Hôm nay,  

Từ Tự Thán Đến Tự Khai, Tự Thú

6/30/200600:00:00(View: 2450)

Lời người viết: Không tính những ngoại lệ, thì chẳng bí mật nào mãi mãi là bí mật, cũng như chẳng ai biết trước được ngày mình chết. Và trước khi nằm xuống, hầu như mọi người đều muốn trút bỏ tất cả những ưu tư chất chứa trong lòng khi có dịp,

Tôi cũng thế. Nhân đọc được những bài nhận xét về đề thi Việt văn của kỳ thi tú tài năm 2005 do một số thầy cô giáo người Việt ở Nam Úc chọn lựa, tôi quyết định nói ra điều bí mật đã giữ kín 13 năm nay, với hy vọng những người quen biết không còn nhìn tôi bằng cặp mắt e dè và trước khi nhắm mắt lòng mình sẽ cảm thấy nhẹ nhõm.

Đây chỉ là sự chọn lựa của cá nhân tôi. Có thể ai đó có sự chọn lựa khác, tôi tuyệt đối không phê phán, bởi mỗi người trong chúng ta có những suy nghĩ khác nhau. Có điều, những gì tôi trình bày là sự thật. Chỉ nơi chốn, tên tuổi và diễn tiến sự việc thì vì lý do an ninh của bản thân cũng như những người liên hệ (trong nước và ở đây), nên tôi không tiện chi tiết ra được, mong người đọc thông cảm.

Khi trình bày như thế, không hẳn là tôi giấu được chính quyền CSVN. Chuyện đó không quan ngaị, vì tôi chỉ trở về thăm lại VN khi "nay mai chế độ ấy đã trôi vào quá khứ".

T. V. Trần

*

Xin tóm lược lý lịch bản thân:

Năm 54 ba tôi đi Bắc tập kết. Hồi ấy tôi được 4 tuổi và em gái tôi mới lên hai. Mẹ tôi ở vậy nuôi con, không bước thêm bước nữa, nhưng ít khi nhắc tới chồng nên trong anh em chúng tôi không có được những hình ảnh của người cha. Dù vậy, sau tháng Tư năm 75 chúng tôi vẫn mong có sự gặp gỡ.

Chờ mãi đến tháng 7 năm ấy gia đình tôi mới được báo tin là ba tôi đã mất hồi năm 62, ở một nông trường nào đó ngoài Bắc. Thế là ba tôi không chết trận để thành liệt sĩ, chúng tôi cũng được xếp vào diện gia đình có cán bộ tập kết. Mẹ tôi vẫn giữ được sạp vải nhỏ ngoài chợ. Tôi được chuyển từ trường trung học X về trường Y gần nhà, tiếp tục được đi dạy học. Em tôi được một chân thư ký ở một hợp tác xã thêu ren, mặc dù có chồng đang đi "học tập cải tạo".

Cuộc sống lúc nầy có hơi chật vật hơn những ngày trước 75, nhưng tôi không lấy thế làm buồn, bởi tôi tin tưởng vào Đảng, rằng sau chiến tranh đất nước nào cũng thế. Tôi cố gắng khắc phục với hoàn cảnh, phấn đấu trong công việc, bằng tất cả tấm lòng của một nhà giáo, một người dân dưới chế độ mới.

Tôi giải thích và khuyên mẹ chia sẻ căn nhà khá rộng của mình cho gia đình ông hiệu trưởng trường tôi từ Bắc vào. Điều nầy có gặp khó khăn với mẹ và em gái tôi lúc đầu, nhưng cuối cùng cũng êm xuôi với lời hứa của ông ta là sẽ tích cực liên hệ những người quen biết để chồng của em tôi được về sớm.

Lời hứa ấy đã thành sự thật. Em rể tôi (cấp bậc trung uý Bộ binh) đã được tha về với đủ thứ bệnh chỉ sau hơn 3 năm "học tập cải tạo". Hôm ấy ông hiệu trưởng sang chung vui và cho biết, "tôi phải kiên trì, gay go lắm trên mới khoan hồng cho chú ấy đấy!"

Năm 85 tôi là đoàn viên đoàn thanh niên CS của phân bộ trường tôi đang dạy. Ông hiệu trưởng đương nhiệm được (hay bị) điều đi nơi khác, một anh hiệu trưởng trẻ từ Bắc vào thay. Nửa căn nhà "chia sẻ" của tôi bây giờ được sang tay cho gia đình anh công an huyện, cũng từ Bắc vào làm chủ với đầy đủ giấy tờ chủ quyền. Số nhà 312 của tôi bây giờ thành 2 số, 312A và 312B. Chúng tôi bắt đầu đánh dấu hỏi, nhưng chẳng dám nói ra, bởi lâu lâu chạm mặt nhau, qua hỏi han qua quít anh công an nầy đã xa gần, "gia đình ta thế mà lại bị liên hệ ngụy quân, ngụy quyền, tiếc nhỉ!"

Đầu niên học 91 đang dạy môn Sinh Hóa, tôi được phân công sang dạy môn Văn. Tôi ngạc nhiên lắm nhưng không tìm ra nguyên do, bởi có hỏi thì anh hiệu trưởng cũng chỉ cho hay, "trên sắp xếp như thế, anh cứ yên tâm công tác. Kiểm tra cẩn thận những từ của chế độ cũ một tí là ổn ngay."

Một tí ấy của anh ta là chuyện lớn đối với tôi trong việc giữ mồm giữ mép chữ nghĩa quen thuộc. Tôi đã thành công ở khâu nầy. Cuối niên học năm ấy tôi được bầu là giáo viên gương mẫu (có lẽ nhờ thấm nhuần chữ nghĩa mới của Đảng ta). Nhưng cũng cuối năm ấy đại họa ụp lên đầu anh em chúng tôi: Mẹ tôi qua đời đột ngột vì bệnh cao áp. Thật ra mẹ tôi không chết vì ngã té hay lên cơn. Anh em tôi biết mẹ tôi chết chỉ vì xúc kích, mất nửa căn nhà, uất quá mà không nói được.

Một hôm giữa năm 92, anh hiệu trưởng gọi tôi lên văn phòng làm việc. Anh ta cho hay, "Trên sắp xếp cho anh đi Úc bồi dưỡng nghiệp vụ một năm đấy, thích không""

Tôi mừng quá đi thôi, trả lời, "cảm ơn anh, thích chứ! Nhưng sao tôi lại được ưu tiên như vậy"" Anh ta cười cười, "không ưu tiên cho anh thì cho ai nhỉ" Anh này lạ thật! Con của gia đình cách mạng này, hồ sơ lý lịch tốt này, giáo viên tiên tiến này, phấn đấu và giữ lập trường tốt này, có khả năng ngoại ngữ này... nhưng cũng còn một vài điểm tôi phải làm việc thêm với anh." Ngưng một lát, anh tiếp, "Nhưng chả cần thiết phải ở đây, chiều ta đến quán cà phê Z nói chuyện đạt hơn. Nhé!"

Đúng giờ hẹn, tôi đến quán Z làm việc với anh hiệu trưởng. Vòng đầu anh chi li về những phụ cấp của Nhà nước ta và những gì có được khi đến Úc. Vòng hai là cảm tình riêng cũng như những vất vả, gay go cho anh trong việc đề bạt tôi. Vòng ba, không ngại ngùng, anh cho biết: "Bộ phận bố trí cán bộ đi công tác nước ngoài ra giá mười cây đấy!"

Tôi vỡ lẽ. Phân trần rằng không lo nổi, tôi từ chối và cảm ơn lòng tốt của anh ta. Trước khi chia tay, anh lại nói, "qua liên hệ chúng bảo thế thôi chứ tuỳ khả năng từng người. Tôi nghĩ là ta có thể làm việc lại với họ được. Anh yên chí, gặp các anh ấy tôi sẽ nói hộ anh."

Tôi nghe nhưng để ngoài tai vì không mấy hy vọng, chỉ cảm ơn và đứng dậy ra về.

Hai hôm sau, không hẹn trước, anh đến gặp tôi tại nhà. Bắt tay chúc mừng tôi, anh nói, "Trên sáng suốt và ưu tiên cho con em gia đình cách mạng lắm anh ạ. Người ta là thế, nhưng trường hợp anh thì chỉ trà nước cho có lệ thôi. Thế mới phải chứ... cứ thế đi nhé! "

Anh ta về rồi, tôi đem giá "chỉ trà nước" nầy nói lại cho vợ chồng em gái tôi hay. Cả hai đứa không suy nghĩ lâu, đồng ý, "tụi em sẽ chạy '3 cây trà nước' ấy cho anh. Kể như một chuyến đi nước ngoài. Anh đi cho người ta biết ngay đi kẻo trễ. Có thể lúc tụi em hoàn tất hồ sơ HO thì anh đã về, tụi em khỏi phải rắc rối khâu nhà đất."

Năm hôm sau tôi nộp "cho trên" 3 cây vàng qua tay ông hiệu trưởng và chờ đợi. Một tháng trước khi lên đường, tôi được gọi tới Sở Giáo Dục và Đào Tạo bổ túc hồ sơ. Ở đây cho hay là tôi vẫn được đi bồi dưỡng nghiệp vụ với giá hời như thế, nhưng với một công tác đi kèm. Chẳng cần hỏi thêm nhiều, tôi nhận công tác.

Tôi và 9 người nữa (7 nam, 2 nữ) đến Adelaide, tiểu bang Nam Úc đầu tháng 2 năm 1993. Khóa học được tổ chức tại trường A. Phụ trách lớp nầy là một giáo viên nữ (sang Úc theo diện đoàn tụ) và một giáo viên nam (vượt biên). Liên hệ thường xuyên với chúng tôi là một giáo viên còn trẻ (tiếng Việt chưa đạt lắm). Mỗi tuần chúng tôi chỉ ngồi lớp 2 buổi, thời giờ còn lại là những gặp gỡ một số giáo viên người Việt và người Úc đang công tác ở các trường có dạy ngôn ngữ Việt. Trọng tâm của những buổi tiếp xúc chỉ xoáy vào các điểm: Những đổi mới của Nhà nước ta; Tình quê hương dân tộc đối với lớp trẻ ở nước ngoài; Những kinh nghiệm bản thân trong nghề nghiệp, Hàng ngũ giáo chức với bổn phận xây dựng đất nước sau chiến tranh; Những bổ sung trong ngôn ngữ Việt v.v... Có thể khẳng định, tôi là người tích cực trong những buổi tiếp xúc nầy.

Cuối tháng 10 năm 93, hai cán bộ giáo dục trong nước sang Úc dưới dạng trao đổi văn hóa. Một ưu tiên thật bất ngờ nữa đến với tôi. Các ông ấy cho tôi hay: "Trên đã bố trí cho anh ở lại Úc tiếp tục công tác với tư cách tạm trú. Hộ chiếu gia hạn từng 6 tháng một. Tuyệt đối giữ kín việc nầy cho đến khi về nước..."

Thưa tất cả người Việt ở Úc,

Tôi chấp hành nghiêm chỉnh lời dặn "tuyệt đối giữ kín" ấy. Mười ba năm rồi tôi chưa thổ lộ với ai chuyện nầy, ngoại trừ vợ tôi hiện tại. Nhưng, tôi đã không còn nghiêm chỉnh "tiếp tục công tác" cho chế độ ấy nữa kể từ tháng 9 năm 96.

Đấy là những sơ lược về bản thân của tôi sau năm 75. Sở dĩ tôi không chi tiết nhiều những năm từ 92 đến 96, bởi tôi nghĩ là chưa cần, người đọc có thể hiểu thêm sau nầy, vì như tôi đã thưa, chẳng bí mật nào mãi mãi là bí mật. Điều cần thiết hôm nay là tôi muốn tự thú với cộng đồng người Việt hải ngoại ở Úc, công tác kín tôi đã nhận trước khi được sang Úc bồi dưỡng nghiệp vụ là: "Tạo liên hệ mật thiết với những giáo viên Việt kiều đang phụ trách môn tiếng Việt tại các trường bản địa để lập đầu cầu cho cán bộ ta dễ dàng sang công tác sau nầy."

Đến đây có người sẽ thắc mắc, tại sao tôi lại có sự thay đổi như thế"

Thưa, rất dễ hiểu: Gần 30 năm nín thở để qua sông, chẳng ai điên đến độ chui trở lại xuống sông để phải tiếp tục nín thở! Hơn nữa lúc ấy gia đình vợ chồng em gái tôi đã đi Mỹ và nửa căn nhà còn lại để đặt bàn thờ mẹ tôi cũng mất luôn. Ngoài ra, một động lực khác đã dẫn tôi đến quyết định dứt khoát, là khoảng đầu năm 96 tôi đọc được những lời Tự Bạch của Vũ Thư Hiên (trong hồi ký Đêm Giữa Ban Ngày). Tự Bạch (của một người hiện còn sống, có trình độ nhận xét cao, từng là đảng viên nòng cốt của đảng CS, hưởng đầy đủ bổng lộc của chế độ... rồi cũng bị tù đày 9 năm chỉ vì có tư tưởng thân Nga) ấy đã cho tôi biết thêm những gì tôi không thể biết. Tôi xin dẫn ra đây một ít đoạn chính, dành cho những ai chưa có dịp đọc qua, hoặc đã đọc qua rồi nhưng vì những lợi nhỏ hay những chiếc bánh vẽ của CSVN mà quên đi.

Vũ Thư Hiên đã thổ lộ: "Trong chín năm tù tôi chỉ làm được một việc có ích cho bản thân và cho những người mà tôi thương yêu, là giã từ được ảo ảnh về một chủ nghĩa Cộng sản được tô vẽ như là thiên đường dưới thế.

Sự nhìn lại đời mình cũng như sự quan sát số phận của đồng bào trong những nhà tù tôi đi qua đã mang lại cho tôi cái nhìn tỉnh táo về một thể chế xã hội, trong đó con người dù muốn dù không đều đánh mất mình".

Nhận xét nầy tôi hoàn toàn đồng ý với ông Vũ Thư Hiên. Sống dưới chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa, tôi đã thấy tôi không còn là tôi, một nhà giáo đúng nghĩa. Gần hai mươi năm (tính đến lúc tôi rời VN) từ khi chấm dứt chiến tranh, Cộng sản vẫn cai trị nhân dân bằng thứ luật tùy tiện của Đảng. Về kinh tế thì từ nông thôn đến thành thị, những gia đình không thuộc diện ưu tiên của Nhà nước hay không có thân nhân ở nước ngoài giúp đỡ, vẫn chịu cảnh khó khăn, thiếu thốn. Thậm chí có nhiều gia đình bị nghèo đói hơn cả lúc còn chiến tranh.

Còn cởi mở" Thưa không đâu. Mấy mươi năm sống trong chế độ, làm việc với họ nhiều, tôi hiểu. Thế giới có thể đổi thay từng ngày, nhưng muôn đời giống gà không thể hóa thành chim để bay xa được. Sau một thời gian dài từ bóp cổ đến le lưỡi rồi nới lỏng tay, nhiều người tưởng rằng chế độ đã cho nhân dân ta tự do. Thật sự thì không phải như vậy. Cho đến bây giờ ở VN chỉ có một số tự do đúng nghĩa: Việt kiều hải ngoại tự do gởi tiền về nước, người dân trong nước tự do cong lưng làm ra tiền và cán bộ CS từ cấp nhỏ đến cấp lớn tự do tham nhũng! Những tuyên truyền bịp bợm, bắt bớ, tù đày, đàn áp, vẫn không giảm thiểu so với thời Nam, Bắc còn chia đôi, thời ông Vũ Thư Hiên còn là đảng viên của đảng cộng sản.

Vậy xin đừng cho rằng những gì ông Vũ Thư Hiên nói ra cách đây 40 năm chỉ là chuyện quá khứ, rồi bỏ qua. Vì như ông đã suy nghĩ: "Quá khứ sẽ chẳng có ích cho ai bởi sự hồi tưởng đơn thuần. Nhưng quá khứ có ích khi con người lấy nó để làm cái suy gẫm, rút ra từ trong lòng sự kiện của nó bài học cho tương lai. Tôi không lên án một xã hội nay mai sẽ trôi vào quá khứ. Tôi không dám đặt cho mình mục đích buộc tội, vì lịch sử thường có sự lặp lại. Ở đây tôi chỉ muốn gióng lên hồi chuông cảnh báo.

Tôi cũng không thể đóng vai người buộc tội được bởi xã hội mà tôi sống, tôi không đơn thuần là nạn nhân. Về mặt nào đó, trong chừng mực nào đó, tôi còn là thủ phạm. Tôi viết vì không thể không nói lên tiếng nói của mình. Tôi quan niệm kẻ không dám nói 'không' trước tội ác là kẻ đồng lõa với tội ác"

Cả một cuốn sách gần 800 trang, ông Vũ Thư Hiên đã trình bày tất cả sự thật về những xấu xa, nghịch lý, vô nhân đạo không thể tưởng tượng nổi, trong chế độ mà ông và thân phụ ông đã một thời phục vụ. Rồi thay cho những lời cuối, ông đã thành thật: "Xin hãy coi đây là lời sám hối trước đồng bào của cha tôi (Vũ Đình Huỳnh, cựu vụ trưởng Vụ Tân Lễ, bí thư của ông Hồ Chí Minh từ những ngày đầu kháng chiến) nay đã không còn. Nó được thực hiện theo lời trăn trối của Người." Tác giả (Vũ Thư Hiên).

Thưa tất cả người Việt hải ngoại ở Úc,

Do đồng ý với ông Vũ Thư Hiên, im lặng là đồng lõa, nên tôi đã có những tự khai và tự thú hôm nay. Và cũng như cụ Vũ Đình Huỳnh, xin người đọc coi đây là lời sám hối của tôi về những gì tôi đã tiếp tay với chế độ ấy trong thời gian hơn 20 năm nín thở để qua sông.

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Paris by Night hân hạnh kính mời quý khán thính giả tham dự hai buổi văn nghệ sẽ diễn ra vào lúc 2:00 chiều và 7:30 tối Chủ Nhật 1 tháng 2 năm 2026 với chủ đề “O Sen Ngọc Mai – Từ Giọng Hát Em” tại rạp Pechanga Theater bên trong Pechanga Resort Casino. Trong những năm tháng gần đây, những tài năng nghệ thuật ở Việt Nam, nhất là trong lãnh vực âm nhạc, mau chóng nổi bật trong văn nghệ đại chúng. Người yêu nhạc đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác trước sự xuất hiện của rất nhiều khuôn mặt trẻ đẹp và xuất sắc trong việc trình bày và diễn tả những âm điệu cổ điển lẫn tân thời khiến người nghe không khỏi cảm thấy như được nhìn thấy sự kết nối liên tục của dòng nhạc một thời với khuynh hướng đổi mới sinh động hơn của ngày nay. Khán giả sành điệu cũng kỳ vọng được thưởng thức những ca khúc, những khuôn mặt, giọng ca thực sự có thể tiếp nối thế hệ đi trước để thổi lửa vào nền âm nhạc Việt Nam trong cũng như ngoài nước
Mùa lễ là khoảng thời gian của truyền thống, gia đình và những bữa ăn ấm áp. Với tôi, một đầu bếp, nấu ăn luôn là cách ý nghĩa nhất để thể hiện tình yêu. Nhưng thú thật mà nói, chúng ta thường mua quá nhiều, nấu quá nhiều và tạo ra nhiều rác hơn bình thường. Năm nay, tôi muốn truyền cảm hứng cho một cách làm khác.
Sky River Casino mở màn năm 2026 với Thử Thách Két Sắt Tiền Mặt $1,000,000, một chương trình khuyến mãi kéo dài tám tuần diễn ra mỗi thứ Bảy từ ngày 03 tháng 01 đến ngày 28 tháng 02, mang đến cơ hội trúng thưởng lên tới $100,000 tiền mặt trong một lần xổ số. Sòng bài cũng sẽ chào mừng tết Nguyên đán với màn biểu diễn múa lân truyền thống vào Chủ nhật, ngày 15 tháng 02, cùng thực đơn đặc biệt tám món độc quyền tại Dragon Beaux với các món ăn mừng truyền thống đặc trưng cho ngày lễ.
Tổ Đình Chùa Huệ Quang do Hòa Thượng Thích Minh Mẫn khai sơn, viện chủ đã long trọng tổ chức Lễ Hiệp Kỵ, Lịch Đại Tổ Sư và họp mặt Chư Tôn Đức Tăng Ni, buổi lễ diễn ra vào lúc 10 giờ sáng Thứ Năm ngày 25 tháng 12 năm 2025. Chứng minh tham dự buổi lễ khoảng 250 chư tôn Giáo Phẩm, Chư Tôn Đức Tăng, Chư Tôn Đức Ni và rất đông đồng hương Phật tử. Chư Tôn Đức chứng minh có quý Trưởng Lão: Hòa Thượng Thích Phước Thuận, HT. Thích Minh Tuyên, HT. Thích Thiện Long, HT. Thích Minh Mẫn, HT. Thích Viên Lý, HT. Thích Giác Ngôn, HT. Thích Minh Trí, HT. Thích Thông Hải, HT. Thích Quảng Mẫn, HT. Thích Tâm Thành… cùng chư Thượng Tọa Đại Đức Tăng, quý Ni Trưởng, Ni Sư cùng chư tôn đức Ni.
Sky River Casino chào đón năm 2026 với chương trình mừng Giao Thừa theo chủ đề “Lửa & Băng” vào thứ Tư, ngày 31 tháng 12, bao gồm các tiết mục biểu diễn xiếc, DJ trực tiếp, và nhiều điểm chụp ảnh đầy sắc màu miễn phí khắp khuôn viên sòng bài. Sự kiện này đồng thời bổ sung cho chuỗi khuyến mãi mùa lễ trị giá $450,000 đang diễn ra, bao gồm Chương Trình Biếu Tặng Xe BMW Chỉ Cho Bài Bàn $200,000 và Chương Trình Ghép Tương Ứng Tiền Mặt Mùa Lễ $250,000 kéo dài đến cuối tháng 12.
Pechanga Resort Casino hân hạnh giới thiệu Đêm Nhạc "Best Wishes 2026" vào thứ Bảy, ngày 28 tháng 02 năm 2026, tại Trung Tâm Sự Kiện Pechanga Summit. Siêu sao nhạc pop tiếng Quảng Đông của Hồng Kông Lý Khắc Cần cùng Hồng Trác Lập và Thẩm Chấn Hiên sẽ chào đón Tết Nguyên Đán với những ca khúc kinh điển bất hủ.
Kỳ nghỉ lễ có thể là thời gian vui vẻ nhất trong năm, nhưng cũng tiềm ẩn những rủi ro nghiêm trọng về an toàn. Mỗi năm, có hơn 1,100 vụ cháy nhà bắt nguồn từ đồ trang trí ngày lễ. Và không chỉ dừng lại ở đó — khoảng 4,000 vụ tai nạn có liên quan đến dây nối dài, từ nguy cơ vấp ngã đến bỏng vì điện và giật điện. Kỳ nghỉ lễ là thời gian đặc biệt để tận hưởng khoảng thời gian bên cạnh người thân, chứ không phải để nằm viện vì bị thương. Hãy giúp gia đình quý vị tận hưởng mùa lễ trọn vẹn hơn bằng cách làm theo các lời khuyên an toàn dưới đây.
Theo tin tức từ tu viện Lộc Uyển, một trường trung tiểu học tư thục mang tên Thích Nhất Hạnh School of Interbeing sắp mở cửa tại vùng Escondido Nam California. Mục đích của trường là không chỉ giảng dạy kiến thức phổ thông như các trường khác, mà còn chú ý hướng dẫn đời sống tinh thần; để các em học sinh sau này có thể vừa thành công trong nghề nghiệp, vừa có khả năng chế tác hạnh phúc cho chính mình, cho gia đình và cho cộng đồng xã hội.
Khoảng gần 80 người đã tới tham dự Lễ Cầu Siêu cho cố Thiếu Tá Trần Thụy Ly (Cò Ly) tại chùa Di Đà, Annandale, VA trong ngày 21/12/2025 vừa qua. Hiện diện bao gồm đại diện của hầu hết các Quân Binh Chủng VNCH, Hội Nữ Quân Nhân, Hội Cảnh Sát Quốc Gia, các cơ quan báo chí, truyền hình và một số đồng hương trong vùng.
Vào dịp lễ cuối năm, Thành phố sẽ điều chỉnh lịch mở cửa phục vụ tại một vài địa điểm trong Thành phố từ ngày Thứ Năm, 25 Tháng 12, 2025 cho đến hết ngày Thứ Năm, 1 Tháng Giêng, 2026. Tòa Thị Chính (City hall) Garden Grove Tòa Thị Chính Thành Phố Garden Grove sẽ đóng cửa từ Thứ Năm, ngày 25 Tháng 12, 2025, đến Thứ Năm, ngày 1 Tháng Giêng, 2026. Các Trung Tâm Tài Nguyên Phục Vụ Cộng Đồng Trung Tâm Họp Cộng Đồng Garden Grove, Trung Tâm Phục Vụ Người Cao Niên H. Louis Lake và Trung Tâm Gia Đình Magnolia Park sẽ đóng cửa từ Thứ Tư, ngày 24 Tháng 12, 2025, đến Thứ Năm, ngày 1 Tháng Giêng, 2026.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.