Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Cuộc Truy Lùng 25 Năm!

14/10/200100:00:00(Xem: 4076)
Trên thế giới xưa nay có rất nhiều vụ án mạng, hung thủ sống thảnh thơi ngoài vòng pháp luật suốt nhiều năm, thậm chí hai, ba chục năm, trước khi bị phát hiện. Một trong những vụ án mạng tiêu biểu là sự mất tích của em bé ba tuổi tên Stephen, con trai của ông William Jennings vào năm 1962. Trong suốt thời gian dài nhiều chục năm, cảnh sát vẫn không truy tìm được tung tích của em. Cho đến cách đây hơn chục năm, người ta mới khám phá ra hài cốt của em và truy lùng ra thủ phạm. Khủng khiếp hơn, thủ phạm lại chính là cha của em!

Sự thực, khi ông William Jenning khai báo đứa con mới ba tuổi của ông bị mất tích vào một ngày mùa đông lạnh như cắt thịt vào cuối năm 1962, đông đảo dân chúng cư ngụ ở làng Lower Gomersal ở West Yorkshire, Anh Quốc đều tình nguyện tham gia cuộc tìm kiếm, bất chấp thời tiết lạnh giá và sương mù ngập đất. Tuy cuộc truy lùng lớn nhất tại Anh trong năm đó không đem lại kết quả nào, dân làng vẫn nhớ mãi vụ mất tích kỳ lạ của cậu bé. Vì vậy, 25 năm sau, khi một người đàn ông dẫn chó đi dạo, ngẫu nhiên khám phá ra bộ xương nhỏ xíu bị che lấp dưới một tảng đá trên con đường quê hẻo lánh, dân làng và cảnh sát địa phương nghĩ ngay đến cậu bé Stephen Jennings. Sau đây là tóm tắt toàn bộ câu chuyện kinh tâm động phách về tội ác giết con của người cha tàn nhẫn.

*

Vào lúc 4 giờ chiều ngày 12.12.1962, William Jennings đến trạm cảnh sát Gomersal báo tin đứa con ba tuổi của ông tên là Stephen bị mất tích từ 11 giờ sáng. Theo lời của ông tường thuật thì vợ ông đã đưa bé Barry mới sinh được bốn tháng đến phòng mạch địa phương cho bác sĩ khám bệnh nên William phải ở nhà thay vợ chăm sóc đàn con là Paul bốn tuổi, Stephen ba tuổi và Susan hai tuổi.

Khi bà Eileen Jennings trở về ngôi nhà chính phủ chật chội ở số 5 đường Cross Street, thì không thấy bé Stephen đâu cả. Hỏi chồng thì chồng bảo ba đứa qua nhà hàng xóm chơi, chẳng hiểu sao chỉ có hai đứa trở về là Paul và Susan. Sau khi nghe báo cáo, cảnh sát ở đồn Gomersal và Cleckheaton liền tổ chức một cuộc săn tìm thật lớn. Sau nhiều giờ tìm kiếm không kết quả, mọi người bắt đầu lo sợ nếu có tìm được chắc đứa bé cũng đã chết cóng.

Dân chúng trong vùng nghe tin, đều kéo đến tình nguyện tìm em bé khiến giới chức hữu trách phải tạm dùng một nhà thờ địa phương làm tổnh hành dinh điều khiển cuộc tìm kiến. Một quán giải khát cũng mở cửa chuyên cung cấp nước giải khát miễn phí cho mọi người tham dự. Tham dự cuộc tìm kiếm về phía cảnh sát có tất cả 60 người, kể cả cảnh sát thuộc lực lượng quân khuyển.

Việc tìm kiếm rất khó khăn vì vùng này nguyên là một khu kỹ nghệ hiện bị bỏ hoang, có nhiều hầm mỏ cổ xưa, nhiều đường xe lửa chạy ngang dọc, cộng thêm là những đập nước, hồ nước thải cặn bã của nhà máy nằm rải rác dọc theo các đường mương, cống rãnh lớn.

Sau Giáng Sinh 1962 trời bắt đầu mưa tuyết dữ dội, toàn vùng bị phủ một lớp tuyết dày dặc, trắng xóa trong suốt nhiều tháng trời không tan. Cuộc tìm kiếm trở nên quá khó khăn trong màn tuyết, vì vậy phải tạm thời đình chỉ.

Vào thời điểm bấy giờ, có một số cảnh sát và người dân trong vùng đã nghi, chính Willam Jennings, 25 tuổi, đã giết con và chôn giấu xác chết. Có hai người đàn bà không hề quen biết nhau, đều báo cáo cùng một sự kiện, đó là vào ngày bé Stephen bị mất tích, họ nhìn thấy William khiêng một cái bị lớn có chứa vật gì đó trông có vẻ cồng kềnh. Trong vòng nhiều tuần, cảnh sát liên tục gọi hai vợ chồng William và Eileen đến phỏng vấn. Đôi khi, cảnh sát thẩm vấn William đến ba, bốn lượt một ngày. Nhưng William nhất mực giữ vững lời khai cũ và phỏng đoán có lẽ Stephen đã bị dân du mục bắt cóc.

Khi tuyết bắt đầu tan vào đầu tháng ba, cảnh sát tiếp tục tìm kiếm trong vòng hai tuần nữa, đôi khi trở lại vùng đất cũ đã xục xạo rồi, để xem có đất mới bị đào lên không, vì họ nghĩ, tên sát nhân có thể tinh khôn, đem xác chôn lại vào chỗ mới được cảnh sát lục soát rồi. Họ còn truy lùng hết các ngõ nghách, thọc cây vào các lỗ hổng, vì đoán hung thủ có thể nhét xác bé William trong đó. Sau nhiều tháng tìm kiếm không kết quả, cuối cùng cảnh sát buộc phải chấm dứt việc tìm kiếm.

Tuy nhiên, nhiều người trong làng vẫn bị vụ mất tích của bé Stephen ám ảnh trong nhiều năm, và đa số nghi là bé đã bị giết chứ không phải bị bắt cóc hay bị tai nạn chết mất xác. Lúc đó, báo chí cũng làm rùm beng, tiên đoán đủ diều mỗi khi có một em bé bị mất tích. Năm 1965, khi vụ án mạng nổi tiếng gọi là The Moor Murder đang diễn tiến, người ta cho rằng có lẽ bé Stephen cũng là một trong số những nạn nhân bị cặp Ian Brady và Myra Hindley giết. Trong những năm đầu, mỗi khi vào mùa Giáng Sinh, các ký giả thường đến phỏng vấn hai vợ chồng Jennings để viết bài làm mủi lòng độc giả trong mùa Chúa giáng trần. Nhưng cùng với thời gian trôi qua, mọi chuyện cùng dần dần trôi vào quên lãng, và mọi người đinh ninh, vụ mất tích kỳ bí của em Stephen sẽ vĩnh viễn không có câu trả lời. Không ngờ, 25 năm 8 tháng sau ngày cậu bé mất tích, có một người gọi điện thoại gọi đến trạm cảnh sát Heckmondwike khiến cảnh sát vội mở lại hồ sơ vụ án.

Hôm đó khoảng 6 giờ chiều ngày thứ Năm, 7 tháng Tư năm 1988, ông Malcolm Burton, một người địa phương từng tham gia vụ tìm kiếm bé Stephen 25 năm trước, đang đi dạo cùng con chó trên con đường mòn ít ai dùng. Con đường này dẫn đến bờ một đường xe lửa bỏ hoang ở Eddercliff, chỉ cách ngôi nhà cũ của William Jennings có vài trăm mét.

Qua điện thoại, ông Malcolm kể cho cảnh sát biết: "Khi đi hết con lộ nhỏ, tôi tính leo lên đường chính thì nghe thấy con Mac gầm gừ dường như đang đào được một vật gì lạ lùng lắm trong bụi rậm. Gọi mãi không thấy nó ra, tôi vội vạch cây đi vào xem nó tìm được cái giống gì mà mải mê dữ vậy. Khi tôi cúi xuống định gắn dây xích vào cổ nó để lôi ra thì giật mình nhìm thấy vật Mac vừa mới lôi lên... Thoạt đầu, tôi nghĩ có lẽ đây là đầu của một con búp bê bằng nhựa, nhưng khi lật phiến đá bên trên, tôi nhận ra, đó là xương sọ của một em bé nằm lẫn với các đốt xương khác. Chẳng hiểu sao, ngay khi nhìn thấy chiếc xương sọ, lập tức mắt tôi nhòa đi như có một làn sương mỏng và hình ảnh bé Stephen bỗng hiện về mờ mờ, ảo ảo."

Nghe điện thoại là Brian Prendergash, người cảnh sát viên từng tham gia vào cuộc truy lùng bé Stephen trước đó 25 năm, nay là thanh tra thám tử của sở cảnh sát Batley. Ngay sau đó, ông và một số cảnh sát viên hữu trách đến ngay hiện trường. Sau khi quan sát bộ xương, ông phái một cảnh sát canh gác không cho ai tiến vào, và yêu cầu Malcolm giữ bí mật toàn bộ nội vụ. Kế đó, Brian gọi điện cho Tony Ridley, bây giờ là trưởng phòng thám tử của lực lượng cảnh sát vùng Kirlees.

Nhiệm vụ của Ridley, người được lệnh tái mở hồ sơ vụ án bé Stephen bị mất tích, và Brian, cánh tay mặt của Ridley, là phải làm sao nhận diện được xác chết, tìm nguyên nhân gây nên cái chết, và tìm được càng nhiều nhân chứng cũ càng tốt. Đặc biệt, họ phải tìm xem bây giờ hai vợ chồng William Jennings đang cư ngụ nơi nào mà không làm cho hai vợ chồng nghi ngờ là cảnh sát đã mở lại hồ sơ vụ án. Cảnh sát cho rằng, nếu thật sự hai vợ chồng William Jennings là thủ phạm, tốt hơn hết giấu kín việc tìm thấy xác, để khi nói chuyện William có thể hớ hênh, bối rối mất tinh thần, rồi sẽ khai thật mọi chuyện. Bằng không, cảnh sát sẽ không thể nào truy tố và kết kết tội William vì không hội đủ bằng chứng.

Ngày hôm sau, thứ Sáu 8.4.1988, các chuyên viên bắt đầu khám xét hiện trường nơi chôn thi thể. Thay vì đưa hài cốt của nạn nhân về ngay phòng thí nghiệm để nghiên cứu, Ridley yêu cầu một đội khảo cổ từ đại học Bradford, dưới quyền chỉ huy của tiến sĩ John Hunter, đến khám xét một cách khoa học. Nguyên nhân dẫn đến sự nhờ cậy này là do mười tuần trước, Ridley có tham dự cuộc điều tra về những bộ xương người bị chôn vùi dưới đáy đập nước của nhà máy xay bột. Các chuyên gia cho rằng, đống xương lớn này có lẽ là của 60 công nhân bị mất tích trong một cơn lũ lụt bất ngờ cách đây 150 năm. Khi đó, ông Kevin Cooper, trưởng ty cảnh sát đã nhận xét, nếu có một bộ xương xưa cũ cần xác minh lai lịch, không có ai giỏi bằng tiến sĩ John Hunter. Được biết, John Hunter là một trong những nhà khoa học duy nhất ở Anh đang nghiên cứu việc áp dụng khoa khảo cổ vào ngành trinh thám.

Sau khi nhận được lệnh, các chuyên viên khảo cổ liền đào bới bộ xương nhỏ xíu thật chậm chạp, kỹ càng và chụp hình từng giai đoạn. Sau khi nghiên cứu kỹ các tang chứng còn sót lại, họ khẳng định, thi thể nạn nhân đã bị hung thủ đặt nằm trên nền cỏ trước khi bị chất đá phủ kín. Sau đó, bức tường khô kế cận bị đổ xập, chôn dấu luôn nấm mộ đá. Vì vậy, trong cuộc tìm kiếm cách đây 25 năm, không có ai phát hiện ra nấm mộ đá.

Phân tích khoa học còn cho thấy, có lẽ lúc bị chôn, xác của nạn nhân bị bao trong một cái túi vải. Hầu như mọi phần của bộ xương đều còn nguyên vẹn, nằm gần y nguyên vị trí của chúng trong cơ thể. Nếu xương không bị chôn kỹ, có lẽ đã bị thú hoang tha mất hết. Cả chiếc túi vải lẫn quần áo nạn nhân đều bị mục nát đến độ hầu như không còn dấu vết gì. Tuy nhiên, các nhà khảo cổ tìm thấy một đôi giày bằng da nằm chung với bộ xương. Đôi giầy còn khá tốt, có hình dáng phù hợp với đôi giầy Stephen đã mang ngày bị mất tích.

Sau khi bộ xương được khai quật, đưa về phòng thí nghiệm ráp lại, bác sĩ Somasundram Siva và một chuyên gia về xương cùng nhau khảo cứu kỹ càng trước khi xác định, đây là xương của một em bé từ ba đến ba tuổi rưỡi. Một vết nứt trên xương cánh tay phù hợp với vết thương trên tay bé Stephen mà một số người đã trông thấy vài hôm trước khi em mất tích. Căn cứ vào tuổi của bộ xương, vết nứt trên xương tay, đôi giầy cùng vị trí bộ xương được tìm thấy trong một vùng chưa từng có một em bé nào khác bị mất tích suốt mấy chục năm qua, cảnh sát tin tưởng kết luận, đó là bộ xương của bé Stephen.

Đội khám nghiệm của bác sĩ Siva còn có thể tái tạo lại những giờ phút cuối cùng của bé Stephen một cách khá chi tiết. Vào lúc chết, bé Stephen đã bị đánh đập tàn nhẫn, khiến ít nhất là tám chiếc xương sườn bị gẫy. Bác sĩ Siva cho biết: "Tôi thấy những vết gẫy này tương tự những vết gẫy của các nạn nhân bị tai nạn xe cộ hoặc của những người bị té từ lầu hai, lầu ba xuống đất. Để gây ra những vết thương nội tạng kinh khủng như vậy, thủ phạm phải đứng đàng sau lưng em và đá hoặc đấm thật dã man".

Việc tìm kiếm nhân chứng cũ thật khó khăn vì hai mươi lăm năm đã trôi qua, hồ sơ bị thất lại, nhiều người chứng đã chết hoặc dọn nhà đi nơi khác. Riêng gia đình Jennings đã dọn khỏi vùng Lower Gomersal vào năm 1964. Sau khi hai vợ chồng bị tù vì tội bỏ bê con cái vào năm 65 đến 66, hai vợ chồng Eileen và William đã ly thân. Đến năm 1972, hai vợ chồng chính thức ly dị. Sau khi điều tra kỹ càng, cảnh sát khám phá, hiện William đang sống với một người đàn bà khác ở Albrighton. Hai người gặp nhau qua mục tìm bạn tâm tình vào thập niên 1970.

Ngày 9 và 10 tháng Tư năm 1988, một đội cảnh sát bốn người, lái xe đến Albrighton với trách nhiệm, xem xét lại địa chỉ của William, bảo đảm nghi can vẫn còn ở tại đó, và chụp một vài bức hình nếu có nghi can thì càng tốt.

Đến ngày thứ 11 tháng Tư, cảnh sát nhận được một cú điện thoại hỏi thăm vụ án bé Stephen từ báo Spenborough Guardian. Lo ngại báo chí sẽ làm rùm lên trước khi William bị câu lưu, cảnh sát liền mời vị ký giả tò mò, đến đồn trần tình, và yêu cầu người này tạm giữ bí mật cho cảnh sát điều tra.

Đúng 6.30 sáng ngày thứ Tư 13 tháng Tư năm 1988, thanh tra cảnh sát Prendergast cùng hai thám tử khác lái xe đến tìm William. Kế hoạch dự định là sẽ bắt William và thẩm vấn ngay tức khắc trong xe, trên đường về sở cảnh sát Batley. Làm như vậy cảnh sát hy vọng, một khi bị bắt bất thần sau 25 năm tưởng chừng đã quên lãng, sẽ làm nghi can mất tinh thần khai hết sự thực. Ngoài ra, một chiếc xe thứ nhì chở bốn cảnh sát khác chạy theo với nhiệm vụ khám xét nhà trong khi William bị điệu đi.

Kinh nghiệm của cảnh sát cho thấy, phần lớn vụ án có thành công hay không tùy thuộc vào phản ứng đầu tiên của William Jennings. Nếu hắn không thèm trả lời, cảnh sát không có quyền buộc hắn trả lời, và như thế không có cách nào để thuyết phục hắn tự thú. Vào lúc 8 giờ 30 phút sáng, các thám tử đến gõ cửa nhà William, và một người đàn bà ra mở cửa. Các thám tử tự giới thiệu rồi bước thẳng vào nhà, nhanh chóng leo lên lầu, đi vô phòng ngủ của William. Ngay khi cánh cửa phòng ngủ bật mở, thám tử Prendergash nhìn thấy William lục đục bước xuống giường. Ông nhận diện ngay William mặc dù đã hơn một phần tư thế kỷ không gặp mặt.

Trên đường chạy về sở cảnh sát Batley, thanh tra thám tử Prendergash ngồi băng sau cùng William trong khi hai tay của William bị còng. Thoạt đầu William lập lại lời giải thích mà hắn từng đưa ra 25 năm về trước, cho rằng bé Stephen đã bị dân du mục bắt cóc. Khi thấy không ai tin, Willam bật khóc nức nở... Sau đó, trong tiếng khóc, Wiliam thuật lại hết mọi sự:

"Tôi là thằng bố khốn nạn, đã lỡ tay đánh chết con mà vẫn chối tội suốt mấy chục năm qua... Tôi lỡ tay đánh nó té xuống cầu thang. Hoảng hốt, chạy xuống xem, thấy nó chưa chết, tôi vội bồng nó vào giường nằm. Nó thở có vẻ không được bình thường lắm, rồi bất chợt nó ngừng thở. Tôi lay gọi nó, tôi đè lên ngực nó, cố làm hô hấp nhân tạo, nhưng vô hiệu. Tôi không thể làm gì để cứu tỉnh nó được. Tôi hoảng sợ, không biết lúc nào vợ tôi sẽ trở về, vì vậy tôi liền giấu xác Stephen vào một bao vải rồi vác ra cánh dồng trống sau nhà. Tìm đến một bức tường cũ sắp đổ, tôi bỏ bao vào một lỗ hổng sát chân tường và lượm đá lấp lại."

Khi vụ án được đưa ra tòa xét xử vào tháng năm 1989, William lập lại lời khai đã tự thú trong xe với hy vọng sẽ được tòa xử tội ngộ sát thay vì cố sát. Nhưng công tố viện đã chứng minh, Stephen chắc chắn đã bị đánh đến chết vì William tin tưởng bé không phải là con ruột của y. Vào ngày 23 tháng 5 năm 1989, bồi thẩm đoàn quyết định, William Jennings phạm tội cố sát, và tuyên án William án tù chung thân.

Vũ Quốc Tuấn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.