Hôm nay,  
Việt Báo Online

Hồi Ký: Tôi Tìm Tự Do (kỳ 57)

29/05/200700:00:00(Xem: 2844)
Hồi Ký: Tôi Tìm Tự Do (kỳ 57)

Tôi là Nguyễn Hữu Chí, sinh ra và lớn lên ở Miền Bắc, từng có hơn một năm phải đội nón cối, đi dép râu, theo đội quân Việt Cộng xâm lăng Miền Nam. Trong những năm trước đây, khi cuộc đấu tranh bảo vệ chính nghĩa của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại Úc còn minh bạch, lằn ranh quốc cộng còn rõ ràng, tôi hoàn toàn tin tưởng và sẵn sàng đối phó với mọi âm mưu, thế lực của cộng sản. Nhưng gần đây, có những dấu hiệu rõ ràng chứng tỏ, những thế lực chìm nổi của cộng sản tại Úc đang tìm cách xóa bỏ lằn ranh quốc cộng, đồng thời thực hiện âm mưu làm suy yếu sức mạnh đấu tranh của người Việt hải ngoại. Trong hoàn cảnh đấu tranh ngày càng khó khăn đó, tôi thấy mình chỉ có thể đi tiếp con đường mình đã chọn khi được quý độc giả hiểu và tin tưởng. Vì vậy, tôi viết hồi ký này, kể lại một cách trung thực cuộc đời đầy đau khổ, uất ức và ân hận của tôi khi sống trong chế độ cộng sản, cũng như những nguy hiểm, may mắn khi tôi tìm tự do.... Trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn trên nhiều phương diện, lại phải vừa duy trì tờ báo, vừa tham gia các sinh hoạt cộng đồng, vừa tìm cách "mưu sinh, thoát hiểm" giữa hàng chục "lằn tên đường đạn", nên hồi ký này có rất nhiều thiếu sót. Kính mong quý độc giả thông cảm bỏ qua, hoặc đóng góp nếu có thể.

*

(Tiếp theo...)

Vì không thông thuộc đường xá của thị trấn Dầu Tiếng, mà đường phố lúc đó còn rất vắng vẻ, chẳng có một ai để hỏi thăm, nên tôi cứ cắm cúi đi, miễn sao ra khỏi được thị trấn, rồi sẽ tìm đường đón xe về Bình Dương. (Đến đây tôi xin được đính chính, trong số báo trước, khi tường thuật lời dặn của cụ già trong nhà thờ Dầu Tiếng, cụ dặn tôi từ Dầu Tiếng đón xe về Bình Dương, rồi từ Bình Dương đón xe về Sàigòn. Nhưng vì đã ba chục năm trôi qua, không còn nhớ rõ lời của cụ, nên tôi đã tường thuật sai là đón xe về Tây Ninh). Đi được khoảng nửa tiếng, tôi thấy nhà cửa thưa thớt, ngay cạnh đường có một quán nhỏ, mái tranh, bốn phía trống trải, bàn ghế sơ sài. Tôi bước vô, tính uống ly cà phê, hút điếu thuốc, rồi lân la làm quen, hỏi thăm đường xá...
Trời lúc đó còn rất sớm, nên trong quán không có khách, chỉ có một bà lão, lưng còng, tóc bạc và một cô bé tuổi khoảng 16, 17, mà tôi đoán là hai bà cháu. Tôi cất tiếng chào bà cụ, nhưng bà cụ chỉ hấp háy mắt nhìn tôi, không nói, tay chân của cụ run lẩy bẩy. Có lẽ bà cụ quá già, nhưng vì cuộc sống vô cùng khó khăn, nên hai bà cháu phải dậy sớm, bán quán, đắp đỗi qua ngày. Dưới chế độ cộng sản, tôi đã thấy nhan nhản những hình ảnh khốn khổ như vậy, hoặc hơn thế, trải dài trên khắp mọi miền của quê hương Miền Bắc suốt mấy chục năm. Từ sau tháng 4, 1975, cùng với gót giầy xâm lăng chiếm đóng Miền Nam, người cộng sản tiếp tục gieo rắc tang thương trên khắp quê hương Miền Nam.
Tôi gọi một ly cà phê đen. Cô bé bưng ly cà phê đặt trên bàn, rồi hỏi tôi:
- Chú dùng chi nữa không"
- Cảm ơn cháu, chú uống ly cà phê là đủ rồi.
Cô bé có cặp mắt đen lay láy, thông minh, nhìn tôi có vẻ tò mò khiến tôi băn khoăn, không biết hỏi thăm cô bé về đường xá như thế nào. Vẫn biết, hầu hết người dân Miền Nam không ưa gì cộng sản. Nhất là sau tháng 4 năm 1975, người dân Miền Nam càng hiểu rõ bộ mặt thật của cộng sản, nên sẵn sàng giúp đỡ những người tù cải tạo trốn trại. Hiểu điều đó, nhưng tôi vẫn đắn đo, không biết mở đầu ra làm sao.
Trong lúc đang uống cà phê, tôi thấy cô bé vừa nhìn tôi vừa ghé tai bà thì thầm chuyện gì không rõ, chỉ thấy bà cụ đập nhẹ vào vai cô. Cô bé cười khúc khích, rồi bưng ra một đĩa xôi có trộn lẫn hai, ba miếng khoai mì, và nói:
- Chú ăn xôi đi...
- Cảm ơn cháu, chú vừa ăn sáng xong...
- Chú ăn đi, cháo bao mà. Cháu không lấy tiền chú đâu mà chú ngại.
Tôi ngạc nhiên, chưa kịp hỏi, cô bé lại tiếp:
- Có phải chú là tù mới trốn trại không"
Tôi giật mình, nhìn vội chung quanh. Cô bé cười:
- Chú đừng ngại, ở đây không có ai đâu...
Sau một thoáng ngần ngại, tôi gật đầu thú thật với cô bé:
- Chú mới trốn trại thật. Nhưng sau cháu biết hay vậy"
Cô bé lại cười, răng trắng đều như bắp:
- Nhìn quần áo chú mặc cháu đoán ra liền à. Rồi thấy bộ điệu lo lắng của chú, cháu đoán càng trúng... Với lại ở đây cháu thấy tù trốn trại hoài à, nên nhìn các chú trốn ra là cháu biết liền. Mà chú định về đâu, nói cháu cháu chỉ đường cho"
Tôi vừa lo lắng, vừa ngạc nhiên. Không hiểu sao, cô bé khi biết tôi là một tên tù vượt ngục, nhưng vẫn giữ được sự hồn nhiên, tươi cười như vậy. Tuy ngạc nhiên, nhưng tôi rất tin cậy ở cô bé. Tôi vội nói:
- Thú thực với cháu, chú định đón xe về Bình Dương.
Cô bé hóm hỉnh:
- Chú muốn đón xe về Bình Dương thì chú đừng có vô bến đón xe. Trong đó công an, bộ đội nhiều lắm. Vô đó là chú bị họ bắt liền đó.
- Như vậy thì chú phải đón xe ở đâu cho an toàn"
Cô bé giơ tay phải chỉ về phía con đường đất đỏ và nói:
- Chú cứ đi thẳng con đường này khoảng một cây số, đến ngã ba X (vì lâu ngày nên tôi không còn nhớ tên ngã ba này) có cây bằng lăng thật lớn, thì chú đứng đó chờ. Hễ thấy xe đò nào tới thì chú vẫy đón về Bình Dương....
Nghe cô bé nói, tôi mừng quá, nhưng vẫn hỏi thêm cho chắc ăn:
- Làm sao chú biết xe nào về Bình Dương"
- Chú đừng lo. Tất cả những xe từ Dầu Tiếng đi qua ngã ba X đều chạy về Bình Dương hết. Nhưng xe đò thì mỗi ngày chỉ có 3 chuyến. Chú đi nhanh đi, để đón kịp chuyến xe 8 giờ sáng...
Mừng quá, tôi vội đứng dậy, tính trả tiền ly cà phê, thì cô bé đã nhanh nhảu:
- Chú khỏi trả tiền đi. Chú tù mới trốn trại làm gì có tiền. Lấy tiền của chú kỳ quá hà...
Tôi còn đang bối rối và bâng khuâng, chưa kịp nói gì, cô bé đã lấy một gói thuốc lá, mấy chiếc kẹo mè trong tủ kính, gói vội trong túi nylon nhỏ rồi quýnh quáng dúi vào tay tôi:
- Chú cầm lấy gói thuốc hút cho ấm... Thôi chú đi lẹ lên cho kịp xe... Chúc chú may mắn!...
Cầm gói đồ của cô bé trao, tôi cảm động rưng rưng nước mắt. Bà cụ vẫn đứng đó, chân tay vẫn run lẩy bẩy, nhưng nhìn tôi mỉm cười, miệng móm mém, khiến tôi vừa xúc động vừa thương cảm. Thì ra cụ tuy già, nhưng nghe chuyện, cụ hiểu hết và nụ cười của cụ là cả một nhắn gửi, cầu chúc cho tôi tai qua nạn khỏi... Mắt tôi nhoà đi. Tôi lắp bắp chào bà cụ, chào cô bé, rồi như một cái máy, tôi bước ra khỏi quán. Vừa bước đi tôi vừa cố đè nén niềm cảm xúc đang dâng lên trong lòng. Bước đi được một đoạn, ngoảnh đầu lại, tôi thấy cô bé vẫn đứng đó, đưa tay vẫy vẫy...
Từ ngày đó cho đến bây giờ, đã 30 năm trôi qua, nhưng tôi vẫn nhớ mãi hình ảnh quán nước siêu vẹo bên con đường đất đỏ dẫn vô thị trấn Dầu Tiếng và cô bé có cặp mắt đen láy cùng tấm lòng đôn hậu, hồn nhiên đã giúp tôi trên con đường tôi đào tẩu... Bây giờ, khi viết những dòng chữ này, những hình ảnh đó vẫn hiện lên lung linh, sống động và tươi mát như chuyện mới xảy ra hôm qua, hôm kia...
Tôi đi được khoảng một cây số, quả nhiên thấy một ngã ba. Con đường tôi đang đi là đường đất đỏ, đụng phải con đường liên tỉnh lộ, trải đá răm. Cách ngã ba khoảng chục thước, có một cây bằng lăng thật lớn, ngay cạnh đường. Tôi yên tâm đứng cạnh gốc cây bằng lăng chờ đợi. Đường lúc đó rất vắng vẻ, nhưng để an toàn, tôi ngồi xuống, khuất phía đằng sau cây bằng lăng chời đợi...
Trong khi chờ đợi, điều tôi lo ngại nhất là một khi đón được xe, nếu chẳng may trên xe có bộ đội hay cán bộ cộng sản thì tôi không biết phải đối phó như thế nào. Tệ hại nhất, nếu những cán bộ, bộ đội đó lại là người ở trại tù, nơi tôi vừa trốn đi. Gặp trường hợp đó, chắc chắn chúng sẽ nhận ra tôi, và tôi sẽ vô phương tẩu thoát. Nhất là thời đó, hầu hết bộ đội, cán bộ cộng sản rời khỏi trại, đi bất cứ đâu, chúng đều mang theo vũ khí. Vì thế, việc tôi phải đối phó với chúng để tẩu thoát sẽ vô cùng khó khăn. Biết vậy, nhưng tôi không còn sự lựa chọn nào khác, tôi phải đón xe về Bình Dương, không chiếc xe này thì phải đón xe khác. Và làm sao tôi có thể biết được, trên chuyến xe đò từ Dầu Tiếng chạy tới, chiếc nào có bộ đội cán bộ cộng sản, chiếc nào không" Thôi thì chỉ biết liều, rồi đến đâu hay đến đó.
Tôi chờ khoảng hai mươi phút, thì nghe thấy có tiếng xe hơi từ phía Dầu Tiếng vọng tới. Bước ra khỏi bóng cây bằng lăng, nhìn về phía Dầu Tiếng, tôi thấy một chiếc xe đò đang ì ạch chạy tới. Đó là chiếc xe đò loại vừa, chở khoảng ba chục đến bốn chục người. Trên nóc xe chất đầy quang gánh, thúng mủng, ngay phía bên trái của tài xế có một chiếc ống khói phun ra từng lớp khói đen đặc lên trời.
Khi xe chạy tới gần, tôi dơ tay vẫy. Xe chạy chậm dần rồi dừng lại ngay cạnh chỗ tôi đứng. Anh lơ xe đứng ở phía sau vẫy vẫy tay ra hiệu cho tôi lên xe, mà không hề hỏi han gì. Mừng quá, tôi quýnh quáng chạy về phía sau xe. Anh lơ nhảy xuống mở tung cửa, dục tôi lên lẹ lẹ. Tôi vội vàng leo lên, chưa kịp đứng vững thì chiếc cửa xe đã đóng lại, ép chặt phía sau lưng, rồi chiếc xe giật mạnh, kêu lên khục khục mấy tiếng, và lăn bánh... Tôi loạng choạng, phải nắm vội lấy sợi giây lủng lẳng từ trần xe, cho khỏi té.
Anh lơ xe vừa đập tay vào trần xe vừa hét:
- Các ông các bà ngồi dịch vô, ngồi dịch vô cho chú này chú ngồi...
Mấy người khách ngồi hàng ghế giữa vội dồn vô, để trống một chỗ ngay phía sau cùng. Tôi vội ngồi xuống, thở phào, trút hết mọi sự mệt nhọc rồi kín đáo quan sát. Trong xe có ba hàng ghế, hai hàng hai bên, và một hàng ghế giữa. Những người ngồi ở hàng ghế giữa đều quay lưng vào nhau và quay mặt ra hai phía. Vậy là ba hàng ghế, nhưng có bốn hàng người ngồi. Đa số hành khách trong xe là phụ nữ, chỉ có hai, ba người đàn ông lớn tuổi, vài anh thanh niên và năm, sáu trẻ em, trong đó có cả hai, ba em bé được cha mẹ bồng trên tay. Nhìn thoáng qua khoảng 40 hành khách trên xe, tôi mừng quá, vì không thấy bóng dáng một người bộ đội, hay cán bộ cộng sản nào. Hầu hết hành khách đều là người Miền Nam, nét mặt lam lũ, vất vả, chất phác và chân thật. Chỉ có bốn, năm cô ngồi ở hàng ghế bên phải, phía trong cùng là mặc áo dài trắng. Ngay cạnh mấy cô có hai anh thanh niên trẻ, tuổi mới ngoài hai mươi. Nhìn qua, tôi đoán họ là sinh viên hay thầy cô giáo của một trường học nào đó.
Ngay khi bước lên xe, tôi linh cảm có cái gì bất bình thường. Có lẽ sự bất bình thường đó là do sự xuất hiện của tôi. Trong một thoáng rất nhanh, tôi thấy vài ánh mắt tò mò nhìn tôi. Nhớ đến cô bé trong quán nước bên đường, tôi nghĩ ngay, nếu một cô bé bình thường có thể nhanh chóng nhận ra tôi là một người tù trốn trại, thì làm sao tôi có thể qua mắt được cả 40 người ngồi trong xe" Không hiểu sao, lúc đó mọi người đều im lặng. Đây là chuyện lạ, vì thông thường, các ông các bà ngồi chật trội trong một chiếc xe đò như thế này, bao giờ cũng trò chuyện rôm rả đủ thứ trên đời... Người tôi như nổi gai và tôi thấy thật lúng túng, không biết mình nên phản ứng như thế nào. Chỉ cầu mong làm sao, trong 40 hành khách trên xe, không có cán bộ phường khóm, hay tên "cách mạng 30" nào.
Người lơ xe đập tay vào vai tôi rồi hỏi:
- Chú về đâu"
Tội giật mình, vội trả lời, không kịp suy nghĩ:
- Về Bình Dương.
Người lơ xe nói số tiền, lâu ngày tôi không nhớ là bao nhiêu. Tôi vội lấy tiền trao cho anh lơ xe. Ngay lúc đó, một chị tuổi khoảng bốn mươi, ngồi ngay đối diện tôi, nói trổng:
- Từ đây về Bình Dương tui sợ nhất Bến Cát. Mấy thằng bộ đội ở đó chúng kiểm soát không sót thứ gì.
Tôi nhìn chị. Chị nói trổng, nhưng chị nhìn thẳng tôi, ánh mắt của chị như gói ghém, gửi gắm điều gì đó, khiến tôi có cảm giác như câu nói của chị dành riêng cho tôi. Chị nói tiếp, lần này rõ ràng hơn:
- Đến đó là tụi nó hỏi giấy tờ từng người một. Mấy chú tù cải tạo trốn trại mà đi qua đó là bị chúng bắt lại nhiều lắm đó.
Một ông trong xe cũng cất tiếng phụ hoạ:
- Qua đó, có giấy tờ đầy đủ cũng còn lôi thôi, chớ đừng nói không có giấy tờ... Ai mà không có giấy tờ là cầm chắc bị chúng bắt.
Nghe đến đó, tôi ù tai, kinh hoàng, không biết làm thế nào. Lúc ấy, trong xe ồn ào, mọi người thi nhau kể đủ thứ chuyện xấu xa, ngu ngốc của bộ đội. Tất cả đều kể lể và cười bò ra một cách thoải mái. Ngay cả anh tài xế và anh lơ xe cũng góp chuyện. Trong khoảnh khắc không đầy 10 phút đồng hồ, tôi có cảm giác, tất cả hành khách trong chiếc xe đều là những người cùng chung một chiến tuyến, coi cộng sản là những kẻ côn đồ, ác quỷ, thủ phạm của mọi tội ác. Và tôi có cảm giấc, tất cả mọi người trong xe đều cố ý làm như vậy, để cho tôi hiểu và tin tưởng họ là những người không ưa gì cộng sản.
Ngồi cạnh người đàn bà bốn mươi tuổi, có một bà cụ, tóc bạc như cước, nhưng vóc dáng vẫn khoẻ mạnh, ánh mắt tinh anh. Mọi người cười đùa, trò chuyện ầm ĩ, nhưng cụ không nói, không cười, cụ chỉ nhìn tôi, khiến tôi rất lúng túng. Được một lúc, cụ nhoài người sang phía bên tôi, ghé sát mặt tôi thì thầm hỏi:
- Cậu tù cải tạo phải không"
Tôi giật mình. Nhưng nhìn nét mặt phúc hậu và ánh mắt tinh anh của cụ, tôi biết, tôi không thể nói dối được. Tôi chỉ biết "Dạ" một tiếng, rồi im lặng.
Cụ hỏi tiếp:
- Cậu được tụi nó thả phải không"
- Dạ...
- Thế đồ đoàn của cậu đâu"
Tôi giật mình lúng túng không biết nói làm sao. Một người tù được ra trại mà lại không có đồ đoàn, chỉ đi tay không, thì quả là điều vô lý. Chưa biết trả lời thế nào, cụ già lại thì thầm:
- Cậu là tù trốn trại phải không"
Tôi ngần ngừ. Cụ lại nói tiếp, giọng ân cần:
- Cậu cứ nói thiệt đi, già bảo tụi nó giúp. Trong xe này, tụi nó đều là con cháu của già. Cậu yên tâm đi, chẳng có đứa nào nó ưa tụi cộng sản cả... (Còn tiếp...)

23/10/2019(Xem: 1256)
Hầu như đại đa số thiên hạ ở Á, Âu, Mỹ ghét cay ghét đắng TC.
23/10/2019(Xem: 592)
Khoảng cuối tháng 10/2019, trang CNBC đưa tin, theo nhà kinh tế trưởng Mark Zandi của Moody's Analytics, khả năng xảy ra suy thoái kinh tế toàn cầu trong 12 - 18 tháng tiếp theo là "vô cùng cao" và các nhà hoạch định chính sách có thể không làm được gì để đảo ngược tình hình.
23/10/2019(Xem: 238)
OTTAWA - Trong cuộc bầu cử 2019 tại Canada diễn ra vào ngày 21/10, Đảng Tự Do của Thủ Tướng Justin Trudeau đã chiến thắng, nhưng không đủ ghế để thành lập một chính phủ đa số, đành chấp nhận liên hiệp với một đảng cánh tả nhỏ.
23/10/2019(Xem: 250)
LONDON - Tin trong ngày 22-10 diễn biến với nhiều kịch tính liên quan đến Brexit.
23/10/2019(Xem: 165)
BOGOTA - Bạo động bùng nổ tại 9 thành phố của Bolivia khi việc kiểm phiếu ngưng bất ngờ gây hoang mang.
23/10/2019(Xem: 317)
BEIRUT - Tổ chức vũ trang Hồi Giáo quá khích Hizbollah có thể đã bắt đầu nhận thấy áp lực hiếm hoi từ công chúng.
23/10/2019(Xem: 307)
Nhật Bản đã ân xá hơn nửa triệu phạm nhân để đánh dấu ngày đăng quang của tân Nhật Hoàng vào Thứ Ba 22/10. Đây là một phong tục đã có từ trước thời Thế Chiến.
23/10/2019(Xem: 258)
Vào ngày Thứ Ba 22/10, viên chức New York cho biết đã có 47 bộ trưởng tư pháp các tiểu bang tham gia vào cuộc điều tra chống độc quyền của công ty Facebook, phản ảnh mối quan tâm rộng rãi của xã hội Mỹ về công ty truyền thông mạng xã hội khổng lồ này.
23/10/2019(Xem: 317)
Các file nhạc trôi nổi trên mạng có đuôi WAV có thể chứa mã độc cho phép hacker sử dụng tài nguyên của máy nạn nhân để đào coin (cryptocurrencies-mining).
23/10/2019(Xem: 694)
WASHINGTON - Vào ngày 22/10, TT Trump dùng twitter phàn nàn “điều tra luận tội để truất phế TT là đấu tố (lynching)”.
23/10/2019(Xem: 378)
WASHINGTON - Thương thuyết mậu dịch cấp thứ trưởng Mỹ Trung bắt đầu từ ngày Thứ Hai 21-10.
23/10/2019(Xem: 215)
Los Angeles (CNN) -- Sở Cứu Hỏa Los Angeles đã gỡ bỏ lệnh di tản sau khi một vụ cháy lan ra khắp vùng đồi của khu vực giàu có Pacific Palisades trong khoảng 10 tiếng đồng hồ hôm Thứ Hai.
23/10/2019(Xem: 682)
Nhiều tháng sau khi Tổng Thống Donald Trump tuyên bố rằng Đảng Cộng Hòa sẽ trở thành “đảng của chăm sóc sức khỏe,” các nhà bảo thủ thuộc Hạ Viện đang chuẩn bị tuyên bố một đề xuất quét sạch chăm sóc sức khỏe -- là điều được thấy trước là không có cơ hội để trở thành luật.
23/10/2019(Xem: 171)
SANTA ROSA - 1 người trúng đạn bị thương trong vụ nổ súng tại trường Ridg-way của thành phố Santa Rosa, phía bắc cầu Golden Gate.
Tin công nghệ
Khoảng cuối tháng 10/2019, tập đoàn Nhật Bản SoftBank đã đạt một thỏa thuận “giải cứu” WeWork, theo đó giành quyền kiểm soát startup về chia sẻ không gian làm việc.
Khoảng cuối tháng 10/2019, theo tổng thống Hàn Quốc Moon Jae-in phát biểu trước Quốc hội, nền kinh tế phụ thuộc nhiều vào xuất khẩu của Hàn Quốc đang đối mặt "tình thế u ám" bởi sức ép mà thương chiến Mỹ-Trung và sự lan rộng của chủ nghĩa bảo hộ mậu dịch đặt ra đối với kinh tế toàn cầu.
Khoảng cuối tháng 10/2019, theo trang Bloomberg đưa tin, thủ tướng Malaysia Mahathir Mohamad lo lắng nền kinh tế phụ thuộc vào xuất khẩu của đất nước có thể trở thành mục tiêu cấm vận khi bị mắc kẹt trong cuộc chiến thương mại giữa Mỹ và Trung Quốc.
Khoảng cuối tháng 10/2019, hãng tin CNBC dẫn ý kiến một số chuyên gia, đồng Nhân dân tệ của Trung Quốc sẽ tiếp tục giao dịch ở ngưỡng yếu hơn 7 tệ đổi 1 USD cho dù Mỹ-Trung ký kết một thỏa thuận thương mại một phần
Ralph Hamers, CEO ING Group, tập đoàn ngân hàng và tài chính lớn của Hà Lan đã trả lời phỏng vấn Financial Times, cho rằng các ngân hàng lớn có thể buộc phải ngừng làm việc với Facebook nếu hãng vẫn cố gắng cho ra mắt đồng tiền ảo Libra
Khoảng cuối tháng 10/2019, theo New York Times, trong cuộc điều trần trước Ủy ban Dịch vụ Tài chính Hạ viện Mỹ ngày 23/10, Mark Zuckerberg sẽ bày tỏ hi vọng rằng trong tương lai không xa, hàng tỷ người trên thế giới sẽ sử dụng loại tiền ảo do Facebook tạo ra
Khoảng cuối tháng 10/2019, trang CNBC đưa tin, theo nhà kinh tế trưởng Mark Zandi của Moody's Analytics, khả năng xảy ra suy thoái kinh tế toàn cầu trong 12 - 18 tháng tiếp theo là "vô cùng cao" và các nhà hoạch định chính sách có thể không làm được gì để đảo ngược tình hình.
Các file nhạc trôi nổi trên mạng có đuôi WAV có thể chứa mã độc cho phép hacker sử dụng tài nguyên của máy nạn nhân để đào coin (cryptocurrencies-mining). Các mã độc có thể mang lại cho các hacker đến hàng nghìn USD mỗi tháng mà nạn nhân không hề hay biết.
Khoảng giữa tháng 10/2019, ông Jamie Dimon, CEO ngân hàng lớn nhất Mỹ JPMorgan Chase cảnh báo rằng hạ lãi suất về mức thấp dưới 0, không phải là một "nhân tố thay đổi cuộc chơi" trong việc thúc đẩy cho vay và cả thiện tăng trưởng kinh tế.
Khoảng cuối tháng 10/2019, trang Business Insider trích dẫn một nguồn thân cận cho hay, Adam Neumann có thể sẽ nhận được 200 triệu USD như một phần trong thỏa thuận được SoftBank đề xuất để rời khỏi WeWork, công ty do chính mình sáng lập.
Những cơn bão mạnh có sức tàn phá khủng khiếp, và khi đủ mạnh, bão còn có thể làm rung chuyển cả đáy biển.
Mọi chuyện bắt đầu từ một chấn thương trên ngón tay cái. Sau đó, vòng xoáy cuộc đời đã cuốn một người đàn ông 46 tuổi vào nghi vấn nghiện rượu. Cảnh sát bắt ông ấy lại trong khi đang lái xe. Các bác sĩ xét nghiệm thấy nồng độ cồn trong máu lên tới 400 mg/dL. Y tá và cả người thân trong gia đình, không một ai tin lời thanh minh của ông ấy. Người đàn ông nói mình không hề uống rượu, dù chỉ một giọt.
Khoảng cuối tháng 10/2019, trước vấn nạn chia sẻ tài khoản ngày càng gia tăng, sắp tới Netflix sẽ có những thay đổi để quản lý nghiêm ngặt việc "share" và "mua chung" các gói thuê bao giữa người dùng.
Điều gì đang được phản chiếu trong tấm gương lớn nhất thế giới?
Khoảng giữa tháng 10/2019, Samsung Display công bố kế hoạch đầu tư hơn 11 tỷ USD (13,100 tỷ won) vào hoạt động nghiên cứu phát triển và sản xuất tấm nền QD-OLED dành cho TV.