Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Trang Thơ Thơ

19/05/200100:00:00(Xem: 4448)
Tình quê

Bổi hổi tình quê cháy dạ người,
Tình quê nhung nhớ khó ngoai nguôi.
Cái nôi dung dưỡng từ thơ ấu,
Mãi mãi trong ta cả cuộc đời.

Mãi mãi trong ta cả cuộc đời,
Đồng quê xanh mượt tận chân trời
Láng dầm, ông mộ cò mỏi cánh.
Tiên tổ đắp xây cảnh thêm tươi.

Tiên tổ đắp xây cảnh thêm tươi,
Trưa hè tiếng hát mẹ ầu ơi!
Mẹ ru cái ngủ từ bao thuở,
Lắng đọng trong tim lớp lớp người.

Lắng đọng trong tim lớp lớp người,
Tình quê sâu đậm thuở nằm nôi
Càng xa, càng nhắc, càng nhung nhớ!
Ray rứt trong lòng hỡi người ơi!

Anh Mười

*
Thưởng thức trà

Viên trang ở TAS - thật bao la,
Thảnh thơi thưởng thức: đệ nhất trà.
Lung linh sương ngọc hoài luân vũ,
Lóng lánh cành hoa, Hải Âu ca...
Mây vần, văn cẩu, hòa cõi mộng!
Gió vấn, vui đùa với khóm hoa.
Ta với nàng thơ, hồn quyến luyến.
Chống gậy làm thơ thú tuổi già.

Thanh Tương - TAS

*
Khóc Ngọc Lan

Ôi! Giá thử khi trước ta mù điếc,
Ta khùng điên, ta không biết Ngọc Lan!
Tim ta là sỏi đá thuở hồng hoang
Không rung động khi nghe nàng nức nở,
Không ủ dột khi nàng than thở,
Không dạt dào khi nàng hát khúc ly hương,
Không thê lương khi nàng hát khúc đoạn trường,
Không phấn khởi khi nàng ca bài hy vọng.

Ta ngu ngốc tưởng thời gian là vô tận
Để nàng còn ngân vọng mãi lời ca,
Để tim ta rung động, mắt lệ nhòa,
Để hồn phách phiêu diêu miền hoang tưởng
Ta những tưởng chuyện sinh ly tử biệt
Còn rất lâu mới chạm đến Ngọc Lan
- Con đỡ đầu của các Thần Thơ(*)
Thần Eros ban cho nàng sắc đẹp,(*)
Nhưng khốn nỗi, còn Melpomène quái ác
Là vị thần gieo tai họa thảm thương
Một phút không may, mụ đã giận hờn
Đưa lưỡi hái cắt ngang cành lan trắng.

Ta khờ dại, ta thật lòng, ta biết,
Nên mơ rằng ta thay được Hóa công
Ta gởi Ngọc Lan một cánh thiệp hồng
Mang lời chúc đến nàng ba năm trước.
Ta đâu biết là Ngọc Lan vĩnh biệt
Khi tặng ta đĩa nhạc cuối cùng,
Bên tai ta là "Vĩnh biệt tình anh"
Nghe nức nở, thiết tha lời trăn trối!

"Giai nhân tự cổ như danh tướng
Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu"
Ta đâu ngờ con tạo trớ trêu,
Tay ban phát còn tay nào thu lại"
Ngước mắt lệ trào, cắn môi rướm máu
Ta giận ta cùng cực kiếp tàn sinh,
Phải chi ta là Biển Thước tái sinh,
Hay cả đến là Ngôi cao Cứu Thế,
Với tất cả quyền năng trí tuệ
Ban cho nàng Sự Sống nhiệm màu
Ban cho nàng Tài Trí thanh cao
Hơn tất cả những gì nàng đã có,
Ta đổi đời ta cho nàng thật đó!
Ta nguyện làm người cứu tử hoàn sinh,
Ta chết đi lòng cảm tạ cao xanh
Ban Sự Sống cho người ta quý mến.

"Mất em đời thiếu tiếng cười,
Em đi để lại muôn người tiếc thương"(**)
Bây giờ tiếc ngọc, thương hương,
Chẳng còn chi nữa, đoạn trường còn đây!
Lan phiêu du chín từng mây
Rong chơi khắp nẻo trời đầy thênh thang.
Lời ca còn đó mênh mang,
Ươm sầu quan tái, héo gan cô phòng.
Khóc Lan chắc hẳn thành sông,
Dòng sông vĩnh biệt, lệ hồng tuôn rơi!

Phan Sinh

(*)Theo thần thoại cổ Hy Lạp, các thần Muses (Thi thần) gồm 9 nữ thần là: CLIO: thần lo về lịch sử, THALIE: thần kịch nghệ, EUTERPE: Thần âm nhạc, TERPSICHORE: thần khiêu vũ, ERATO: thần về thơ tình, CALLIOPE: thần hùng biện, uyên bác, URANIE: thần thiên văn, POLYMNIE: thần lo về thánh ca, MELPOMENE: thần tạo ra chuyện bi thảm của đời sống con người (ác thần),
(*)Thần Eros: Thần về sắc đẹp (nam) cùng đi với nữ thần Aphrodite. Theo sự tin tưởng của dân gian thời cổ Hy Lạp, một người có được tài năng hay sắc đẹp là do các vị thần đỡ đầu và ban cho. Hiếm có một người nào được nhiều vị thần thương mến và ban cho tài năng cùng một lúc.
(**)Trích bài thơ "khóc em" của Lê Thị Kim Liên, chị của Ngọc Lan

*
Chiêm bao

Tới đây ngủ một giấc dài
Qua cơn mộng dữ thấy ngày nắng tan
Phủi tay, ngồ ngó mơ màng
Ô hay! Ai dựng hàng hang bể dâu
Mù mù một cõi trần lao
Hốt nhiên chợt thấy chiêm bao chốn này.

*
Trăng rằm

Mời anh nhắp miếng rượu đào
Trăng vừa trải sáng lối vào thiên thu
Ai ngồi bạc chiếc áo tu
Mười phương tịch mịch đâu bờ chơn không
Đêm trời nhả hạt sương trong
Cổ lai một ánh trăng rằm tinh khôi.

Lý Thừa Nghiệp

*
Nâng ly

Nâng ly chạm cốc rõ đến tình


Hồn yêu lãng mạn có đôi mình
Rủ nhau dạo khắp nơi cùng chốn
Quên sầu! Vui lắm mắt lung linh.

Chạm ly nâng cốc mắt nhìn nhau
Đôi tim xao xuyến thắm dạt dào
Ước mong giây phút này sống mãi
Tình thêm hưng phấn đẹp biết bao.

Nâng ly chạm cốc thấy mê hồn
Đê mê đắm đuối ngọt nụ hôn
Vòng tay siết chặt vòng ân ái
Nhạc khúc con tim trống dập dồn.

Nâng thêm lần nữa hãy cụng ly
Gọi hồn thắm lại tuổi xuân thì
Khao khát hương yêu tình say đắm
Thương thì trao hết, chẳng tiếc chi.

Cạn ly men rượu đã ngà say
Cộng men tình ái thắm vơi đầy
Ghi hình yêu dấu vào tiềm thức
Kỷ niệm đẹp thêm mối tình này.

Tâm Nguyên

*
Gìan bông giấy hồn tôi

Anh qua con ngõ nhà em
Ban trưa sân nắng dịu êm con đường
Tìm người trộm nhớ trộm thương
Em không cắp sách đến trường tung tăng
Nhớ con sáo nhỏ lăng xăng
Tía lia cái miệng giữa bầy chị em
Đến giờ tiếng kẻng đã reng
Trống giờ đã điểm còn kèn cựa đi
Tinh ranh cười nụ mím chi
Anh đây chẳng biết nói gì cho suông
Ấp a, ấp úng miệng mồm
Thấy em anh đã bồn chồn bước chân
Đôi lần muốn ngỏ lời thân
Không quen ăn nói ngại ngần, ngu ngơ
Anh đành liều mạng trao thơ
Đón đường đưa vội về mơ mấy ngày
Thương em dáng liễu trang đài
Anh thằng húi tóc con trai lè phè
Qua đi những tháng năm hè
Về ngang nhà cũ mà nghe lòng mình
Buồn nhìn ngõ vắng lặng thinh
Giàn bông giấy tím còn in trong hồn
Tuổi đời xế bóng hoàng hôn
Nhớ tình xưa cũ mộ chôn cuối đời.

Vĩnh Hòa Hiệp

*
Một lần và mãi mãi

(Một chút tình cho đời)

Tiếc rằng, tuổi đời quá cách biệt,
Làm sao giải tỏa, khối tâm tư"
Đắn đo, suy nghĩ, ngần ngừ,
Chỉ còn thờ thẫn, giã từ bóng trăng.

Trăng buồn, sầu mộng dưới mây mờ,
Lả lướt, dịu dàng, nét mộng mơ,
Con tạo trớ trêu, đùa nghịch cảnh
Để rồi sầu nhớ, dệt vần thơ.

Ngắm trời hồi tưởng bóng trăng xưa,
Lờ lững, lưng trời, gió đẩy đưa.
Chị Nguyệt hôm nay sao diễm lệ"
Ưu phiền đôi chút, chuyện xa xưa.

Đường về gió thoảng, nhạc vi vu,
Ánh nguyệt trải đều, điểm cảnh thu,
Ngàn lá bên đường, rơi rớt lại,
Phía sau văng vẳng, lời êm ru.

Chi lọa! Trăng ơi! Trăng hạ tuần,
Vẫn còn huyền ảo, nét thanh xuân,
Hồn thơ ngây ngất mong mong nhớ,
Tỉnh mộng, đêm sâu biết mấy lần"

Một chút cay nồng, men ngất ngây,
Nhìn trời huyền dịu, ngả nghiêng say,
Ánh trăng bàng bạc, trầm tư lặng,
Mù mịt chiều cao, mấy độ dài"

Nhắn gió cùng mây, nỗi thiết tha,
Qua lần trò chuyện, thấm hồn ta,
Thương về xứ Huế, nhiều dang dở,
Mờ ảo sông Hương, dưới nguyệt tà.

Gặp gỡ làm chi, lưu luyến nhiều,
Cho rồi nhận lại, được bao nhiêu"
Đêm đêm tâm niệm câu kinh Phật,
Nhân quả mang về chốn tịch liêu!

Cảnh đó hồn đây, khó thốt lời,
Đêm về cô lẻ, tạo vần thơ,
Phơi bày tâm sự, trên trang giấy,
Tri kỷ hiểu nhau, chỉ một lời.

Nếu diễm phúc, trăng thương nhớ gió,
Xin đừng tạo mây, che ánh trăng,
Gió reo tâm sự thì thầm,
Thiên thu suối nhạc trăm năm êm đềm.

Từ Nguyên

*
Hoàng đế tình yêu

Mơ gặp Chúa
Để anh
Hoàng Đế tình yêu sẵn sàng nhận tội
Lắm hoang mê vì có những em xinh
Dẫu lòng bảo lòng:
Hãy cố gắng quay về
Làm đứng đắn
Nhưng thật lòng
Hề gian dối

Lính gác giặc
Biên quốc tình bối rối
Đã bao phen
Nhổ cọc định biên cương
Vì Hoàng Đế Tình Yêu
Lịnh lạc thất thường
Hay xâm lấn
Và cũng không hay xâm lấn

Có những lúc
Hoàng Đế Tình thầm lặng
Và có khi
Hoàng Đế lắm hung hăng
Xua quân tình yêu
Xâm lấn cả cung Hằng
Lính gác giặc
Biên quốc tình lận đận

Hoàng Đế Tình Yêu
Gieo sầu khắp nẻo

Đến hôm nay
Mơ gặp Chúa một lần thôi
Để Hoàng Đế Tình Yêu
Quy hàng
Nhận tội

Anh Hạ - Melbourne

*
Vực thẳm và em

Những câu thơ đan thành võng
trong đêm
Chòng chành giấc mơ làm người lớn
Tôi ngái ngủ trên bờ vực thẳm
Nhìn bàn tay từ hai phía chối từ

Lại nhớ em, chút thủy chung đắn đo
Tình yêu của những hơi thở dài đan lại
Quyến rũ và mong manh một lần
con gái
Giọt nước mắt đầu em khóc hàng khuy

Đêm thấy mình như đá núi vô tri
Số phận nhập nhằng lóe nhanh
như chớp
Loài địa y suốt đời không hiểu được
Con dế một mình mãi khóc cho ai

Những câu thơ thức đợi một ban mai
Tôi-người lớn biết yêu và biết sống
Em hãy thở cho bốn mùa chuyển động
Để tôi đánh đu giữa hai phía gọi mời

Đàm Hà Phú

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.