Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Thơ

25/12/200600:00:00(Xem: 2055)

Thơ thơ

"Dạ Thưa Thầy, Thầy Còn Nhớ Em Không""(*)

Quê hương xưa từ những ngày chinh chiến
Thầy trò ta vội từ giã ngôi trường
Thầy từ đây đã rời xa bục giảng
Trò làm thân chiến sĩ của mười phương.

Rồi thầy trò cùng chung màu áo trận
Đời chiến binh ai ngờ buổi tương phùng
Tư thế nghiêm, trò dơ tay chào kính:
"Dạ thưa thầy, thầy còn nhớ em không""

Gặp vận nước buổi rã rời tan nát
Thân tù đày nơi nước độc rừng thiêng
Bó nứa nặng trên đường qua suối cạn:
"Dạ thưa thầy, thầy còn nhớ em không""

Giờ lận đận ở quê người phiêu bạt
Tóc bạc phơ, ngày tháng nặng lưng còng
Buổi hội ngộ nghe muốn trào nước mắt:
"Dạ thưa thầy, thầy còn nhớ em không ""

Huy Phương

(*) Xem thêm bài Tạp ghi của cùng tác giả trang 41

*

Lại Một Mùa Hoa

Ta biết em buồn trời trở gió
Cành khô trơ trụi tuyết bay bay
Hoa trạng nguyên đỏ hồng lối ngõ
Ướt mắt đường xưa… tiếng thở dài…!

Tàu đi, đêm tối sương mờ ảo
Không một bàn tay vẫy tiễn chào
Bày cảnh biệt ly chi con tạo
Người đi, kẻ ở… ngậm ngùi đau!

Biển tự nghìn xưa vẫn lạnh lùng
Sao trời lấp lánh đặc từng không
Tàu đêm nhỏ bé lênh đênh sóng
Lo sợ, buồn, thương đắng nát lòng!

Đỏ mắt khóc buồn cảnh biệt ly
Quê hương… đành đoạn bước phân kỳ
Làm sao yên sống trong tay giặc
Gởi cả mạng đời, một chuyến đi!

Thắc thỏm mong chờ rối nhịp tim
Tự do, vẫn ước, vẫn mong tìm
Hoen đời thân gái thời tao loạn
Ta xót thương buồn cho phận em!

Đôi mắt kinh hoàng đêm Noel
Tàu cặp tàu, trời đêm tối đen
Dã man hải tặc đâu cần biết
Quỷ đội lớp người, chúng đã quen

Ta tiếc cành hoa thắm sắc hương
Đêm nay mừng Chúa sáng thiên đường
Mấy ai biết được trong lòng biển
Giặc cướp hiếp người không tiếc thương…

Từng năm cứ đến mùa đông tuyết
Nhìn sắc thắm hồng hoa trạng nguyên
Ta biết em buồn, thương, hận, tiếc…
Một thời con gái… đắng lòng riêng!

Thy Lan Thảo

*

Giáng Sinh Nơi Quê Người

Sau Thánh lễ trở về trong gía lạnh
Đêm giáng sinh lữ thứ chốn quê người
Ngắm vì sao trên trời đang lấp lánh
Cõi lòng riêng khoắc khoải lệ sầu rơi.
 
Đêm Thánh vô cùng!... vô cùng thương nhớ:
Giáo đường xưa bên thôn nhỏ quê nhà
Quỳ cạnh Chúa em dâng lời khẩn nguyện
Xin tình mình trong tình Chúa bao la.
 
Hồn ngây ngất theo hồi chuông xóm đạo
Đêm về khuya mình qua mấy nẻo đường
Sát vào nhau tránh từng cơn gió lạnh   
Em say sưa  hát bản "Thánh ca buồn”
 
Hạnh phúc chỉ có chừng trong đêm ấy
Biệt ly rồi!... im bặt tiếng chuông xưa
Lời em hát nhạt nhòa trong gió lạnh
Vạn niềm đau ray rức mộng không vừa!
 
Giáng sinh về đêm nay  đời viễn xứ
Trên trời xa mờ tỏ ánh sao buồn
Anh nhẹ bước độc hành đường hiu quạnh
Bóng quê nhà ẩn hiện giữa mù sương!
 
Bao nỗi niềm ngập tràn trong đêm Thánh
Chốn xa xăm thương  nhớ kẻ bên trời.
Quê hương ơi… Trọn tâm tình viễn xứ:
Chúc an bình hạnh phúc… dẫu xa  xôi!!

Hàn Thiên lương

*

Xuân Đến Rồi

Xuân đến nữa
Tết lại đến
Nhật nguyệt mênh mang
Hồn say lữ thứ
Bao giờ tỉnh đây"
Vui xuân uống chút rượu
Lại sợ sệt lái xe
Vui xuân hút điếu thuốc
Lại sợ ung thư phổi
Ăn nhiều  sợ mập
Ăn ít sợ gầy
Sống luôn sợ hãi
Những chuyện không đâu
Muốn bay lên trời
Lại không có cánh
Nhật nguyệt xoay vần
Mừng vui Tết đến
Chung rượu, chén trà điếu thuốc
Ăn ngon thả cửa
Tán dóc với bạn hiền
Hãy vui hưởng Tết
Ngày giờ bất tận
Đời người ngắn ngủi
Xin mở rộng từ tâm

Cung Đỉnh

*

Trái Cấm

Từ buổi hồng hoang đầy phấn bụi
Địa đàng còn trái cấm trên cây
Người trai nguyên tổ - Adam – hái
Vì thắm men tình hương tóc mây
 
Cám dỗ bắt ta thèm trái cấm
Như thèm đời có những cơn say
Như thèm cảm giác, thèm hơi ấm
Thèm để con tim đổ mộng đầy
 
Cũ mốc, cũ meo, đời cũ mèm
Tình ta đã cũ, quá hơi quen
Thời gian cũng cũ, đi mòn lối
Cũ cả lời yêu: anh với em
 
Vẫn cũ, dù em thường đổi áo
Tô son, đánh phấn bao nhiêu lần
Dù thu đã bắt đầu thay lá
Mời đón thời gian, gợi ý xuân
 
Vẫn cũ, dù tim anh hóa kiếp
Để tình yêu đổi mới toanh toanh
Ái ân cũng đến hồi da diết
Rồi đám rong rêu bám cuộc tình
 
Cám dỗ bắt ta thèm trái cấm
Như thèm đời có những cơn say
Từ trong nguyên tổ, và nguyên tội
Con rắn nằm khoanh trên nhánh cây

Khang Lang

*

30 Năm Biền Biệt Không Ngờ

Ba mươi năm
người hong nỗi nhớ
đời lưu vong
cay đắng nghẹn ngào

Ba mươi năm
trùng dương sóng vỗ
vẫn bàng hoàng
áo mộng chiêm bao

Ba mươi năm
đời như bão tố
Việt Nam ơi
mơ bóng vàng cờ

Ba mươi năm
biền biệt
không ngờ!

Vân Lam

*

Gửi Bạn Thơ

Gặp người, người tặng tập thơ
Thế rồi xa cách đôi bờ biển xanh
Tập thơ Nguyễn Triết trữ tình
Xen thơ như thể có mình trong thơ
Ngày ngày nhớ ngẩn, nhớ ngơ
Nhớ người rồi lại nhớ thơ người nhiều
Trời thu vương dải nắng chiều
Tình thơ ta viết đôi điều về thăm
Chúc người khỏe, thọ trăm năm
Còn thơ tuổi thọ muôn năm trên đời.

Anh Mười

*

Một Lần Bầy Tỏ

Nhớ không em chuỗi ngày xưa hai đứa
Tà áo dài tha thướt thuở quen nhau
Lá me bay con phố cũ hôm nào
Chiều hò hẹn cả một trời thương nhớ
Đi bên nhau hòa chung từng nhịp thở
Tay trong tay dìu bước thuở học trò
Giọt nắng về chiếu rọi nét ngây thơ
Em mắc cở nhìn anh như e thẹn
Chỉ một hôm, chỉ một lần lỗi hẹn
Em giận anh cho nắng Hạ rơi buồn
Để mưa về trên lối nhỏ thân thương
Tình chia cách tim đau buồn em nhỉ
Có những lúc anh mơ là thi sĩ
Xin một lần, dù chỉ một lần thôi
Mượn lời thơ để riêng tặng một người
Thơ vụng dại... đừng cười anh, em nhé!
Em đừng xa dù tình nay đã trễ
Để lệ buồn nhỏ ướt bờ mi ngoan
Để Thu sang lá úa rụng rơi tàn
Như đang khóc thương ai tình mộng ảo

Nguyễn Vạn Thắng

*

Xuân Giao Mùa

Gió heo may đã về
Báo hiệu mùa xuân đến
Ánh mặt Trời vẫy gọi
Mang hơi ấm muôn nơi

Xuân đi rồi xuân đến
Người em gái mong chờ
Một mùa xuân hy vọng
Tìm lại được cố nhân
Bao tháng ngày xa cách
Lòng người bớt quạnh hiu

Mùa xuân nay trở lại
Nhuộm xanh thắm mái đầu
Cám ơn Trời ban phước
Chúng con tìm được nhau!

Anh ơi! Rất có thể
Xuân này Anh chưa về
Nhưng điều em ao ước
Cũng đã làm em vui

Thuỳ Hương

*

Anh Và Em

Khi gặp em lần đầu trên phố lạ
Có nụ hồng vội nở trong tim anh
Xin khô cằn hồn trơ bền sỏi đá
Thấm nhiệm mầu đất chết trổ mầm xanh

Anh gặp em đã thân từ muôn thuở
Hẹn hò nào chưa hẹn trên môi xinh
Hàng cây thấp bên đuờng muôn hoa rộ
Lá gọi nhau rộn rịp chuyện chúng mình

Cùng dĩ vãng, ngại ngần, xem hư thật
Chẳng trăm năm, phần mười của… nghìn năm
Cổ tích xưa lời ru nôi mẹ hát
Nghìn lứa đôi đoạn kết vẫn mùa xuân

Ngày qua đi cho nhiều thêm nỗi nhớ
Mở lòng ra và khép lại tương tư
Phố quen buồn xác xơ lời ấp ủ
Bụi đường xoay mộng mị gửi về đâu

Theo gió thầm hôn em mùa lá rụng
Nụ hồng khô tìm cội rã bao giờ
Anh gặp em trói thân vào ảo tuởng
Đến khi nào giấc ngủ không hư hao

Kiến An

Cáo lỗi: Trong mục Thơ Thơ của số báo 492, bài thơ "Giấc mơ xuân" của thi sĩ Vân Lam, có câu: "Ta níu tay xuân - thoáng dị kỳ", Thuỳ Dzung đã sơ sót đánh máy thành "Ta níu tay xuân - thoáng dị nghị". Thuỳ Dzung xin chân thành cáo lỗi cùng cùng tác giả và quý độc giả.

*

Thơ Đấu Tranh

Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Sàigòn Times tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, cuœa thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giaœ nào caœm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gưœi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh. - Trân trọng.

Lời Tâm Sự Cuối Năm

(Để trả lời những luận điệu giả danh chống cộng, đánh phá người tâm huyết đấu tranh. Riêng là lời cảm ơn chân thành gởi đến Quí vị đã trực tiếp góp lời công đạo hay gián tiếp phổ biến bài viết để yểm trợ tinh thần).
Không ai bắt ta làm thơ tranh đấu
Không ai ngăn ta về nước thăm quê
Nhưng vì thấy đảng độc tài, khát máu
Bán nước buôn dân, ta quyết không về.

Đời Tị Nạn, ta chưa hề phản bội
Bao nhiêu năm thơ rải khắp hoàn cầu
Thơ điểm mặt bạo quyền, thơ kết tội
Tội xô loài người xuống kiếp ngựa, trâu!

Thơ ta gọi người ngủ mê tỉnh dậy
Gọi anh em sát cánh đứng cùng nhau
Thơ thật lắm, thơ nói điều ta thấy
Để kẻ ngây thơ tránh cảnh hận sầu!

Để cháu con ta đề cao cảnh giác
Không bị gạt lừa như đã, cha ông
Để chế độ bạo tàn kia, cộng sản
Chẳng sống còn, tàn phá mãi non sông

Thơ ta thế, nên chỉ người yêu nước
Yêu công bằng là thương mến thơ thôi
Còn những kẻ lòng gian tà, bạo ngược
Đọc thơ ta thì căm hận từng lời...

Chúng chặt thơ ra làm năm, làm bảy
Xuyên tạc, bất lương, thực hiện ý đồ
Nhưng chúng đã lầm, mọi người đều thấy
Thơ kiên cường, từng ý sáng trong thơ

Dù hiểm độc, chúng tung tin thất thiệt
Để gian manh, lừa dư luận, hại người
Chúng mong mỏi ta nản lòng, ngưng viết
Hoặc muốn thơ ta không sống trên đời

Nhưng chúng sẽ chẳng bao giờ toại nguyện
Vì thơ ta mang khát vọng toàn dân
Là tiếng thét đòi đời cho xứ Việt
Là lưỡi gươm chính khí diệt vô thần!

Giặc còn đó thì thơ ta còn đó
Ta chết đi, người khác tiếp theo thôi...
Khi tổ quốc còn đau trong ngục đỏ
Thì đừng mong thơ lặng tiếng, im lời!!!

Xin cảm tạ những trái tim công chính
Không ngại đòn thù mà đỡ nâng ta
Hẹn ngày rất gần, quê mình lúa chín
Cờ Vàng bay bên khúc khải hoàn ca...

Ngô Minh Hằng

*

Cảm Xúc

Xây chính nghĩa, dòng đời lưu lạc
Nhuốm căm hờn, nức nở máu xương
Tình sông núi miệt mài gió bụi
Nợ kiếm cung thôi thúc đoạn trường
Nơi cố quốc, mây đen ngập lối
Chốn lưu đầy, sóng bạc đại dương
Nỗi quốc nhục, bao giờ rửa sạch
Hồn lung linh, huyết lệ canh trường

Phạm Thanh Phương

*

Nọc Độc Tàu Xâm Lăng

Nọc cẩu chủng Tàu độc dị thường!
Việt Nam từng trải mấy triều vương.
Bao phen vây đuổi quân Mông, Mãn.
Lắm bận đẩy lui lũ Hán, Đường.
Lê Lợi, Ngô Quyền vang tiếng dội.
Quang Trung, Hưng Đạo lộng danh dương.
Nay lo Hà Nội bầy vong bổn,
Bán rẻ sơn hà chẳng tiếc thương.

Ngô Phủ

*

Uy Vũ Bất Năng Khuất

Muốn làm Người Tốt phải đương đầu nhiều cay đắng
Kềm hãm lòng mình trược những Tham Vọng tối đen
Hoá giải các thủ đoạn đê tiện, thấp hèn
Chống vùi dập để rèn luyện ý chí kiên cường
Trước khi được phó thác Trọng Trách!
Muốn thành Người Tốt phải gánh chịu nhiều Thử Thách
Chấp nhận biết bao Khổ Ải, Oan Khiên!!!
Vẫn hiên ngang vượt qua mọi muộn phiền
Sau cùng mới đạt mục đích
Đã bước vào con đường đấu tranh tạo chiến tích
Trui rèn Ý Chí dũng liệt, vững Niềm Tin
Một khi đã Kiên Định,
Kẻ thù nào mà không Khiếp Kinh"!

Kiều Phong ( Toronto)

*

Đêm Nhiệm Mầu

Lạy Chúa ! Dân tộc con đang khổ não
Mỗi Đông về, ân đức Chúa cao sâu
Đêm Noel muôn sao sáng tỏa nhiệm mầu
Trong máng cỏ, Chúa giáng trần cứu thế!

Đêm lạnh lẽo dìu em đi rước lễ
Chuông Thánh Đường ngân tiếng hát vang vang
Cầu Chúa ban nhân loại được bình an
Trước Thiên Chúa dâng mình xin Thánh Lễ:

Việt Nam đó! Chúa ơi! Con xin kể
Một đàn chiên ngơ ngác thiếu người chăn
Một bạo quyền như loài quỷ Sa Tăng
Diệt tín ngưỡng, diệt tinh thần dân tộc...
 
Mong đất nước thoát qua cơn thảm khốc
Xin ơn trên cảm hóa bọn hung hăng
Bước sang năm cầu xin Chúa toàn năng
Đem bác ái về cho dân tộc Việt...

Trần Bửu Hạnh

*

Khấn Trời Được Chết Bên Nhau
 Để nhớ Giáng Sinh 1979, đêm hãi hùng giữa biển Thái

Mấy mươi năm, nào có quên
Những cơn khát, cùng tiếng rên hôm nào
Con vòi sữa mẹ, không gào
Chỉ quơ tay múa, cào vào hư không
Tay ba tưới nước, mẹ bồng:
“Xối cho da… uống”. Vợ chồng dỗ con
Cả thuyền bao người héo hon
Vỏ dưa, vỏ chuối… chẳng còn gì nhai
Khát người, hồn cũng nhẹ bay
Xác nằm thoi thóp, nắng gay hực thuyền
Sức tàn vợ cố gắng khuyên,
Chồng đang kiệt lực, biển yên, khấn Trời:
- Chúng con đã gần tắt hơi
Xin cho cùng chết, trọn đời bên nhau.

Ý Nga

*

Đêm Giáng Sinh Trong Tù
 Để ghi nhớ Thánh Lễ Giáng Sinh đặc biệt năm 1977 tại Trại tù Yên Bái do LM Võ Thức Nguyên Tuyên Úy Quân Đoàn 3 cử hành âm thầm trong mùng, có anh Đậu Quang Dương, Nguyễn Tiến Hanh (cả 2 đã từ trần ) và tôi tham dự.
 Sinh nhật đêm nay Chúa lại về
Trong mưa gió rét ngập đường khuya
Bên tù đói lạnh nằm co quắp
Đợi một tình thương đến vỗ về

Thánh Lễ lén dâng trong góc mùng
Không hương, hoa, nến…, lệ rưng rưng
Bên ngoài, mưa gió như than khóc
Thương Chúa cùng giam giữa núi rừng

Xin Chúa thương, cho những kiếp tù
Biết vui nhìn lá rụng mùa thu
Mà không đong, đếm bao thù hận
Nhưng lấy tình thương xóa hận thù.

Xin Chúa khai tâm những mẫu người
Nhỏ tim, hẹp óc, ế thừa môi
Biết yêu Chân Lý, yêu trung thực
Biết khóc khi không có kẻ cười.

Xin Chúa cho con có một ngày
Chim từ lồng sắt vút trời bay
Đường về Xóm Đạo, đêm Sinh Nhật
Rợp nến, đèn, hoa, ngập dấu giày

Lưu Thái Dzo

*

Cháy Rừng

Bừng bừng lửa dậy rực trời
Hừng hực lửa vây tứ phía
Khói mù mịt lẫn trong mây
Không khí đặc lại
Cuồn cuộn màu đen đỏ
Chỉ còn những người chữa lửa
Không ngại ngùng, không chùn bước
Quyết tâm dập tắt lửa rừng
Quyết tâm cứu người lâm nạn
Mồ hôi đã cứng, quến chặt thân anh
Cổ khô đắng nghét, mắt vẫn trừng trừng
Nhìn ngọn lửa như nhìn kẻ thù
Quyết tâm tiêu diệt
Đem lại an lành
Cám ơn anh cứu hoả
Đã không ngại hiểm nguy
Đem thân ngăn lửa
Cứu người và cứu người

Cung Đỉnh

*

Thơ Nguyễn Chí Thiện

Nắng Đã Lên Rồi
Nắng đã lên rồi, hè đã sang
Trước sân yên tĩnh bóng cây bàng
Anh em tù phạm đem chăn áo
Phơi khắp sân và giây thép cao
Quần áo chăn màn tuy chẳng mới
Phần đông rách và mầu bạc phai
Nhưng những con người trong khổ ải
Trầm ngâm ve vuốt, lo ngày mai
Bỗng dưng tôi thấy lòng bồi hồi
Vì tôi nghĩ tới ngày tháng trôi
Và vì những thứ phơi trong nắng
Là cả đông buồn trước mắt tôi
 (1961)
  Triệu Cuộc Đời

Triệu cuộc đời khổ oan
Nát tan trăm ngàn mảnh
Chắp lại mới hóa thành
Mấy vần thơ ai oán!
 (1962)
 Tôi Đã Tiếp Thu

Tôi đã tiếp thu
Những mối tình
Đi qua hồn tôi
Không như khúc hát êm ru
Hay làn gió mát
Mà như những mũi tên rực hồng độc ác
Xuyên thủng hồn tôi
Muôn lỗ thủng cháy đen
Hủy hết chất men
Hun hút gió lùa... hoang vắng.
Gió hồn tôi như vầng trăng
Sáng lạnh..
Thơ thẩn giữa trời xanh cô quạnh
Những lỗ tròn đen cháy năm xưa
Là những bờ núi lửa
Dấu vết một thời không còn nữa
Tan hoang...
Những đêm vàng
Sương gió mênh mang
Vạn vật mơ màng
Lơ đãng
Trăng nhìn xuống trần gian
Soi những mái đầu miên man
Đương chụm lại...
Đâu những mùa trăng cuồng dại"
Những mùa trăng tê tái lang thang"
Mây trắng ngàn năm
Quên lãng...
 (1983)
 Tù Ăn Chay

Tù ăn chay nghĩa là không có muối
Cơm không mà dăm suất có vần xuôi!
Giá được điều lao động toán chăn nuôi
Lấy lại sức nhờ sắn, khoai, bẹ chuối
Nhà thơ sẽ đỡ còm nhom yếu đuối
Chuồng lợn kia sẽ hóa tháp ngà thôi!
 (1987)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.