Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Người Mỹ Xấu Xí: ‘Ugly American’

12/08/200700:00:00(Xem: 10482)

Đây là "huy chương bội tinh" nhiều nước đồng loạt gắn cho người Mỹ sau vụ anh chàng Russell Weston lên cơn nhào vô tòa nhà Quốc Hội Capitol bắn chết hai cảnh sát và làm máu me tung tóe vấy bẩn cả bộ mặt nước Mỹ cách đây mấy năm, trong lúc đầy du khách vào mùa hè đến từ khắp thế giới. Tổng thống Mỹ cũng bảo rằng đây là một việc mọi rợ ở ngay trước cửa nhà văn minh Mỹ. 

KHI NGƯỜI MỸ BỊ CHÊ
 Xin đừng chỉ nghĩ tới Russell Weston. Hay lại bảo anh ta vì bị bệnh tâm trí. Tờ báo Sun có nhiều độc giả nhất bên Anh nói ngay:
"Đó chỉ là một chuyện điển hình của Mỹ về tình trạng xã hội tồi tệ và điên súng." 
Các tờ báo lớn bên Ý như La Stampa, La Republica cũng đều đăng trang đầu với hàng chữ lớn như vậy. Người Tàu ở Bắc Kinh thì mỉa mai: "Thấy chưa, cứ chửi chúng tôi là vi phạm nhân quyền. Để xem ai phạm hơn ai. Mỹ cứ phô trương là tự do dân chủ...quá đà đến nỗi như vậy đấy!"

 Tờ Guardian của Anh nhận xét: "Vụ Russell Weston cũng như vụ nổ bom ở Oklahoma City và nhiều nơi khác không phải là những vụ riêng rẽ, mà là nét chung của Mỹ. Vậy mà hiện vẫn chưa có một đạo luật nào về việc dùng súng có hy vọng thông qua ở quốc hội."

Một ông chủ tiệm gốc Pháp thì phát ngôn: "Chẳng phải ở đâu xa cả. Ngay trong tiệm ăn của tôi dưới phố, tiền khách trả để trên bàn ăn mà không để ý là có một bọn oắt con lẻn vào vồ chạy hồi nào không biết. Thiếu hẳn giáo dục. Hỗn quá. Chả lẽ đang tiến gần tới mọi rợ!"

Người Mễ thì có dịp nói lên những bực bội nhiều năm qua khi phải ở sát nách anh chàng Mỹ nhà giầu mà tư cách tồi quá. Giáo sư Jose Hinojona ở đại học Texas lên tiếng: Người Mỹ không biết rằng sang Mễ là phải nhập gia tùy tục, phải kính trọng phong tục luật lệ nơi mình tới, chứ đừng nghĩ muốn làm gì thì làm; nhất là một số bọn choai choai đi nghỉ hè bên đó, thì ôi thôi, thật là vô kỷ luật và làm những chuyện vô luân khơi khơi, chẳng còn một chút liêm sỉ tối thiểu! Ấy thế mà cái nền văn hóa này lại đang được "toàn cầu hóa" bơm đẩy lên cơn theo đà kinh tế toàn cầu!

Thực vậy, người Mễ với truyền thống Công giáo 500 năm sang từ nam Âu thì lại có cả một nếp sống khác Mỹ do dân "hồng mao" Anglo-saxon gốc bắc Âu chủ động. Máu hồng mao thiên về buôn bán và thực tiễn vật chất, nên họ có tiền, tự cho mình là nước hạng nhất so với Mễ là nước thuộc thế giới hạng ba. Mễ lại có biên giới dài hai ngàn rưởi dặm cạnh Mỹ mà lại xa lạ, xem ra gần Argentina hơn là San Diego. Lối nhìn và nếp sống khác nhau như vậy mà người Mỹ đâu chịu tự giáo dục để biết học hỏi cái hay của người. Họ cứ dùng đồng tiền để lấn lướt khinh thường người khác. Người Mỹ thật xấu xí: "Ugly American"!

 TIN VUI GỬI NGƯỜI MỸ XẤU XÍ
 Xấu xí tới cỡ nào thì chưa biết nhưng cứ nhìn mấy đứa choai choai ăn mặc thì phải nhận là chẳng thẩm mĩ chút nào: cái quần Zinco thùng thình với đũng tới đầu gối như kiểu quần mấy bà cấy lúa xưa, lưng quần thì trễ xuống vừa đi vừa phải xách lên; còn áo thì là loại áo thung rộng bao la bát ngát, vẽ vạch lung tung với những chữ thô tục. Đó là điển hình của bừa bãi. Mà hình như càng bừa bãi thì càng tỏ ra hợp thời trang hơn!

Như vậy thì có tiền nhiều đâu có nghĩa là giầu! Xấu xí bề ngoài đã vậy, mà xấu xí nghèo nàn tư cách mới thực đáng  buồn. Ai lại gặp nhau mà đi hỏi lương tháng bao nhiêu. Thẩm định giá trị một nước thì cứ phải đưa tiêu chuẩn lợi tức đầu người mỗi năm bao nhiêu. Vậy ra giá trị một người hay một nước tùy ở đồng tiền to hay bé sao"
 Thì ra vụ chàng Weston bắn ở nhà Quốc Hội Capitol đã trở thành mốc ghi và thước đo tình trạng tướng xấu hay dễ coi của cả một nền văn minh Mỹ, đúng như lời ông tổn thống nói: "Đây là một việc mọi rợ ở ngay trước cửa nhà văn minh Mỹ". Vì tòa nhà quốc hội là biểu tượng cho người dân Mỹ, nơi tạo nền và dựng nếp văn minh này.


 Tờ La Republica bên Ý thì đăng tin này song song với tin khác về ông tổng thống một nước mà bị trát đòi hầu tòa về tội lạng quạng với nữ nhân viên, rồi chú giải thêm rằng đã đến lúc bộ mặt tồi thật của đời sống Mỹ hiện hình; chuyện chàng Russell Weston chỉ như một việc tất nhiên sẽ đến không che giấu nổi nữa dù có vẽ son trét phấn.
 Bởi vì xã hội này cổ võ phá đổ mọi tiêu chuẩn luân lý, phúc tội. Ai nghĩ gì cũng được; cho là đúng là cứ việc thả cửa kéo bè rủ cánh mà làm khỏi cần thước đo đúng sai nào cả. Lên cơn muốn bắn là bắn không cần nhiều lý do, muốn lạng quạng thì cứ việc lạng quạng mà mặt vẫn tỉnh táo chả chút ngượng nghịu. Rối từ trên rối xuống. Rối từ trong ra ngoài, chả cần phải có tư cách tác phong gì cả, miễn là biết làm ra nhiều tiền là có quyền vung vít.

 COI CHỪNG TÀU ĐẮM!
 Người Mỹ còn bị coi là nhớ ít và đãng trí. Nhớ ít vì vụ tàu Titanic cũng như Nhà Tháp Đôi (Twin Tower) chưa xa bao nhiêu mà toan tính quên đi, may mà ông Cameron nhất định diễn lại lay động mọi người. Đãng trí vì nghĩ rằng mình chẳng bao giờ chết, cứ sống mãi phây phây mà mải miết lo đi chôm chỉa gom góp, hết sang Phi rồi lại sang Tàu, cứ như là tàu đời mình chẳng bao giờ đắm được. 

 Chính vì thế mà Chúa Giêsu đã cảnh cáo:
"Coi chừng, kẻo mắc tật tham lam dưới mọi dạng thức, vì của cải mặc dù thừa thãi, không đủ sức bảo đảm đời sống của người ta".

Kế đó Người kể một tỉ dụ: Xưa có một nhà giầu, gặp năm được mùa, người ấy tự nghĩ: "Tính toán làm sao đây" Mình không đủ chỗ chứa hoa mầu. À phải rồi, ta sẽ phá các kho lẫm của ta đi mà xây thêm những kho lẫm lớn hơn, rồi bao nhiêu thóc lúa của cải sẽ chất vào đó. Sau đó ta sẽ bảo hồn ta rằng: Hồn tôi ơi, Người có tài lộc dự trữ cho nhiều năm. Đừng lo nữa, hãy ăn uống, chơi sài cho đã". Nhưng Thiên Chúa bảo hắn: "Đồ ngu! Chính đêm nay ta sẽ đòi hồn mi, tài sản chồng chất của mi sẽ về tay ai đây" Đó là số phận của người dự trữ của cải cho mình, mà không biết làm giầu trước mặt Thiên Chúa." (Luca 12:15-21).

 Chuyện hy hữu xẩy ra thực là vào năm 1923, một cuộc họp quan trọng về buôn bán được tổ chức tại khách sạn Edgewater ở Chicago, gồm những tay chủ tịch các hãng sở sừng sỏ nhất thời đó: hãng thép lớn nhất, hãng đồ dùng lớn nhất, hãng ga lớn nhất, thị trường chứng khoán New York, và hối đoái Wall Street, ngân hàng quốc tế, hãng buôn lúa mì lớn nhất, và một nhân viên trong nội các tổng thống Harding.

 Và chuyện gì đã xẩy ra 25 năm sau" Chủ tịch hãng thép lớn nhất là Charles Schwab chết vỡ nợ, chủ tịch hãng đồ dùng lớn nhất là Samuel Insull chết không còn một xu, chủ tịch hãng ga lớn nhất là Howard Hobson bị điên, chủ tịch thị trường hối đoái New York là Richard Whitney vừa được thả khỏi nhà tù, chủ tịch ngân hàng hối đoái là Leon Fraser tự tử, tay buôn lúa mì là Arthur Cutten chết cháy túi, tay hối đoái Wall Street là Jesse Livermore tự tử, nhân viên trong chỉnh phủ của tổng thống Harding là Albert Fall vừa được ân xá khỏi nhà tù để về chết ở nhà.

 PHÚT TỊNH TÂM
 Mà cũng chẳng phải chuyện của mấy người giầu hay dân Mỹ nào tồi bị đắm tàu. Thấy thiên hạ chửi Mỹ quá, cứ tưởng họ chửi ông tổng thống tồi tệ hay chàng Weston hư đốn chứ, đâu ngờ mình cũng là Mỹ vàng rồi! Xu hào bạc xanh có thể rủng rỉnh hơn, nhưng đang có thể càng ngày càng nghèo đi: nghèo nết, nghèo lòng.
Xin thánh vịnh 14 chỉ dạy cho con đi theo đường ngay thẳng.

 Kẻ ngu si tự nhủ:
“Làm chi có Chúa Trời!”
 Chúng đã ra hư đốn, làm những điều ghê tởm,
 Từ trời cao, Chúa nhìn xuống loài người,
Xem ai là kẻ có lương tri,
Biết kiếm tìm Thiên Chúa.
 Này chúng phải kinh hoàng sợ hãi,
Vì Thiên Chúa bênh dòng dõi chính nhân.
Các ngươi chế diễu dự tính của người nghèo,
Nhưng Chúa là nơi họ ẩn náu.

 (từ tác phẩm Nhịp Múa Sông Thanh, Thời Điểm xuất bản - mời thăm www.dunglac.net, Mạng Lưới Dũng Lạc, góp tư liệu xây nhà Văn Hóa & Niềm Tin.)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Bác sĩ Anthony Fauci, Giám đốc Viện Quốc gia Mỹ về các bệnh dị ứng và truyền nhiễm, cảnh báo chính sách này có thể khiến nhiều người tử vong, ngay cả khi tỷ lệ người nhiễm không triệu chứng ở mức tương đối cao. “Với nạn béo phì, cao huyết áp và tiểu đường tại Mỹ, nếu mọi người bị nhiễm Covid-19, con số tử vong sẽ rất lớn và hoàn toàn không thể chấp nhận”, bác sĩ Fauci giải thích.
Một chi tiết khá thú vị cho sự thành công ngoài mặt trân của ông mà TT. Việt từng chia sẻ, đó là khi ra trận ông luôn nghe như có tiếng trống thúc quân Mê Linh của Hai Bà Trưng, tiếng trống thúc giục lòng yêu nước của quân sĩ chiến đấu để bảo vệ bờ cõi.
Các chuyên gia Việt nhìn thấy bất cập (giàu nghèo, môi trường, bất công, thất thoát…) nhưng đối với giới đầu tư ngoại quốc thì cơ hội đầu tư lại đến từ những mất cân đối trong số này (giá lương thấp, hư hại môi trường,…) Cho nên dù hai kết luận khác nhau nhưng nền kinh tế Việt Nam vẫn còn nhiều cơ hội cất cánh trong một thời gian dài.
Người ta nghi rằng nguồn gốc của triết lý tam không nói trên có lẽ đã được một nhà sư Phật gíáo thuộc tông phái Thiên thai (?) (Tiantai Zong), Trung Quốc đề cập đến trong tác phẩm của ông ta, "Không thấy, không nghe và không nói" vào koảng thế kỷ thứ VIII.
Đại hội XIII của ĐCSVN được dự kiến vào đầu năm 2021 với những yêu cầu đổi mới Chính trị, Xã hội. Người dân có thể kỳ vọng những gì nếu ĐCSVN thực sự muốn có thực chất trong đổi mới, trong cải cách, trong cải tổ? Câu hỏi ở đây là ĐCSVN sẽ ưu tiên làm điều gì để có đổi mới căn bản, sâu rộng từ trong đảng ra đến xã hội, người dân?
Vấn đề căn bản nhất mà Đảng Cộng Sản Việt Nam phải đối phó trong Đại hội Đảng XIII là lòng bất mãn cao độ của toàn dân với các chủ trương hiện nay của Đảng mà điểm chủ yếu là dân chúng không tin tưởng về hệ thống chính quyền và uy lực pháp quyền.
Buôn bán nhà cửa không khó, học lấy bằng địa ốc của tiểu bang, các đại học đều có dạy về ngành này. Làm nghề gì cũng dễ, học lấy bằng địa ốc, gia nhập công ty địa ốc nào đó, được huấn luyện nhiều lớp chuyên môn, những lớp có liên quan đến nghề địa ốc, nhưng khó là ở chính mình.
Chưa đầy ba tuần nữa là đến ngày tổng tuyển cử 3/11. Sôi nổi nhất là tranh chức lãnh đạo Hoa Kỳ với Tổng thống đương nhiệm Donald Trump đại diện cho Đảng Cộng hoà tái tranh cử, gặp đối thủ là cựu Phó Tổng thống Joe Biden đại diện cho Đảng Dân chủ.
Hậu quả của thời đại Trump là những cơ quan ngôn luận như CNN, New York Times… trước đây được xem như mẫu mực của nền tự do báo chí toàn cầu với các thông tin trung thực, nhưng nay thiên vị về một phía mà trở nên phiếm diện một chiều.
Trong gần đây xuất hiện ở Mỹ nhiều hiên tượng xã hội kỳ lạ gắn liền với thời sự địa phương và chỉ sau thời gian ngắn, liền xâm nhập qua Âu châu, trong số đó, có hai hiện tượng liên hệ tới đời sống xã hội khá quan trọng, đáng để ý là Phong trào «XÙ» và Phong trào «QAnon».
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.