Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chiến Tranh Hay Quả Lựu Đạn Màu... Bùm

21/08/200900:00:00(Xem: 5100)

CHIẾN TRANH HAY QUẢ LỰU ĐẠN MÀU... Bùm

NGUYỄN DUY THÀNH
Vẫn chưa kiểm chứng được nguồn tin xuất phất từ đâu mà ngày 18 - 8-2009, trên các báo điện tử xuất hiện nhiều hình ảnh và tin tức cho rằng Việt Nam và Trung Cộng sắp bùng nổ chiến tranh, và từ đó "đồng bào trên mạng" xôn xao chạy qua chạy về như "chạy giặc" để hỏi han nhau.Vậy, xin làm " Ông Cò Quận 9" cầm "xúp lê" thổi tuýt.. ..tuýt để bà con đứng lại mà cùng nhau lạm bàn cho "ra nhẽ", vì  chuyện gì trên đời này cũng đều là "cu tý", nhưng chuyện quốc gia đại sự thì không thể bỏ qua, phải không bà con đọc giả"
Trước hết, xin đặt ra 2 vấn đề  để nói.
Phía Việt Nam : Giới quân sự Hà Nội đang ra lệnh tổng động viên và tái ngũ thành phần tuổi từ 18 đến 50, tất cả phải tập trung thao dợt quân sự và học tập chính trị.
 Vậy, Việt Nam chuẩn bị quân sự để làm gì, đánh Trung Cộng "
 Câu hỏi của này cũng là một lập luận, nhưng khả thi hiện thực để cấu thành lý do khởi động cho một cuộc chiến tranh thì không thể.. ..Vì, Việt Cộng luôn quan niệm con Kiến thì dại gì đấu với con Voi, nếu có cũng là "Gà què ăn quẹt cối xay", nhất là mọi phương diện  của quân đội CSVN hiện nay, hay nói cách khác Việt Cộng không đủ sức mạnh và ý chí để chủ động khai hỏa trong cuộc chiến này, dù là phát súng được bắn đi dưới ý thức và tinh thần bảo vệ Hoàng Sa và Trường Sa khi có "tàu lạ xuất hiện. Do đó , không cần bàn thêm lập luận này.
 Phía Trung Cộng: Tức là Trung Cộng quyết định đánh Việt Nam, nghĩa là dạy cho Việt Nam một bài học thứ hai, bởi từ ngày 17 tháng 2 năm 1979 đến nay chưa đánh đứa đệ tử này lần nào, bây chừ phải đánh cho nó nhớ, để nó thần phục suốt đời, lý luận này nghe qua rất có lý, nhưng thật thừa thãi. Bởi lẽ Trung Cộng có tốn phát đạn nào đâu mà Việt Nam vẫn bị mất Hoàng Sa- Trường Sa và Biển Đông! Sướng hơn nữa là họ không cần máy bay, xe tăng , đại bác nhưng vẫn làm chủ được Tây Nguyên, lại còn viết bảng tiếng Tàu thông báo: Khu vực cấm. Bố tiên sư thằng nào vào đây thì chết..! Mọi chuyện sáng như bóng đèn 500 "ki lô oát" , thì có chi nữa mà đấm đá cu cò, hơn nửa Trung Cộng không dại dột gì chủ động khai mở cuộc chiến vào lúc này, vì:
1) Chủ động mở cuộc chiến tranh với Việt Nam nghĩa là Trung Cộng tự cô lập hóa chính mình, là tự động hiến dâng một đàn em đồng minh tin cậy, một đệ tử trung thành cho đối thủ Hoa Kỳ, nghĩa là tự làm đổ bể luôn kế hoạch bành trướng về khu vực Đông Nam Á, bởi 3 mặt Đông, Tây, Bắc còn lại của Trung Cộng đều bị đồng minh của Hoa Kỳ bịt kín, phần còn lại là sa mạc và đồng khô cỏ cháy, duy nhất họ chỉ phát triển ra phía Việt Nam và Biển khơi. Đây là lý do vô cùng quan trọng mà bằng mọi giá Trung Cộng phải bám vào CSVN Việt Nam, dưới chiêu thức vừa dọa vừa ôm, vì lãnh đạo bên "mô" cũng sướng.
2) Hiện tại kinh tế của Trung Cộng phát triển, có khi vượt qua Hoa Kỳ và Nhật Bản. Vì thế, vô cớ đánh Việt Nam là vi phạm công ước quốc tế, chiến tranh sẽ tác động, dẫn đến sự nguy hại và giảm sút quyền lợi của Hoa Kỳ, cũng như các quốc gia có quyền phủ quyết tại Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, vì các nước này đều đang là đối tác thương mại với Việt Nam, và tác động này cũng ảnh hưởng đến các nhà đầu tư tại quốc nội Trung Cộng. Cho nên, quân phương Bắc chẳng dại gì đập vở chén cơm đang ngon miệng của mình.
3) Cục tình báo Hoa Nam của Trung Cộng đang cấy sâu trong Bộ chính trị của đảng Việt Cộng, họ thừa hiểu nội tình của quốc dân Việt Nam đang muốn lật đổ chế độ Cộng Sản để dân chủ hóa thể chế chính trị, nếu mở cuộc chiến tranh lúc này nghĩa là Việt Nam có cơ hội dân chủ hóa để đi đến thể chế Cộng hòa, khi đó sẽ vô hiệu hóa hết các sự kiện Hoàng Sa- Trường Sa- Biển Đông và Bauxite Tây Nguyên. Xa hơn nữa, sự thay đổi về thể chế chính trị của Việt Nam, sẽ là ngọn lửa thắp lên cho phong trào đòi dân chủ của các sắc tộc tại Tây Tạng-Tân cương -Vân Nam, tất cả Mông - Hồi- Mãn- Hán xông lên đòi tự trị, và sẽ xé Trung Hoa ra từng mảnh nhỏ như Liên Bang Xô Viết  trước đây, cái đại họa căn này là sự lo sợ lớn nhất của chính trị bộ  Trung Cộng. Bởi thế, nhóm đầu não Bắc Kinh không dại gì châm lửa để tự đốt mình. Nếu ai đó lập luận  theo thời điểm của cuộc chiến Việt-Trung năm 1979, thì thế chiến lược hiện thời xét theo yếu tố chủ quan hay khách quan, nay đã khác xa, xa như ..30 năm rồi.
Có vô vàn lý do, nhưng chỉ đưa ra 3 điểm căn bản nói trên để thấy rằng, bất cứ một cuộc chiến tranh nào từng xảy ra trên thế giới,  đều có các yếu tố là: tất yếu, chọn lựa, chủ động và bị động để tạo thành khói lửa. Xét theo mối quan hệ Việt Trung hiện thời, sự tất yếu hay chọn lựa để mở ra một cuộc chiến tranh đều không nằm ở hai phía, và sự chủ động tất nhiên là nằm ở Trung Cộng. Bởi, phía Việt Nam thì tháng nào cũng có một ông "Quan" trong chính trị bộ  đi qua Bắc Kinh, để gặp "Hoàng Thượng" và hô ..vạn tuế..thì cớ gì họ chủ động bóp cò....bùm....bùm..pằng..pằng..
Nếu phân tích như trên thì chắc chắn sẽ có câu hỏi đặt ra là:
   Tại sao 2 đảng Cộng Sản Việt Nam và Trung Cộng đều chuẩn bị về quân sự " Dễ trả lời như Bà già chơi bài Tứ  Sắc. Vì, không chỉ Việt Nam mà nội tình chính trị của Trung Cộng cũng chẳng êm ấm gì!
       Riêng Việt Nam thì có 2 điểm nổi bật nhất là:


Đối Nội: Hơn 60 năm độc đảng cai trị, thì chưa bao giờ Việt Cộng lâm vào tình trạng bị công chúng phản kháng như hiện nay, nỗi lo sợ này có thể kìm hãm và dập tắt bằng bạo lực, nhưng nguy cơ đáng sợ nhất mà chính Việt Cộng tự thú nhận là sự tự thoái hóa của đảng và đoàn viên, từ đó dẫn đến sự "tự diễn biến" trong guồng máy quyền lực. Vì thế, nếu không có sự chỉnh đốn, tăng cường về nhân sự, cũng như biện pháp và cách thức giáo dục về đường lối và chủ trương của đảng, thì rất sớm hệ thống cầm quyền sẽ bị phân hóa và tan rã mỗi khi có biến động, dù là biến động chính trị nhỏ nhất, mặt khác Việt Cộng nhận thức ra được sự đàn áp của họ không thể dập tắt phong trào đấu tranh ôn hòa của Công Giáo đang xảy ra, cũng như các thành phần khác sẽ bùng nổ lớn trong tương lai, việc trá hình dùng "xã hội đen" chỉ tạo ra sự hỗn loạn trong xã hội, có khi sự binh biến xuất phát từ sự bất mãn của quân đội hay công an, hoặc một nhóm cựu lãnh đạo nào đó được sự ủng hộ từ phía người đấu tranh! Bởi thế, lợi dụng ngay vào thời điểm phản kháng , phản đảng đang lên cao. Bộ chính trị ra lệnh xuống Quân ủy quyết định đưa ra chiêu bài yêu nước là có thể giải tỏa , giải độc mọi vấn đề, mọi thành phần . Việt Cộng có được chiêu thức thâm cao, mưu ma chước quỷ này, thì cũng học được từ cha ông của người Trung Cộng, Trong Binh Pháp Tôn Tử có ghi rõ, là đang trong thế bị động có thể biến hóa qua thế làm chủ bằng 4 phương pháp : 1) Làm chủ chí khí. 2) Làm chủ nhân tâm. 3) Làm chủ nhân lực. 4) Làm chủ sự biến đổi. Xin lấy một ví dụ thực tế để chứng minh và cam đoan nó sẽ xảy ra trong tương lai là . Khi bộ chính trị Việt Cộng nhận được mật báo là ngày G sẽ có một cuộc biểu tình lớn của Công giáo, hay Phật giáo, hay tổ chức đối kháng nào đó, thì lập tức từ trung ương lệnh xuống địa phương phải chọn đúng ngày G, để ra lệnh triệu tập lứa tuổi từ 18 đến 50 phải tập trung học tập chính trị hay thao dợt quân sư, như vậy cuộc biểu tình chỉ còn là người già và đàn bà con gái, vận dụng cách này Việt Cộng không bị mang tiếng với thế giới là dùng "xã hội đen", nhưng vẫn bẻ gãy được cuộc biểu tình, vì trong tâm lý người ta có thể vắng mặt trong buổi biểu tình, nhưng nhà nước sẽ phạt tù nặng cho những ai chống lại nghĩa vụ quân sự , vì đây là trọng tội, có thể tạm thời tiên đoán trong tương lai gần, các thanh niên, thiếu nữ dưới dạng tuổi này mà thuộc thành phần Công giáo hay Phật giáo, chắc chắn sẽ được nhà nước "ưu tiên mời" tham gia nghĩa vụ quân sự nhiều hơn, thâm độc hết chỗ nói..! Cũng từ chiêu bài bảo vệ đất nước này, Việt Cộng giải tỏa được nhiều dư luận lâu này chỉ trích là đảng yếu hèn, qua đó họ cũng làm suy yếu đi nhân lực của thành phần đối kháng, và điểm quan trọng là họ khéo léo dụ dỗ được nhiều người vào đảng- đoàn cộng sản nhiều hơn.
Đối ngoại: Dùng chiêu bài yêu nước này để "thấu cáy" với đàn anh Trung Cộng, vì lời tuyên bố của Ngoại Trưởng Hoa Kỳ là " U S is back to Asian", cũng như cuộc viếng thăm quan trọng của Thượng Nghị Sĩ   Chủ tịch Đông Á - Thái Bình Dương là Jim Webb có vợ  Việt Nam đến thăm quê  Bà Xã, chẳng lẽ vị khách thuộc cựu chiến binh Việt Nam này không thuộc cái câu "vuốt mặt phải nể lổ mủi" hay "nhất vợ nhì trời". Chỉ cần một chút dựa hơi như vậy, thì mấy ông "Quan" Việt Cộng đánh "Xí Tố" với "Hoàng Thượng" Bắc Kinh rồi, với câu nói thẳng thừng " Hoàng Thượng ép "chơi" em vừa vừa thôi, coi chừng chịu không nỗi thì em ly dị theo thằng Mỹ mà khốn đời". Chuyện chánh sự quốc gia thực sự nó cũng như chuyện nhà, suy luận nôm na là như "Rứa đó"
     Từ đó có thể kết luận rằng, chỉ số  khả tín để tin có cuộc chiến tranh Việt -Trung ở mức độ rất thấp, có khi là không. Những dấu hiệu qua hình ảnh hay tin tức rò rỉ qua công luận chỉ là một quả Lựu Đạn màu mà thỉnh thoảng Việt Cộng thường ném ra cho nổ.. ..Bùm.. để giải tán đám đông và cũng cố chế độ, màn kịch này chẳng khác nào tấn tuồng "họp khẩn cấp" để bắt LS Lê Công Định, họp khẩn cấp gì mà trên bàn họp mỗi công an đều có một Ly Bia,""" đã có thời gian ngồi nhậu mà gọi là khẩn cấp.
        Tuy nhiên, đã là con dân nước Việt ly hương khắp bốn phương trời, nay nghe cố quốc sắp có loạn binh đao thì ai mà không thao thức động lòng, cũng chính vì nắm bắt được yếu tố tâm lý này, mà Việt Cộng hay ném Lựu Đạn màu ra hải ngoại. Nếu vậy, thì đồng bào hải ngoại cũng nên hướng về đảng để "ủng hộ", bằng cách gởi Email hay điện thoại thông báo cho con cháu, thân nhân và bằng hữu nên viện dẫn mọi lý do an toàn để bất hợp tác với chế độ, cũng nên giải thích cho họ biết là tiếp tay cầm súng chiến đấu cho Việt Cộng là kéo dài sự bất công và tăm tối, ngoài ra các cuộc biểu tình nên tập trung khơi gợi, kêu gọi quốc nội hãy Bài Trung Giải Cộng, khi mọi người chỉa mủi nhọn đấu tranh bắt buộc Việt Cộng cắt đứt quan hệ ngoại giao với Trung Cộng, nghĩa là đánh trúng "Tử Huyệt" cả hai, và tự để họ xâu xé với nhau. Đó cũng là cách "phản pháo" tốt nhất của cộng đồng hải ngoại chống lại những quả Lựu Đạn màu do Việt Cộng ném ra.
   Hoặc, đặt một giả định rất xấu rằng, nếu có cuộc chiến Việt- Trung xảy ra, thì biết đâu chính đây là sinh lộ cho tổ quốc và dân tộc Việt Nam! Đồng niệm rằng nhân sinh tự cổ chí kim, mấy ai mong chờ quốc tán gia ly. Nhưng chiến tranh là chiến tranh.. ..Tất cả do Việt Cộng gây ra , bây giờ họ phải đối diện. Biết đâu ! Hai anh Cộng đánh nhau thì Việt Nam có thể chế: Cộng Hòa.
Bà con đọc Báo đồng ý không" Xin cho tràng pháo tay để vui ngày giải cộng.
 Thi thoảng tập làm "Gia Cát Lạng" để gởi đến đọc giả đôi lời "đoán Hươu đoán Vượn", với hy vọng Việt Nam mãi mãi thanh bình, và sớm được độc lập và dân chủ.
 Kính chúc quý vị yên tâm-vui khỏe. Cũng như mọi lần, xin tạm biệt đọc giả với lời nhè nhẹ: ĐỪNG TIN CHI VIỆT CỘNG.
NGUYỄN DUY THÀNH

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hôm nay tôi và quý vị là người được đón nhận ngày lễ quốc gia đầu tiên để ghi nhớ ngày Juneteenth. Chúng ta hãy cùng nhau đi vào lịch sử để ôn và tìm hiểu thêm về ngày này và hi vọng từ đó chúng ta sẽ có những bài học sẽ làm cho cuộc sống ta thêm phần ý nghĩa về tình người cũng như đạo đức.
Cuộc họp thượng đỉnh giữa hai tổng thống Biden và Putin được báo chí quốc tế quan tâm và tin tức về cuộc họp này được loan tải rộng rãi. Phần tóm lược sau dựa vào các bản tin và bình luận của các cơ quan truyên thông Anh, Pháp, Nga và Trung Quốc về cuộc họp này.
Một tiểu tiết khá thú vị được ghi nhận trong cuộc gặp gỡ này là TT Biden đã đến biệt thự Villa La Grande, nơi tổ chức cuộc họp sau Putin. Theo bản tin của VOA Anh ngữ, dù Putin đã đến khá đúng giờ, nhưng đây là sắp xếp chu đáo của các nhân viên Bạch Ốc nhằm ngừa sự tái diễn như TT Donald Trump đã bị Putin cho đợi đến 30 phút trong cuộc họp thượng đỉnh tại Helsinki vào năm 2018, dù trước đó Trump đã đến muộn khi đến họp với NATO hay yết kiến Nữ Hoàng Anh.
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
Nước Úc đã bước vào tiết Thu, khí trời lạnh, những chiếc lá đang đổi sang màu, cơn mưa đầu mùa làm lòng người se lại. Nhận tin báo từ quê nhà Thầy đã viên tịch, lòng con đau nhói vì không về được để đảnh lễ Kim Quan nhục thân Thầy, thọ tang Ân Sư Giáo Dưỡng. Nơi phương trời viễn xứ, con hướng về ngôi Chùa Bình An, Giác Linh Đài tâm tang thọ phục.
Tôi tin vào những điều không thể. Tưởng tượng bạn đang rất căm ghét một con người hay một con vật nào đó. Rồi bỗng dưng một ngày bạn thấy họ là chính mình. Bạn có cảm giác mình biết về họ rõ như biết về những đường chỉ trên bàn tay của mình. Thậm chí, bạn cảm được cái khát khao và thương nó như thương nỗi khát khao của mình ngày nào - đó là cái tình cảm lạ lùng mà tôi dành cho con chuột của con trai tôi.
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
Tôi tình cờ tìm được ấn bản Lá Thư Về Làng của nhạc sỹ Thanh Bình, do nxb Lúa Mới phát hành, năm 1956. Vào thời điểm đó, tuy chưa đủ tuổi để cắp sách đến trường nhưng tôi cũng đã thuộc lời của nhạc phẩm này rồi vì nghe mấy bà chị và radio hay hát
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.