Hôm nay,  

Sách Mới Nhã Ca: Đường Tự Do, Saigon (83)

19/08/200600:00:00(Xem: 3005)

Bìa sách “Đường Tự Do, Saigon”

Lần đầu tiên, ‘Đường Tự Do, Saigon’ trường thiên tiểu thuyết của Nhã Ca được ấn hành thành sách. Sau hơn 40 tác phẩm đã xuất bản, đây là bộ sách “nặng ký” nhất của Nhã Ca: 4 cuốn, 2, 560 trang.

Tiểu thuyết ‘Đường Tự Do, Saigon’  đã đăng tải trên Việt Báo liên tục hơn 10 năm, từ 1993 tới 2003. Sau hai năm sửa chữa, thêm bớt, tác phẩm được sắp xếp thành bộ truyện gồm 4 cuốn.  mỗi cuốn 640 trang, có cốt truyện riêng, nhân vật riêng,  tình tiết riêng.  Tất cả hợp lại thành một trường thiên tiểu thuyết viết về những nhân vật và khung cảnh khác thường của Saigon đổi đời sau 1975. 

Sách ‘Đường Tự Do Saigon’ cuốn đầu tiên 640 trang, ấn phí 24 mỹ kim, hiện đã phát hành khắp nơi. Xin hỏi tại các hiệu sách địa phương. Bạn đọc ở xa có thể liên lac với Việt Báo đặt sách gửi tận nhà, trả bằng chi phiếu, lệnh phiếu hay thẻ tín dụng, 24 mỹ kim kể cả cước phí.  Sau đây, Việt Báo trân trọng giới thiệu mỗi ngày một đọan tiêu biểu trích từ  tác phẩm của Nhã Ca. 

Đường Tự Do Saigon:

83: Con Quê Dạo Phố

Thằng Bò vẫn rúc vào bụng con Quê, cứ áp tai nghe ngóng.

“Sao bụng mày sôi hoài vậy"”

“Ừa, tại con mẻ cho tao uống thuốc quỷ gì mà cái thai không ra, còn đau bụng thấy tía.”

“Cho đáng đời. Ai biểu ngu.”

Con Quê tát nó một cái, rồi đưa hai chân kẹp chặt thằng Bò. Thằng Bò lên mặt:

“Hổng được. Thuốc nó đang hành, thai đang yếu. Tao nhớ lắm nhưng tao thương con...”

“Thương khỉ à. Ai cho mà ham. Nhưng tại tao thấy lạnh. Ngủ đi ông cố nội tui.”

Thằng Bò tẽn tò quá. Nhưng nó khó ngủ. Cái cảnh thằng Hôi với con Lé cứ chập chờn trước mắt làm nó muốn con Quê quá đi. Mà con nhỏ thì ngủ say như chết, mà nằm thì dạng tay dạng chân rất khó coi. Thôi kệ, cái bụng nó đang lồi lên, vướng víu mà. Trên vòm cây, một hai ngôi sao nhấp nhánh. Rồi tiếng ông già lượm rác mớ ngủ la :“Cháy. Cháy.” Tiếng ho húng hắng. Hình như nó nghe cả tiếng chị Bảy cà tong khóc nữa. Rồi nó ngủ lúc nào không hay.

Sáng bét mắt mà thằng Bò vẫn ngủ như chết. Con Quê dậy từ lúc rạng sáng, kín đáo đếm mớ tiền trong cái túi thằng Bò đưa cho nó tối qua. Tưởng là nhiều, thật ra có mấy trăm bạc mà phần nhiều là tiền lẻ. Cũng được. Có tiền hai đứa cũng nên “bồi dưỡng” một chút cho lại sức. Coi thằng Bò ốm quá, xương xẩu càng ngày càng nhô ra, cái mặt khô khốc, già hoắc. Nó đá mấy cái thằng Bò mới tỉnh.

“Dậy. Tao đưa mày đi ăn sáng.”

“Mày có tiền"”

Thằng Bò hoàn toàn quên câu chuyện buổi tối hôm qua. Con Quê tỉnh bơ:

“Tao có nhiều tiền lắm. Bữa nay tụi mình vô Bô-đa.”

Nhưng khi hai đứa vừa thò mặt vô đã bị đuổi như đuổi tà. Không ai chịu cho chúng nó nói năng, thiếu điều ném chúng nó ra ngoài.

“Cút. Mới sáng sớm đã...”

Hậm hực, thằng Bò làm một cử chỉ mà mấy người khách trong quán cười rộ. Nó kéo cái quần xà lỏn xuống và bò lăng quăng qua về bên ngoài cửa, còn con Quê thì nhoai cái đít vô trong.

“Thôi đi. Làm phách chó há.”

Con Quê còn chửi thêm một tiếng mới chịu đi. Tiền rủng rỉnh trong túi còn sợ ai nữa.

“Ăn cơm tấm bì nghen.”

“Không, hủ tíu.”

“Thôi cháo vịt đi. Cháo vịt , chao, tao thèm quá.”

‘Ăn bánh cuốn tráng thịt mới là tuyệt.”

“Thôi, cái hàng bánh cuốn gần công an phường, thấy mặt tụi nó tao ăn không ngon.”

“Thì hủ tíu Nam vang cũng vậy. Gần xịch đó.”

“Ờ há. Tới quán bún bò Huế đi. Tao thèm ăn cay.” Con Quê nói.

Ở quán bún bò Huế, chúng nó phải đưa tiền trước người ta mới bán cho. Con Quê ngồi đàng hoàng trên ghế, còn thằng Bò ngồi xổm dưới đất. Đã thấy thằng Hôi lãng vãng phía ngoài. Thằng Bò chột dạ, không biết nó có nhìn thấy mình tối hôm trước không. Thằng Hôi đi vô không hỏi nó mà hỏi con Quê:

“Ê Quê, mày dắt cho đi ăn sớm quá hén.”

“ĐM.” Thằng Bò chửi trả liền. Nhưng thằng Hôi không lý gì đến nó.

“Quê, từ sáng giờ mày có thấy mặt con Liên lồi không"”

“Có mấy con Liên, biết con nào là Liên lồi mày"”

“À, con Liên ho lao đó. Mầy không thấy hai mắt con này càng lúc càng lồi ra ngoài há mày. Con Lé đó mầy.”

“À há. Tao không hề thấy con Liên Lé đó.”

Coi bộ thằng Hôi nôn nã trông thấy. Thằng Bò đã yên tâm, nhắm thằng Hôi không hề hay biết phần sau câu chuyện tối hôm qua. Ừ, cho mày tìm đi, nó bị bắt kiểu đó chắc bị vô trường cải huấn, khi về thì huề cả làng rồi...cho mày đi tìm. Thoắt cái không thấy thằng Hôi đâu nữa. Con Quê thắc mắc.

“Nó tìm con Liên gì vậy cà"”

Thằng Bò biết nhưng nó ngậm tăm. Nó thấy hả dạ khi lấy lại được món tiền trên tay con Liên. Tuy nhiên lòng cũng nghĩ tới chuyện khi con Liên trở về sẽ tìm nó trả thù. Bất quá là bị một trận đòn. Đòn nó cũng chẳng sợ là bao, nó quen rồi. Có gãy tay, gãy chân thì cũng không tàn tật hơn nữa. Cùi không sợ lỡ mà. Đây là lần đầu tiên nó ăn nguyên một tô bún bò mà không phải thừa cặn của ai, và nó cảm thấy chắc không có món ăn nào ngon hơn nữa.

Coi như hôm nay là một ngày hạnh phúc nhất đời của nó. Ăn sáng xong, hai đứa kéo nhau lên hồ con Rùa. Lại ăn bò bía, mía ghim, củ đậu, khóm ướp đá. Có vậy thôi mà thằng Bò tự thấy mình như một cậu ấm nhà giàu. Ước gì một năm có chừng mươi ngày sung sướng vậy. Ăn quà vặt kềnh bụng, chúng nó đùa giỡn té nước vào nhau. Thằng Bò lại áp tai vào bụng con Quê nghe ngóng.

“Nó kêu tao là ba mày ơi!”

“Thôi đi con chó. Nó không thích có ba đi bằng bốn chân đâu.”

“Mày mà cũng khi dễ tao. Mai mốt mày đẻ con rồi tao làm chồng mày.”

“Đừng ham sớm. Tao còn lâu mới coi mày là chồng.”

“Ê, dù gì tao cũng “nôm” mày hoài đó thôi, hổng chồng là gì"”

“Thiếu gì đàn ông cũng “nôm” tao, bộ đều là chồng hết sao mậy. Tao làm nghề thì tao phải vậy thôi...”

“Tao không vậy. Tao biết mày thương tao...”

“Ừa, có thương, nhưng thương vầy vậy chớ hổng thêm được đâu nghen mầy.”

“Có thương là được rồi...mày hứa nghe.”

“Mai mốt tao đẻ con hãy hay. Tao còn tính...Mà Bò này, mày có bao nhiêu tiền" Mày để đâu"”

Nó đã tính khai hết nhưng tự nhiên ngưng lại kịp. Biết đâu mình tin nó mà nó không tin mình thì sao"

“Tao nói vậy chớ hổng bao nhiêu đâu.”

“Ai cất giùm mày" Mày dấu đâu"”

“Thì tao biết làm sao mà. Mày đừng hỏi. Miễn là đủ cho mày sinh và nuôi con ít lâu...”

“Rồi sau đó...bồng con đi ăn mày phải không"”

“Thì tao cùng đi ăn mày với mày.”

“Có con tao kẹt lắm...Còn làm ăn gì được nữa....”

“Bất quá tao giữ con cho mày đi làm, miễn là mày....”

Con Quê cười:

“Miễn khỉ gì. Đi làm là tao đi làm gái chớ làm cức gì đây. Mày vô duyên.”

Thằng Bò cũng biết là nó vô duyên. Vì tới lúc trời bắt đầu tối là con Quê tìm cách rời thằng Bò cho được.

“Còn tiền mà, hôm nay ở nhà một bữa được hôn"”

Con Quê lắc đầu:

“Tao phải đi công chuyện, mày biết, gần một tuần lễ tao bận làm chuyện bậy bạ rồi. Tao chỉ đi đòi nợ thôi mà, tao hổng ...đi đâu. Mày biết tao chưa khỏe mà...”

. . .

Kỳ tới, trích đoạn 84:  Đại Ca Tốt

NHÃ CA

(Trích Đường Tự Do Saigon)

-------------------------------------

Đường Tự Do Saigon *

Tiểu thuyết Nhã Ca, 640 trang
Đặt sách gửi tận nhà, trả bằng lệnh phiếu hay thẻ tín dụng:
24 mỹ kim kể cả cước phí

Liên lạc phát hành: Việt Báo
14841 Moran St.
Westminster, CA 92683
(714) 894-2500

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Paris by Night hân hạnh kính mời quý khán thính giả tham dự hai buổi văn nghệ sẽ diễn ra vào lúc 2:00 chiều và 7:30 tối Chủ Nhật 1 tháng 2 năm 2026 với chủ đề “O Sen Ngọc Mai – Từ Giọng Hát Em” tại rạp Pechanga Theater bên trong Pechanga Resort Casino. Trong những năm tháng gần đây, những tài năng nghệ thuật ở Việt Nam, nhất là trong lãnh vực âm nhạc, mau chóng nổi bật trong văn nghệ đại chúng. Người yêu nhạc đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác trước sự xuất hiện của rất nhiều khuôn mặt trẻ đẹp và xuất sắc trong việc trình bày và diễn tả những âm điệu cổ điển lẫn tân thời khiến người nghe không khỏi cảm thấy như được nhìn thấy sự kết nối liên tục của dòng nhạc một thời với khuynh hướng đổi mới sinh động hơn của ngày nay. Khán giả sành điệu cũng kỳ vọng được thưởng thức những ca khúc, những khuôn mặt, giọng ca thực sự có thể tiếp nối thế hệ đi trước để thổi lửa vào nền âm nhạc Việt Nam trong cũng như ngoài nước
Mùa lễ là khoảng thời gian của truyền thống, gia đình và những bữa ăn ấm áp. Với tôi, một đầu bếp, nấu ăn luôn là cách ý nghĩa nhất để thể hiện tình yêu. Nhưng thú thật mà nói, chúng ta thường mua quá nhiều, nấu quá nhiều và tạo ra nhiều rác hơn bình thường. Năm nay, tôi muốn truyền cảm hứng cho một cách làm khác.
Sky River Casino mở màn năm 2026 với Thử Thách Két Sắt Tiền Mặt $1,000,000, một chương trình khuyến mãi kéo dài tám tuần diễn ra mỗi thứ Bảy từ ngày 03 tháng 01 đến ngày 28 tháng 02, mang đến cơ hội trúng thưởng lên tới $100,000 tiền mặt trong một lần xổ số. Sòng bài cũng sẽ chào mừng tết Nguyên đán với màn biểu diễn múa lân truyền thống vào Chủ nhật, ngày 15 tháng 02, cùng thực đơn đặc biệt tám món độc quyền tại Dragon Beaux với các món ăn mừng truyền thống đặc trưng cho ngày lễ.
Tổ Đình Chùa Huệ Quang do Hòa Thượng Thích Minh Mẫn khai sơn, viện chủ đã long trọng tổ chức Lễ Hiệp Kỵ, Lịch Đại Tổ Sư và họp mặt Chư Tôn Đức Tăng Ni, buổi lễ diễn ra vào lúc 10 giờ sáng Thứ Năm ngày 25 tháng 12 năm 2025. Chứng minh tham dự buổi lễ khoảng 250 chư tôn Giáo Phẩm, Chư Tôn Đức Tăng, Chư Tôn Đức Ni và rất đông đồng hương Phật tử. Chư Tôn Đức chứng minh có quý Trưởng Lão: Hòa Thượng Thích Phước Thuận, HT. Thích Minh Tuyên, HT. Thích Thiện Long, HT. Thích Minh Mẫn, HT. Thích Viên Lý, HT. Thích Giác Ngôn, HT. Thích Minh Trí, HT. Thích Thông Hải, HT. Thích Quảng Mẫn, HT. Thích Tâm Thành… cùng chư Thượng Tọa Đại Đức Tăng, quý Ni Trưởng, Ni Sư cùng chư tôn đức Ni.
Sky River Casino chào đón năm 2026 với chương trình mừng Giao Thừa theo chủ đề “Lửa & Băng” vào thứ Tư, ngày 31 tháng 12, bao gồm các tiết mục biểu diễn xiếc, DJ trực tiếp, và nhiều điểm chụp ảnh đầy sắc màu miễn phí khắp khuôn viên sòng bài. Sự kiện này đồng thời bổ sung cho chuỗi khuyến mãi mùa lễ trị giá $450,000 đang diễn ra, bao gồm Chương Trình Biếu Tặng Xe BMW Chỉ Cho Bài Bàn $200,000 và Chương Trình Ghép Tương Ứng Tiền Mặt Mùa Lễ $250,000 kéo dài đến cuối tháng 12.
Pechanga Resort Casino hân hạnh giới thiệu Đêm Nhạc "Best Wishes 2026" vào thứ Bảy, ngày 28 tháng 02 năm 2026, tại Trung Tâm Sự Kiện Pechanga Summit. Siêu sao nhạc pop tiếng Quảng Đông của Hồng Kông Lý Khắc Cần cùng Hồng Trác Lập và Thẩm Chấn Hiên sẽ chào đón Tết Nguyên Đán với những ca khúc kinh điển bất hủ.
Kỳ nghỉ lễ có thể là thời gian vui vẻ nhất trong năm, nhưng cũng tiềm ẩn những rủi ro nghiêm trọng về an toàn. Mỗi năm, có hơn 1,100 vụ cháy nhà bắt nguồn từ đồ trang trí ngày lễ. Và không chỉ dừng lại ở đó — khoảng 4,000 vụ tai nạn có liên quan đến dây nối dài, từ nguy cơ vấp ngã đến bỏng vì điện và giật điện. Kỳ nghỉ lễ là thời gian đặc biệt để tận hưởng khoảng thời gian bên cạnh người thân, chứ không phải để nằm viện vì bị thương. Hãy giúp gia đình quý vị tận hưởng mùa lễ trọn vẹn hơn bằng cách làm theo các lời khuyên an toàn dưới đây.
Theo tin tức từ tu viện Lộc Uyển, một trường trung tiểu học tư thục mang tên Thích Nhất Hạnh School of Interbeing sắp mở cửa tại vùng Escondido Nam California. Mục đích của trường là không chỉ giảng dạy kiến thức phổ thông như các trường khác, mà còn chú ý hướng dẫn đời sống tinh thần; để các em học sinh sau này có thể vừa thành công trong nghề nghiệp, vừa có khả năng chế tác hạnh phúc cho chính mình, cho gia đình và cho cộng đồng xã hội.
Khoảng gần 80 người đã tới tham dự Lễ Cầu Siêu cho cố Thiếu Tá Trần Thụy Ly (Cò Ly) tại chùa Di Đà, Annandale, VA trong ngày 21/12/2025 vừa qua. Hiện diện bao gồm đại diện của hầu hết các Quân Binh Chủng VNCH, Hội Nữ Quân Nhân, Hội Cảnh Sát Quốc Gia, các cơ quan báo chí, truyền hình và một số đồng hương trong vùng.
Vào dịp lễ cuối năm, Thành phố sẽ điều chỉnh lịch mở cửa phục vụ tại một vài địa điểm trong Thành phố từ ngày Thứ Năm, 25 Tháng 12, 2025 cho đến hết ngày Thứ Năm, 1 Tháng Giêng, 2026. Tòa Thị Chính (City hall) Garden Grove Tòa Thị Chính Thành Phố Garden Grove sẽ đóng cửa từ Thứ Năm, ngày 25 Tháng 12, 2025, đến Thứ Năm, ngày 1 Tháng Giêng, 2026. Các Trung Tâm Tài Nguyên Phục Vụ Cộng Đồng Trung Tâm Họp Cộng Đồng Garden Grove, Trung Tâm Phục Vụ Người Cao Niên H. Louis Lake và Trung Tâm Gia Đình Magnolia Park sẽ đóng cửa từ Thứ Tư, ngày 24 Tháng 12, 2025, đến Thứ Năm, ngày 1 Tháng Giêng, 2026.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.