Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

Đường Cong Tội Lỗi 2

27/01/200100:00:00(Xem: 4833)

Ngay khi nghe tin hai chị em Liên, Hương bị giết, Lucy Thảo kinh hãi, lo sợ
cho số phận của cô. Khác hẳn hai chị em Liên, Hương sống âm thầm không bồ
bịch, bạn hữu, Lucy Thảo Thảo sống cuộc sống ăn chơi trác tác suốt nhiều năm
trời kể từ sau ngày ly dị chồng. Lucy Thảo là con cùng cha khác mẹ với hai chị
em Liên, Hương. Ngay khi sinh ra, và suốt thời gian còn bé, ai ai cũng bảo
Lucy Thảo giống mẹ như đúc. Mẹ Lucy Thảo vốn là một cô đầu khét tiếng =inh đẹp
ở phố Khâm Thiên, Hà Nội. Chính nhan sắc và giọng hát, tài làm thơ, và sự
thông minh trong đối đáp đã khiến ông Cửu Trương chấp thuận mua nàng về làm
lẽ. Nhưng làm lẽ ai thì khổ, chứ làm lẽ ông Cửu Trương thì đúng là chuột sa
chĩnh gạo, chĩnh vàng.

Ông Cửu Trương có tất cả tám bà vợ, bà nào cũng có một cơ ngơi đầy đủ từ cửa
tiệm đến ruộng vườn nhà cửa, không thiếu thứ gì. Khác hẳn cảnh vợ cả vợ bé như
tất cả các gia đình Việt Nam thời phong kiến, gia đình ông Cửu Trương là một
gia đình bình đẳng, bà cả có cái gì, thì bà út cũng có cái đó. Ông Cửu Trương
có tiền, có địa vị, lại biết hành xử cái quyền làm chồng một cách hiển hách
nhất tỉnh Hà Đông. Vì vậy, đàn ông trong thiên hạ, một bà cũng khổ lên khổ
xuống. VỚi ông Cửu Trương thì thêm một bà, là ông lại thêm sung sướng và tự
hào. Tối nào cũng vậy, sau khi ăn uống nhậu nhoẹt say sưa xong, ông Cửu Trương
thong thả ngả mình trên chiếc sập gụ mênh mông rộng còn hơn giường kingsize
của Tây của Mỹ. Khoảng tàn một cây nhan, là cả tám bà vợ ở trong tám căn dinh
cơ trên 10 mẫu đất quanh căn từ đường, đều tụ tập bên chiếc sập gụ, người
thì đấm bóp, kẻ kể chuyện, người quạt, kẻ vê thuốc phiện... Ai làm việc người
nấy, thầm lặng, cam phận, không một ai có lời ra tiếng vào.

Nhưng đó là tám bà vợ trước. Khi bà Nhược Nhược Lan bước vô dinh cơ của ông
Cửu Trương để làm bà vợ thứ chín thì mọi chuyện khác hẳn. Nhan sắc lộng lẫy
của bà Lan làm cho cả cái dinh cơ của ông Cửu Trương bỗng nhiên sáng lòa. Của
cải bỗng dưng đổ vô ào ào như nước lũ chảy vô chỗ trũng. Khách khứa của ông
cũng thường xuyên lui tới. Bất cứ ai đã nhìn bà Lan một lần đều không thể nào
quên nhan sắc huyền ảo, cặp mắt hớp hồn và nụ cười quyến rũ của bà. Đã vậy,
thân hình của bà mới tuyệt vời làm sao. Là đàn bà Á Đông, ở tuổi gần 40, mà bà
Lan lại cao ráo và có những đường cong nẩy nở hệt như những bức tượng vệ nữ
của Hy Lạp. Chính viên công sứ Pháp có dịp gặp bà cũng phải trầm trồ, vừa
ngưỡng mộ lại vừa ngạc nhiên, khao khát. Nhưng nếu hóa công đã cho bà Lan có
được nhan sắc tuyệt mỹ như vậy, thì hóa công cũng đặc biệt ưu ái cho bà một
giọng ca không một danh ca mỹ nữ nào bằng...

Có điều lạ lùng, trong số những người đàn ông theo đuổi bà Lan thời đó, ông
Cửu Trương không phải là người giầu có nhất. Ông cũng chẳng phải là người thế
lực nhất. Ông cũng không phải là người hào hoa, tuấn tú gì. Thì ra bà Lan chấp
thuận về làm lẽ ông Cửu Trương chỉ vì bà chịu ơn cứu tử của ông. Không có ông,
có lẽ bà đã thành bà tù trưởng một bản làng tận Lai Châu. Sau này, khi Hà Nội
trải qua những cuộc binh đao máu lửa lúc Nhật đảo chánh Pháp, mọi người mới
giật mình biết được, ông Cửu Trương là người rất giỏi võ. Có người bảo ông học
võ từ thời ông lưu lạc bên Tàu. Có người lại cam đoan ông học được võ của
người Mèo. Nhưng theo chính lời kể của lão Cói, gia bộc cho gia đình ông suốt
cả thế kỷ, thì ông Cửu Trương đã học được võ từ chính hậu duệ đích tôn của
Nùng Chí Cao. Những đêm trăng sáng, sau mùa gặt hái, Lão Cói còn kể chuyện
Nùng Chí Cao đánh nhau với Địch Thanh, đả bại cả Ngũ hổ tướng của Địch Thanh
trong hang Cọp ra làm sao...

Nhờ mang trong người giòng máu của mẹ, nên Lucy Thảo xinh đẹp lộng lẫy, nhưng
lại hư thân mất nết ngay từ bé. Mới 13 tuổi, Lucy Thảo đã bỏ nhà theo trai. Ba
năm sau, trở về, Lucy Thảo nghe lời thân phụ lấy một người chồng, cho dù cô
chẳng yêu. Sống chung với nhau được 10 năm thì cả hai vợ chồng vượt biển đến
Úc tỵ nạn. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi sống ở Úc, Lucy Thảo đã nhanh chóng
tiếp thu được lối sống cuồng, sống vội của giới trẻ. Lucy Thảo thường vẫn tỏ
ra điệu nghệ khi tuyên bố: "Hạnh phúc đích thực trên trần gian là sống cho
mình, cho chính mình. Ngoài ra, không có chuyện gì đáng để mình quan tâm". Đến
Úc được 3 năm, Lucy Thảo ly dị chồng, chọn cuộc sống độc thân, cư ngụ trong
một căn phòng sang trọng vùng Chinatown, mặc dù Lucy Thảo đã có hai con.

*

Tiếng gõ cửa mạnh, dứt khoát, đánh thức Lucy Thảo khỏi giấc mộng mị. Kéo tấm
khăn tắm, choàng nhẹ vào người, Lucy Thảo thong thả ra mở cửa. Lucy Thảo luôn
luôn có thói quen "hở hang, khêu gợi" khi mở cửa, bất kể người gõ cửa là ai.
Đời mà, trời đã cho mình thân hình đẹp, khêu gợi, tại sao chẳng khoe khoang
cho thiên hạ họ ngắm. Con gái đẹp cũng như bông hoa đẹp. Phải lồ lộ phô bầy
mới hợp với tự nhiên chứ bộ. Lễ nghi, kiểu cách, giáo dục, chỉ làm cho con
người trở nên tù túng... và thiên hạ bị thiệt thòi.

Trước cửa là hai người đàn ông. Một Úc, một Á. Chỉ thoáng nhìn, Lucy Thảo biết
ngay họ là cảnh sát. Ngay sau khi hay tin Liên, Hương bị giết, Lucy Thảo đã
đoán không sớm thì muộn, cảnh sát sẽ hỏi thăm tới cô. Nhưng Lucy Thảo không
ngờ họ lại đến nhanh như vậy. Nhìn nét mặt hai người, Lucy Thảo thấy vẻ mặt
người Á Châu thâm trầm, kín đáo. Ánh mắt không sắc bén, nhưng nụ cười của y
rất tự tin. Kinh nghiệm tình trường, giao thiệp với đàn ông như cơm bữa, cho
Lucy Thảo biết, người Á Châu đứng trước mặt là một người có bản lãnh, tuy mái
tóc đã hoa râm.

Người đàn ông Úc chìa tấm thẻ hình sự, rồi nói nhỏ, giọng sắc và lạnh:

- Tôi thám tử Gavalia, hình sự liên bang. Còn đây là ông Dương, thuộc hình sự
Interpol. Chúng tôi có thể vô trò chuyện với cô một chút được không"

Lucy Thảo thản nhiên mở rộng cửa, rồi không nói một câu, cô lững thững đi vô
phòng khách. Tuy chỉ là một cô gái Việt mới ngoài 30 tuổi, Lucy Thảo có lòng
tự tin và kinh nghiệm cần thiết để đối phó với cảnh sát, thám tử và ngay cả
tụi ma cô, du đãng.

Ngồi xuống ghế, Lucy Thảo kín đáo khép cặp đùi dài. Như vậy chưa đủ, cô còn
vội kéo còn gấu bông ôm trước ngực. Sự khéo léo kín đáo của Lucy Thảo không
thoát khỏi cặp mắt tinh anh của Dương Nhật Tùng. Bình thường, Lucy Thảo là
người thích hở hang, khêu gợi để cho người khác ngắm. Nhưng không hiểu sao,
chỉ nhìn thoáng qua người thám tử họ Dương, Lucy Thảo có cảm giác choáng ngợp,
khó tả. Lucy Thảo tự an ủi, "Ít ra với một người Á Châu đáng tuổi cha, chú,
mình cũng nên lịch sự một chút thì hơn".

Vừa ngồi xuống ghế, viên cảnh sát Úc xưng tên Gavalia, hỏi ngay:

- Chắc cô Lucy Thảo đã biết lý do chúng tôi đến gặp cô hôm nay"

Lucy Thảo thản nhiên gật đầu. Rút một điếu thuốc từ gói thuốc trên bàn, Lucy
Thảo lạnh lùng bật quẹt, kéo một hơi thật sâu. Lucy Thảo biết cô không những
có thân hình khêu gợi mà còn có một bàn tay tuyệt vời. Ngay xưa khi còn sống
bên cạnh mẹ, ai nhìn tay của Lucy Thảo cũng bảo bàn tay của cô giống hệt tay
mẹ. Tay mẹ đẹp thật. Đến chết vẫn còn đẹp. Khi bà nằm thiêm thiếp trên giường
bệnh, da mặt nhăn nheo, nhưng hai bàn tay của bà vẫn trắng trẻo, hồng hào đầy
sức sống. Thế mới là chuyện lạ. Chính viên bác sĩ người Pháp cũng ngạc nhiên,
nói chưa hề bao giờ thấy người nào chết có bàn tay đẹp đến như thế. Lucy Thảo
còn nhớ, suốt cả tuần lễ khi mẹ hấp hối, bất cứ lúc nào bước vào, Lucy Thảo
cũng thấy ba ngồi im phăng phắc, cầm lấy hai bàn tay của mẹ, lúc thì hôn, lúc
thì nhìn với một vẻ thất thần, lúc thì úp mặt vô bàn tay đó mà khóc hu hu như
một đứa con nít.

Lucy Thảo không biết sau này, đến lúc mình chết, bàn tay của cô có còn đẹp như
vậy hay không. Nhưng hiện tại, Lucy Thảo biết, ít có người con gái nào có bàn
tay đẹp như tay của cô. Bàn tay của Liên, Hương cũng đẹp, nhưng không có đường
nét đài các như của cô. Chuyện đó cũng dễ hiểu. Mẹ của Liên, Hương vốn là gái
nhảy. Còn mẹ của cô vốn là một gái cô đầu tài hoa, tiếng tăm cầm kỳ thi họa
chẳng kém gì nàng Kiều. Thừa hưởng được di sản của mẹ, mặc dù Lucy Thảo không
hề biết đánh đàn, làm thơ, nhưng những ngón tay của cô mỗi khi cầm thuốc hút,
đều khiến cho tất cả những đàn ông đối diện bàng hoàng... ngắm không chớp mắt.

Gavalia khẽ chớp mắt. Cái chớp mắt của Gavalia chỉ trong khoảnh khắc, nhưng
không thoát khỏi cặp mắt chỉ nhìn bằng đuôi của Lucy Thảo. Dĩ nhiên, sự thảng
thốt chốc lát của Gavalia cũng không thoát khỏi cặp mắt của Dương thanh tra.
Đúng ra, Dương thanh tra chỉ linh cảm thấy sự thảng thốt của Gavalia qua cái
linh cảm của một thằng đàn ông. Dương thanh trả hiểu, người thiếu phụ ngồi
trước mặt ông là một người đàn bà đẹp khác thường. Dương thanh tra là người đi
nhiều, hiểu rộng, từng gặp không biết bao nhiêu đàn bà đẹp qúy phái tại Đài
Loan, Hồng Kông, Pháp... Mỗi người mỗi vẻ, ai cũng có nét đẹp, nét quyến rũ


riêng. Nhưng người thiếu phụ ngồi trước mắt Dương thanh tra, bên cạnh vẻ đẹp
mê hồn, sự tự tin và những đường nét qúy phái, Dương thanh tra còn nhìn thấy
trong vẻ đẹp của nàng có vẻ gì mơ hồ, gói ghém sự khốc liệt, chết chóc... Với
một người thiếu phụ xinh đẹp như vậy, trong một vụ điều tra án mạng là điều
không tốt lành gì. Kinh nghiệm bao nhiêu năm điều tra đã cho Dương thanh tra
có được cái linh cảm qúy báo đó.

"Đa sắc thì đa họa". Dương thanh tra tự nhủ, và cất tiếng:

- Cô Lucy Thảo. Chúng tôi được biết cô và Liên, Hương là chị em cùng cha khác
mẹ. Như cô đã biết, hai chị em Liên, Hương đã bị giết tại nhà vào khoảng trưa
ngày hôm qua. Cho đến hiện giờ, chúng tôi vẫn chưa biết rõ nguyên nhân xảy ra
vụ án mạng và cũng chưa biết ai là thủ phạm...

Lucy Thảo thở dài:

- Liên, Hương và tôi tuy có chút quan hệ huyết nhục, nhưng kể từ khi tới Úc,
chúng tôi rất ít khi gặp nhau. Vì vậy, tôi không nghĩ có thể giúp được hai ông
nhiều. Nhưng nếu hai ông muốn hỏi điều gì, xin cứ hỏi, đừng ngại ngùng gì. Tôi
có nguyên cả buổi sáng hôm nay để hầu chuyện hai ông.

Dương Nhật Tùng rút trong túi cuốn sổ tay:

- Trong ba chị em, Liên, Hương đều trẻ tuổi hơn cô"

Lucy Thảo gật đầu, khen:

- Ông Dương, ông quả là người đàn ông lịch sự. Thám tử cảnh sát mà hỏi han
lịch sự như vậy thật là hiếm. Nói đúng ra, trong ba chị em, tôi là người già
nhất, lớn tuổi nhất. Nhưng chỉ lớn hơn họ có 2 tuổi. Không nhiều phải không
ông"

Dương Nhật Tùng mỉm cười:

- Tôi rất ngạc nhiên ngay khi thấy cô lúc cô ra mở cửa.

Lucy Thảo huýt sáo:

- Ông chờ đợi một người chị lớn tuổi, già nua"

Dương Nhật Tùng gật đầu:

- Một người chị nếu không lớn tuổi thì cũng phải có những đường nét già hơn
Liên. Không ngờ, cô tuy lớn hơn Liên 2 tuổi, nhưng lại trẻ hơn cả cô Hương.

Lucy Thảo ngoẹo đầu:

- Ông nói đúng, và ông không phải là người đầu tiên nói vậy đâu nghe. Rất
nhiều người khi gặp ba chị em chúng tôi đều ngạc nhiên như ông... Thú thực với
ông, hai chị em con Liên con Hương sống như bà cô thì làm sao mà trẻ trung cho
được.

Dương Nhật Tùng thắc mắc:

- Cô muốn nói đàn bà con gái phải sống độc thân thì mới trẻ lâu"

Lucy Thảo cười phá lên:

- Thưa Dương thanh tra, bí quyết để đàn bà sống trẻ, sống đẹp, sống hạnh phúc
là phải lấy chồng, nhưng chỉ được sống với chồng vài năm thôi. Sau đó phải ly
dị và sống vậy cho đến trọn đời. Một người đàn bà đẹp chỉ thực sự trẻ lâu và
sống hạnh phúc khi nào lấy chồng và biết ly dị chồng đúng lúc...

Gavalia ngạc nhiên:

- Ly dị đúng lúc là thế nào hở cô"...

Lucy Thảo nghiêng đầu, hôn con gấu bông một cách âu yếm, rồi nói:

- Đúng như vậy đó, hai ông ạ. Người đàn bà sau khi lấy chồng biết ly dị đúng
lúc thì sẽ có tiền, có của, có nhà lầu, xe hơi, có kinh nghiệm chăn gối trong
khi vẫn giữ được những đường nét tuyệt đẹp của cơ thể, những đam mê nồng cháy
của xác thịt. Có như vậy, mới đủ sức lôi cuốn đàn ông con trai...

Gavalia lắc đầu:

- Tôi không thể hiểu nổi, một người con gái Việt Nam sống trên đất Úc mà lại
có quan niệm sống kỳ quặc, thác loạn như vậy...

Lucy Thảo nhìn thẳng Gavalia:

- Ông Gavalia, ông nói vậy là ông lầm mất rồi. Ông đừng tưởng người con gái
Việt Nam nào cũng bị trói gọn trong mớ giáo lý tứ đức tam tòng của Khổng Mạnh.
Thân mẫu tôi trước đây tuy chỉ xuất thân là người con gái làm nghề ca kỹ,
nhưng khi lấy thầy tôi, bà đã một tay quán xuyến gia đình, khiến không những
thầy tôi mang ơn, mà cả giòng họ Vũ hơn hai trăm người, từ bên nội đến bên
ngoại đều trọng vọng, ngay cả những lúc sau lưng bà, họ cũng một điều bà cửu,
hai điều bà cửu. Tôi đến Úc tuy muộn màng, nhưng nhờ thân mẫu dậy dỗ nên biết
rằng, người đàn ông, trăm người như một, chả bao giờ biết chung tình. Trong
đầu thằng đàn ông nào trên thế gian cũng ấp ủ hình bóng một người đàn bà trẻ.
Dù hắn đã già khọm cú đế, đã chống gậy đi xấp, sắp sửa chầu giời, nhưng hễ
thấy gái là lão sáng con mắt, người lão run lẩy bẩy. Lão mở mồm lúc nào cũng
ông, ông, cháu, cháu, nhưng trong đầu lão luôn luôn thêu dệt chuyện mây mưa,
bậy bạ không à...

Gavalia dơ tay tỏ vẻ chào thua. Lucy Thảo được thể, hăng hái:

- Chắc hai ông không thể ngờ được, đàn ông con trai thời nay, khi thấy đàn bà
ly dị lại thích lăn xả vô hơn là với con gái còn trong trắng, độc thân"

Gavalia hỏi ngay:

- Cô căn cứ vào đâu mà dám nói vậy" Đồng ý, một thiếu phụ xinh đẹp như cô thì
ăn đứt nhiều cô gái còn độc thân. Nhưng nhìn chung...

Lucy Thảo cướp lời:

- Chuyện xinh đẹp của tôi là một lẽ, nhưng điều đó không quan trọng. Tôi xin
thưa với hai ông một số lý do khiến đàn ông con trai thời nay, khoái đàn bà ly
dị chồng hơn là con gái độc thân. Điều trước nhất, hai ông phải biết, một
người đàn ông trông thấy con gái độc thân, họ ngần ngại không muốn làm quen vì
họ sợ trách nhiệm. Một người con gái độc thân thấy người con trai đến làm
quen, bao giờ cũng chờ đợi người con trai phải là một người đàn ông có trách
nhiệm. Mà trách nhiệm trong một cuộc tình bao giờ cũng có nghĩa người đàn ông
phải cưới người con gái. Nhưng xưa nay, đàn ông rất sợ cưới. Sợ cưới nên không
thích làm quen với gái độc thân. Còn với một người đàn bà đã ly dị, người đàn
bà đó chấp nhận quan hệ với người đàn ông mà không hề đòi hỏi ở trách nhiệm
phải cưới, phải làm chồng. Điều thứ hai, người đàn bà đã ly dị chồng, thường
bao giờ cũng có bát ăn, bát để, chứ không nghèo kiết xác như gái độc thân. Sau
một cuộc ly dị, rẻ ra, người đàn bà cũng có xe, có nhà. Nhất là ở Úc này,
nhiều người đàn bà ly dị còn có lợi tức, còn được chồng cấp dưỡng. Điều thứ
ba, người đàn bà ly dị chồng bao giờ cũng là người dễ dãi và có kinh nghiệm
trong chuyện chăn gối. Chẳng khi nào có chuyện "em chả, em chả" hay nhất nhất
cứ đòi "để dành đêm tân hôn". Còn khi ái ân với nhau thì dù có mùi mẫn, đổ
giường lệch chiếu cũng chả bao giờ có chuyện "em lỡ có bầu bất tử"... Như vậy
có phải thiếu phụ đã ly dị chồng ngon lành hơn gái độc thân còn trinh tiết
không nào"

Dương thanh tra và Gavalia cùng nhìn nhau mỉm cười, gật đầu. Qua ánh mắt của
hai người, Lucy Thảo thấy có sự đồng tình và thán phục trong đó. Quay về phía
Lucy Thảo, Dương thanh trả hỏi:

- Cảm ơn Lucy Thảo đã cho tôi biết nhiều điều bổ ích. Tôi không biết, với đàn
bà con gái, đàn ông ly dị vợ có quyến rũ hấp dẫn hơn trai độc thân hay không.
Nhưng thôi, ta tạm dẹp chuyện đó sang bên. Trở lại vụ án mạng, cô có thể cho
chúng tôi biết, có ai thù hận, căm ghét hai chị em Liên, Hương hay không"

Lucy Thảo trả lời tỉnh queo:

- Hai con nhỏ đó thì có quen biết ai bao giờ mà nói đến chuyện thù hận. Chúng
ngoan, dễ thương, cam phận, không bao giờ dám nói nặng ai điều gì bao giờ. Tối
ngày chỉ biết gục đầu vào chiếc may may, máy vắt sổ, thì ai thù ai hận...

Dương Nhật Tùng hỏi tiếp:

- Liên, Hương có bao giờ có bạn trai không"

Lucy Thảo lắc đầu:

- Hai đứa đó đi tu tại gia mà hai ông. Chúng nguyện tu tại gia cho đến chết
thì làm sao có bồ bịch gì được.

Gavalia ngạc nhiên:

- Hai người con gái xinh đẹp như vậy, còn trẻ như thế mà tu cho đến chết"

Lucy Thảo gật đầu:

- Đàn bà Việt Nam chúng tôi là như vậy đó ông. Càng đẹp, càng xinh, lại càng
khoái đi tu. Tu như vậy mới dễ thành chính quả chứ ông. Còn xấu xí, ma chê qủy
hờn, hay thất tình rồi đi tu thì đâu có tốt lành gì.

Dương thanh tra đưa cho Lucy Thảo coi cuốn sổ tay mà ông đã tìm thấy trong
phòng ngủ của Liên, Hương:

- Cô coi xem đây có phải là cuốn sổ tay của Liên, Hương hay không"

Lucy Thảo không cầm, chỉ khẽ liếc mắt rồi gật đầu:

- Đúng, đó là chiếc sổ tay của Liên. Hương cũng có một cuốn sổ tay như vậy.
Tôi cũng có một cuốn y hệt.

Dương Nhật Tùng ngạc nhiên:

- Cả ba đều có sổ tay giống hệt như cuốn này"

Lucy Thảo gật đầu:

- Phải nói là tất 16 anh chị em trong nhà họ Vũ chúng tôi đều dùng sổ tay loại
này.

Gavalia trố mắt:

- Đó có phải là một chuyện kỳ quái không cô Lucy Thảo"

Lucy Thảo lắc đầu:

- Đâu có gì kỳ quái, thưa ông. Thân phụ chúng tôi trước đây chuyên dùng loại
sổ tay khổ đó, bìa màu đỏ. Sau hết thẩy các con trai con gái của ông, đều kính
trọng ông và được ông chỉ cách viết nhật ký ngay từ khi còn bé. Sau này lớn
lên, ai cũng giữ thói quen đó nên ai cũng mua sổ tay như vậy về viết nhật
ký...

Dương thanh tra mở cuốn sổ, chỉ vào những dòng chữ trên cuốn sổ:

- Cô có nhận ra đây là nét chữ của cô Liên hay không"

Lucy Thảo gật đầu:

- Dạ, đúng đó là chữ của Liên viết. Nói để Dương thanh tra hiểu, chữ của mấy
anh chị em chúng tôi viết đều giống nhau. Thoáng nhìn, khó nhận ra lắm, thưa
hai ông.

Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của Gavalia và Dương thanh tra, Lucy Thảo giải thích
thêm:

- Thân phụ chúng tôi bao giờ cũng dậy các con biết đọc biết viết, trước khi
cho cắp sách đến trường. Vì vậy, chữ chúng tôi viết, đứa nào đứa nấy giống hệt
như chữ thân phụ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.