Thơ Thơ (02/27/2007)

27/02/200700:00:00(Xem: 1621)

Thơ Thơ

Mỗi Mùa Xuân Thêm Một Lần Dối Mẹ

Nhớ năm ngoái mẹ có lần đã hỏi
Về chưa con sao vẫn thấy chưa về
Con lại phải thêm một lần nói dối
Chờ sang năm con hứa sẽ về quê

Nếu chẳng phải vì thay tờ lịch mới
Chắc là con không biết có Xuân sang
Đời nước Mỹ tháng ngày trôi qua chóng
Chưa kịp xoay đã hết một năm tròn

Bỗng sực nhớ đến lời ai đã nhắc
Lại lo tìm câu nói dối cho xong
Mười một mùa xuân miệt mài đất khách
Con dối đi dối lại biết bao lần

Căn nhà cũ chắc năm nay mục nát
Tiền gởi về không đủ mẹ nuôi thân
Con gái lớn theo chồng đi nơi khác
Con trai đầu biền biệt chốn xa xăm

Cây mai nhỏ ba đã trồng năm trước
Mấy xuân rồi có nở nụ nào không
Hay đã chết theo ba từ dạo ấy
Để mùa Xuân hoa trắng nở trong lòng

Năm mới đến mẹ già thêm một tuổi
Tóc bạc hơn nhiều, má hóp răng long
Sao giấc ngủ chập chờn con thấy mẹ
Người đàn bà đẹp nhất ở trần gian

Năm mới đến con cũng già thêm tuổi
Xa mẹ hiền một tuổi nặng bằng hai
Tuổi nước Việt chất chồng lên quá khứ
Tuổi xứ người quần quật với tương lai

Con chẳng biết nói thế nào mẹ hiểu
Chẳng còn ai hiểu hết chuyện đời con
Non nước đó vẫn còn đầy dâu biển
Núi sông đây sao giữ được vuông tròn.

Trần Trung Đạo

*

Nhớ Quá Việt Nam

Thương yêu tặng hiền thê Băng Sơn
Em về xứ Việt thăm mẹ hiền
Anh ơœ một mình nhớ muốn điên
Nhớ bánh chưng xanh, nồi thịt mỡ
Nhớ dưa hấu đoœ, trái sầu riêng
Em về phụng dưỡng cho từ mẫu
Anh tặng các em chút ít tiền
Thăm hết bà con trong dịp tết
Ngăn ngừa dịch cúm nhớ ăn kiêng!

Trương Ngọc Phương

*
Thu Hường và Thu Cúc

“Thu Hường và Thu Cúc - Mầy muốn Thu nào"”

Chuyện ngày xưa nhắc lại
Ý nhớ vẫn thật gần
Thu Hường và Thu Cúc
Cùng chung xóm rất thân...
Ngày ta còn thơ dại
Sau giờ học ơœ trường
Vẫn thường hay qua lại
Với Cúc Hường dễ thương...
Bé Hường lên sáu tuổi
Bé Cúc lớn hơn hai
Chị em cùng xinh xắn
Da trắng, tóc đen dài...
Ta đã vào đệ thất
Vẫn quần cụt lưng trần
Vẫn nhaœy cò đánh đũa
Hoặc chơi trò giấu khăn
Người lớn thường trêu ghẹo
Thấy ba đứa cùng chơi
Thu Hường và Thu Cúc
Mầy muốn cưới Thu nào"
Ngày xưa ta còn bé
Đâu biết cưới là gì
Thu Hường và Thu Cúc
Vẫn reo đùa nhaœy dây...
Thu Hường trăng mười sáu
Đẹp duyên dáng mặn mà
Năm ta đi vào lính
Bước đường gió cát xa...!
Đời chênh chông bèo bọt
Trăng đầu núi sương trời
Một chút riêng để nhớ
Chuyện ngày xưa xa xôi...
Năm năm trời trơœ lại
Thu Cúc với Thu Hường
Đã đẹp đời con gái
Đã tròn nụ phấn hương
Ta đứng bên thềm cưœa
Sân vườn xưa còn nguyên
Đâu còn ai đánh đũa
Đâu còn ai cười duyên...
Thu Hường và Thu Cúc
Ta nhận được Thu trời
Lá vàng rơi từng chiếc
Mùa Thu xưa xa xôi...!

Thy Lan Thaœo

*

Xuân Nhớ Nhà

Đường vắng chiều Xuân thiếu bóng người
Cành trơ trụi lá chỉ mình tôi
Cô đơn lẻ bóng mừng Xuân mới
Chợt nhớ thương thầm... mắt lệ rơi

Nhớ ngày xưa cũ đón Xuân sang
Pháo nổ rền vang khắp xóm làng
Trẻ nhỏ tung tăng trong áo mới
Tiếng cười cùng pháo nổ dòn tan

Giờ đây đón Tết kém vui tươi
Chẳng lẽ Xuân sang thiếu vắng rồi
Bánh mứt rượu ngon, câu chúc Tết
Tình Xuân đẹp mãi dấu chân người

Xuân nào về lại trên quê hương
Để đón chào Xuân pháo rộn đường
Trước ngõ mai vàng khoe sắc thắm
Giao thừa rộn tiếng vọng hồi chuông

Sao đón Xuân về tuyết trắng rơi
Hỏi Xuân sao nắng vắng xa rồi"
Tóc giờ điểm bạc cùng năm tháng
Đón Tết lòng vương nhớ một người

Xuân đến thêm buồn nỗi nhớ mong
Bên ly rượu đắng xót xa lòng
Đường về tuyết phủ, trời băng giá
Đã mấy Xuân rồi mãi ngóng trông

Nguyễn Vạn Thắng

*

Thu Đông Không Nhớ Cũng Vì Xuân

Buổi chiều con cá tương-tư.
Buổi mai con cá lừ-đừ quấn rong.
Không bơi vì nước ngược dòng,
Bơi qua thêm… ướt, lệ ròng sẽ dư,
Thả bay bong-bóng từ-từ,
Rong rêu lơi lả thêm… nhừ châu thân.
Vẫy vi cứng-cáp đâu cần,
Mùa đông lạnh-lẽo, chờ xuân vẫy-vùng,

Vào xuân trăng đẹp vô cùng
Nghiêng riêng mặt nước, soi chung muôn loài
Đông, thu biển động hoài hoài
Phải Người cũng muốn… ra oai đất trời"
Nằm yên cá hưởng thảnh-thơi,
Ung-dung chủ  nhật nghỉ-ngơi an nhàn.

Thứ hai Người sẽ… khảy đàn,
Thứ ba cá vẫn mơ-màng, mộng mơ
Thứ tư, thứ sáu làm… thơ
Thứ năm, thứ bảy Người chờ có vui"
Ở đời sẵn dư ngọt bùi
Nên Người muốn thử nếm mùi đắng cay
Khổ qua, ớt hiểm, tiêu… đây
Mật ong* lấy lại! Mật này: gấu đen!
Cá vàng, rong biển xinh chen
San hô, bè bạn… sắc xen muôn màu
Tội chi cứ phải âu-sầu
Giận nhau… đen đúa, nhìn đâu cũng buồn
Người Hung không thấy giỗi hờn
Cá hiền, biển mặn; lệ hơn được gì"""

Thì thôi người nhé! Thôi thì…
Thu, đông không nhớ cũng vì… mùa Xuân
Thì thôi gói những tình thân
Ép thành nốt nhạc ngân ngân đất trời

Thì thôi ơi hỡi Người ơi!
Nha-Trang, Đà Nẵng… cá bơi về nguồn.
Nhặt, khoan theo những chiếc xuồng
Không Người, vẫn có những hòn núi cao
Vẫn còn hiền khúc ca dao
À ơi! Đất Mẹ ngọt-ngào biết bao!

Ý Nga

*Mật ong: Honey

*

Xuân Hoài Hương

Tiếng pháo như khơi nỗi đoạn trường
Tháng năm còn chứng tích đau thương
Đông tàn hoa tuyết thầm rơi nhụy
Xuân đến tơ trời vương nhớ thương
Đất nước dập vùi cơn thác đỏ
Quê người luân lạc kiếp ly hương
Trời Âu mở hội mừng Xuân thắm
Ta đốt hương trầm vọng cố hương.

Lâm Hoài Vũ

*

Bội Thề

(Gởi riêng những ai về VN khoe áo gấm)

Năm cũ trôi qua năm mới về
Lại thêm một cái Tết xa quê!
Kẻ đem áo gấm về khoe của
Người luyện kiếm cung giữ nguyện thề
Đất nước đắm chìm trong lửa hận
Lòng người trôi nổi giữa sông mê
Ai vui hưởng thụ bên thềm cũ
Có biết mình nay đã bội thề"

Lâm Hoài Vũ

*

Thơ Đấu Tranh

Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Sàigòn Times tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, cuœa thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giaœ nào caœm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gưœi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh. - Trân trọng.

Quái thai

(Gửi những kẻ "lưỡng đầu", núp áo Quốc Gia để luồn lọt bôi nhọ chính nghĩa cuộc chiến chống CS cuả quân dân miền Nam trước năm 1975)

Nửa kiếp lưu vong, một kiếp sầu
Đường đời vạn nẻo biết về đâu
Sơn hà cơn ngặt, nhiều ma khí
Thiên hạ lao xao, "Kẻ lưỡng đầu"
Lắm người suy đoán loài ma quái
Dư  luận đồn,  nghe vẳng tiếng "gâu"
"Thầy mo" cứ bảo, đâu còn đấy
Khác hẳn người ta, khác cả trâu
Chẳng lẽ giống trùng, lươn, trạch nhỉ
Bùn dơ chẳng quản, lấm thân, đầu
Tâm điạ đốn hèn hơn khuyển mã
Hay phường rắn độc núp hang sâu
Mượn bầu khí nọc phun nòi giống
Ô nhiễm nhân gian, nặng gánh sầu
Thế nhân định rõ mầm yêu nghiệt
Tận diệt cho xong, chớ để lâu.

Phạm Thanh Phương

*

Quân Tử Tiểu Nhân

Những ai là thánh, những ai thần"
Ai bậc anh hùng đứa tiểu nhân"
Hàn Tín tiểu nhân vơ áo mão,
Trương Lương quân tử rũ đai cân.
Người trung một dạ không tàn nước,
Kẻ nịnh hai lòng chỉ hại dân.
Nắm đất tô son nên đấng thánh,
Hỏi ai là giả, hỏi ai chân"

Người đời vốn trọng bậc trung thần,
Khắp chốn khinh khi đứa tiểu nhân.
Quân tử không mê nhiều áo mão,
Tiểu nhân chỉ thích lắm đai cân.
Bội Châu trung nghiã công yêu nước,
Ái Quốc gian hùng tội bán dân.
Kim cổ Đông Tây gương chói lọi,
Chẳng ai lầm đươc giả là chân.

Tô son, trát phấn nhận trung thần,
Mép giải mồm loa rặt tiểu nhân.
Bạo Kiệt to gan khoe cứu nước,
Hung Tần lớn mật nói thương dân.
Ức Trai nghiã khí ngời chân giả,
Hưng Đạo anh hùng chói giả chân.
Quân tử, tiểu nhân hai thái cực,
Đông Tây chi khác một đồng cân.

Trường Giang

*

Bài Họa

Cổ kim luôn quý chữ tinh thần,
Quân tử suy hành khác tiểu nhân.
Kẻ thế mê đời khoe áo mão,
Người tu mẫn đạo nản đai cân.
Gian bày mặt nịnh quên ơn nước,
Chánh tỏ lòng trung nhớ nghĩa dân.
Phân biệt vuông tròn đâu thủy tính,
Là nguồn thanh tịnh đến thường chân.

Hà Bửu Phát

*
Thơ Bút Tre: Ca dao ba Việt

(Tặng những ai còn tin vi xi đổ tiền về nước đầu tư!)

Mỗi năm ba tỷ đô la
"Khúc ruột ngàn dậm" phe ta gửi về
Giúp nhà, giúp nước, giúp quê
Hơn ba tỷ rưởi ê hề đô la
Đảng ôm khúc ruột phe ta
Khúc ruột ngàn dậm đô la đảng nhờ!

Việt gian, Việt cộng, Việt Kờ (K)
Trong ba Việt đó đảng thờ Việt nao"
Không thờ Việt gian tào lao
Đảng thờ thật kỹ hầu bao Việt Kờ
Việt Kờ là Việt rất khờ
Là Việt coi cộng bây giờ đổi mơi!
Gửi tiền về nước khơi khơi
Đến khi cạn túi, đảng mời vào tu!

Ngày xưa vỗ ngực không ngu
Ngày xưa tè cộng mới vù vượt biên
Bây chừ giàu rồi hóa điên
Bắt tay Việt cộng tự nhiên như là
Anh em, ruột thịt một nhà
Đến khi đảng biến thành ma cà rồng
Tay sờ còn cái đít không
Hoá ra đảng vẫn bộ lòng Mác Lê!

Văng Bút Thư Sinh

*

Thơ cho những người “chống cộng” thiếu khôn ngoan

“Chống Cộng” kiểu chi lạ rứa hè,
Khởi đầu mười trự nhập một phe
Men say chếnh choáng: Nguyền sinh tử,
Hứng khẩu xuống vần: Thề chở che!

Chiến cuộc xoay dần: Tình đổi thay,
Lời nguyền men rượu thoảng gió bay!
Câu văn ước thệ chìm đáy nước!
Mặn nồng ân ái hóa chua cay!
 
Chiến cuộc xoay dần mới nhận ra,
Mười trự “anh hùng” nay còn ba.
Bảy kia đã “bị” lùa theo giặc,
Đánh trận kiểu ni: Thôi chết cha!

Chiến cuộc xoay dần mới nhận ra,
Mười trự “anh hùng” nay còn ba
Tuy ba chưa chắc là ba nữa,
Sáng ra bừng mắt: Một thành “Ta!”

Chiến cuộc xoay dần thế càng nguy,
Mười trự, tám người đã ra đi
Còn hai những tưởng cùng sống chết,
Ai ngờ đang hát bản chia ly!

“Chống Cộng” chống nhau, chống tới tòa,
Lập quỹ, vác tiền, vác mặt ra,
Nêu gương “Phu Sĩ” nhà Nam Việt,
Chẳng thông “DDạo Nghĩa” phải hầu tòa

“Chống Cộng” quay vòng: Ta chống Ta,
Thằng Cộng nghênh ngang nhẫm rượu, trà.
Nhà lầu, xe mới, con xuất ngoại,
Còn chán thời giờ đếm đô la.

“Chống Cộng” kiểu chi lạ rứa hà"

NDMT

*

Dòng Thơ Nước Mắt

Yêu thơ nên tôi tìm ý
Ghép vần, chọn chữ cho thơ
Tôi không phải là thi sĩ
Mà là người dệt niềm mơ
Giấc mơ lòng tôi đơn giản
Tự nhiên như thở khí trời
Vì tôi mơ ngày Dân Chủ
Nhân Quyền cho nước dân tôi!

Dân tôi, giống dân bất khuất
Thông minh, quả cảm, kiên cường
Lòng yêu quê hương chất ngất
Hiến đời bồi giữ biên cương

Nước tôi cong hình chữ S
Nam Quan đến mũi Cà Mau
Máu xương bao đời oanh liệt
Gia tài mong để muôn sau

Mà nay núi sông hận tủi
Dâng Tàu, đảng xé quê hương
Mà nay những người trẻ tuổi
Thương quê, đảng nhốt khám đường!!!

Mà nay có đàn em bé
Âm thầm bới rác tìm cơm
Và có những người mẹ trẻ
Bán con, chà đạp luân thường!

Từ ngày độc tài đảng trị
Quê tôi dưới đáy biển sầu
Đảng thì giàu sang muôn tỉ
Dân thì đói rách hờn đau

Đảng đẩy non sông đất nước
Lùi về thời đại hoang sơ
Đảng biến dân lành toàn quốc
Thành trâu từ thuở đỏ cờ...

Nên dòng thơ tôi, dòng lệ
Khóc thương dân nước tôi buồn
Thơ tôi mơ ngày tuổi trẻ
Dựng cờ quang phục quê hương!

Ai đọc vần thơ nước mắt
Động lòng, nghĩ đến giang sơn
Thì xin chung tay, góp mặt
Cùng nhau rửa mối quốc hờn!

Ngô Minh Hằng

*
Gơœi Đaœng Ma

Thơ thẩn mà chơi đi gót trần
Vài câu thơ cũ rất bình dân
Gơœi về đầu đaœng ngay Hà Nội
Hãy boœ tôn gian dựng thánh thần
Thẳng mực sưœa sai thơm vạn kiếp
Một điều biết lỗi tẩy trăm lần
Tự do bình đẳng và dân chuœ
Biết trọng muôn người, tức trọng nhân.

Hoàng Hôn

*

Việt Nam Ngày Nay

Người dân đông nhưng rất nghèo nàn
Tình nghĩa dân, quân rất phũ phàng
Tự do không có, luật ngang tàng
Vì lẽ trị dân bơœi Việt gian.

Thành Tâm

*

Đành Phaœi Làm Ngơ

Chúng ta chống Cộng, ngoan hiền
Cho nên cứ việc gưœi tiền đều chi
Ta còn cổ động ầm ì...
Truyền thanh, báo chí, thầm thì hoan hô
Chỗ này lãnh chuyển tiền “DDô”
Cước chi quá reœ mại vô gưœi về
Việt Cộng nằm giữa béo mề
“Chúng bây cứ việc gưœi về cho tao!
Biểu tình chống đối ào ào
Miễn sao cứ gưœi cho tao nhiều tiền”.
Sao đành quên được mẹ hiền
Đàn em khốn khổ nơi miền quê hương
Nỡ nào cắt đứt tình thương
Nỡ nào quên caœnh đoạn trường bà con"
Nên ta phaœi chịu “trúng đòn”
Thôi đành để mất Sài gòn muôn năm!

Đ.M.

*

Thơ Nguyễn Chí Thiện

Anh Gặp Em

Anh gặp em trong bốn bức rào dầy
Má gầy, mắt trũng
Phổi em lao, chân em phù thũng
Gió lạnh từng cơn rú qua thung lũng.
Em ngồi run, ôm ngực còm nhom
Y sĩ công an nhìn em, thôi nạt nộ om sòm.
Em ngồi lọt thỏm
Giữa bọn người vàng bủng co ro
Những tiếng ho
Những cục đờm mầu
Mớ tóc rối đầu em rũ xuống
Mình em, teo nhỏ, lõa lồ...
Em có gì đâu mà em xấu hổ!
Em là đau khổ hiện thân
Ngấn lệ đêm qua còn dấu hoen nhòa
Trên gò má tái
Trong lòng anh bấy lâu nay xám lại.
Nhìn em, lệ muốn chảy dài
Anh nắm chặt bàn tay em hơi rụt lại
Em nhìn anh, mắt đen, tròn, trẻ dại
Nước da xanh mái thoáng ửng mầu
Trong quãng đời tù phiêu dạt bấy lâu
Đau ốm một mình tội thân em quá!
Chắc đã nhiều đêm em khóc như đêm qua
Khóc mẹ, khóc nhà.
Khóc buổi rời miền Nam thơ ấu
Chân trời hun hút nay đâu"
Rồi đây, khi nằm dưới đất sâu.
Em sẽ hiểu một điều
Là đời em ở trên mặt đất
Đất nước đè em nặng chĩu hơn nhiều!
Nhưng nghĩ lúc thân mình bó trong manh chiếu
Anh biết lòng em kinh hãi hơn ai
Khi gió bấc ào qua vách ải
Những manh áo vải
Tả tơi
Vật vã
Vào thịt da..
Em có lạnh lắm không"
Mưa gió mênh mông
Thung lũng sũng nước bùn
Bệnh xá mối đùn, ẩm mốc
Những khuôn mặt xanh vàng gầy dộc
Nhìn nhau, đờ đẫn, không lời.
Nhát nhát em ho
Từng miếng phổi tung rời
Bọt sùi, đỏ thắm!
Em chắc oán đời em nhiều lắm.
Oán con tàu tập kết Ba Lan
Trên sóng năm nào
Đảo chao
Đưa em rời miền Nam chói nắng..
Sớm qua ngồi, tay em anh nắm
Muốn truyền cho nhau chút tình lửa ấm.
Mặc bao ngăn cấm đê hèn
Sáng nay em không trống không kèn
Giã từ cuộc sống
Xác em rấp trên đồi cao gió lộng.
Hồn anh trống rỗng, tả tơi...
(1965)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.