/201200:00:00(Xem: 8714)
Vào khoảng thế kỷ 17, một tộc người Anh, bị Hoàng đế nước Anh, bắt họ phải cải đạo để theo tôn giáo của nhà vua. Họ không đồng ý, nên bị bắt giam. Sau khi giam một thời gian, nhà vua hỏi lần nữa, họ vẫn cương quyết không cải đạo. Nhà vua bảo: “Nếu họ không cải đạo, thì phải rời khỏi nước Anh”.

Có 35 người theo đạo Tin Lành đã bị vua đuổi ra khỏi xứ. Họ hợp thành nhóm hành hương (Pilgrim), rồi rời Anh quốc đến Leyden, Hòa Lan, tìm được tàu để vượt Đại Tây dương, đi tìm vùng đất hứa. Ngày 16-9-1620, tàu Mayflower khởi hành có trọng tải khoảng 180 tấn, chiều dài 28m, rộng 8m, sâu 3,5 đến 4m. Tàu có hai buồm vuông trên cột buồm và cột chính. Tàu Mayflower gồm có 102 người Anh di cư, trong đó có 31 trẻ em, do thuyền trưởng Christopher Jones (1570-1622) cùng với thủy thủ đoàn khoảng 25-30 người.

Cuộc hành trình lênh đênh trên biển 65 ngày đêm, vượt qua 2750 hải lý (1 hải lý=1km852), tàu Mayflower bị gió bão rất gian nan. Một hành khách và một thủy thủ bị chết vì bệnh, bà Elizabeth Hopkins sinh con trai đặt tên là Oceanus. Họ muốn đến Jamestown, Virgina, nhưng tàu Mayflower bị bão dạt lên phía Bắc và đến Cape Cod Bay ngày 21-11-1620, đây là bờ biển chưa ai đặt chân tới (sau này là Massachusetts).

Ngày 15-12-1620, tàu Mayflower di chuyển đến Plymouth Rock. Thời gian 6 tháng ở nơi đây, suốt mùa đông người di dân vẫn ở trên tàu Mayflower, vì bị thiếu thốn đủ thứ và thời tiết khắc nghiệt, đã gây tử vong khoảng một nửa số người trong số 102 người hành hương, còn sống chỉ có 53 người. Trước hoàn cảnh nguy khốn, thì họ may mắn được thổ dân da Đỏ (Native Indians) nơi đây, đã cho họ bí rợ, thịt gà, giúp cho họ sống. Đến mùa xuân, họ tự xây dựng những lều trại. Thổ dân da Đỏ chỉ họ cách trồng trọt ngô khoai và săn bắt cá, chim. Mùa gặt năm 1621, di dân gặt hái được nông phẩm dồi dào. “Ăn trái nhớ kẻ trồng cây”, William Bradford cùng di dân đã tổ chức lễ Thanksgiving đầu tiên vào tháng 11 năm 1621. Họ mời 91 người thổ dân da đỏ, đã giúp họ trong những ngày đầu khó khăn trên đất Mỹ được sống còn. Từ đó trở đi Thanksgiving thành một tập quán của Hoa Kỳ. Thanksgiving mang ý nghĩa đặc biệt là một truyền thống từ những nhà lập quốc cho đến các người định cư lập nghiệp trên đất nước này.


Đến thời Tổng thống Washington George (1732-1799) đã chọn ngày 26-11-1789, cử hành lễ Thanksgiving cho toàn quốc, nhưng các tiểu bang thường chọn ngày lễ Thanksgiving riêng cho tiểu bang mình. Một trong những người có công trong việc thúc đẩy thành hình ngày lễ Thanksgiving là bà Sarah Josepha Hale; vào năm 1837, bà Sarah là chủ bút báo phụ nữ nổi tiếng “Godeys Ladys Book”. Bà đã viết nhiều lá thư gởi đến các nghị sĩ Quốc hội và những người có thế lực lúc bấy giờ, vận động ngày Thanksgiving vào quốc lễ. Đến năm 1863, Tổng thống Abraham Lincoln (1809-1865) chọn ngày thứ Năm cuối cùng của tháng 11, là ngày lễ Thanksgiving cho toàn quốc Hoa Kỳ và giữ cho đến ngày nay.

Bữa tiệc ngày Thanksgiving, thường có gà Tây quay vàng, bí rợ (thức ăn chính mà người da Đỏ đã mang tới cho di dân), các thứ rau như đậu que, khoai lang, bắp... Thường được nấu nướng theo lối cổ truyền, rau xà lách và bánh nhân bí ngô và mứt dâu tây (crawberry). Bánh nhân bí đỏ và bánh nhân hạt pecan, là loại bánh cổ truyền đặc thù của người Mỹ.

Năm 1630, có thêm 17 tàu chở người di dân đến đất mới trù phú này. Đến 250 năm sau, các thuyền buồm tiếp tục vượt Đại Tây dương, đó là những cuộc di dân lớn nhất trong lịch sử thế giới, với khoảng 11.000.000 người đã đến đất Mỹ.

Sau biến cố ngày 30-4-1975, ở Việt Nam, cả triệu người Việt phải rời quê hương, lúc ấy có khác nào những người di dân (hành hương) đầu tiên đến đất nước Hoa Kỳ.

Ngày nay, có 8 quốc gia trên thế giới đã chính thức tổ chức Thanksgiving: Hoa Kỳ, Canada, Argentina, Brazil, Nhật, Đại Hàn, Liberia và Thụy Sĩ.

Nguyễn Lộc Yên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.