Hôm nay,  

Du Học

29/12/200700:00:00(Xem: 11686)

 * Thân tặng anh chị em Du học sinh, tương lai của đất nước Việt Nam

Trước tiên phải xác định mục đích đi DU HỌC là gì. Có mục tiêu đúng đắn thì mới có phương hướng đúng đắn, có phương hướng đúng thì làm việc mới đúng.

Thường thì du học chỉ theo một hướng, người ta ra nước ngoài là để học tập, tiếp thu những tri thức tiến bộ của các nước tiên tiến văn minh, nghĩa là hướng từ nơi lạc hậu đến nơi văn minh. Vì vậy những nước lạc hậu mà sớm biết mở cửa giao lưu với thế giới, tạo điều kiện thuận lợi cho người dân ra nước ngoài học tập và làm ăn, cũng như tạo điều kiện tốt cho người nước ngoài vào nước đầu tư mở rộng thị trường, thì các nước đó sẽ vươn lên phát triển theo kịp các nước tiên tiến. Lịch sử đã biết đến nước Nhật với cuộc cải cách Minh Trị duy tân ở giữa thế kỷ 19, Hàn Quốc với cuộc phát triển kinh tế ngoạn mục từ đầu thập niên 60 thời kì sau chiến tranh, gần đây nhất là việc nước Trung Quốc đã nổi lên như một thế lực mới của thế giới kể từ sau cuộc cải cách mở cửa do ông Đặng Tiểu Bình khởi xướng năm 1979.

Còn ở Việt Nam thì sao" Đất  nước đã trải qua hơn 20 năm đổi mới, người dân có thể cảm nhận được những biến đổi lớn lao trong đời sống của họ, tuy nhiên những thành tựu đó không thể che dấu được những yếu kém của đất nước. Sau hơn 30 năm đất nước hoà bình thống nhất và tiến hành công cuộc xây dựng CNXH, thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam vẫn chưa đạt được mức 1000 USD, trong khi Trung Quốc đã đạt con số này từ năm 2003. Hiện nay thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam là 680 USD, trong khi của Mỹ là trên 47.000 USD, của Đức là 34.700 USD, của Pháp là 35.200 USD, của Nhật là 35.800 USD, của Hàn Quốc là 17.200 USD, của Thái Lan là 2.920 USD và của Phi Lip Pin là 1.340 USD.

Trong 50 quốc gia có GDP (tổng sản phẩm quốc nội) đứng đầu thế giới, Việt Nam không có tên. GDP của Việt Nam chỉ bằng 1/2 GDP của Phi Lip Pin, là quốc gia cuối bảng xếp hạng Top 50, với tốc độ tăng trưởng trung bình 8% như hiện nay thì sau 10 năm chúng ta mới tăng gấp đôi. Nếu so sánh với Mỹ, quốc gia đầu bảng xếp hạng, thì chúng ta chỉ bằng 1/237 GDP của Mỹ, tức là phải có 237 nước Việt Nam Xã hội Chủ nghĩa cộng lại thì mới bằng 1 nước Mỹ. Như vậy mục tiêu dân giàu nước mạnh quả thực khó thực hiện được, đặc biệt trong hoàn cảnh hiện nay, khi mà các nước lớn đang có xu hướng liên minh lại trong trào lưu toàn cầu hoá, còn các nước nhỏ thì khó tìm được tiếng nói chung khi không có một cuộc cải cách xã hội lớn lao để thay đổi cục diện.

 Vì những nguyên nhân chủ quan và khách quan, nước ta chưa có được cuộc cải cách xã hội lớn lao như các nước châu Á anh em, so với khu vực nước ta vẫn là một nước lạc hậu, còn so với thế giới thì nước ta đã tụt hậu rất xa. Thế giới đã bước vào kỷ nguyên tri thức, một thời đại mà thắng lợi được quyết định bởi trí tuệ con người. Vậy, chúng ta đang ở đâu trong nền văn minh tri thức. Các chính trị gia, nhà quản lý và các nhà trí thức của ta đã làm gì để rút ngắn thời gian và khoảng cách từ lý luận đến thực tiễn. Điểm bắt đầu của chúng ta thấp, điểm đến còn rất xa. Tương lai của đất nước sẽ ra sao…" Bill Gate, một nhà khoa học thiên tài và cũng là một bậc thầy về kinh doanh, quản lý, người tạo ra cuộc cách mạng công nghệ thông tin, những phát minh phần mềm máy tính của ông góp phần đưa công nghệ số trở thành một ngành công nghiệp thịnh vượng, làm thay đổi thế giới, ông chính là người tiên phong trong kỷ nguyên tri thức, bằng trí tuệ siêu việt của mình ông đã chứng minh với thế giới rằng: “DDể chiến thắng trong kỷ nguyên tri thức không phải chỉ ở sức mạnh của vật chất.”  Thật vậy, đã qua rồi thời kỳ cả xã hội là một công trường sản xuất khổng lồ, các ngành công nghiêp nặng đã dần mất vị trí thống soái, thay vào đó là các ngành công nghiệp trí tuệ và công nghệ cao.

Tuy nhiên, những thành tựu tri thức trên không tự nhiên mà có, nền văn minh tri thức chỉ có thể được xây dựng trên nền tảng khoa học và vật chất thịnh vượng của văn minh phương Tây. Vì vậy, du học chính là để học tập những thành tựu khoa học của phương Tây, rồi mang những lý luận khoa học đó về nước để góp phần xây dựng đất nước giàu mạnh văn minh. Đi du học để học “cái hay” của văn hoá các nước tiên tiến, hiểu rõ văn hoá và tính cách của họ để có thể chủ động trong việc hội nhập, giao lưu với người mà không đánh mất chính mình. Đi du học cũng là để chúng ta tự hoàn thiện chính mình, nếu có một giải pháp giúp thoát khỏi bế tắc, khủng hoẳng về phương hướng lập nghiệp của các bạn trẻ trong lúc này, có thể khẳng định, đó chính là học ngoại ngữ để đi du học.

Khi mục tiêu đã được xác định rõ ràng, vấn đề còn lại chỉ là thực hiện, dân ta vốn có truyền thống hiếu học, điều này đã được thế giới ghi nhận và khâm phục, cần phát huy tất cả khả năng của mỗi cá nhân, trau dồi kiến thức đã học được, biến nó thành kiến thức của mình, rồi đem các kiến thức ấy áp dụng vào công việc cụ thể và hiện thực của cuộc sống. Du học, có kiến thức và kinh nghiệm thực tiễn, ta sẽ biết sàng lọc những gì mắt thấy tai nghe qua tấm lưới của chân lý, để chỉ tiếp thu những tri thức đúng đắn khoa học. Điều này trái ngược với việc ta “giam mình” vào cuộc sống tẻ nhạt trong nước để rồi chỉ biết tiếp nhận các thông tin phiến diện, mà đa phần là giả dối và tô hồng sự thật.

Việt Nam, ngày 27 – 12 – 07

Quốc Hương – ĐDCND, www.ddcnd.org

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Các cuộc khảo sát và nghiên cứu từ chính phủ, các tổ chức dân sự cho đến đại học đều cho thấy, dù có những bước tiến bộ to lớn cũng như được luật pháp bảo vệ, trên thực tế thì các phân biệt đối xử dựa trên sắc tộc, giới tính, tuổi tác... vẫn còn hiện hữu trong xã hội Mỹ. Riêng trong vấn đề bạo lực cảnh sát thì rủi ro một người da đen hay da màu bị cảnh sát bắn chết hay đối xử bất công đều cao hơn người da trắng.
Tỉnh thức thân phận là vấn đề kiến thức; xác định ý muốn để thay đổi là vấn đề quyết tâm. Nếu còn sống trong vô cảm, mang tâm trạng nô lệ tự nguyện hay còn Đảng còn mình và chờ đợi hạnh phúc giả tạo do Đảng, Trung Quốc, Hoa Kỳ và cộng đồng quốc tế ban phát, thì người dân sẽ còn tiếp tục thua trong đau khổ. Không ai có phép lạ để chuyển hoá đất nước thay cho chúng ta. Vấn đề là sự chọn lựa.
Người già nghĩ về quá khứ, còn người trẻ nghĩ đến tương lai. Người trẻ Việt Nam đã có mặt trong chính quyền, làm việc ở phủ Tổng Thống, ở Quốc Hội, là Dân Biểu, Thượng Nghị Sĩ, Chánh Án của liên bang, của tiểu bang, làm Tướng và giữ những chức vụ quan trọng ở Bộ Quốc Phòng. Tuổi trẻ Việt Nam là khoa học gia, là thương gia, là giáo sư đại học. Người trẻ có mặt khắp nơi, ở Mỹ, Úc, Á, Âu Châu. Người trẻ Việt Nam tiến rất nhanh.
Ở Việt Nam, người dân không hiểu tại sao công tác phòng, chống Quốc nạn tham nhũng cứ “vẫn còn nghiêm trọng và tinh vi” mãi sau 16 năm có Luật phòng, chống tham nhũng đầu tiên (2005), 3 năm sau có Luật thứ nhì (2018) và sau 9 năm (2012) Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng được chuyển từ Chính phủ sang Bộ Chính trị do Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng làm Trưởng Ban.
Trong chiến tranh 1954-1975 vừa qua trên đất nước chúng ta, cả Bắc Việt Nam (BVN) và Nam Việt Nam (NVN) đều không sản xuất được võ khí và đều nhờ nước ngoài viện trợ. Nước viện trợ chính cho NVN là Hoa Kỳ; và một trong hai nước viện trợ chính cho BVN là Liên Xô. Những biến chuyển từ hai nước nầy ảnh hưởng rất lớn đến tình hình chiến tranh Việt Nam.
Nói một cách tóm tắt, hiểm hoạ lớn nhất của Việt Nam không phải là chế độ độc tài trong nước hay âm mưu xâm lấn biển đảo của Trung Quốc mà là sự dửng dưng của mọi người. Chính sự dửng dưng đến vô cảm của phần lớn dân chúng là điều đáng lo nhất hiện nay.
Bà Vivien Tsou, giám đốc Diễn đàn Phụ nữ Mỹ gốc Á Thái Bình Dương, cho biết: “Mặc dù trọng tâm là sự thù ghét người gốc Á, nhưng tất cả đều bắt nguồn từ quan điểm da trắng thượng đẳng, và bất cứ ai cũng có thể trở thành “Con dê tế thần bất cứ lúc nào”.
Tổ chức Người Bảo Vệ Nhân Quyền cho biết hiện có 276 tù nhân lương tâm đang bị giam giữ tại Việt Nam. Nhà đương cuộc Hà Nội đối xử với họ ra sao? Tồ Chức Ân Xá Quốc Tế nhận định: “Các nhà tù ở Việt Nam có tiếng là quá đông và không đáp ứng được các tiêu chuẩn quốc tế tối thiểu. Vietnamese jails are notoriously overcrowded and fail to meet minimum international standards.”
Nếu so sánh ta sẽ thấy các cuộc biểu tình giữa Việt Nam và ba nước kia khác nhau: ở Việt Nam, yếu tố Trung Quốc là mầm mất nước, nguyên nhân chánh làm bùng phát các cuộc biểu tình. Còn ở Miến Điện, Hồng Kông và Thái Lan, nguyên nhân thúc đẩy giới trẻ xuống đường là tinh thần dân chủ tự do, chống độc tài.
Ma túy đang là tệ nạn gây nhức nhối cho toàn xã hội Việt Nam, nhưng Đảng và Nhà nước Cộng sản chỉ biết tập trung nhân lực và tiền bạc vào công tác bảo vệ Chủ nghĩa Mác-Lenin và làm sao để đảng được độc tài cầm quyền mãi mãi.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.