Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Mỗi Tuần Một Chuyện Của Vợ Tôi: Chuyện Chúng Mình

28/08/200600:00:00(Xem: 1551)

 Tôi không hiểu sao những năm gần đây, mỗi lần nói chuyện với Vũ, chồng tôi, thì tôi hay nổi cáu gây gỗ với chàng. Người Mỹ thì thường nói rằng mỗi tháng khi đến cái gọi là "lady day" hay là PMS thì đàn bà hay gắt gỏng. Nhưng với tôi chẳng cứ PMS hay không PMS tôi vẫn gắt như thường.
Cứ nói với chàng vài ba câu là tôi sắp sửa nổi sùng kìm hãm không được. Chẳng hạn, cuối tuần tôi bảo chàng chở tôi đi thương xá một tí thì chàng gạt phăng đi. Đưa hết lý do nọ đến lý do kia đôi khi còn gắt lên: "Sao không bảo con nó chở đi, anh bận quá mà v.v..."
Tôi thì tôi có cái thú đi "shopping" dù chỉ đi chơi thôi (window shopping) mà phải có chồng cùng đi thì mới thú và tiện. Tiện nhất là khi gặp món gì mà mình thích (nhưng hơi tốn tiền) thì tôi có chàng để hội ý liền. Thế cho nên chàng né và càng né thì càng làm cho tôi bực mình... hết còn... dịu dàng với chàng nữa.
Bây giờ nghĩ lại lần đầu gặp Vũ tôi không khỏi tức cười và không hiểu tại sao tôi lại yêu chàng được. Cái lối tán gái của Vũ xỗ xàng, bạo chứ không màu mè như những chàng mà tôi đã gặp. Chiều thứ Bẩy đó tôi đang dạo trên hè phố Lê Lợi tính ghé mấy quán sách thì một chàng sinh viên Thủ Đức tiến lại phía tôi vồn vã:
- Kià Thanh! Em đi đâu mà có một mình thế này" Em khoẻ không" Gớm hồi này em đẹp hẳn ra chút xíu nữa thì anh không nhận ra được...
Tôi ngỡ ngàng nhưng vụt nghĩ ngay đến lời mấy con bạn đã gặp lối tán gái kiểu mới này. Tên tôi không phải là Thanh và tôi cũng không biết anh chàng này là ai nên đoán chừng đây là một chàng vừa mới chập chững "khoác chiến y" theo "nghiệp binh đao" và vừa mới học xong lần đầu bài "tứ khoái nhất mãn" (là đánh mau chiếm lẹ, mấy ông anh tôi thường nói thế) giờ đem ra áp dụng đây. Tôi liền kê bạo:
- Cái lối tán này không ăn khách đâu anh. Tên tôi đâu phải là Thanh và tôi cũng không phải là "em" của anh...
Anh chàng không chịu "quê một cục" mà lại còn đía thêm:
- Giời ơi, em không nhận ra anh thiệt sao" Vũ đây mà. Bạn học của anh Trí em đó. Anh có đến chơi nhà em mấy lần thăm anh Trí mà. Mấy năm rồi, hồi đó em còn nhỏ xíu à...
A! Anh chàng này lanh và lì thiệt, tự giới thiệu tên một cách khéo léo. Tôi thầm nhủ: hãy còn ắc ê trong quân trường mà đã tỏ ra lì lợm, tay này rồi ra cũng không vừa. Tôi có ông anh nào tên Trí đâu, anh chàng xạo tổ mẹ. Nhìn khuôn mặt kên kên của chàng thấy mà phát ghét tôi tàn bạo:
- Anh cứ nghĩ rằng đeo cặp an-pha trên vai như thế kia thì anh muốn nhận ai là "em" của anh cũng được à"
Mặt chàng thoáng nét biến đổi, chắc coi bộ khó chiếm được mục tiêu nên chàng xuống giọng:
- Cô tha lỗi. Có lẽ tôi lầm vì cô giống người tôi quen qúa. Để tạ lỗi xin được mời cô vào quán kem Phương Lan cho tôi được dịp tạ tội đã làm phiền cô, vui lòng chứ"
Ui cha! Chàng này gớm thật. Chàng đổi chiến thuật tấn công lúc nào cũng muốn thủ thắng. Nhưng đây chắc là đòn thí mạng vì khuôn mặt chàng biểu lộ nét hồi hộp đợi chờ sự quyết định của tôi khiến tôi chạnh lòng. Không hiểu sao tôi lại chạnh lòng. Có lẽ chàng là lính nên khiến tôi không nỡ tàn nhẫn, chứ một chàng "hippy" nào đó tôi đã nguýt một cái rồi tặng cho câu "bỏ đi Tám" chứ đâu thèm đối đáp. Tôi cười nhìn chàng:
- Cám ơn anh đã có hảo ý, nhưng tôi không ngồi lâu được đâu nhá.
Mặt chàng sáng rực nét reo vui, còn tôi thầm nghĩ: biết đâu đây sẽ là một cuộc phưu lưu thú vị. Thế rồi được voi đòi tiên, chàng xin địa chỉ để viết thư, tôi ầm ừ làm cao, chàng năn nỉ thiết tha tôi mới cho. Tôi cho địa chỉ nhưng không cho biết tên. Chàng thắc mắc:
-Cô không cho biết tên thì tôi viết thư cho ai"
-Anh biết rồi còn hỏi làm gì"
-Thế tên cô là Thanh thật à"
- Giấu đầu lòi đuôi xạo của anh ra rồi. Sao hồi nãy anh nói anh quen với anh Trí nào của tôi. Nhưng bây giờ anh chỉ biết tên tôi là Thanh cũng đủ rồi.
Nhìn chàng ngẩn tò te, tôi cười với nụ cười chiến thắng như cho chàng biết rằng tôi biết chàng xạo chứ không ngây thơ như chàng tưởng đâu.
Tưởng rằng đùa chút cho thoả tánh nghịch ngợm của tôi, không ngờ sau đó tôi đã không cưỡng lại được lòng mình, đã bằng lòng đi dạo phố với Vũ. Tuần nào có phép Vũ đều đón tôi ở đầu ngõ để đến quán kem Phương Lan. Đôi khi muốn thử thách lòng kiên nhẫn của Vũ tôi cố tình ra trễ hoặc ra đúng giờ nhưng đứng ở chỗ khuất để ngắm chàng nôn nóng như thế nào. Dần dần tôi thấy hình như mình cảm mến anh chàng này. Mấy con bạn cùng lớp bắt gặp kháo ngậu lên rằng tôi đã áp dụng câu"phi chuẩn úy bất thành phu phụ" nên có kép Thủ Đức rồi. Tôi cười trừ bảo: "Thời buổi này không cặp với Thủ Đức chẳng lẽ lại cặp với cánh gà".
Những ngày vui thấm thoát qua mau, và Vũ ra trường ra đơn vị lúc đó tôi nới thấy lòng mình xao xuyến và nhớ nhung. Trước khi ra đơn vị Vũ đã chính thức tỏ tình, tôi làm bộ thơ ngây: "Em không biết, anh đến hỏi bố em ấy".
Kỷ niệm khó quên giữa tôi và Vũ là cái vụ "chuyện chúng mình". Mỗi khi về thành phố, Vũ thường nhờ con em mang cho tôi một mẩu giấy nhỏ với mấy chữ: "Anh cần gặp em để bàn chuyện chúng mình". Nhưng khi gặp nhau Vũ ôm chặt lấy người tôi rồi những trận mưa hôn tới tấp, với vòng tay khao khát nhớ nhung quấn lấy tôi như sợ lãng phí từng giây từng phút. Bàn tay chàng như một con rắn tinh quái làm cho thân thể tôi đê mê tưởng chừng không có thể bảo vệ được thành trì cuối cùng của người con gái. Mỗi lần sắp sửa chìm vào đam mê tôi sực nghĩ đến khuôn mặt nghiêm khắc của bố và cơn giận dữ của mẹ tôi với cơn mưa roi vọt xuống thân thể tôi, tôi giật mình tỉnh giấc. Có lần tôi bảo Vũ:
- Lần nào về anh cũng bảo gặp anh để bàn chuyện chúng mình, mà em có thấy anh nói gì đến chuyện chúng mình đâu, chỉ thấy anh ôm ấp bóp muốn nát người em ra. Anh muốn gì thì cũng phải bàn "chuyện chúng mình" trước cho xong đi đã chứ rồi tha hồ mà... chứ cứ kéo dài như thế này thì chịu sao nổi anh.
Vũ cười ngỏn ngoẻn:
-Tại anh nhớ em quá mà. Anh chỉ sợ thời gian đi quá mau...
Hàng tuần tôi đều nhận được thư của Vũ, riết rồi quen đi tuần nào không có thư chàng tôi cảm thấy bâng khuâng thiếu thốn. Thư chàng viết từ rừng nên đầy nhung nhớ. Thư chàng dài và tha thiết như một bản tình ca. Đôi khi Vũ còn làm thơ nữa. Câu thơ mà tôi nhớt nhất là:

Áo em xanh biếc như bầu trời
Cho anh nhìn mãi mà chơi vơi
Rồi có khi nào trời xanh quá
Anh gọi tên em, gọi mãi thôi.

Khi có thư Vũ tôi không thể giữ được niềm vui cho riêng mình, tôi đem khoe với mấy đứa bạn thân trong lớp. Chúng kháo nhau rằng: Chàng của tôi tình quá, chắc đẹp trai hào hoa phong nhã lắm. Chính vì thế mà dù trở ngại như thế nào, mỗi lần Vũ về thành phố tôi cũng phải gặp chàng để chàng nói "chuyện chúng mình".
Cũng vì cứ đi nói "chuyện chúng mình" riết mà tôi bị đòn oan. Một lần Vũ về, tôi cáo ốm bỏ buổi học để đi chơi với chàng. Đi chơi tới tối mới về. Khi tôi về mẹ tôi hỏi đi đâu giờ này mới về" Tôi nói rằng xe bị nổ lốp lên phải dắt bộ đến chỗ sửa nên về trễ. Mẹ tôi giận dữ lấy cây củi phạng vào đầu tôi một cái thật lực đến chẩy máu ra. Bà cụ còn riếc ráy: "Mày đi với thằng nào đến giờ này mới về còn dối cha dối mẹ". Bà cụ tính phạng thêm cho mấy cái nữa may nhờ có mấy ông anh can không thì tôi ốm đòn. Bà cụ thét lên "Nó nói dối ở trường là ốm không đi học được để đi chơi với trai mà chúng bay còn bênh nó à"" Tôi ôm đầu máu khóc rấm rứt thầm nhớ đến Vũ. Thấy tôi thế này chàng có thương tôi không" Chàng có biết vì chàng mà tôi bị đòn không" Quái nhỉ! Làm sao mẹ mình biết mình cáo ốm với trường học" Khi ông anh cả ghé tai nói nhỏ tôi mới bật ngửa. Mấy con bạn thân cùng lớp nghe tôi bị bịnh bèn rủ nhau sau khi tan học ghé nhà thăm tôi mới ra cớ sự. Ôi tụi nó thương tôi mà hoá ra hại tôi. Bữa sau vào lớp với khuôn mặt không vui, mấy con bạn tíu tít hỏi thăm nào là mày ốm ra sao, khỏi chưa v.v. cứ ngậu xịa cả lên. Tôi bực mình bảo: "Tao đâu có ốm đau gì đâu. Chính tụi bay làm tao ốm... đòn đấy chứ". Khi rõ chuyện chúng cười bò lăn lộn rồi bảo thôi để chúng tạ lỗi bằng cách đến công khai hoá mối tình của tôi và Vũ với gia đình tôi. Để cho tôi tin tưởng rằng chúng có thể giúp được, một con bạn đứng khoanh tay nghiêm trang biểu diễn cách thưa chuyện với mẹ tôi như sau: "Thưa bác, chị ấy may mắn đã kiếm được kép tuy mới chuẩn uý sữa nhưng cũng còn hơn cháu kiếm cái cánh gà không ra. Sau này tre già măng mọc nó thành bà tá bà tướng mấy hồi, bác cũng hãnh diện có cô con gái ngoan". Chúng toá ra cười với nhau và còn kể ơn: "Để mày khỏi phải lén lút đi gặp chàng để bàn chuyện chúng mình".
Hơn 30 năm sau, cùng chàng nói "chuyện chúng mình" tôi đã sắp trởi thành bà nội bà ngoại non (junior). Còn Vũ cũng đã trở thành ông nội "non" khó tính và gắt như mắm. Những khi ấy tôi mát mẻ:
- Anh có muốn nói "chuyện chúng mình" bây giờ không"
Chàng biết tôi nói háy nên lại giở cái tánh xạo cố hữu ra làm bộ "né tránh địch" và di tản chiến thuật và "chọc" lại tôi: "Em có muốn đi chợ thì and chở đi chứ giữa ban ngày ban mặt như thế này mà "chuyện chúnh mình" sao tiện". Với cái giọng ngọt ngào giả tạo này còn khiến tôi lộn ruột thêm.

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.