Hôm nay,  

Mút Chỉ Đường Tà…

08/04/200000:00:00(Xem: 6243)
Có anh chàng kia mồ côi từ tấm bé, được dì đem về lo cho cái mặc miếng ăn. Một hôm nghe bạn bè rủ rê đi canh me lên tàu vượt biển, rồi nhờ ơn phụ mẫu độ trì sao hổng biết, chẳng những hổng tốn tiền lại đến đảo bình yên.

Mà theo lẽ thường tình hễ thiếu cái gì người ta chạy đi tìm cái đó. Tỉ như thiếu đường thì chỉ thích cái ngọt mà thôi. Thiếu kẻ thứ tư phải đôn đáo truy cho được người điều binh khiển tướng. Thiếu mồi phải tự mình biến chế ra, hoặc giả biết nơi nào đang sẵn liền nhào dzô kiếm chác. Chuyện vui chơi còn cuống lên như thế huống chi thiếu cả mối tình thâm nghĩa nặng, thiếu hẳn sự nồng nàn ấm cúng tận bên trong. Vì vậy, khi mọi thủ tục hành chánh đã xong, nơi ăn chốn ở ngon lành đâu vô đó, thì lúc í nhu cầu tình cảm lại càng thôi thúc réo gọi hơn. Mà nói hổng phải chứ ở đảo thời giờ thênh thang ghê lắm. Không gặp phái đoàn thì chỉ còn để ý nhận thư, thành ra đã trống vắng lại càng thêm tẻ lạnh, bèn tự nhủ lấy thân:

- Từ ngày nhỏ híu đến nay ta luôn thiếu thốn tình thương của... đồng loại, may nhờ có dì nên tìm được an ủi buổi đầu tay, rồi hôm nay lạc lõng nơi đây bỗng nghe lòng hiu quạnh, bỗng thấy tâm hồn dằn vặt nỗi cô đơn. Nhất là phải tận mắt chứng kiến sự đùm bọc lẫn nhau giữa cha con, chồng vợ, rồi trong nỗi muộn phiền to lớn đó, chợt hoảng hốt hỏi rằng: Sao ta không nhân thời gian rãnh rỗi đi tìm chút nương tựa ở tâm linh" Chứ bỏ trống thế ni thiệt là uổng phí. Có điều trăm người trăm hoàn cảnh khác nhau. Ta đã tứ cố vô thân thì cũng chỉ nên trao gửi tình cảm với người... thiếu cha vắng mẹ, hoặc giả đến đất này chỉ có mỗi mình ên, chứ nhào dzô chỗ vuông tròn chỉ tổ lòng thêm hổ thẹn. Tốt nhất là phải tìm cho được người đáng tuổi chị ta. Vừa hưởng thêm tình mẫu tử nhiều năm đang thiếu. Vừa dễ dàng tâm sự nọ kia. Chứ tội vạ gì chọn mấy bà muối nhiều hơn tiêu thì cuộc đời chỉ có màn đêm u tối, rồi biết đến bao giờ mới sáng sủa được đây!

Mà ở đảo đứt đâu thì nối, tối đâu thì nằm. Chứ có gì bền vững đâu! Thành ra tiếng là lựa chọn nhưng cũng có đôi phần thoải mái. Lại nữa, đồng thanh tương ứng đồng bệnh tương lân. Mình muốn tìm người chị đặng tựa nương trong tháng ngày xa xứ thì thiên hạ cũng muốn có người lên ngàn kiếm củi, hái rau. Chứ thân gái dặm trường làm sao mần cho xiết được, nên sau một thời gian lội bộ mịt mù sương khói, cuối cùng nụ cười cũng trọn vẹn nở trên môi - là hai tâm hồn đơn chiếc bỗng phủ chụp lấy đời nhau mà nương tựa - rồi thời gian cứ trôi cho đến ngày nhờ thằng bạn qua trước làm bảo lãnh cho mau, chứ chẳng có diện ưu tiên thì chỉ lo đến ngày đăng quang làm chúa đảo. Thế là bịn rịn chia tay. Là không biết bao giờ gặp lại, dù đã hứa ngàn lần, đến Úc rồi em sẽ làm cho chị ngay! Mà nói hổng phải chứ kẻ ở mới nghe lòng hiu hắt, mới buồn thấy mẹ thấy cha! Còn người ra đi buồn tí híu rồi vui mừng hớn hở, bởi cả chân trời mở rộng đang đón chờ bàn chân khai phá, cọng thêm những lá thư từ xứ Kăng-ga-ru gởi qua, kể thôi bao nhiêu điều mới lạ. Tiền bạc ê hề chỉ là hổng có sức lụm mà thôi! Chừng đặt chân đến nước thứ ba mới cố lao đầu vào làm việc, nên mọi lời hứa hôm nào cứ tự nhiên trả lại cho mây trời gió núi, đã vậy còn nhắc nhở lấy thân:

- Phần ta đã thiếu thốn thì bây giờ phải đứng dậy vùng lên. Phải có của trong tay mới đền bù cho tháng ngày cơ cực, chứ ở xứ này lèng phèng thiên hạ có mà để mắt cho, rồi còn gom góp gởi cho dì đặng tỏ chút lòng hiếu thảo. Chứ mỗi người một nẻo thì biết đến chừng nào mới hội ngộ cùng nhau!
Và vòng quay cứ thế mà đi tới tới nên hổng có giờ cho thân thể nghỉ ngơi, bởi cứ tin: Ráng làm đi rồi đến già ngồi hưởng! Mà quên rằng: Đến già thì còn chi hứng thú! Bởi mọi việc quanh mình hổng còn bốc lửa như xưa. Đã vậy đi chút xíu bỗng chồn chân mõi gối, nên hương vị cuộc đời có khác gì... như cánh vạc bay! Khổ một nỗi càng ham làm thì con tim càng héo úa, bởi giờ đâu nữa mà tìm hiểu nọ kia, nên sớm hôm vẫn sống đời trơ trụi. Vẫn thấy lòng nhạt thếch nhạt thơ...
Chí đến một ngày... Trời kêu ai nấy dạ, nên tình cờ gặp lại chị ở đất Cáp-ra. Thế là tình củ nghĩa xưa bỗng hừng hực trong hai tâm hồn cô quạnh, và chuyện tụ về chẳng có gì đáng nói, bởi nào giờ ta đã từng san sẻ cùng nhau. Mà cha ông mình coi vậy nói còn thiêng dữ lắm: Người dưng khác họ chẳng nọ thời kia, huống chi cục rơm để gần lửa lâu ngày mần răng mà hổng bén" Thế là từ tình chị tiến sang tình... vợ dễ như lật bàn tay. Như dzô tiệm ăn dzớt dĩa cơm bì sườn chả. Vậy mà lâu nay thiên hạ dọa già dọa non ghê quá: Nào là cầu nguyện một lần trước khi vượt đại dương, nhưng phải cầu cả chục lần khi quyết dịnh kết hôn với người trong mộng, nên trong lòng hãi sợ không làm kể xiết. Chứ có dè... lại thoải mái hơn gặp phái đoàn phỏng vấn đi định cư! Mà ở đời có những chuyện không sao lường trước được. Tỉ như làm chị thì hổng mấy ăn thua. Chứ làm vợ quả có điều rắc rối. Bởi chị tuổi đã cao. Nhan sắc... trời cho không được mấy, nên ngại đi cùng bởi sợ người đâm thọc lôi thôi, thành thử có gì vui mình anh đi phó hội, thậm chí cháu nhỏ ra đời cũng hổng dám làm sinh nhật, thôi nôi. Đám giỗ đám ma chỉ mình anh côi cút. Phần chị ở nhà may thiếu điều mất cả... cảm giác luôn, nên nhân lúc nghỉ ngơi bèn thả hồn vui chơi đây đó:
- Người xưa có nói: Nhất gái hơn hai nhì trai hơn một. Vợ lớn tuổi hơn chồng là đã hết biết đó à nghen! Có điều mình lớn hơn ảnh tới... mấy cái hai nên coi mòi hổng khá, thành thử gặp lúc nào chỉ biết lúc ấy mà thôi, chứ trông mong lâu dài xem chừng hổng đặng! Bởi có lần đề cập đến chuyện làm hôn thú, ảnh hổng bằng lòng mà chỉ thích góp gạo thổi cơm chung, nên đứa nhỏ sinh ra đành mang họ mẹ. Mình vẫn biết tối lửa tắt đèn nhà ngói cũng như nhà tranh, nhưng lúc sáng lên thì... ngói tranh có nhiều phần khác biệt. Thôi thì đành mưa lúc nào mát mặt mình lúc đó, chứ có phải sắc nước hương trời mà đòi hỏi nọ kia, rồi khéo ra lại mang nhiều thất vọng....


Đến một ngày người hùng bỗng gặp đồng hương ở Sít-ni, lòng hớn ha hớn hở không làm sao nói được, bèn kéo nhau dzô quán cà phê đấu hót, cho thoả chí tang bồng cháy bỏng ở tâm can. Rồi sau một hồi ầu ơ đủ kiểu, người bạn mới nhìn vào mắt anh, mà nói:
- Cha ông mình thường hay dạy dỗ: Bán bà con xa mua láng giềng gần. Tao với mày chẳng phải ruột rà thân thích, nhưng gặp đây rồi chắc số phận đẩy đưa. Vậy sao không nối kết để mối thâm tình thêm bền chặt" Chẳng là tao qua đây một mình còn gia đình đang kẹt lại bên Việt nam, nên chuyện bảo lãnh không bao giờ tao nghĩ tới, bởi luật lệ bây giờ hổng mấy rộng rãi như xưa. Nay đứa em gái tao tuổi chừng hơn đôi tám, đẹp dịu đẹp dàng lại thùy mỵ nết na, riêng chuyện nấu ăn ngon hết ý không làm sao chê được. Nói thiệt với mày tao muốn nó qua đây cùng vui sống. Trước là khỏi thấy sự cô đơn. Sau nữa có chút tương lai cho đời thêm sáng sủa. Từ nãy đến giờ tao để ý - ngón tay áp út của mày trơn lủ trơn lu - thì hẳn mày đang phòng không chiếc bóng. Vậy nếu mày tin mình có duyên có phận thì chần chờ gì nữa mà chẳng chịu xáp dzô"
Người hùng nghe qua như nở từng khúc ruột. Như có giòng nước ngọt chảy ào ào đến dạ đến gan. Mèn đét ơi! Chuyện trăm năm cú nào cũng thuận buồm xuôi gió, cũng ngon lành quá cỡ thế ni. Thiệt là duyên số se ai người nấy hưởng. Chứ làm gì ép buộc được ai. Có điều... bán chính thức thì vợ con ta chình ình ra đó. Có sấp nhỏ để bồng nhưng vẫn thấy hụt hẫng làm sao. Khổ một nỗi hai đứa đang vui mà nói thật chắc mất lòng dữ lắm, chi bằng khỏi phải buồn thì... dấu mẹ nó luôn! Chứ thiên hạ không thành thật thiếu chi mà vẫn sống hùng sống mạnh. Và trong lúc đang ngàn lần suy tính, chợt tiếng của người làng như mật rót vào tai:
- Tất cả phí tổn giấy tờ mày để đó tao lo. Còn chuyện trăm năm mới là đại sự. Mà giả như qua được đến đây rồi hổng hạp thì cũng chẳng sao. Tao sẽ hoàn lại tiền máy bay, xe nước. Coi như mày phát tâm làm phước đặng tích đức cho mai sau. Chẳng hay ý mày thế nào"
Thôi thì đời người được mấy gang tay. Có dịp vui chơi tại sao lại không xài cho thoả" Mà nói thiệt chứ cái gì mới là hấp dẫn thấy ông bà ông vãi luôn, huống chi cả cô vợ tuổi đang chừng đôi tám. Vả lại, tiền bạc có người bao dàn hết trọi hết trơn, dù mơ ngủ cũng chẳng bao giờ tin được. Nói dại lỡ chần chờ người ta đổi ý, rồi đi tìm mối khác mới là chết rục cả tâm can, mới hổng biết đến bao lâu Trời cao ngó lại" Mà hổng chừng hồi nhỏ đẻ bọc điều mình hông để ý, nên bây giờ cờ mới chạy tới lia chia, thì tội chi hổng phất cho đời biết mặt" Thế là ào vội về lên giọng thở than:
- Dì đã lớn tuổi rồi thêm bệnh hoạn tùm lum, thành ra có tốn kém bao nhiêu cũng phải cố về thăm một chuyến. Chứ lỡ dì... đi rồi chỉ còn gặp cái mộ mà thôi, thì lúc í sao tỏ được cái tâm cho dì thấy rõ" Vả lại, dì thay mặt mẹ nuôi dưỡng từ hồi còn tấm bé, thì công khó của dì cũng nặng cỡ biển trời chứ chẳng phải chuyện chơi...
Rồi mọi chuyện xuôi rót một lèo. Trước là thăm dì cho trọn tình hiếu nghĩa, sau đến nhà vợ coi hạp nhãn hay không" Mà trời xui đất khiến sao không biết mới chạm mặt là hồn phi phách tán. Là vía chẳng còn nên ngẩn ngẩn ngơ ngơ. Chừng tỉnh ra mới cả tin: Kiếp trước đã thành duyên giai ngẫu, nên đụng cái ào là dính thấy mụ nội luôn! Vậy là ba chân bốn cẳng chạy đi lo đoàn tụ, lo đến ngày hội ngộ ở xứ thần tiên. Đã vậy dì còn nói vô thêm nữa, bởi đâu biết: Thằng cháu mình đã có sấp nhỏ bồng tay, nên cứ tự nhiên chỉ đường cho hươu chạy:
- Cháu ở xứ người mà đến nay vẫn sống đời đơn lẽ, khiến dì rất đỗi ngạc nhiên. Chớ dì nghe nói ở bển người ta yêu nhau ào ào như điện xẹt. Chứ có ngờ đâu cháu vì chữ hiếu mà hy sinh đến cùng trời cuối đất, khiến nước mắt dì tuôn đổ khó cầm lại quá mày ơi! Tấm lòng của cháu dì nay đã rõ, nhưng cháu không thể vì dì mà tiếp tục... một bóng ở trời xa, nên sẵn trớn có cháu ở đây thôi thì làm luôn cho nó tiện. Người ta tuy chẳng phải con nhà danh giá, nhưng cũng thuộc hạng sáng mày sáng mặt ở làng ta. Còn mình đơn chiếc thế ni mà họ chịu sui gia thì có lẽ phước đức ngàn xưa để lại, mà hổng chừng cha mẹ cháu xúi bẩy cũng nên. Lại thêm cháu có chút... Việt kiều bù đắp vào chỗ khuyết. Chứ cháu ở chốn này có lẽ muôn đời chẳng rớ được ngón tay út của họ đâu! Vậy chờ gì nữa mà hông phang tới tới"
Rồi đám cưới xảy ra giữa sự mừng vui tở mở của gia đình hai họ. Bên thấy mình được làng nước trọng vọng hơn xưa. Bên gởi được đứa con qua Úc khỏi... ướt chân còn an toàn trên xa lộ, nên trong lòng hớn ha hớn hở, bởi có người bên nớ thì tuổi già bên này dù gì cũng ngon lành bảo đảm hơn, bởi có kẹt chuyện chi hú một tiếng là... đô bay về muốn chóng mặt. Và người hùng mãi ngụp lặn trong nợ ba sinh còn đang mới - quên mẹ nó mình còn đứa nhỏ ở trời xa - thành ra bao tính toán chỉ quẩn quanh nơi ngàn hoa nội cỏ. Chí đến ngày hết hạn vi-sa, mới khám phá ra... Lia thia dù chẳng được bao lâu cũng đã quen quá trời cái chậu!
Mà nói hổng phải chứ con dòng một dòng hai thế gian này hổng thiếu! Có điều... hẹp cho sấp nhỏ mà thôi. Bởi có tội tình chi mà lâm cảnh: Cha ăn mặn đời con khát nước" Mà khát đến chừng nào thì chẳng thấy các cụ nói năng. Rồi ngồi buồn ngẫm ngẫm suy suy mới thấy cõi nhân sinh khó nhất là-Sống-đời-chân-thật! Chứ... hoa lá cành trăng lên lều vãi thì tràn lan ra đó, bảo đảm trăm phần cũng mò tới chỗ tới nơi...

Mõ Sàigòn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sky River Casino vô cùng vui mừng hào hứng tổ chức chương trình Ăn Tết Nguyên Đán với những giải thưởng thật lớn cho các hội viên Sky River Rewards. Chúng tôi cũng xin kính chúc tất cả Quý Vị được nhiều may mắn và một Năm Giáp Thìn thịnh vượng! Trong dịp đón mừng Năm Mới Âm Lịch năm nay, 'Đội Múa Rồng và Lân Bạch Hạc Leung's White Crane Dragon and Lion Dance Association' đã thực hiện một buổi biểu diễn Múa Lân hào hứng tuyệt vời ở Sky River Casino vào lúc 11:00 AM ngày 11 Tháng Hai. Mọi người tin tưởng rằng những ai tới xem múa lân sẽ được hưởng hạnh vận.
Theo một nghiên cứu mới, có hơn một nửa số hồ lớn trên thế giới đã bị thu hẹp kể từ đầu những năm 1990, chủ yếu là do biến đổi khí hậu, làm gia tăng mối lo ngại về nước cho nông nghiệp, thủy điện và nhu cầu của con người, theo trang Reuters đưa tin vào 8 tháng 5 năm 2023.
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.