Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Con Chuồn Chuồn Xanh

06/11/200600:00:00(Xem: 5320)

CON CHUỒN CHUỒN XANH
(Đoạn kết của Chuyện Ngày Xanh 3)
Vẫn còn đang kể về kỳ đi Long Xuyên với dì Bảy tui, bữa đi theo mấy đứa bạn mới quen ra chơi ngoài Mả Chòm..
...
Bầu trời ở nhà quê sao mà xanh trong hơn ở Sài Gòn.
Mây cũng trắng hơn.
Lá cây cũng xanh hơn.
Bông cũng tươi hơn.
Gió cũng mát hơn.
Không khí cũng thơm hơn.
Bầy chim từ trên cây xà xuống mổ lóc cóc lia chia. Chuồn chuồn bươm bướm bay đầy trời. Vui ghê. Bốn đứa ngồi chồm hổm, như bốn con khỉ, dzà chiện.Tui nói:
- Hồi đó tao có nuôi con vịt con.
Thạch trề môi:
- Xời. Tưởng gì. Vịt con mà cũng khoe.
Tui cãi:
- Vịt xiêm con. Má tao nói quí lắm.
Sanh (em thằng Thạch) nói:
- Vịt xiêm vịt ta ở đây thiếu cha gì!
Cậu Cư can:
- Ê. Tụi bây để cho nó kể.
Tui ngó cậu, thầm cám ơn. Bây giờ, thấy cậu hơi hơi dễ thương. Bà con mờ, phải binh chớ. Tui nói:
- Con vịt của tao mới nở có mấy ngày, bữa tối đó nó bị chuột gậm mất phân nửa cái mỏ.
Thạch nói;
- Dị là chết ngắt rồi.
Tui giận thiệt tình. Hứ nó một cái cốc!. Nói:
- Mầy sao hay ăn cơm hớt . Hổng thèm kể nữa.
Cậu Cư giảng hòa:
- Thằng nầy cà chớn. Im đi mầy.(xây qua tui cậu hỏi) - rồi sao nữa"
Tui xây lưng lại thằng quỉ Thạch, nói:
- Nó còn có nửa cái mỏ, dị mà nó cũng chíp chíp đòi ăn như mấy con kia, tội nghiệp dễ sợ luôn. Má tao có con vịt xiêm lông đen xanh, quí lắm. Nó đẻ trứng ra má tao cho ấp chừng nở ra má cho mấy chị em tao mỗi đứa một con tự nuôi một mình ên. Con của tao nhỏ nhứt, chắc nó là con út , yếu nhứt nhà. Tối nào chị em tao cũng để mấy con vịt ngủ chung trong cái hộp đậy nắp đàng hoàng, vậy mà hổng biết sao nó bị con chuột quỉ cắn sứt cái mỏ. Thấy tao khóc quá trời quá đất Má tao mới biểu tao lấy cái đồ xay tiêu bỏ gạo vô xay cho nát nhiễn ra rồi đổ một chút xí nước rồi lấy cái đồ nhỏ thuốc rút lên nhiểu từ giọt vô miệng nó coi coi nó sống hông. Tội ngiệp nó lắm. Mỗi lần tụi tao cho ăn, thấy mấy con kia đưa mỏ lên, nó cũng ráng đưa cái mỏ cụt phân nữa của nó lên chíu chít lính quính đòi ăn. Tội nghiệp lắm.
Sanh tò mò hỏi:
- Rồi nó ăn được hông"
- Được chớ.
- Rồi nó sống hông"
Tui nói:
- Sống chớ.
Thạch hỏi cắc cớ:
- Sống tới chừng nào"
Tui nói:
- Sống được mấy ngày. (vừa nói tui vừa chùi nước mắt) Thạch cười hì hì:
- Trời ơi sao mầy mít ướt vậy đụng đụng là khóc. Chừng nào mầy về tao cho mầy luôn mấy con mặc sức mà nuôi.
Tui nói:
- Hổng cần. Tao hổng thích nuôi vịt nữa.
Cậu Cư hỏi:
- Vậy chớ muốn nuôi con gì"
- Hổng muốn nuôi con gì hết. Chỉ muốn đem con chuồn chuồn nầy về cho tụi nó coi.
- Vậy thì phải làm sao cho nó sống. Ừa. Hay là cho nó ăn bông" Tao thấy chuồn chuồn hay đậu trên bông điên điển. Để tao ngắt vài cái bông bỏ vô hộp, để chút xí nước vô cho nó uống giống như mình nuôi dế đó.
Thạch lảng qua chuyện khác. Hỏi:
- Mầy muốn ăn thịt chim hông" để tao lấy dàn thun bắn mấy con nướng ăn chơi.
Tui la lên:
- Trời trời. Sao mầy ác đức quá.
Tui dòm bầy chim. Chim se sẻ mình tròn lông xù xù ra mổ mổ lanh ơi là lanh, bầy chim áo dà lửng thửng dạo quanh, quen với tiếng người. Dễ thương gì đâu. Tui nói:
- Tao hổng muốn ăn chim.
Sanh bàn:
- Mầy muốn ăn thử châu chấu hông"
Tui tức cười quá trời. Nói:
- Châu chấu toàn là cọng không hà" ăn uống gì được"
Hồi nhà tao ở chung với mấy gia đình người Tàu trên đường Hàm Nghi đó, mấy bà xẩm có cho tao ăn con dế cơm nhét hột đậu phọng vô bụng rồi chiên dòn. Còn con châu chấu thấy toàn là cái cẳng nó không hà. Làm sao ăn"
Cậu Cư nói:
- Ý. Nó cũng có có cái mình mập ú chớ. Châu chấu nướng thơm lắm. Ăn ngon lắm. Ê, đi bắt cào cào châu chấu chơi bây.
Nói rồi cả ba thằng chạy đi. Ba thằng chạy đi rồi, tui ngồi coi bầy chim ríu rít nhảy nhót. Từ đằng xa, tui thấy cô Út xăng xái đi lại. Một tay cổ xách cái giỏ đựng gì đó, trên nách cặp gì đó tròn tròn dài dài… Cổ vừa đi vừa réo:
- Xưng ơi xưnnng… Ăn cơm Xưng ơi. Ăn rồi đi tắm sông xưng ơiiii....
Tui mắc tức cười. Cô nầy chuyên môn kêu tui là Xưng. Tui móc ngoéo với cậu Cu rồi. Y ta hổng kêu tui là Xưng, thì tui kêu cậu ta là Cư. Còn cô Út, khó quá hà. Cổ là nguời lớn đâu dám hổn hào sửa lưng cổ, sợ cổ giận. Tui ngồi dậy lẹ làng:
- Dạ. Con đói bụng quá trời.
Cổ giũ chiếc chiếu cuốn tròn kẹp nách hồi nảy ra trải xuống đất rồi bày đồ ăn. Tui thấy có mấy nắm gì đó bằng lá sen, xanh dờn xanh mướt, mở ra là cơm, cơm vắt thành cục cục rồi…
- Ý con gì vậy cô"""
Cô Út nói
- Chuột đồng muối xả ớt nướng ngon lắm cưng, ở Xài Gòn đâu được ăn thứ nầy cưng. Xây qua cô réo Cu ơi Cuuuu… Thạch Sanh chém chằng ơiiii… dìa ăn cơm…
Ba ông nhỏ chạy lại. Thằng Thạch cự nự
- Chị nầy kỳ cục ghê hể gặp tụi tui là “dủa” chém chằng chém yêu thấy ghét… Cô Út cười nheo mắt. Thiệt tình, tui thấy cổ đẹp là đẹp ở cái chỗ nheo mắt đó đó.
(Hổng biết ông bà cổ có lai Miên hông mà sao da cổ ngâm ngâm đen cặp mắt bự hai mí hàng lông mi dài cong mướt đẹp dàng trời). Cô nói:
- Thì chú thím Tư muốn mầy anh hùng như Thạch Sanh chém chằng mới đặt tên cho hai anh em tụi bây dị đó chớ còn cãi lẩy gì nữa hả. Nè. Ăn đi ăn đi Xưng ăn đi.... (Bây giờ, phải nói thiệt, tui chưa từng ăn thịt gà, thịt vịt, thịt gì mà ngon như bữa ăn thịt chuột đồng đó.) Cả buổi sáng chạy chơi giờ đói bụng quá, ăn gì mà chê"
Cầm nguyên con chuột lên. Con chuột xẻ bụng banh ra, màu xả còn xanh xanh nâu nâu màu ớt còn đỏ đỏ rồi tỏi thơm thơm, tui chảy nước miếng… Tui vừa xé miếng thịt ra nhéo miếng cơm bỏ vô miệng nhai, mặn cay thơm ngon ngọt , tui hỏi:
- Phải con chuột trong bụng con rắn hông cô"
Cô Út hứ:
- Ối đâu mà còn. Con trong bụng rắn thì sang qua bụng mấy ông nhậu hết trơn rồi, thịt nầy mới mua hồi sáng cô làm cho Xưng ăn thử cho biết mờ. Ngon hông"
Tui vừa nhai vừa khen nức nở
- Ngon, ngon quá cô. Cô ăn đi…
Tui ngồi chồm hổm rồi ẹo mông qua một bên, cô dạy:
- Nè. Xưng ngồi quỳ như dzầy nè cho đừng có quẹo ruột đồ ăn hổng xuống được.
""" Tui cũng làm y chang cô.………
Ăn xong mấy cô cháu ngồi nói dóc một hơi. Tui hỏi:
- Cô ơi mả chòm chôn ai dzị cô"
- Chôn mấy nguời bị “cáp duồn” bị Miên bên biên giới qua chặt đầu đó. Thôi đừng hỏi mấy chiện đời xưa đó cưng.
Cô Út tay vừa dọn dẹp miệng vừa rủ:
- Đi tắm sông Xưng.
Cậu Cư chạy theo xin:
- Cho tụi tui theo dzí.
Cô Út nạt:
- Chết dang. Chỗ con gái người ta. Mầy đó nghe. Tối ngày chạy theo hai thằng quỉ chém chằng, phá làng phá xóm. Tụi bây đi thì đi, mà phải tắm tuốt đằng xa nghen.
Thằng Thạch cười hô hố dể ghét:
- Xí. Chị làm như quí dữ thần. Sao chị hổng để tụi tui dẫn nó đi chèo xuồng hái sen ăn rồi tắm luôn .
Cô Út la:
- Trời trời. Đặng tụi bây nhận nước nó hả. Ai mà hổng biết tánh lí lắt của tụi bây, ba con khỉ.Nói rồi cô nắm tay tui lôi đi.Thấy tui cầm cái gì trong tay, cô hỏi:
- Cầm cái gì đó Xưng"
- Con chuồn chuồn màu xanh.
Cổ cừơi:
- Aaaaạ... nó bắt chuồn chuồn đặng cắn lỗ rún cho biết lội chớ gì"
- Hổng phải đâu cô. Con cất con chuồn chuồn đem về Sài Gòn.
- Ối, hơi đâu mà giữ lâu dử dị cưng. (cầm cái hộp lên coi kỷ, cổ nói)
–Con nầy là con mái, chuồn chuồn mà đẻ xong là chết liền. Thả nó ra cho nó đẻ đi. Trước khi dìa một ngày cô sai thằng Cu nó bắt cho cả chục.
Tui hít hà:
- Trời. Tội nghiệp nó quá hén. Thôi để con cho nó cắn rún rồi con thả.
Vừa đi tui vừa hỏi:
- Cô ơi cào cào ăn được hông dị cô"
Cô Út cười hả hả:
- Mèn ơi cưng đừng có nghe lời ba thằng cô hồn hột vịt lộn!. Nó gạt cưng đó. Tụi nó bắt cào cào về ngắt đầu ngắt càng ngắt cánh ra chơi chớ ăn dọng gì cưng. Mơi cô dẩn cưng qua bên sông chơi. Bên nhà anh Sáu có ao thả sen, cô hái cho ăn. Trên ao đở nguy hiểm hơn sông. Cô với anh Sáu tập cho cưng chèo xuồng. Cưng đừng có đi theo tụi nó nữa.
Nghe cổ hứa đã quá. Tui nói:
- Hổng có đâu cô. Tụi nó nói nó tập cho con lội.
Tui phải dấu cái vụ ba thằng nhát ma nhát quỉ chọc bà khùng rồi chạy bỏ tui lại, sợ khai ra cô hổng cho tui chơi với tụi nó nữa. Tui bắt đầu thích mấy cái vụ ra mả chòm ra đồng chơi nầy lắm rồi. Đi theo cô Út, lúc nào cổ cũng nhắc anh Sáu anh Sáu... đâu có vui. Tụi nó còn hứa sẽ tập cho tui lội sông, sẽ cho tui con diều, ờ nhớ vụ con diều, tui hỏi:
- Chừng nào đi thả diều"
Sanh nói:
- Tối nay về tao làm cho con diều, mai đi thả...
Vậy đó. Mê rồi. Đâu còn muốn đòi về nữa"""

Đi dọc theo bờ sông xa lắm. Chỗ sông tẻ ra cái rạch nhỏ.
Bây giờ nhớ lại, chỗ tắm của cô Út là một dẻo đất đưa ra bọc nửa vòng làm thành như cái hồ nhỏ, có cây cầu bắt ngang qua. Dòm thấy ngộ quá tui la lên:
- Áaáa... sao cây cầu nhỏ xíu vậy cô"
- Cầu khỉ.
- Sao kêu là cầu khỉ cô".
- Ai biết. Chắc tại vì cây cầu bằng thân cây dừa cây tre cây trúc... đi lên nó cà nhún cà nhảy cặp giò của mình cũng run run như con khỉ thành ra kêu cầu khỉ chớ gì.
- Hổng phải, kêu cầu khỉ tại vì hồi xưa người ta làm cầu cho khỉ đi...
- Ối nói gì đâu không hà, thằng quỉ.
Từ đàng xa lại có một chị gánh hai gánh gì đó sắp sửa bước lên cầu. Thằng Sanh ca:
“ Ai đang đi trên cầu Bông.
Té xuống sông uớt cái quần nylông.
Vô đây thay...
Rồi ngày mai anh sẽ đưa em dìa.
Anh sẽ đưa em dìa....
Cô Út la:
- Thôi. Dám chọc chị Tám hả mậy . Bả vặn họng mầy giờ.
- Bả rượt đâu lại tui chị hai.
Cô Út giao hẹn:
- Nè, tụi bây qua phía bên kia đi.
Ba ông nhảy cái ùm xuống sông. Chỗ nầy cô Út nói kín lắm là phải vì xung quanh bao bọc một vòng là cây. Cô nói kìa cây bình bát. Kìa cây bần. Kìa cây dừa nước. Kìa bụi lau. Kìa bụi gì gì đó .... nhiều lắm nhớ gì hết... Nước sông hồi mới buớc xuống còn hơi rùng mình, cô Út biểu xuống nguyên cái mình thì ấm lên chớ gì. Cổ lội chậm rải rẽ nước. Để cái hộp chuồn chuồn xuống gốc cây, lấy cái áo đậy lại, tui lủm chủm gần bờ. Ba ông nhỏ đã lội từ bên bờ bên nây lội qua bên kia. Lội đua. Cô Út biểu tui cứ nín thở gục mặt xuống nước là biết lội chớ gì """ Tui nói:
- Thôi cô ơi con sợ lắm cô ơi để con ở gần gần bờ thôi cũng tắm được vậy cần gì phải lội.
Thằng Sanh bơi rề rề lại nói:


- Cho chuồn chuồn cắn vô lỗ rún ba lần thì biết lội liền hà. Sẵn có con chuồn chuồn màu xanh của mầy đó đó cho nó cắn đi.
- Ừa, cắn thì cắn. Sợ gì. Tao cũng muốn biết lội dị.
Cả đám bốn đứa leo lên bờ, lấy cái xà rông trùm lên. Sanh lấy con chuồn chuồn ra. Con chuồn chuồn đập cánh lia lịa. Tui banh bụng ra. Nó đưa hai cái càng hai bên miệng bấu vô ngay cái rún. Điếng thần hồn. Té đái (nói thiệt). Trời Phật ơi. Đau hết biết. Đau điếng. Đau thấy ông bà ông vãi. Thằng Sanh biểu tui nhảy xuống nước lội đại đi. Tui nhảy xuống nước. Lội đại. Chìm liền. Cô tui nắm tóc kéo lên. Ba thằng quỉ cười hả hả hả. Thạch nói:
- Lên. Cho nó cắn nữa.
Tui nói:
- Khỏi. Còn lâu.
(Ngu gì mà cho cắn nữa. Thà tắm gần bờ, chưn đạp xuống bùn đáy sông cũng vui vậy). Đang vẫy vùng dưới nứơc bổng đâu nghe ai đó cất tiếng ngâm, vang vang:
“ Của bạc trăm ai đem ngâm dưới nước
Của bạc ngàn em để hở ở trên”....
Cô Út vuốt mặt, la làng:
- Ai đó. Quỉ gì đâu. Cứ rình ngừ ta tắm hoài hà. Giỏi ra mặt đi.
Chỉ nghe mấy tiếng cười hô hố rồi xa lần... Cô Út nói mấy ông trai làng thiệt tục tiểu kỳ khôi! Tui thấy cô mắng vậy nhưng cặp mắt của cô vui lên, sáng long lanh! Mấy nguời mình tắm cho tới da ngón tay nhíu lại mới chịu lên. Đã gì đâu. Cô lấy hai cái xà rông rồi dạy tui cách thay đồ.
(Đoạn nầy tui xin chôm của Nguyễn Ngọc Hạnh)
“Họ lấy một khăn rằn bao ra ngoài cái quần ướt hay cái xà rông, sau đó khom xuống cởi cái quần ướt ra, lấy quần khô mặc ra ngoài cái khăn rồi sau cùng mới rút cái khăn ra. Bởi vậy mình chỉ nhìn thấy bắp chuối thôi chứ mấy thứ khác dễ gì !!!!”
Vừa thay đồ cô Út hổng biết thấm ý chuyện gì mà miệng cô cứ cười lõn lẽn. """
Bận bộ đồ khô vô rồi mấy cô cháu lại leo lên ngồi tòn teng trên mấy thân cây oằn, chân thòng xuống đong đưa. Gió lẩy phẩy mát quá trời. Cô lấy trong giỏ ra đưa cho mổi đứa một khúc gì nâu nâu tròn tròn. Tui hỏi cô ơi cô cái gì dị cô" Cô nói ô môi ăn đi ngọt lắm.
Cô chỉ tui cách ăn. Khúc ô môi màu nâu đậm gần đen, đã được róc hai bên sóng, cầm bóp cho nó ẹo ẹo, hơi hơi đè xuồng là nó dẹp dẹp, lộ cho mình thấy những miềng tròn tròn ướt chất keo như đường kéo chỉ màu vàng. Lấy hai ngón tay móc từ miếng ra bỏ vô miệng ngậm. Ôi chất mật tươm ra, ngọt vô cùng. Trong hậu vị hơi chát chát... Rồi cô moi trong túi ra mấy trái gì màu đen đen. A! Củ ấu.Củ ấu bên ngoài đen xấu bên trong trắng ngần. Cắn bể lớp vỏ, chất bột trắng tươi, ngọt lịm. Cô Út nói cưng mới tắm sông xong sợ bị đau bụng, thôi để bữa khác hẳn ăn trái bần trái bình bát.
Vừa ngồi chơi vừa ăn vặt cô Út vừa chỉ vừa nói:
- Coi kìa Xưng. Cưng thấy ráng chiều đẹp ghê hông"
Tui dòm theo tay cô, đẹp thiệt, lạ thiệt. Ở Sài Gòn làm sao mà thấy trời hoàng hôn như ở đây.
Cả một chân trời trừ những miếng ruộng cò bay thẳng cánh, là khoảng không vô tận, tận chân trời, có bị nhà lầu che kín đâu"
Đường chân trời thẳng băng một hàng đụng mí với mây ửng đỏ. Màu vàng của ruộng lúa bị màu đỏ của mặt trời nhuộm thành màu vàng cam, Tui thấy mặt trời lặn xuống từ từ, cả một vùng đỏ ửng lên. Màu đỏ cam đỏ huyết đỏ hồng thắm, đẹp quá đẹp. Màu đỏ lại có pha thêm mấy vừng mây làm cho hồng đậm thêm lên. Lại có đàn chim bay ngang qua. Con đầu đàn đi trứơc hai hàng đệ tử theo sau dàn thành hình chử vê (V).
Thiệt là cảnh tượng như trong bức tranh.
Cô Út nói ráng trời mà đỏ như vậy thì ngày mai chắc chắn thế nào cũng ... mưa. Về sau tui còn thấy cảnh hoàng hôn cũng đẹp như vậy ngoài biển ở vịnh Hạ Long.
Ở đây mình gởi mặt trời nóng ấm qua hướng Tây thì bên Tây gởi trả lại mình một mặt trăng lạnh lẽo.!!!
Buổi chiều ở nhà quê đẹp hực hở .
Buổi tối thì tui lại sợ. Tối gì mà tối mịt tối mùng. Tối thùi tối thủi tối thui. Tối hù! Nhà đốt ngọn đèn dầu leo lét. Bóng mình bóng nguời chập chờn trên vách lá thấy rợn rợn. Cô Út năm đó in là mới mười mấy tuổi thôi hà, vậy mà mấy ngày đầu tui cứ tưởng cổ lớn lắm. Chắc tại vì vai cổ lớn, mình kêu bằng cô nên thấy cổ ... gìà chăng" Tui còn nhớ cổ nói nếu năm tới hổng ai cưới thì cổ có đường lở thời!
Qua bữa sau có đi thả diều được đâu"
Mưa. Mưa dầm dã. Mưa suốt ngày. Suốt ngày tui ngồi rút chân trên bộ ngựa, có dám bỏ chân xuống đất đâu. Ngồi vậy mà còn khóc nữa chớ. Nhà nền đất, mưa ướt lẹp nhẹp nước vô luôn trong nhà, trùn đất bò lĩnh nghĩnh. Nó dám bò ngang qua đôi dép Nhựt của tui nữa!
Trời Phật ơi, trên đời tui hổng sợ con gì bằng con trùn đất. Loại trùn nầy là trùn hổ, nó tròn vo, mập ú, màu đỏ đen, bóng láng, bò nhúc nhích, chỗ nào cũng có. Tui sợ mà có cái tật dòm cho kỹ thì thấy chỗ nào cũng có trùn. Cậu Cư còn chơi ác. Nó bắt con trùn dài thòn, cầm quơ quơ ngay trước mặt tui. Tui la cái oái rồi ngã ra.
Nhớ in là tui có... chết giấc vài giây!
Cô Út la nó biết là chừng nào. Cổ hâm cổ mà thấy nó nhát tui lần nữa cổ kí lủng sọ! Có lẽ hối hận hay sao đó mà cậu Cư nói để tao làm cho mầy con diều.
Nói là làm. Cậu rinh đồ nghề ra. Cây kéo mượn của cô Út. Cây kéo nầy để cô cắt vải may quần may áo bà ba, quần áo may bằng tay. Hay chưa" Cây dao, mấy cọng tre, vài sợi dây luột" giấy nhựt trình, một nắm cơm nguội. Đó. Đủ rồi.
Tui nhớ cậu chuốt ba cọng tre, cột lại bằng sợi dây luột" làm thành hình tam giác không đều. Cậu nói làm như vầy nó mới có trớn bay cao. Giấy cắt ra trùm lên trên trét hột cơm nguội dán mấy cạnh lại. Thành con diều. Cậu biểu tui thôi mầy tiếp tao cắt giấy nhỏ ra nối lại thành sợi dây dài làm hai cái đuôi. Cậu nói con diều nầy là con diều cái cho mầy hai cái đuôi điệu như con gái! Diều của tao có một cái đuôi thôi.
Con diều được cột sợi dây dài quấn vô ống tre tròn láng để cầm.
Ngày sau chạy theo cậu Cư và anh em Thạch Sanh ra mả chòm chơi thả diều. Sau một ngày mưa dầm, trời sáng hửng lên từ sớm.
“ Tháng năm chưa nằm đã sáng”. Thiệt đúng qúa trời.
Ngày dài chạy chơi thả cửa. Chạy đã đời. Chạy mỏi giò. Chạy theo gió. Ba đứa bạn thơ dạy tui là gió nổi lên như vậy chơi diều mới đã. Nó dạy tui cách đón hướng gió. Nó dạy tui đầu tiên cầm phía dưới cái sóng con diều bằng tay mặt, tay trái cầm khúc tre quấn dây. Khi có trớn rồi thì buông cái đầu diều ra cho nó ăn gió cái đầu nó cất lên rồi rồi thì sợi dây thả lẹ lẹ liền. Vừa thả dây vừa chạy con diều cất lên cao là nó bay lên luôn. Nó dạy tui cách giựt dây cho diều xắn xuống bỏ bom như máy bay dội bom rồi lạng một cái vù bay trốn súng phòng không...
Nó dạy tui cách làm cho diều bay quần quần như rồng hút nước... Nó dạy tui cách ẻo lả như con rồng lộn..... Nhiều kiểu lắm...
Có khi gió ù lên dựt mạnh xém mất con diều. Nó dặn tui phải cầm thiệt chắc có khi gió mạnh quá nuốt luôn thì mất công làm lại cái khác. Tui hỏi có khi nào nó bị mất hông nó nói có chớ, với lại có một lần tụi nó dán thêm một lá thơ rồi cho con diều bay luôn coi coi có ai “lụm” được hông...Tui nói:
- Chaaaa tụi bây sao mà bày đặt ngu! nếu có ai lụm đựoc làm sao mình hay"
Khi mệt, bốn con diều no gió bay lả lướt trên cao rồi tụi tui cột dây lên nhánh cây rồi nằm dài trên mặt ruộng, thả hồn theo diều, nghe tiếng gió vi vu.
Từ xa sáo êm ru say hồn quê
Gió vi vu lay tình quê
Lòng tha thiết mong ngày về
Chiều ơi ! Tình quê !
(bản Tiếng sáo chiều quê của nhạc sĩ Thu Hồ)


http://www.arcatapet.com/fullsize/7417.jpg


Tôi yêu màu tím lục bình,
Đơn sơ như những mối tình chân quê.
Trăng thanh gió mát tứ bề,
Vườn cau ao cá đi về có nhau.
( Hồng Vũ Lan Nhi)
Ôi ... tuổi thơ... 8, 9, 10, 11, 12...
Nhớ tới mà lòng quặn lên, chín nhừ nỗi nhớ. Ngừơi ta nói “nhớ nung nấu”, đúng lắm. Mà nung nấu của tui là vừa nung vừa nấu nhão chín nhừ nhừ nhừ!.
Về sau có một lần cậu Cư lên Sài Gòn ghé nhà tui thăm.
Lên Sài Gòn tự nhiên cậu Cư, khờ câm. Sài Gòn là “giang san”của tui mờ. Tui có dẫn cậu đi coi hát bóng. Rạp Lạc Hồng, in là rạp nằm ngay góc trên con đường nhỏ nhỏ từ đường Trần Hưng Đạo tẻ ra, tui quên tên rồi. Rạp hát nầy nhỏ xíu, thứ bảy chiếu thuờng trực, năm đồng coi được hai phim. Thường thường chiếu phim cao bồi bắn súng đấu với mọi da đỏ bắn cung tên với liệng búa, trúng chân là què giò, trúng lưng cái nào là lấy mạng người đó.
Trời ơi, tội nghiệp. Cậu Cư mê phim cao bồi phim hề Shạt Lô, mê tàng tịch.
Có bữa đó coi hát về trời nóng nực quá đi ngang qua cái xe nước đá xưng xáo đậu đỏ bánh lọt của ông chệt ở đầu đường thèm thấy mồ, tui nói tàng với cậu Cư và hai đứa nhỏ bà con bạn dì:
- Tụi bây muốn ăn gì cứ việc kêu, tao bao.
Đã quá, mổi đứa xực hai ly. Quá đã. Ăn xong, tui nói nhỏ với tụi nó:
-Ê bây. Hễ tao chạy thì tụi bây chạy nghe hông.
Nói xong buông cái ly xuống là tui chạy. Cả đám chạy theo. Cái gian của con nít. Chạy đi đâu" Chạy thẳng về nhà. Ông chệt đâu thèm rượt theo. Ổng đợi thấy mặt ba tui, giờ tan sở ổng đi thẳng tới nhà tui đòi tiền. Ổng vừa cười vừa nói dã lã:
- Hà cái lầy thầy pa phải dạy con Xưng nghe, ái daaa… nó pày lầu lám nhỏ ăn lồi chẩu...hổng chả tèn ha. Ái daaa…
(các bạn ơi những tội lỗi con nít tui phải khai hết ra cho nhẹ lòng!) Thêm một lần khác, chỉ một mình ên, hồi tui cỡ sáu bảy tuổi gì đó, gần nhà có con nhỏ cũng cỡ tuổi tui, ngày nào cũng bưng cái rổ nhỏ xíu bán hột sầu riêng luộc. Tui ngồi xề xuống biểu nó gọt cho tui ăn. Nó vừa gọt tui vừa xực gần hết rổ xong rồi tui chạy. Cũng chạy về nhà. Con nhỏ khóc sướt mướt má nó dắt lại đòi tiền má tui.
Nghĩ tội nghiệp hết sức, đòi mà cũng sợ vì lúc đó má nó là người Tàu dân buôn gánh bán bưng đồ lụn vụn lặt vặt còn ba tui đã là “thầy chú” (công chức) ai cũng có ý trọng nể).
Không biết rồi, số phận của con nhỏ mới có bằng tuổi tui, 6, 7 gì đó, mà đã biết bưng rổ bán hột sầu riêng đó đó ra sao"
Viết tới đây tui thấy buồn quá, muốn khóc.

Cách biệt quê nhà đã bao năm
Nhắc kỷ niệm xưa vẫn chạnh lòng
Ngó màu hoa chuối tuôn niềm nhớ
Rót giọt u hoài chuyện xa xăm
(Ngọc Anh )
Trương Ngọc Bảo Xuân
(Trích trong cuốn Phố Ảo Tình Chân)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.