Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Thơ

09/10/200600:00:00(Xem: 1938)

Cảm Ơn Đời Có Phút Này

(Gởi tặng hai người bạn)

Hai mươi năm gặp lại nhau
Chân chim đuôi mắt, đỉnh đầu tuyết pha
Bắt tay, nâng chén, cười khà
Mờ trong đáy mắt lệ sa cay nồng
Hỏi nhau: "Gìa lắm phải không
"Hèn chi hai đứa ngại ngùng gọi tên"!"
Ba mươi năm, thuở hồn nhiên
Hai người bạn tuổi thanh niên yêu đời
Một anh vui tính hay cười
Một anh mơ mộng, bên trời, làm thơ
Quen nhau cũng rất tình cờ
Trong ngày nhập ngũ, trong giờ ghi danh
Ra trường, một đứa Khe Sanh
Một đi Quảng Trị quân hành, chia tay
Đôi khi mới có một ngày
Gặp nhau, khói súng còn cay chiến bào
Thế rồi đời với chiêm bao
Cùng theo vận nước trôi vào đau thương
Ngựa hồng ai gỡ yên cương
Kiếm cung ai bẻ, can trường ai thiêu
Đứt dây, thân phận con diều
Hùm thiêng, cũi hận, nhìn chiều nắng phai
Tháng năm, đau nỗi quan hoài
Một lần chuyển trại giáp hai mặt nhìn
Cùng nhau đôi phút lặng im
Rồi chia mẩu sắn cho đêm bớt dài
Hai mươi năm, áng mây bay
Quê người tao gặp lại mày, mừng ơi!
Vẫn mày, vui tính hay cười
Vẫn tao, mơ mộng, bên đời, làm thơ
Nhưng thơ tao đấy, bây giờ
Có hồn vong quốc đợi chờ giải oan!!!
Là mày, vẫn tiếng cười vang
Là tao, thơ vẫn bạt ngàn gió bay
Cảm ơn đời có phút này....

Ngô Minh Hằng

*

Phù Du

Nhìn em chút nữa đi anh
Kẻo không sự thật sẽ thành hoang mơ
Nhìn em tha thiết bây giờ
Biết đâu mai chẳng hững hờ với nhau
Nhìn em trong biển mắt sâu
Phải không anh" Tím một màu đau thương"
Nhìn em trong giấc mê cuồng
Có gì đâu, cũng vô thường cả thôi!
Gối chăn dẫu lịm hương đời
Cô đơn vẫn một cõi trời riêng em...
Nhìn em đi nhé, nhìn thêm
Lỡ mai thức giấc, qua đêm, lạ người!
Nhìn em thêm chút nữa thôi
Cánh mây ngọn sóng biết đời về đâu
Tình mình lỡ đã thương đau
Thì xin một trận mưa mau giải hờn
Nhìn em một chút lâu hơn
Rồi quên em nhé, giữa cơn bồi hồi
Phù du là đấy, anh ơi
Trách chi gió động cho trời chuyển mây!

Song Châu Diễm Ngọc Nhân

*

Quãng Đường Mưa Bay

Sài Gòn chín nhớ mười thương
Mai về đốt lại nén hương đã tàn
Bao mùa từ độ ly tan
Cột cờ Thủ Ngữ nhói ngàn nỗi đau
Thủ Thiêm xõa tóc nghẹn ngào
Bạch Đằng đứng đợi trao nhau nỗi buồn
Ai về Cường Để thân thương
Giùm ta đi nốt quãng đường mưa bay

Bạch Loan

*

Cũng Vẫn Ngày Mai

Sáng nay mở cửa trời se lạnh
Lại một mùa thu lá nhuộm vàng
Mười mấy năm trời mây vẫn trắng
Quê nhà lăng lắc nhớ mang mang…

Trời đã vào thu, tuổi úa thu
Tám năm lao nhục uất thân tù
Một thời chinh chiến chưa tròn mộng
Mây đã đen trời trưa tháng tư…

Ta đến đây trong mùa tạ ơn
Lìa quê đành đọan nhớ nào hơn
Mẹ ta tóc trắng bông im đứng
Đôi mắt thân thương buốt tận hồn…

Con ta mười tháng nào đâu đã
Biết chuyện phân ly để khóc buồn
Đứa con gái lớn tròn năm tuổi
Đất lạ tình xa ý nặng vương

Mười năm đất khách ta luôn nhớ
Cảnh của quê nhà rõ vết in
Mẹ thương nay có còn đâu nữa
Thu đến từng thu …cảnh gợi tình!

Đất tự do xin cám ơn đời
Nhìn con tròn nụ nét xinh tươi
Trong tâm ý vẫn luôn nhung nhớ
Quê cũ hoang sơ héo nụ cười!

Ta đếm tháng ngày trong vội vã
Áo cơm đời vẫn cứ xoay tròn
Lòng vẫn khôn nguôi thương với nhớ
Đêm mơ vẳng tiếng vó câu dòn!

Ngày mai nắng ấm ngọt tình quê
Ta sẽ hân hoan bước trở về
Nước mắt lưng tròng- cờ phất phới
Vàng bay khắp nẻo tỉnh cơn mê

Thy Lan Thảo

*

Cần

Như biển không thể nào ngăn lượn sóng,
Anh không thể nào ngừng nghĩ: Yêu em.
Cho dù tháng ngày vùn vụt như tên,
Tình mãi mãi trong tâm tư lắng đọng,
Anh vẫn gặp em về bên gối mộng,
Vai kề vai thủ thỉ chuyện hôm nào.
Không thuốc, không trà, ngồi suốt canh thâu,
Không say khướt sao chập chờn hư ảo.
Em yêu ơi! Em là tim, là máu,
Anh cần em như nắng gắt cần mây,
Như Đông về cần tay ủ bàn tay,
Như Thu tím cần sắc vàng lá đổ.
Như mùa Xuân cần cúc, mai, hồng nở,
Anh cần em như hơi thở riêng anh.
Anh cần em từ tóc hãy còn xanh,
Và cần mãi cho đến ngày già bạc.
Anh cần em! Vì em là duy nhất!

Hoàng Yến

*

Tan Vỡ

Từ lúc xa nhau ôm mối sầu
Nỗi niềm tâm sự biết về đâu"
Gieo chi nỗi nhớ vào tim mãi
Để nỗi u hoài với khổ đau

Tình tôi người ấy cách ngăn đôi
Từ lúc xa nhau chẳng một lời
Những phút âm thầm mơ tưởng đến
Mong rằng người ấy vẫn yêu tôi

Chẳng trách tình tôi, chẳng lỗi nàng
Chỉ vì duyên phận phải sang ngang
Nếu tình chỉ đẹp khi dang dở
Mộng thắm đâu ngờ phút vỡ tan

Chẳng lẽ trái ngang tại cuộc đời
Nên tình tan vỡ mộng chia đôi
Tôi nàng hai đứa giờ xa cách
Tôi ở phương này mãi nhớ thôi...

Lắm lúc tưởng chừng như giấc mơ
Ngờ đâu đôi ngả cách đôi bờ
Nàng thường e thẹn, lời âu yếm
Những lúc cùng tôi dệt mộng thơ

Có lúc vì yêu đến dại khờ
Thường đem tâm sự gửi vào thơ
Nhưng rồi số kiếp dường như đã
Tình vắng xa rồi tuổi mộng mơ

Những lúc đêm về thấy quạnh hiu
Từng giây thao thức nhớ thương nhiều
Buồn xa kỷ niệm ngày xưa cũ
Mơ ước gọi thầm một tiếng yêu

Tình đến rồi đi chẳng một lời
Tâm tình gói trọn nỗi đầy vơi
Tim tôi tan nát vì đau xót
Tan vỡ từ nay thiếu bóng người...

Nguyễn Vạn Thắng

*

Vị Ngọt Tiếng Em

Xưng em nghe ngọt tận răng
Vội vàng ta đáp cho nàng gọi thêm
Gọi và tiếp tục xưng em
Tiếng em đưa vị ngọt mềm vào tim
Âm thanh chuyển,  tiếng gió im
Hồn ai thức, mượn cánh chim tung trời
Bay theo hướng nổ giọng cười
Tìm bờ môi mọng một người xưng em
Tiếng em là vị ngọt mềm
Đưa hồn bay, đậu cõi tiên thanh nhàn
Tiếng em: ngôn ngữ Việt Nam
Đã thành vốn quý ngân hàng Tình Yêu.

Lưu Thái Dzo

*

Thương Em 14

Viết thay lời một người anh
Chiều hôm qua
Tình cờ thăm phố cổ
Không hẹn hò
Nên chỉ đứng ngó mông lung
Ngại ngùng ngắm những ngả đường ngang dọc
Dòng sông Seine con nước chảy hững hờ
Anh lặng im
Dưới trời xanh yên tĩnh
Lá xạc xào nghe nhịp bước thân quen
Tiếng dương cầm đâu đây vang vọng lại
Đưa anh về một nỗi nhớ xa ...

Năm 14
Em xuân hồng rạng rỡ
Anh dây leo quấn quít suốt một thời
Mãi ước ao được làm cây cổ thụ
Ru em vào giấc mộng đẹp bình yên
Hạ chói chang
Anh sẽ là bóng mát
Đông lạnh lùng
Anh che gió che mưa

Hôm nay đây trở về chốn cũ
Anh bơ vơ vắng lặng ở nơi này
Con đường đó Beautreillis một thuở
Lời yêu thương ấp ủ chuyện trăm năm
Làm sao bước ra ngoài bao ngăn cách
Để cùng em sống lại phút ban đầu
Anh nhớ quá, nhớ điên người ngây dại
Mong bây giờ em giấc ngủ thần tiên

Đầu Tháng Năm anh hái chùm hoa may mắn
Gửi tặng em cành Muguet lung linh
Cõi mịt mù một mình anh an nghỉ
Giấc mộng hờ đâu đó ánh sao băng

Tôn Thất Phú Sĩ

*

Thơ Đấu Tranh

Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Sàigòn Times tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, của thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giả nào cảm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gửi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh. - Trân trọng.

Còn Việt Cộng

Còn quân Cộng Sản chiếm giang san,
Còn chất chồng thêm hận khó tan.
Còn cảnh non sông cam sứt mẻ,
Còn đời chủng tộc chịu lầm than.
Còn bầy ma cạo gieo tai họa,
Còn lũ quỷ chùa hút máu dân.
Còn những vần thơ khơi cách mạng,
Còn ngày thấy giặc lúc suy tàn.

Ngô Phủ

*

Nhớ...

Bài xướng

Nhớ Huế sông Hương chiều sóng vỗ
Gió đùa núi Ngự tiếng thông reo
Đêm trăng thu sáng đò ra bến
Cô gái đò trăng lặng lẽ chèo

Nhớ mãi năm xưa mỗi độ hè
Ve sầu thành nội giọng buồn thê
Tóc em dài mướt vương hoa áo
Ta đợi chờ em tan học về

Nhớ những ngày nào xếp bút nghiên
Đầu quân diệt cộng khắp ba miền
Lên đường chiến đấu, em đưa tiễn
Ta hẹn mai ngày đất nước yên

Bỗng tháng tư đen nhuộm máu hồng
Người đi cải tạo kẻ lưu vong
Mang thân bách chiến làm ly khách
Ta nhớ em và nhớ núi sông. 

Tôn Thất Xứng (Montréal)

*

Mong...

Bài họa

Sóng Thái Bình Dương liên tiếp vỗ
Mênh mông biển cả mạn thuyền reo
Buồm căng no gió mau vào bến
Vì nước vì dân vững mái chèo

Xa quê trằn trọc những đêm hè
Quốc giục canh dài giọng thảm thê
Dân tộc đắm chìm trong đói khổ
Nôn nao chuẩn bị một ngày về

Đất nước thanh bình lại bút nghiên
Ngao du sơn thủy khắp ba miền
Cùng ai hồi tưởng ngày đưa tiễn
Quỷ Đỏ tiêu tàn dân sống yên

Quang phục uy danh giống Lạc Hồng
Tiên Rồng con cháu hết lưu vong
Quê hương hưng thịnh tưng bừng khách
Đại nghiã vun bồi vững núi sông.

Khiết Châu Nguyễn-Huy Hùng (California)

*

Gởi Anh Thông Minh

Nghe danh anh rất thông minh
Hồi thời trai trẻ thắm tình núi sông
Anh đi du học phương Đông
Văn, Nho, Kinh, Sử lão thông khôn lường
Bảy lăm (75) Giặc chiếm quê hương
Noi gương hào kiệt tìm đường dấn thân
Anh gặp được vị Minh Quân
Lên đường cứu nước xả thân chẳng nài.
Đường đi sao lắm chong gai!
Giải Phóng Tổ Quốc mỗi ngày tối tăm!
Anh đành lặng lẽ âm thầm
Quay lưng trở lại con đường văn chương
Tên anh vang khắp bốn phương
Như một Học Giả mở đường Canh Tân (")
Nay anh sao lại lần khân"
Giúp người cần phải cân phân mối giềng.
Dù xưa đồng Hội đồng Thuyền
Thuyền đà gãy đổ, đảo điên lòng người!
Thông Minh anh quá thảnh thơi
Đi làm nhân chứng một thời xa xăm!
Hoàng Tùng kháng chiến bao năm"
Viết ra Hồi Ký 19 năm âm thầm
Nhầm vào thời điểm vàng, thau
Triệt hạ uy thế Anh Hào, Anh Thư
Anh là Học Giả có thừa
Thông minh nhận định mưu đồ do ai"""
Lịch sử phán xét tên anh
Cố công mài sắt nay đành đổ đi!!!

Trần Bửu Hạnh

*

Tiền

Suy gẫm câu nói người xưa
"Bảy mươi có của cũng vừa mười lăm"
Thêm câu nói "Đa Kim Ngân"
Phá đi luật lệ chẳng cần công tư
Tiền tài là vật vô tri
Nhưng mua tất cả những gì éo le!
"Vai mang túi bạc kè kè"
"Nói bậy nói bạ người nghe rần rần" !
Đồng tiền mua đứt nghĩa nhân
Mua quan bán chức, mua bằng cấp cao!
Mua luôn các bậc Anh Hào
Đem ra bêu xấu để xào xáo nhau!
Đồng bào ta quá khổ đau
Mà sao lắm kẻ lau chau vì Tiền"
Biết rằng chế độ triền miên
Độc tài, độc Đảng, độc quyền trị dân!
Đồng tiền giàn dựng Đa Nguyên
Các nhà Chính Trị đảo điên vì Tiền!
Đồng Tiền kết nghĩa tơ duyên
Có Tiền quên hết lời nguyền năm xưa
Sa vào bẫy sập Cộng Nô
Nghĩ rằng bắt Cọp, Cọp vồ tiêu vong!!!

Trần Bửu Hạnh

*

Bệnh Hoạn....

(Cảnh cáo những thành phần tay sai CS, đang thực hiện âm mưu phá hoại đấu tranh)

Từ xó tối, âm vang hoài rên rỉ
Nghe gầm gừ như chó bị hàn phong
Rên từng cơn, khi tắc, nghẹn, ngập ngừng
Như quặn thắt, nấc lên từng hơi thở

Thôi đi nhé, đừng tung trò rớm rở
Thế gian này, còn ai dại lầm đâu
Son phấn xưa, hương sắc đã nhạt mầu
Èo uột qúa, ráng hoài niềm bi thảm

Đừng rên nữa, cuộc đời thêm ngao ngán
Tạo nhiễu nhương, cho cuộc thế bầy hầy
Tấm thân hề, tủi nhục với cỏ cây
Hồn xám ngắt, lênh đênh chìm ngõ tối

Đừng vướng vất, những con đường lầy lội
Bả hư danh, phường trốn chúa, lộn chồng
Bám theo hoài, vạn nẻo vẫn là không
Tâm thổn thức, đứng bên bờ hiu quạnh

Giác ngộ nhé, khấn xin cùng thần thánh
Để kiếp sau được đứng thẳng làm người
Thoát phận hèn, nửa khỉ, nửa đười ươi
Lúc nhập thế, tâm hồn thôi bệnh hoạn.

Phạm Thanh Phương

*

Sỏi buồn!

Sỏi đá cũng buồn lên tiếng than
Quê hương cộng tặc phá tan hoang
Phố xưa, khách lạ* đua nhau đến
Buôn bán dập dìu son, phấn, ... nhang!*

"Việt kiều" quay gót: "Kẻ bàng quan"
Chốn cũ mua vui có khối hàng
Dân chúng đói nghèo ra sức bán
Mặc tình vui thoả, đúng dân sang!"!!

Tu hành một số cũng nghênh ngang
Quyên góp, cúng dường tít cung thang
Trò chơi lắm kiểu vui ra phết
Hết tắm biển vàng thăm tích hang

Đạo hữu, tín đồ có ngỡ ngàng
Đồng tiền mãnh lực gốc gian tham
Sách dạy: Khó nghèo thì được Phúc!
Người cùng, kẻ khốn vẫn đi hoang!!!

Dân Nam

*

Chút Ý Cùng Em

Muội của huynh! Houston trời trở lạnh
Đêm thật dài mây trắng nhẹ bay bay
Quê hương xa vẫn thương nhớ từng ngày
Dòng kỷ niệm luôn bừng lên sống lại
Một tháng tư cả trời Nam tê tái
Uất lòng đau, vận nước ngược tay chèo
Thương Sài Gòn ảm đạm cảnh buồn hiu
Nhìn giặc đến thay cờ bay thách thức
Người lính chiến rõ biết mình đã mất
Khi lệnh hàng ban xuống trước ba quân
Trời miền Nam với triệu triệu người dân
Ngưng nhịp thở lệ dâng tràn khóe mắt
Buông tay súng để nhìn ra sự thật
Bao năm trời xương trắng máu đào rơi
Hàng vạn anh linh, tử sĩ quên đời
Vì tổ quốc- mất đi thời hoa mộng
Tưởng mang lại an lành cho cuộc sống
Đuổi giặc thù thống nhất lại quê hương
Bắc với Nam sẽ chung một bước đường
Cờ sọc đỏ vàng bay trên đất Việt…
……….
Đất ly hương, đau lòng thương nhớ tiếc
Uổng một thời tuổi trẻ chịu tù gông
Sống khổ sai, nô lệ dưới cờ hồng
Chung máu Việt mà tâm lòng dã thú
Cảnh man rợ chập chờn trong giấc ngủ
Từng đêm mơ lang sói chực quanh mình
Máu bạn bè trong cảnh sống điêu linh
Rừng Việt Bắc vùi thây bao tuấn kiệt
Muội của huynh, tâm lòng luôn tha thiết
Mơ một ngày về lại với quê hương
Huynh muội bên nhau chung một lối đường
Mà kỷ niệm ngày xưa còn in rõ
Trời phương Nam trăng sẽ luôn rạng tỏ
Đón người về từ khắp bốn phương trời
Huynh sẽ nghe thật rõ tiếng muội cười
Vui thật sự sau nhiều năm mơ ước…

Thy Lan Thảo

*

Quyết Liệt

Tín đồ Hòa Hảo qúa đau thương
Quyết liệt đấu tranh với bạo cường
Dẫu phải hy sinh, không khiếp sợ
Dù cho thiệt mạng vẫn coi thường
Đồng tâm chịu chết dâng Tam Bảo
Nhất trí liều thân để cúng dường
Ngưỡng nguyện cầu xin chư Phật độ
Tự do, an lạc khắp quê hương

NBT

*

Thơ Nguyễn Chí Thiện

Lý Tưởng

Lý tưởng, quang vinh, mộng tình, lẽ sống
Chuyện trên trời dưới biển xa xôi!
Thú thực là dân đói chúng tôi
Chỉ mơ ước được no bằng con vật
Vì giấc mơ được làm con người đã mênh mông
Không thành sự thật
Lại rũ tù cả lũ như chơi!
Gạo, sắn, ngô, khoai- Tứ chướng trên đời
Quấn chặt, rối bời, điêu đứng!
 (1971)

Nàng Thơ

Nàng thơ của ta khát thèm rau muống
Mộng bát cơm đầy, quỷ đói hay ma"
Thiếu chất nhiều khi chân đứng dạy, là
Đầu choáng mắt hoa tối xầm gục xuống
Nên rượu thánh ta chưa hề được uống
Câu thơ thần ta vẫn tạo ra
Những vần thơ từ đau khổ bao la
Trào ra, máu óc tim còn sủi nóng!
 (1985) 
Ta Muốn

Ta muốn hồn ta như cảnh trời thu xa xanh, êm ả
Nhưng đất nước như cánh rừng tối đen, hoang dã
Lang sói tung hoành, tanh tưởi bao la
Hồn ta ngâm trong máu lệ muốn tan ra
Mỗi khi ta mơ về những chân trời nhân ái thiết tha
Ngây ngất tưng bừng như rượu, như hoa
Cảnh trại tù đen lạnh, bãi tha ma
Lại sừng sững hiện ra xóa nhòa tất cả
Ta đứng trầm tư, hóa đá
Linh hồn sông núi nhập vào ta
Đỡ ta không gục ngã
Nhắc ta không được ngã!
 (1987)

Tôi Thường Đi Qua

Tôi thường đi qua phố
Có anh chàng mù, mắt như hai cái lỗ
Kính chẳng đeo, mồm thời xệch méo
Ngậm vào tiêu, cổ nổi gân lên
Dốc tàn hơi thổi đứt đoạn như rên
Mấy bài hát lăng nhăng ca ngợi Đảng
Đã mang lại "ấm no" và "ánh sáng"!
Một buổi sớm anh hình như choáng váng
Gục xuống đường, tiêu rớt sang bên
Tôi vội vàng chạy lại đỡ anh lên
Anh chỉ khẽ rên: Trời, đói quá!
 (1959)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.