Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Thơ

14/08/200600:00:00(Xem: 1506)

Mưa Ướt Tình Buồn

Em buồn ngắm giọt mưa ngâu
Ở trong nỗi nhớ, chữ sầu đong đưa
Nhớ thương biết mấy cho vừa
Tình yêu đem gửi gió mưa lạnh lùng
Sao không nói chuyện tương phùng
Để lòng thắm đượm mình chung bước đường
Hay là đã nhạt sắc hương
Mây chiều gió chuyển chán chường bay bay…
Bên nhau sao nỡ thở dài
Để đôi mắt ướt vẫn hoài hoen mi
Nói đi em- nói câu gì
Cho tình đậm sắc cho thi vị đời
Mắt anh sáng- môi em cười…

Thy Lan Thảo

*

Ta vẫn còn yêu

Seattle vào Hạ không còn mưa,
Cảnh đẹp nên thơ sao lòng thấy thiếu"
Quá xa rồi! Bao giờ em mới hiểu,
Cả đời ta khao khát được bên nhau,
Và đã yêu như mới gặp lần đầu,
Cũng rộn rã, bồi hồi từng nhịp thở,
Cũng thao thức hằng đêm vì nhung nhớ,
Cũng ghen hờn mỗi lúc nghi ngờ em,
Nếu cuộc đời toàn hoa gấm, ấm êm,
Thì đâu có những cuộc tình tan tác,
Em chối từ nên đời ta mất mát,
Trăm vạn lần ta vẫn nói: Còn yêu.
San Jose nhớ Pière 39 nhiều,
Ocean Side nhớ Space Needle mỹ lệ,
Dù chia ly giữ trong tim em nhé,
Trăm vạn lần! Ta vẫn nói: Còn yêu!

HoàngYến

*

Anh Bây Giờ

Anh đang suy ngẫm chuyện dòng đời
Tiếc nhiều quá những gì đã mất
Sáng sớm quỳ chân bên tượng Phật
Nguyện khấn thầm cho em tĩnh tâm.

Suốt mấy năm khắc khoải âm thầm
Không còn ai để mà than thở
Hai đứa thành người đi kẻ ở
Em chán chường em sợ gặp nhau.

Coi như trót lỡ mất chuyến tàu
Đẩy đưa cuộc đời vào vô định
Thề hứa giữ mối tình đoan chính
Mà rồi cũng toan tính đổi thay.

Cầu xin em gặp mọi vận may
Trong suốt chuỗi tháng ngày còn lại
Cố quên đi cơn mê tình ái
Đành một lần rồ dại mà thôi.

Quanh quẩn tới lui mấy ngọn đồi
Ngâm vang những bài thơ thuở ấy
Lưu luyến thời yêu đương trổi dậy
Em xa rồi sức mấy mà mơ!

Biết mình không còn ai đợi chờ
Cúi đầu an bài theo số phận
Sợ em nguyền trách mình lận đận
Anh mãi hoài ôm hận xót xa.

Mọi khó khăn rồi cũng vượt qua
Quyết lòng tin vào chân lý ấy
Cho nên anh sẵn sàng đứng dậy
Nhờ thế mà lại thấy lạc quan.

Nửa đêm mộng dáng em dịu dàng
Về bên anh quẩn quanh đâu đó
Vẻ mừng vui nghe lời nói nhỏ:
- Anh bây giờ bỏ ngỏ chờ em!

Trần Thanh

*

Thu Mang Niềm Nhớ

Tôi đứng nhìn theo bóng dáng nàng
Bên đường lá rụng chiều Thu sang
Nhìn mưa lặng lẽ rơi trên tóc
Thương dáng thơ ngây áo lụa vàng

Nàng chẳng nhìn tôi tỏ một lời
Chiều mưa tơi tả cánh hoa rơi
Thu đem gió lạnh trời mây xám
Lá rụng bên đường bước lẻ loi

Giờ chỉ mình tôi giọt nắng mờ
Mưa buồn rớt đọng dấu chân xưa
Sầu lên nỗi nhớ chiều Thu vắng
Từng lá vàng rơi rớt hững hờ

Buồn lúc tàn canh gió lạnh về
Thì thầm trong gió mong người nghe
Lời yêu tha thiết trong đêm vắng
Mong được cùng ai hẹn ước thề

Rồi tháng ngày qua lá đổi màu
Bao mùa lá rụng nỗi niềm đau
Nàng lên xe cưới sang nhà khác
Thu đến lòng vương một nỗi sầu

Từ đấy thời gian lặng lẽ trôi
Tình tôi người ấy vỡ tan rồi
Trời Thu gợi nhớ ngày xưa cũ
Hình ảnh năm xưa bóng nhạt mờ

Nguyễn Vạn Thắng

*

Em Vương Hậu

Trên đỉnh tương tư mộng rất tròn
Đường tình êm quá dấu chân son
Em mười ba nhỉ hay mười sáu
Mà ngẩn ngơ tôi, phách lạc hồn!

Em có bùa yêu thuốc dấu không
Hay em Ngọc nữ kén Tiên Đồng"
Khiến cho trời đất quay cuồng nhớ
Réo gọi em từ Xuân đến Đông!

Có phải em đem rắc bốn trời
Hương hoa tình ái buộc hồn tôi"
Để tôi, vũ trụ trăm ngàn hướng
Lòng chỉ mơ về một hướng thôi!

Mười bốn, em cười, ôi nắng pha
Mắt em mười sáu đắm thiên hà
Tình em mười bảy nghiêng huyền sử
Trăng ghé hồn tôi buổi tối qua!

Và gói hồn tôi trong mắt trong
Tẩm hương trinh bạch, ủ men nồng
Này em, Vương Hậu ngời ngôi báu
Em ngự hồn tôi. Em biết không"

Song Châu Diễm Ngọc Nhân

*

Hồn Nhiên Xanh

Bất chợt sáng nay
Anh thấy mình hồn nhiên quá đỗi
Thiên nhiên hồng hào những âm vang xanh
Em hồng hào
Anh sợ tình phạm tội
Cái tội tổ tiên... giờ đến lượt chúng mình!

Như tự thuở nào trong sâu thẳm tâm linh
Anh đánh mất chút hồn nhiên lãng mạn
Của ngọn gió trưa hè
Của lời chim buổi sáng
Mây trôi bèo dạt đời thường
Em thiên thần dung dị nét hương
Cô Tấm nhân từ bước ra truyền thuyết
Hạnh phúc vầng trăng không bao giờ khuyết
Dẫu trăm năm muối mặn gừng cay

Em có hiểu gì
Chút hồn nhiên bất chợt sáng nay
Thánh thiện lòng anh ngàn cơn bão dậy
Anh ôm em
Ôm cả nỗi niềm huyền bí
Nghe hồng hoang trời đất giao thoa
Như trong ta vũ trụ cũng chuyển mùa.

P. Hoàng

*

Mùi Thơm Hương Tóc

(Xin tặng những ai trong cảnh này)

Khi anh ngồi bên em
Thoảng làn gió dịu êm
Đưa mùi thơm hương tóc
Là giây phút thần tiên
Ngồi dưới ánh trăng thanh
Rọi xuống làn tóc xanh
Em mỉm cười e ấp
Ngả đầu vào vai anh
Ôi tình đẹp biết bao
Đẹp tựa như trăng sao
Nghe toàn lời âu yếm
Cùng những tiếng ngọt ngào
Nhưng chẳng được bao lâu
Một thời gian bên nhau
Nghe toàn lời đay nghiến
Nhiều khi muốn điên đầu
Giờ đưa nhau qua đây
Em lại càng đổi thay
Việc trong nhà lớn nhỏ
Em chẳng hề mó tay
Em trang điểm suốt ngày
Luôn nhẩy nhót , múa may
Đua đòi ưa chưng diện
Em tưởng thế là hay"
Nào em có biết đâu
Anh làm đến bù đầu
Làm luôn ngoài giờ nghỉ
Vẫn không đủ nhu cầu
Tình là cái chi chi"
Đẹp lúc tuổi đương thì
Bây giờ ngồi nghĩ lại
Thấy cũng chẳng ra gì!

NBT

*

Câu hát vành nôi

Quê hương là bóng mẹ già
Còng lưng cúi lượm bóng tà huy rơi
Là câu hát tựa vành nôi
Ru con say giấc giữa đời đa đoan
Là cây đa cạnh đình làng
Những đêm trăng sáng cho nàng gặp anh
Là hương hoa bưởi hoa chanh
Nước sông quê gội tóc xanh mượt mà
Là chiều nghiêng xuống đồng xa
Đàn chim dáo dác nhớ nhà gọi nhau
Là bụi chuối, là hàng cau
Miếng trầu têm đỏ duyên nhau mới là...

Ai đi muôn nẻo gần xa
Chiều buông...
thấy khói cơm nhà... nhớ quê.

Trầm Nguyên Ý Anh

*

Thơ Đấu Tranh

Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Sàigòn Times tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, của thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giả nào cảm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gửi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh. - Trân trọng.

Tin Mừng Nhắn Nhủ

Kính cảm tạ đồng bào VN tị nạn tại Cali, sau bao năm cam go tranh đấu cho lá Quốc Kỳ "Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ" của VNCH, đã đạt một chiến thắng vẻ vang, đủ để đập vào mặt lũ vô thần, bọn vong nô CSVN, và đủ để khích lệ tinh thần đồng bào nơi quê hương sớm vùng lên giành lại Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền, Tín Ngưỡng và Tương Lai cho đất nước. Kính cảm tạ Thống Đốc Arnold Schwarzenegger, đã cùng cảnh ngộ, nên cảm thông lòng khao khát Dân Chủ và Tự Do của những người tị nạn Cộng Sản.

Sắc Luật CALI bút ký xong.
Cờ Vàng Sọc Đỏ được oai phong.
Giương cao khí thế muôn tâm huyết,
Lộng rõ tinh thần vạn cõi lòng.
"Ném bỏ ƯƠN HÈN gom ý chí,
Quăng đi HÃI SỢ cứu non sông".
Chân thành nhắn nhủ về quê mẹ,
Diệt cộng! Vùng lên bẻ xích gông!

Ngô Phủ

*

Sự Đời

Kìa đất nước quyện hờn, căm, buồn, tủi
Tiếng dân lành, đồng vọng, khát nhân sinh
Dòng lưu vong, gợn sóng bất tri tình
Niềm đau ấy, vết hằn, lưng tổ quốc

Đời ngang trái, ngặt nghèo, cơn vận nước
Kẻ xuôi chiều, cạn, kiệt nghĩa nhân sinh
Người long đong, chung thủy một chữ tình
Trong huyết lệ, bơi ngược dòng phản bội

Có lắm lúc, đường trần đầy tăm tối
Bả lợi danh, bao kẻ phải bẽ bàng
Bước phong trần, không thiếu cảnh hiên ngang
Tâm chính trực, rạng hồn thiêng sông núi

Hỡi những ai còn tơ vương nguồn cội
Vững tay chèo, sẽ kết hội trùng dương
Đời reo vui, tan ai oán đoạn trường
Bình minh đến, thắm tô tình đất nước

Việt Nam đó, chẳng ngẫu nhiên có được
Biết bao đời, kết tụ, máu cha anh
Ai nỡ tâm, để non nước tan tành
Bọn thổ phỉ, xéo, dày trên đất tổ

Phạm thanh Phương

*

Thôi Đừng Khoe Đẹp Đảng Ơi!

Đảng tốt  hay không đã  biết rồi
Có khoe khoang nữa cũng thừa  thôi
Bao năm tế thế:  tài tham nhũng
Một thuở kinh bang: giỏi đớp xơi
Kẻ sĩ phàn nàn thì xộ khám
Dân đen than thở sẽ tiêu đời
Năm xưa chống Mỹ giờ van Mỹ
Còn lũ dân đen cứ việc "đoi"!

Trần Ngân Tiêu

*

Biết Rồi Khổ Lắm Nói Mãi

Đã bảo rằng trên dưới  "cụ" Hồ
Thì  dù "đại cán" cũng con... tô
Ai ôm chân cụ thành tên... hủi
Ai bợ đảng ta hoá củ... tồ 
Tội ác chất chồng như cái núi
Công lao thối hoắc tựa chuồng trồ
Những tên bồi bút  tung hô "cụ"!
Cũng hoá ra thằng đi xách bô!

Trần Ngân Tiêu

*

Thời Cơ

Cảm thán trước cảnh một số "chính khứa" trùm mền suốt mấy chục năm, nay đánh hơi đón gió trở cờ, nhảy ra chụp giật thời cơ, chạy theo mấy tên "dân chủ" cò mồi.

Khi đất nước đương thời hưng thịnh
Có nhiều ông xu nịnh làm to
Tới khi cộng sản tràn vô
Hỏi ông, ông ở nơi mô bi chừ"

Nơi quốc nội ngục tù, đói rách
Ông an nhàn đất khách im hơi!
Rượu chè, nhẩy nhót, ăn chơi
Chỗ đông người Việt ông thời lánh xa!

Ông yên chí ông là ngoại quốc
Nay đánh hơi thế cuộc đổi xoay
Xun xoe ông nhẩy ra ngay
Vẫy đuôi quấn quít các thầy “ddại khoa”

Ông lại nhận ông là dân Việt!
Ông khoe khoang ông biết sự đời
Ông đi kêu gọi khắp nơi
Rằng bây giờ đã tới hồi làm ăn

Ông tuyên bố lăng nhăng, lít nhít
Định dở trò lừa bịp ai đây"
Thưa ông dân Việt ngày nay
Chịu bao nhiêu nỗi đắng cay vì lừa.

Nghe ông nói thời cơ đã tới
Xin ông nghe tôi hỏi một câu
Xưa nay ông trốn nơi đâu
Bây giờ mới thây ló đầu ông ra"

Thôi đừng có ba hoa, múa rối
Chán lắm rồi thấy thối hơn phân
Chiêu bài ba bốn thành phần
Coi chừng rồi lại mắc lầm cộng nô

Hỏi “Bich Minh” chỉ cho sẽ rõ
Tôi van ông chớ có hàm hồ
Con đường tranh đấu bây giờ
Toàn dân kết hợp đâu nhờ tới ông

Thôi nghỉ đi đừng mong đón gió
Vì thương ông tôi có đôi lời
Chỉ cho ông biết thế thôi
Đừng ngoe nguẩy nữa lỗi thời, uổng công.

Thời cơ ông chớ có hòng!!!

NBT

*

Giải Thể = Hòa Giải

Hãy khá dẹp hoa ngôn xão ngữ,
Việt Cộng làm gì có lương tâm.
Thật lòng đoàn kết cùng dân,
Để xây dựng một giang san hùng cường"
Chúng man trá xâm cương chiếm thổ,
Đã gây ra khói lửa binh đao,
Tương tàn huynh đệ đồng bào,
Xương phơi thành núi máu đào thành sông.
Đạt tham vọng, rồi lừng khí thế,
Chúng trả thù chiến sĩ miền Nam,
Giam cầm hành hạ dã man,
Người còn kẻ mất thân tàn xác xơ.
Chúng đấu tố, chộp, vồ, cướp giật,
Dùng bạo quyền chiếm đoạt cửa nhà.
Vùng kinh tế mới đày ra,
Mặc dân gào thét kêu ca oán hờn.
Chúng bán đất tiền nhơn tạo dựng,
Dâng hiến Tàu cốt vững ghế ngồi.
Bán dân làm kiếp tôi đòi,
Bán luôn gái trẻ ra ngoài làm dâu.
Chúng tham nhũng đứng đầu thế giới,
Lãnh tụ to cho tới sai nha,
Đều là tỷ phú, triệu gia,
Trong khi cả nước đói la lết gào,.
Nếu hối hận chúng mau giải thể,
Xin nhân dân dịp để ăn năn,
Cùng Dân Chủ hóa Việt Nam,
Không còn Cộng Sản dã man hung tàn.
Cái xảo ngữ "Hoà Đàm, Hòa Giải",
Dân chúng ai chẳng thấy con bài,
Của bầy bợm bảy mặt dầy,
Diễn tuồng lật lộng vẽ vời chính nhân.
Hỡi dân chúng! Đồng tâm đứng dậy.
Hãy quăng đi sợ hãi âu lo,
Vùng lên gióng trống phất cờ,
Chen vai diệt lũ tội đồ non sông.

Ngô Phủ

*

Tiếng Lịnh Truyền

Chị Bắc em Nam, mấy góc trời...
Nơi đâu thì cũng nước người thôi!
Cho dù mũ áo cân đai đó
Xe ngựa thênh thang cũng phận Hời!

Anh ở miền Tây, tôi phía Đông
Rồng Tiên máu đỏ vẫn chung dòng
Cờ Vàng ta vẫn chiêu hồn nước
Thì dẫu ngàn phương chẳng cách lòng!

Nam, Bắc, Đông, Tây vẫn rất gần
Bớt điều hiềm kỵ, hãy thêm thân!
Hướng về quê mẹ, ta vầy cuộc
Lấy bút mà thay lưỡi kiếm thần

Thì bút là gươm rửa hận nhà
Rửa hờn cho nước, nhục cho ta
Thơ xưa là hịch, thơ nay đạn
Diệt lũ tam vô, luận chánh, tà!

Và hịch vào thơ: Tiếng Lịnh Truyền
Hỡi anh, hỡi chị, đứng vùng lên
Cậu, cô, chú, bác, em và cháu
Góp sức chung vai diệt bạo quyền!

Đòi lại giang sơn tổ quốc ta
Thênh thang đường cũ ta về nhà
Xây đời êm ấm trên quê mẹ
Độc lập, nhân quyền, hạnh phúc ca!

Ngô Minh Hằng

*


Thơ Nguyễn Chí Thiện

Đảng Ta

"Đảng ta là đạo đức”
Bác Hồ nói đúng thực!
Búa đanh nện vào ngực
Bắt làm đủ định mức
Người thời hộc máu tươi
Chết sau vài hôm trời
Người thời thành ho lao
Sống cũng chẳng là bao
Nhưng giữ vững cao trào
Thi đua trong cải tạo
"Đảng ta rất nhân đạo"
Bác Hồ không nói láo!

(1980)

Mấy Cái Đầu

Mấy cái đầu bé tẹo
Quản lý nước, nước nghèo
Cai trị dân, dân khổ
Chỉ được cái lỳ ra, không xấu hổ
Miễn là các đồng chí bố
Xoa đầu, cho bám vào đuôi!
Nhưng đằng nào cũng là bám đuôi
Sao không chọn cái đuôi màu mỡ
Cho dân được nhờ
Bám đuôi Nga là dân chết dở
Bản thân nó cũng đương
quay cuồng, xoay sở
Ngô, mì lo chạy cong đuôi!

(1984)

Trái Tim Hồng

Ta có trái tim hồng
Không bao giờ ngừng đập
Căm giận, yêu thương tràn ngập xót xa
Ta đương móc nó ra
Làm quà cho các bạn
Mấy chục năm rồi
Ta ngồi đây
Sa lầy trong khổ nạn
Như con tàu vượt trùng dương mắc cạn
Mơ về sóng nước xa khơi
Khát biển, khát trời
Phơi thân xác trong mưa mòn, nắng gỉ
Thân thể tàn theo thế kỷ
Sương buồn nhuộm sắc hoàng hôn
Ký ức âm u vất vưởng những âm hồn
Xót xa tiếc nuối
Ta vẫn chìm trôi trong dòng sông đen tối
Lều bều rác rưởi tanh hôi
Hư vô ơi, cập bến tới nơi rồi
Cõi bụi chờ mong chi nữa!
Một trái tim hồng với bao chan chứa
Ta đặt lên bờ dương thế trước khi xa

(1986)


 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.