Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Di Ảnh Đặng Tường Vi

01/06/200600:00:00(Xem: 1557)

DI CẢO THƠ ĐẶNG TƯỜNG VI

YÊU THƯƠNG

*

Xin

Xin một bông hồng nhỏ

Ép vào giữa trái tim

Xin nụ cười rạng rỡ

Cho anh và cho em

 

Xin lung linh như nến

Xin nồng nàn như đêm

Xin mênh mông trời biển

Cho anh và cho em.

*

Khi Yêu Người

 

Tôi có một nụ cười

Giữa đôi dòng nước mắt

Tôi có một niềm vui

Dường như không có thật

 

Khi lời không thể nói

Gửi cho nhau tiếng thầm

Khi tình không thể tới

Người bỗng chừng xa xăm

 

Người đi đường mưa bay

Mây mù che kín lối

Tôi về chiều không hay

Lòng bao nhiêu dấu hỏi.

 

Tóc tôi mềm ngang vai

Cho dài thêm nỗi nhớ

Mắt tôi buồn hôm mai

Đưa người qua bão tố

 

Người đi rồi,  xa lắc

Mà tưởng chừng đâu đây

Cho tình như tiếng hát

Ru nhau qua kiếp này.

*

Bốn Mùa

 

Còn ở mãi nơi xa

Một người như rất bạn

Còn ở mãi trong ta

Một nỗi buồn vô hạn

*

Lời Thầm

 

Cho tôi theo gió núi

Khi anh là mây trời

Cho tôi cùng đêm tối

Khi anh là trăng soi

 

Cho tôi chìm biển rộng

Khi anh là sông dài

Cho tôi hạt sương sớm

Khi anh là ban mai

 

Cho tôi chờ ga cuối

Khi anh là con tầu

Cho tôi làm bếp lửa

Sưởi ấm cuộc đời nhau.

*

Khi Xa Người

 

Người đi gió động hiên ngoài

Núi xa tiếp núi sông dài tiếp sông

Tôi về còn nửa vầng trăng

Hắt hiu soi những con đường lạc nhau

 

Người đi lạnh giá tinh cầu

Một tay độ lượng một mầu giả chân

Nghe trong tôi những tiếng thầm

Tiếng khua định mệnh tiếng lầm cơ duyên

 

Tim người mấy nhịp oan khiên

Cho tôi ấm lạnh đôi miền nhân gian

Người đi từng bước hợp tan

Bước xa ngạ quỷ bước gần Như Lai

 

Mình tôi lạc cõi trần ai

Trăm năm còn lại một ngày về không.

*

Hương Vàng Bay

 

Người xô giông bão tới

Cho ta phước họa đầy

Năm năm tình không vội

Chờ nhau hương vàng bay

 

Nhớ người bên dốc núi

Đời vui bốn cõi ngoài

Thương ta ngồi góc tối

Trò chuyện cùng gương soi

 

Người coi ta áo rách

Vá chơi dăm nỗi buồn

Nên tình như chiếu bạc

Chút đời tàn theo luôn

 

Mai về qua lối khác

Đường chiều không thấy nhau

Ngẩn ngơ dòng nước mắt

Lặng lẽ điệu kinh cầu

*

Hóa Thân

 

Hóa thân làm phù thủy

Hóa thân làm yêu tinh

Hóa thân làm thú dữ

Để ngỡ rằng quên anh.

*

Nhớ

 

Niềm thương nỗi nhớ dạt dào

Anh bây giờ ở phương nào đó anh

Đáy hồ in bóng cây xanh

Lặng nghe chim hót trên cành gọi nhau.

*

Lời Yêu Thương

 

Nụ cười xuân thắm môi ai

Gửi theo cánh én bay hoài cõi không

Người đi, đi đã muôn trùng

Có quay đầu lại một vùng biển đen

Đôi ta trời đất hai miền

Lời yêu thương cũ đành yên phận mình.

*

Nhớ Bạn Vũ Thanh Thủy

 

Bây giờ xa cách muôn trùng

Niềm đau tuổi nhỏ kết vòng tương lai

Bạn bè thân thiết chia hai

Tôi xa tất cả mắt hoài thương đau

Rồi năm rồi tháng nghẹn ngào

Mảnh khăn tay vẫy theo nhau nhớ hoài.

*

Mùa Xuân Tình Ai

 

Khi mùa xuân tình ái vẫn nghiêng mình

Trên những hàng cây khô trụi lá

Em tháng ngày giam mình trong nỗi nhớ

Để chập chờn ảo tưởng vẫn còn anh

 

Như nắng mưa vẫn thăm thành phố cũ

Đôi tình nhân vẫn cho nhau những nụ hôn môi

Mây vẫn xanh như hy vọng của người

Đường vẫn rộng và gió lùa trong tóc

 

Đêm giao thừa theo mọi người ra phố

Tiếng chuông chùa rộn rã ngân vang

Em nghe anh thì thầm nhắc nhở

Giây phút này ta chỉ biết nhau thôi

 

Hương khói đêm xuân nao nức bồi hồi

Mình có nhau và xa nhau từ đó.

*

Bài Cho Người Yêu

 

Anh đừng đi lang thang khuya trời lạnh

Anh đừng trắng đêm viết thư cho em

Anh đừng một mình ngồi quán rượu

Nâng cốc lên môi uống trọn ưu phiền

 

Anh đừng đi ciné chiều thứ bẩy

Chốn đông người anh bảo vẫn cô đơn

Phim ảnh không xem, anh lại thấy tủi hờn

Đầu cúi xuống mắt anh buồn xa vắng

 

Anh đừng làm những bài thơ tuyệt vọng

Để tình yêu đầy đọa xác thân anh

Đường vắng anh đừng đi tay đút túi quần

Khói thuốc vàng tay buông trôi cuộc sống

 

Đừng nghe anh, nếu không em sẽ khóc

Em sẽ buồn và ngoảnh mặt giận hờn

Để chiều nay thành phố cũng rưng rưng

Anh không hiểu và mình xa nhau mãi.

*

Thơ Cho Anh

 

Mùa thu cao nguyên buồn không anh

Nơi đây hàng cây đứng lặng soi mình

Tôi đi học về trên con đường vắng

Từng đám mây buồn vẫn quẩn quanh

 

Tôi lớn lên và thường  bâng khuâng

Mưa cao nguyên làm buồn âm thầm

Lá vàng mùa thu rơi trên cỏ

Tôi muốn nói nhiều nhưng cứ phân vân

 

Con đường đi học giờ thật dài

Mưa rơi rơi làm ướt hai vai

Kỷ niệm ngày xưa  giờ còn đó

Cho lòng mình nghe nhớ thương ai

 

Mùa thu cao nguyên vẫn chờ  nhau

Những hàng cây vẫn đứng nghiêng đầu

Cây hỏi mưa và mưa hỏi tóc

Mùa thu rồi đây, anh nơi đâu.

*

Những Ngày Còn Yêu

 

Rồi mộng ước tàn dần theo tuổi dại

Không thuộc bài vào lớp nhớ người yêu

Lớp học buồn và sách vở buồn theo

Từng kỷ niệm đưa tôi vào dĩ vãng

 

Lần hẹn hò khi yêu nhau say đắm

Mắt long lanh e thẹn dấu trên môi

Nhưng bây giờ tủi nhục dấu trong tôi

Nhớ tất cả cố quên anh lừa dối

 

Anh như thế đâu phải người phản bội"

Trót yêu anh nên bào chữa cho anh

Làm luật sư rồi để xót thương mình

Làm người yêu chịu rất nhiều cay đắng

 

Tình đầu tiên cho tôi niềm tuyệt vọng

Xa anh rồi vẫn nhớ dáng hiên ngang

Xa anh rồi linh hồn đi lang thang

Chân dung anh vẽ vời trong tưởng tượng

 

Nghĩ về anh mà buồn không nói được

Đã dặn mình - không nghĩ - cố tìm quên

Và bây giờ tôi nhung nhớ nhiều thêm

Vì chợt hiểu còn yêu anh nhiều lắm.

*

Thơ Mùa Hạ

 

1.

Bây giờ là đầu mùa hè

Rồi ve sầu cũng theo về xôn xao

Giã từ tay nắm tay nhau

Với thơ dại đó đi vào tương lai  

2.

Tôi bơ vơ giữa dòng đời

Xa trường vẫn nhớ đến người thân yêu

Mắt buồn vương nét đăm chiêu

Nằm nghe kỷ niệm ra điều xót xa

3.

Từng năm tháng rủ nhau qua

Với từng tủi nhục tìm ra giữa đường

Soi gương tìm tuổi thiên thần

Mà thời gian đã nhạt dần tóc xanh.

*

Dang Dở

 

Tình thứ nhất vẫn là tình dang dở

Như chúng mình bây giờ thế đó anh

Tôi con gái nên thường gây đổ vỡ

Dù mình yêu vẫn rất mực trung thành

 

Hái hoa tím ép vào lòng trang sách

Chuyện chúng mình khép kín từ đây

Tôi bây giờ không một lời oán trách

Để hồn đau rơi xuống vũng lưu đầy.

*

Tan Học

 

Giờ tan học em buồn không thể tưởng

Tiếng trống vang lên mà bỗng giận hờn

Những buổi trưa về anh không đến đón

Một mình em trên những lối cô đơn

 

Trưa tan học bạn bè về tất cả

Một mình em cố tình về sau cùng

Hàng cây xanh và mặt đường nóng bỏng

Em thấy yêu và thương anh lạ lùng

 

Yêu quá lắm nên thường hay giận dỗi

Phụng phịu hoài mà anh có biết đâu

Bạn bè ngạc nhiên nhìn em thay đổi

"Con bé lạ ghê" - chúng nó bảo nhau

 

 

Em lặng im mà không cần đáp lại

Thấy hồn mình ở tận mãi trên cao

Vài bạn thân nhìn em mà ái ngại

Buồn hôm nay - tình ái vẫy tay chào

 

Giờ tan học em buồn không thể tưởng

Cổng trường giờ chẳng thấy bóng anh đâu

Cách xa nhau em cố tình vui gượng

Và tìm về những kỷ niệm ban đầu.

*

Nhung Nhớ

 

Với tên người tôi ghi đầy sách vở

Tháng năm dài nên nhung nhớ đại dương

Hiện tại này với niềm yêu thương đó

Buồn vu vơ lời hát khơi nguồn

 

Xây tương lai thật nhiều ảo tưởng

Tuổi trẻ này thơ dại đã đi qua

Tôi lớn lên với tình yêu lý tưởng

Nhưng tình yêu giờ vỗ cánh bay xa

 

Ngày xưa đó, bây giờ như kẻ lạ

Tôi đi qua và người đứng lặng yên

Người nhớ không hay đã quên tất cả

Tôi lúc này dấu nỗi nhớ trong tim

 

Thời thơ ấu chìm sâu trong quá khứ

Lòng không buồn và không nhớ bâng khuâng

Vùng kỷ niệm - đẹp sao ngày bé nhỏ

Kỷ niệm mơ hồ về vướng gót chân.

*

Bài Tặng Anh

 

Thuyền đi lả mái chèo xuôi

Mây soi bóng nước tôi ngồi ngó tay

Buồn về dan díu phương này

Anh tình ái cũng những ngày thờ ơ

Thôi anh đừng nói nghi ngờ

Chuyện ngày xưa đã xa mù bóng mây

Bây giờ thương nhớ ai đây"

Cuộc đời trở giấc nghe đầy chiêm bao.

*

Khi Anh Đi

 

Và kỷ niệm với tình yêu còn đó

Anh đi rồi sao chẳng trở về đây

Cây lá cũng hát bài thương nhớ cũ

Tâm sự buồn lưu dấu mãi hôm nay

 

Không còn gì để mong anh trở lại

Kể cả tôi và tình yêu chúng mình

Anh đi rồi tôi nghẹn ngào nghe mãi

Năm tháng buồn trôi khẽ nhắc tên anh

 

Tôi bây giờ nghe hờn dỗi mênh mông

Nhớ thương hoài và ray rứt âm thầm

Về đi anh nghe những lời nhỏ dại

Về đi anh. Đừng lưỡng lự, phân vân

 

Tôi viết bài thơ mà không gửi anh

Cố dấu trong hồn mái tóc xanh

Tình yêu cuồng dại ngày xưa thế đó

Anh giữ đi anh kỷ niệm chúng mình.

*

Mùa Xuân Kỷ Niệm

 

Sao mình không giận nhau như ngày xưa nữa

Để bây giờ anh chẳng dỗ dành em

Để mùa xuân trở về không tiếng nói

Cho hồn đau  lời hát ưu phiền

 

Sao gặp lại mình cúi đầu không nói

Như  mùa xuân xưa  mình yêu nhau

Sao hôm nay mình em về lối cũ cũ

Nghe khúc xuân xưa nhắc thủa ban đầu

 

Mùa xuân xa mang nhiều kỷ niệm

Như khúc ca còn ray rứt buồn đau

Em một mình giữa đi và đến

Thời ta có nhau và thời ta xa nhau

 

Mùa xuân rồi, bông hoa xưa lại nở

Cho bước xuân về trong mắt xôn xao

Nghe bầy trẻ thơ reo vui ngoài ngõ

Thấy mình sẽ suốt đời thương nhớ khát khao !

*

Tình Yêu Học Trò

 

Bàn tay đầy cỏ dại

Tôi hái toàn thương đau

Với nét buồn con gái

Làm kỷ niệm về sau

 

Không một lời than thở

Tình yêu đi qua rồi

Tâm hồn giờ bỏ ngỏ

Như thuyền bồng bềnh trôi

 

Đi tìm về nguyên thủy

Của tình yêu học trò

Con gái thường hay nghĩ

Và lo sợ vu vơ.

*

Bây Giờ

 

Tôi đã biết thế nào là đổ vỡ

Khi tháng ngày xây xẩm bước chia ly

Tôi đã tưởng  qua hết thời lầm lỡ

Nhưng đường xưa, nỗi nhớ lại theo về

 

Anh vô tình (hay giả vờ không biết)

Tôi muốn hạ mình trong ý nghĩ van xin

Tôi nhìn tôi - khinh tôi - và bật khóc

Người yêu ơi, hạnh phúc vẫn trông tìm

 

Tôi yêu anh nét im lìm tượng đá

Anh vẫn lạnh lùng ra dáng thờ ơ

Đời xuôi ngược người đi qua vội vã

Rồi đưa chân vào ngõ hẹp không ngờ

 

Và bây giờ tôi buồn trong mộng mị

Người xa xôi vui nhịp bước quân hành

Tôi cúi đầu cố xua tan ý nghĩ

Không hình bóng nào thay thế được anh.

*

Nhớ

 

Niềm thương nỗi nhớ dạt dào

Anh bây giờ ở phương nào đó anh

Nước hồ in bóng cây xanh

Tôi nghe chim hót trên cành cây cao.

*

Những Ngày Cô Đơn

 

Sao vẫn âm thầm thương nhớ anh

Con đường đến trường, đi một mình

Tan học bây giờ không ai đón

Trời mênh mông, mây trắng mây xanh

 

Từ khi xa nhau anh bình yên

Có nghe đồi núi lạnh cao nguyên

Có thếy sương mù giăng khắp lối

Có nhớ thành đô và nhớ em

 

Mình dở dang rồi anh buồn không

Người xưa ơi vẫn nhớ vô cùng

Ghi mãi tên anh vào nhật ký

Ghi mãi không đầy trang nhớ nhung.

*

Cay Đắng

 

Niềm đau đó trở thành sa mạc

Mình tìm nhau trong kỷ niệm xưa

Tình xa như gió mùa tan tác

Lòng yêu anh nói mấy cho vừa

 

Ta đã yêu nhau và bên nhau

Tình yêu tuổi dại thoáng qua mau

Anh đi về một phương trời khác

Để lại  mình tôi với nỗi sầu

 

Những vết chân xưa còn nóng bỏng

Trên đường ta từng đi bên nhau

Hôm nay một mình tôi lạc lõng

Thấy vai mình muốn nhói niềm đau

*

Ngày Xưa

 

Vẫn yêu anh dù ngày xưa xa lắm

Vẫn nhớ nhiều thuở mới tuổi mười lăm

Tôi xin lại một thời nào đằm thắm

Ngày mới yêu và lòng mới bâng khuâng

 

Nhớ ngày ấy, hồn xôn xao phố nhỏ

Thấy bàn tay mình mười ngón đan nhau

Thấy hồn mình hoang mang, bỡ ngỡ

Khi tay trong tay, lòng nôn nao

 

Cho tôi lại thoáng giận hờn thơ dại

Dù tình xưa đã lạnh tự bao giờ.

Tôi vẫn mong một lần trở lại

Nụ hôn đầu ngây ngấy mãi trong mơ.

*

Ngày Đầu Niên Học

 

Tôi vào lớp với chuyện buồn con gái

Bạn bè mừng tíu tít  thăm nhau

Ba tháng nghỉ có những gì thay đổi

Dẫy lớp này, hàng cây đó ra sao"

 

Bàn ghế cũ những ngày hè đóng bụi

Khung ảnh vuông lệch lạc trên tường

Mảnh giấy trắng nét chì ghi vội

"Chúc mày về  mùa hạ vui luôn"

 

Quyển lịch đẹp và những tờ chưa xé

Ngày cuối cùng niên khóa trước còn ghi

Tôi bâng khuâng hai bàn tay đan nhẹ

Dòng lưu bút này mai mốt qua đi.

*

Thoại Lan

 

Đêm thần thoại đưa tôi vào giấc ngủ

Tuổi thiên thần lên mắt đẹp nai tơ

Dĩ vãng theo về như dòng nước lũ

Suốt khoảng đời con gái nhớ vu vơ.

*

Tuyết Nhung

 

Đôi mắt ấy, nụ cười, làn môi ấy

Mộng mị chập chờn giấc ngủ liêu trai

Bút mực học trò buồn vương trang giấy

Giờ học này bỗng thoáng nhớ về ai

*

Tố Tâm

 

Dáng đài các với màu áo trắng

Buổi cuối cùng tôi khóc rất mau

Giờ xa người còn thương ghê lắm

Mấy năm trời cứ ngỡ chiêm bao.

*

Nga

 

Xin thời gian trả về ngày xưa cũ

Những năm dài vui sách vở bên nhau

Nhưng bây giờ kỷ niệm còn say ngủ

Và chuyện buồn xa cách đã đào sâu

*

Phương

 

Sao bây giờ chúng mình xa cách quá

Sao bây giờ mình thương mến nhau hơn

Tôi phương này nghe lòng nhung nhớ lạ

Đem ưu tư về che chỗ trống tâm hồn

*

Vân

 

Đường một chiều đưa mình qua đó

Đến bao giờ mình xa lạc nhau đây

Tuổi nai tơ thương từng lá cỏ

Buồn trở về hôn rất nhẹ bàn tay

*

Mùa Thu

 

Cành cây giơ xương

Tình yêu bé dại

Lá rụng ven đường

Buồn đời con gái

*

Nụ Cười Thiên Thu

 

Tôi đã âm thầm thương nhớ anh

Cho buồn đau đầy đọa chính mình

Nụ cười xưa đã thành quá khứ

Sao thấy đâu đây còn lung linh

 

Tôi đi vào đường nhỏ hoang vu

Nhìn bóng cây soi nước ao tù

Chợt thấy mình như cây đứng đó

Và nụ cười xưa thành thiên thu.

*

Cũng Đành

 

Trời mưa một mình buồn tênh

Đem tình yêu đó dỗ dành tuổi thơ

 

Đầy tay chứng tích đợi chờ

Và sương khói vẫn giăng mờ tương lai

 

Tôi về như bóng hoa phai

Dòng thư xanh cũ nét dài nhớ nhung

 

Mắt buồn xưa có rưng rưng

Thơ buồn tôi viết những dòng tặng anh

 

Tình yêu đầu tiên mong manh

Tôi mười tám tuổi cũng đành xót xa

*

Một Mình

 

Tôi đem nỗi nhớ lên hoang đảo

Ở đấy xây lâu đài thủy tinh

Tôi giam nỗi nhớ vàohư ảo

Rồi phủ hoa và cây lá xanh

 

Tôi khóc đi tìm hoài kỷ niệm

Đôi mắt nhìn sâu trong bóng đêm

Đêm quay đi - đêm dài lỡ hẹn

Thấy tương lai càng tối đen thêm

 

Tôi giết đời tôi bằng ảo ảnh

Nhận ra nhau không, người trong gương

Sót cho nhau chăng, ngày gẫy cánh

Mơ thấy mình trong đáy đại dương

 

Tôi bòn mót chút hồn thơ dại

Gom góp gieo trồng trên rẻo cao

Mai kia đất tốt cây lên trái

Hoa nở cho mình đỡ nhớ nhau

 

Tôi khóc và khinh tôi hèn nhát

Tôi soi gương rạn vỡ mặt mình

Tôi vùi thể xác mình trong cát

Thầm hỏi bao giờ thôi nhớ anh"

*

Thắp Sáng Mình

 

Đi tìm những niềm vui lãng quên

Tôi nhớ anh để thắp sáng mình

Khi anh nói yêu, tôi từ chối

Và thấy đời trở giấc ăn năn

 

Mười tám năm bỗng chốc xa xôi

Tôi nhớ anh như nhớ một thời

Cúi đầu nghe hồn mình khóc lóc

Tự hỏi bây giờ ai nhớ tôi.

*

Nói Thầm

 

Anh nói thầm yêu tôi

Lời anh thành xa lạ

Hờn dỗi đọng trên môi

Nụ buồn cài tóc rối

*

Cho Những Người Ở Lại

 

Tôi héo hắt những ngày qua không nói

Gần nửa đời cay đắng ngả lưng dòng

Người vẫy gọi nét cười buồn giả dối

Tôi cúi nghe lòng mình phân vân

 

Còn đó không lời thương nhau thành thật

Nẻo vào đời sao lạ bước chân nai

Đời chông gai nên buồn rưng rưng mắt

Tình người xưa giờ hẳn đã phôi phai

 

Buổi cuối cùng thôi người đừng nói nữa

Tôi cố quên - quên thuở bé dại khờ

Thoáng cảm động nhìn rất lâu sách vở

Còn lại gì mà nhắc chuyện xa xưa

 

Người ở lại với trường xưa rêu phủ

Tôi đi vào đời ngõ hẹp quanh co

Cuộc đời hôm mai dòng sâu thác lũ

Thân phận người như sỏi đá bơ vơ

*

Chuyện Buồn Con Gái

 

Đã lâu rồi không cầm bút làm thơ

Tôi lặng lẽ dấu chuyện buồn con gái

Chuyện bây giờ trả lại ngàn xưa

Tha cho nhau lỗi lầm thơ dại

 

Đã lâu rồi không cầm bút làm thơ

Hôm nay dòng chữ bỗng hoang sơ

Thơ có như người ăn trái đắng

Và thấy lòng ta hết mộng mơ

*

Tên Anh

 

Đã dặn mình đừng làm thơ nữa

Đừng bao giờ nghĩ đến dáng anh

Đời con gái, một lần dang dở

Nói gì hơn cúi mặt làm thinh

 

Rồi chiều nay bỗng vô cùng nhớ

Tháng sáu trời mưa giăng ngang đầu

Đường anh đi rưng rưng kỷ niệm

Mình còn gì đâu mà thương xót nhau

*

Tiếng Nói

 

Tôi đã qua vùng sa mạc mênh mông

Bỗng nghe  tiếng ai nói bên tai thì thầm

Tiếng của tình yêu nhẹ nhàng, gần gũi

Lòng đã bình yên bỗng thấy phân vân

 

Tiếng nói anh từ thuở có loài người

Tiếng nói anh từ đâu đó xa xôi

Anh đang nói hay tình yêu nói

Mà lời nghe mật ấm trên môi

 

Tôi đã qua vùng sa mạc mênh mông

Tôi biết thế nào là gió bay, cát chạy

Như giấc mơ đen, như ảo tưởng hồng

Tiếng nói anh, đừng phỉnh lừa tôi mãi.

*

Tình Yêu 18

 

Và mắt anh nhìn em đắm đuối

Dừng lâu trên tóc xõa thơ ngây

Ngập ngừng em giở từng trang sách

Cảm động hôn dài trên ngón tay

 

Vụng dại cười như thuở mới quen

Thời gian chắp nối những ưu phiền

Khi đêm phảng phất từng hơi gió

Lời nói anh còn bao ấm êm

 

Một khoảng đời xanh lên ước mơ

Người con trai ấy vẫn mong chờ

Ăn năn đổ xuống vùng im lặng

Nghe thiết tha ôi tuổi dại khờ

 

Thơ cũng buồn từ dạo xa nhau

Tôi đi qua tình ái vẫy chào

Và tên ai viết đầy trang vở

Tự ái tàn theo ước vọng đầu

 

Còn những lời yêu đay nghiến tim

Hiện tại sầu như bóng tối đen

Anh còn làm những thơ tình ái

Thắp sáng đêm dài thương xót em

 

Thôi nói gì anh, những vấn vương

Lùa tay trong tóc rối âm thầm

Đời-người-như-lá-bay-trong-gió

Bay mãi cùng ta nỗi nhớ thương.

*

Xa Vắng

 

Mùa xuân về người đi tìm nhau

Hoa mùa xuân tươi thắm lên màu

Một mình tôi đi vào kỷ niệm

Kỷ niệm này rưng rức buồn đau

 

Bây giờ anh còn nhớ hay quên"

Bước chân xuân trở về êm đềm

Tôi đi vào ngày tươi vui đó

Mà thấy mình thương và nhớ thêm

*

Một Chuyện Tình Buồn

 

Chiều gió thổi mênh mông làn tóc rối

Điệu buồn nào se sắt đọng trên môi

Con phố đông sao tôi đi lạc lõng

Nghe đâu đây giọng thủy tinh ai cười

 

Khi người yêu bình yên trong giấc ngủ

Tôi suốt đời ghi nhớ một mùa thu

Và đi tìm những niềm thương đã mất

Mây trắng buồn, từng đám cũng phiêu du

 

Chiều thứ bẩy tôi nhớ lần hò hẹn

Khi phố lên đèn xua tan bóng đêm

Người con gái nào mà không tình ái

Cho đến bây giờ tôi vẫn yêu anh

 

Cho đến bây giờ tôi buồn rưng mắt

Anh xa thật rồi tôi khóc âm thầm

Ngửa từng bàn tay tìm phương dĩ vãng

Tôi giết linh hồn khi nhớ tình nhân

 

Từ đó linh hồn mang mầu tang trắng

Tôi buồn đau nên xao lãng học hành

Lớp học đông người sao buồn xa vắng

Tình đã xa cùng một thoáng mong manh

 

Quên sao được một lần dang dở đó

Dáng người yêu theo giấc ngủ vào mơ

Anh ở đó ấm êm lòng đất lạnh

Tôi không tin nên cứ đợi, cứ chờ.

*

Rưng Rưng

 

Khi mình xa cách nhau

Rưng buồn lên ánh mắt

Bàn tay đầy thương đau

Buồn rưng rưng muốn khóc

 

Khi chúng mình ra đi

Sân trường buồn thầm lặng

Tà áo trắng nhu mì

Lui vào thời dĩ vãng

 

Tiếng thở dài khe khẽ

Đứa con gái ngại ngần

Bàn tay đan rất nhẹ

Lòng vô cùng phân vân

 

Kỷ niệm bồng bềnh trôi

Không gian đầy tiếng nấc

Mình đã xa cách rồi

Tuổi học trò đẹp nhất

*

Nói Với Tình Nhân

 

Từ dạo xa anh vì chuyện giận hờn ngày hôm ấy

Nói làm sao khi còn nhớ vô cùng

Em vẫn đợi tờ thư dài xin lỗi

Rồi trả lời ngay không để anh mong

 

Mà bây giờ anh thờ ơ vậy đó

Sao ngày xưa bảo tha thiết yêu em

Người đưa thư già thản nhiên qua ngõ

Mấy tháng nay rồi em chẳng được thư anh

 

Buồn quá đi thôi mỗi chiều thứ bẩy

Thiên hạ vẫn bên nhau đẹp nét môi cười

Anh ở đó mà như cách xa vời vợi

Còn nhớ đến em không hay đã quên rồi

 

Trưa về học âm thầm mong anh đến đón

Mình sẽ cười và quên hết lỗi lầm xưa

Em để linh hồn lang thang cho niềm đau bỗng lớn

Chỉ vì anh làm dài thêm ngày tháng đợi chờ

 

 

Cứ mong mãi có một ngày gặp lại

Em sẽ khóc nhiều cho nước mắt ướt vai anh

Anh sẽ nói những lời yêu đương thành thật

Để dỗ dành em thêm đẹp chuyện mình

 

Bởi quá tin nên không dám nghi ngờ anh phản bội

Dù bây giờ mình đã thật xa nhau rồi

Anh hiểu chứ, vì em là con gái

Yêu một người và nhung nhớ một người thôi

 

Có phải chuyện giận hờn làm mình xa mãi mãi

Hay vì xa xôi làm ngăn cách tình nhau

Trời Sàigon - đường đi về mấy nẻo"

Đừng nói anh - em có trách gì đâu

 

Rồi những sáng trưa chiều không tiếng nói

Nỗi cô đơn thao thức những đêm dài

Và một sớm mai kia, thấy mình thức dậy

Nhớ lời xưa, ai thủ thỉ bên tai.

*

Trình Bày

 

Đem tất cả đi vào trong ảo mộng

Thì tình yêu còn nghĩa lý gì đâu

Trao trả anh dư vị mối tình đầu

Để can đảm đi dần vào quên lãng

 

Đời con gái buồn nhiều theo năm tháng

Vui gì đâu sự thực quá chua cay

Tôi lặng im nghe lời lẽ trình bày

Và tự nhủ mình sẽ quên tất cả

 

Nhưng khốn nỗi vẫn còn yêu anh quá

Con gái thường hay vớ vẩn làm sao

Nhất định quên dù tôi phải thế nào

Vì anh đã là con người phản bội

 

Tôi bây giờ thật không tiếc nuối

Cố đi tìm chân lý cuộc đời

Vì tình yêu chỉ có một lần thôi

Tôi con gái nên dại khờ thế đó

 

Cho buồn đau khi qua vùng tuổi nhỏ

Anh lúc này vui nhiều lắm sao anh"

*

Phượng

 

Hình ảnh đó bây giờ tôi nhớ mãi

Hoa phượng buồn mầu phượng đỏ rưng rưng

Nhìn phượng xưa thương một người con gái

Sách vở lìa xa khi phượng đỏ sân trường

*

Hoa Thiên Lý

 

Lời Mẹ nói mơ hồ trong quá khứ

Dưới giàn hoa thiên lý thoảng hương

Lời Mẹ êm đềm như lời dậy dỗ

Người-ta-ở-đời-sống-vì-tình-thương

 

Lời Mẹ ru đưa tôi vào giấc ngủ

Mắt Mẹ hiền in đẹp trăng sao

Tôi thiếp đi trong vòng tay thân ái

Mà thấy hồn bay bổng mãi lên cao

 

Tôi vui sướng trong niềm thương của Mẹ

Trong lời ru con êm ái, ngọt ngào

Hoa thiên lý với hương thơm dịu nhẹ

Và mầu xanh thiên lý đẹp thanh cao

 

Giờ lớn lên nhớ hoài ngày xưa đó

Luôn tìm về những kỷ niệm đã qua

Hoa thiên lý và quãng đời bé nhỏ

Tôi đi vào lòng kỷ niệm nở hoa.

* *

Vũ Thanh Thủy Nhớ Đặng Tường Vi

Tôi biết Đặng Tường Vi từ lâu lắm, khi mới bước chân vào làng báo. Nhưng tính tôi thì dè dặt, người nữ phóng viên Việt Tấn Xã này thì lúc nào cũng có một đám nam đồng nghiệp vây quanh, mà miệng mồm ai cũng ăn to nói lớn làm tôi e ngại đến gần, nên chúng tôi chẳng có dịp thân nhau.

Tới tháng 10-75, tôi tình cờ gặp lại Tường Vi bán quán café tại ngã tư Tự Do-Lê Thánh Tôn đối diện La Pagode, cùng với Vũ thị Bình Minh và Trần thi Duyên. Quán café chỉ là một tấm bạt nhỏ với vài ba bộ bàn ghế cọc cạch, nhưng đã là điểm hẹn lý tưởng cho nhóm bạn bè còn sót lại sau 30-4-75. Chỉ cần ra ngồi tại đó một buổi sáng là có thể gặp lại nhiều khuôn mặt trong giới báo chí cũ, nghe được biết bao tin tức về bạn bè, ai ở, ai đi, ai tù tội.

Khi quán café bị dẹp một tháng sau đó trong kế hoạch "làm đẹp lề đường" của cầm quyền Cộng Sản, ba người nữ phóng viên Việt Tấn Xã và tôi đã trở thành nhóm bạn thân thiết không rời. Căn nhà nhỏ của tôi ở Hòa Hưng trở thành điểm hẹn cho cả bọn. Ngày nào Tường Vi, Bình Minh và Duyên cũng đạp xe chở đàn con tuổi từ 1 tới 6, đến nhà tôi từ sáng sớm và ở lại đến tối đêm mới rời.

Chúng tôi thân nhau hơn tình ruột thịt, ở cùng cảnh ngộ, chồng đều đi tập trung cải tạo, gia đình bị hất ra bên lề xã hội, trở thành những kẻ bị cô lập trên chính quê hương mình. Riêng tôi còn cô quạnh hơn các bạn, vì cha mẹ anh chị em đều đã di tản sang Mỹ. Với lý lịch như thế, chúng tôi không tìm được việc gì làm nên cuộc sống mỗi đứa ngày càng tồi tệ.

Bọn tôi bán hết vật dụng trong nhà để xoay vốn góp chung buôn bán: từ buôn tôm khô ở chợ Hòa Hưng, đến bán chè đậu xanh đậu đỏ bánh lọt ngay trước cửa ngõ nhà tôi… mà cuối cùng đều mất hết cả vốn lẫn lời. Đời sống vật chất của bọn tôi ngày càng kiệt quệ, cho tới lúc tôi được gia đình tiếp tế. 

*

Tuy nghiệt ngã về kinh tế, nhưng chúng tôi rất giàu tình thương cho nhau và nương vào nhau mà sống. Đàn con sáu đứa của chúng tôi: Việt Anh con Vi; bé Tý con Minh; Đức, Khánh, Tin con Duyên; và bé An con tôi, chơi với nhau như chị em ruột trong cùng một gia đình.  Đàn trẻ không có cha nhưng có tới 4 bà mẹ thay phiên nhau hết lòng chăm sóc.

Chúng tôi chia nhau từng nắm gạo ăn hàng ngày tới những buổi "ăn khao" mỗi lần đứa nào trong bọn có được một món tiền, dù chỉ là một ly kem hay một trái dừa tươi tại công trường Con Rùa. Tường Vi là "ma sơ" của cả nhóm, vì luôn hy sinh nhất bọn. Lúc nào Vi cũng để mắt trông chừng cho hết mọi người. Khi có việc khó khăn, Vi là người luôn tình nguyện nhận cái khó nhất. Khi có "miếng ngon vật lạ," Vi lại là người lúc nào cũng nhường nhịn chọn phần ít nhất.

Khi một đứa trong bọn đi thăm nuôi chồng, cả bốn người chúng tôi thức suốt đêm làm thức ăn tiếp tế và thay nhau cùng đi để khuân vác hộ bạn. Khi một đứa trẻ đau ốm, cả bốn bà mẹ chia phiên chăm sóc. Khi Phục trốn trại Long Giao năm 77 về sống ẩn núp suốt hai năm từ Hố Nai tới Sàigòn-Chợ lớn, cả bọn chúng tôi trở thành "điệp viên bất đắc dĩ" của (cái-chúng-tôi-gọi-là) "Sở Hồi Hộp," lúc nào cũng ẩn hiện, liên lạc giữa cuộc sống ngoài vòng pháp luật và những toan tính trốn khỏi Việt Nam bằng đường vượt biển.

Có lần Phục không còn chỗ nào để núp, Bình Minh đem Phục về dấu tại căn nhà bỏ trống của Minh tại làng Báo Chí Thủ Đức, và Tường Vi đem Cu Anh lên ở để nấu cơm cho Phục ăn và để hàng xóm khỏi nghi ngờ. Ngày bé nghe chuyện Lưu Bình Dương Lễ, tôi tưởng đó là chuyện thần thoại được thêu dệt cho thời đại ngày xưa. Không ngờ Vi đã minh chứng điều đó giữa thời đại ngày nay. 

Điều nghịch lý là chính trong hoàn cảnh bi thảm cùng cực của bốn năm ở lại Việt Nam, niềm tin của tôi vào con người, vào tình bạn, lại được củng cố mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Sống trong xã hội Cộng Sản đầy nghi kỵ, rình rập và phản trắc, tôi càng thấm thía sự may mắn có được những người ban yêu thương, tận tụy và can đảm như ba người bạn phóng viên VTX của tôi.

*

Trong nhóm chúng tôi, Minh là người đầu tiên cùng chồng con vượt biển vào năm 1978, rồi biến mất trên biển Đông, chẳng bao giờ đến được bến bờ.

Tường Vi đem con ra đi vào tháng 4-79. Chưa kịp nhận được tin Vi thì chúng tôi cũng trốn thoát vào tháng 10 cùng năm. Đến Hoa Kỳ vào tháng 9-80, chúng tôi được gia đình bảo lãnh đến Dallas, Texas. Được 6 tháng thì dọn về San Diego để sống gần Tường Vi và bé Việt Anh.

Gặp lại Tường Vi là một sự ngạc nhiên thích thú vì người bạn của chúng tôi thay đổi vô cùng. Vượt biển sang Mỹ một mình với bé Việt Anh, không người thân thích nơi hải ngoại, Tường Vi như lột xác. Từ một người đàn bà nhút nhát, lặng lẽ, nhẫn nhịn; khả năng sinh tồn đã biến Vi thành người nhanh nhẹn và thông thạo mọi đường đi nẻo bước của cuộc đời. Chỉ có tấm lòng Vi thì không chút nào thay đổi. Vẫn hết lòng với bạn hữu, vẫn bao bọc mọi người, vẫn hy sinh nhường nhịn tất cả cho người thân.

Suốt hơn hai thập niên ở Mỹ, Tường Vi và chúng tôi tiếp tục cuộc sống chia sẻ, thương yêu như năm xưa tại quê nhà. Khi sinh đứa con thứ ba, chúng tôi đặt tên con là Dương Vũ Bình Minh, và cháu gọi Tường Vi là "Má." Đàn con 5 đứa của chúng tôi đều biết rõ, "nếu có điều gì bố mẹ ngần ngừ không cho, cứ hỏi Má Vi thì sẽ được."

Khi chúng tôi dọn khỏi San Diego năm 1998, Vi rưng rưng nước mắt, "bà đi rồi tôi còn ai chia sẻ"" Chúng tôi bận bịu công việc mới tại Houston, ít thì giờ liên lạc thăm nhau. Nhưng mỗi lần có việc đi xa, tôi lại ới, "Vi ơi, tuần tới đi New York, bà đến nhé"" "Vi ơi, tháng tới đi Kuala Lumpur, bà đi với tôi không""

Và lần nào cũng thế, khi đứa này tới phi trường, đã thấy đứa kia đứng đó, vui mừng chờ đón.

*

Bây giờ, nhóm nữ phóng viên bốn người chúng tôi đã mất hai. Bình Minh nghỉ yên trong lòng biển Đông. Tường Vi vừa vĩnh biệt cuộc đời ngày Valentine vừa qua.

Phục và tôi trở lại nghề phát thanh cũ. Hai vợ chồng tôi đặt tình đồng nghiệp báo chí trước liên hệ vợ chồng tại sở làm và không ít lần bất đồng nghề nghiệp. Nhưng buổi tối về nhà, nhìn nhau, tóc đứa nào cũng đã điểm sương, da lấm tấm đồi mồi, Phục và tôi hay nhắc nhau ngày gian nan xưa ở Việt Nam cũng như lời Vi hay nói, để làm động lực giảng hòa với nhau, "tụi mình đã trải qua quá nhiều với nhau để có thể buồn giận nhau vì bất cứ lý do gì." 

Làm công việc truyền thông hàng ngày, tôi xót xa cho Tường Vi lúc xưa hay cùng tôi ngồi bàn chuyện báo chí, mơ ước nâng cao tiêu chuẩn ngành truyền thông Việt Nam. Mỗi lần làm việc thiện nguyện, tôi ngậm ngùi nhớ Vi một đời ao ước hẹn hò khi về già sẽ bỏ toàn thời gian cùng nhau làm việc bác ái.

Càng thương nhớ bạn, tôi càng quyết tâm làm thật tốt việc truyền thông Việt ngữ, càng cố gắng nhiều hơn trong việc thiện nguyện, để thỏa lòng bạn đã không còn góp mặt cùng tôi trong cuộc đời.

*

Khác với Minh lìa đời không được dịp từ biệt luôn làm lòng tôi trống vắng suốt 27 năm qua, tôi tưởng khi được ở bên nắm tay Vi trong những ngày cuối của đời bạn, lòng tôi sẽ dễ chấp nhận nỗi sự mất Vi hơn. Nhưng giờ tôi mới nhận ra, lòng tôi vẫn tiếc nhớ Vi vô cùng.

Mỗi lần có chuyện vui buồn, tôi lại theo thói quen, cầm điện thoại lên định gọi Vi, rồi mới ngẩn ngơ nhớ bạn mình không còn nữa trên đời. Mỗi lần mua sắm, lòng tôi thắt lại, tiếc bạn mới ngày nào còn ríu rít dành nhau trả tiền. Mỗi chiều, nhìn đám hoa tường vi nở nơi vườn sau, tôi chảy nước mắt thương nhớ bạn. Cây tường vi ngày nào vì Vi mà trồng. Giờ hoa còn đây mà Vi đâu, Vi ơi"

31 năm để lại biết bao kỷ niệm. Những ước ao tuổi trẻ, những khổ đau đời sống, những lãng mạn tuổi bước vào già. Vi và tôi đã tha hồ thoải mái không cần ý tứ; phơi bày mọi khuyết điểm không sợ bị chê bai; tâm sự mọi nỗi niềm không lo đến tai người khác. Bây giờ tôi mới thấm thía tại sao Tử Kỳ ngày xưa tiếc nhớ bạn đến độ đập bể cây đàn khi Bá Nha chết, vì cho rằng cả thế gian này, không còn ai biết thưởng thức tiếng đàn của mình nữa.

Trong ba thập niên qua, từ cảnh bể dâu miền Nam, tới giông bão đời sống xứ người, tôi vẫn phần nào yên tâm vì biết luôn có Vi như những cánh chim cùng nương cánh nhau mà bay trong đời. Giờ đây, mất Vi, tôi biết, gió bão đời sẽ làm tôi nặng cánh hơn vì không còn tựa được vào cánh bạn mà nghỉ mệt.

Vũ Thanh Thủy

Houston 3-4-2006

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.