Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Mỗi Tuần Một Chuyện Ma: Mặt Quỷ

09/08/200400:00:00(Xem: 4786)
Một buổi tối cách đây khoảng hơn nửa thế kỷ, ba chàng thanh niên bước vào nghỉ tạm trong một căn nhà gỗ nhỏ cũ kỹ giữa núi rừng Việt Bắc. Trong cái lạnh cóng người, họ co ro ngồi sưởi quanh ngọn lửa. Bên ngoài những cơn gió đang thét gào qua khe núi, thỉnh thoảng một con chó rừng lại hú lên ghê rợn.
Họ là ba người bạn thân từ thuở nhỏ, cùng lớn lên giữa những câu chuyện phiêu lưu, tìm vàng, thần giữ của v...v..., và bị thúc đẩy, một phần vì óc tò mò, ưa thử thách của tuổi trẻ, một phần vì giấc mơ làm giầu tắt, từ gần một năm qua đã cùng nhau chia xẻ niềm hy vọng cũng như tuyệt vọng của việc tìm vàng.
Đêm nay là đêm cuối cùng của họ trong chuyến đi thực hiện ước mơ. Sáng sớm mai họ sẽ trở về thành phố kiếm việc làm vì cả ba không còn một xu dính túi.
Bình, 30 tuổi, người lớn tuổi nhất trong bọn, chắc lưỡi:
- Mấy con chó này sủa nghe ghê quá!
Hoài, nhỏ hơn Bình 3 tuổi, chậm rãi nói:
- Đêm nay chắc tụi nó vừa đói vừa lạnh. Tụi mình may mắn lắm mới tìm được căn nhà này để tạm trú chân.
Hoài vừa dứt lời thì một tiếng chó tru rùng rợn nghe thật rõ như vượt lên tiếng gió gào. Tiếng tru thật gần khiến ba người đàn ông nhìn nhau lo lắng.
Đức, người nhỏ tuổi nhất, càu nhàu:
- Hồi chiều tôi đã nói là đừng vào đây rồi mà!
Khi thấy cả Bình lẫn Hoài không trả lời, Đức nói tiếp:
- Mấy ông đâu có biết tại sao thiên hạ không chịu ở đây. Nếu họ bỏ đi, chắc phải có lý do chứ.
Hoài nằm xuống, vừa kéo tấm mền lên tận cổ vừa nói:
- Nếu ông không thích nằm trong này, và nếu muốn, ông cứ tự nhiên ra ngoài ngủ với lũ chó rừng. Tụi tôi không cản ông đâu.
Ngọn lửa vẫn cháy bập bùng trong lúc cả Bình lẫn Đức cũng nằm xuống đắp mền, khởi sự đi vào giấc ngủ.
Một lúc sau, trong căn nhà gỗ hoàn toàn vắng lặng chỉ còn những tiếng ngáy đều đều của ba người đàn ông. Bên ngoài, những cơn gió vẫn tiếp tục thét gào trên các mỏm núi, dưới lòng thung lũng trong khi những tiếng tru ghê rợn thỉnh thoảng lại vang lên.
Vào khoảng nửa đêm, đang ngủ không biết tại sao đột nhiên Hoài giật mình thức giấc. Chàng cố nghĩ xem mình đang ở đâu. Trong căn nhà gỗ giữa rừng" Đúng, căn nhà gỗ... nhưng cái gì khiến chàng giật mình thức giấc"
Hoài nằm yên, nhắm mắt tập trung tư tưởng. Rồi chàng nghe thấy... tiếng thở. Tiếng thở dồn dập đầy vẻ kích thích.
Hoài mở mắt nhìn quanh. Khi nhìn qua phía bên kia đống lửa nơi Bình đang nằm ngủ say sưa, Hoài chợt thấy toàn thân lạnh buốt. Phía trên khuôn mặt của Bình khoảng một thước là một khuôn mặt đàn bà gớm ghiếc, tóc dựng đứng, da mặt sần sùi nứt nẻ, đôi mắt vàng khè và đôi môi đỏ như máu đang lượn lờ.
Hoài chớp mắt mấy cái nhìn thật kỹ. Chỉ có khuôn mặt, không thân mình, không chân tay!
Trong khi Hoài chưa biết phải làm sao thì khuôn mặt ngưng lại, đôi môi đỏ loét mở ra để lộ hai cái răng nanh nhọn hoắt trước khi từ từ cúi xuống trên khuôn mặt đang say ngủ của Bình.
Trước cảnh tượng hãi hùng đó, Hoài hét lên:
- Bình, Bình. Dậy ngay, dậy ngay.
Tiếng la thất thanh của Hoài khiến khuôn mặt đàn bà ngưng lại liếc nhìn Hoài bằng ánh mắt ma quái khiến toàn thân Hoài nổi ốc.
Nghe tiếng la khẩn cấp của Hoài, Bình bừng tỉnh. Nhưng khi Bình vừa mở mắt thì khuôn mặt đàn bà gớm ghiếc đã hạ xuống chỉ còn cách mặt Bình chừng hai tấc, đôi môi đỏ như máu mở ra thở phì phò vào mặt Bình khiến Bình kinh hoàng đến bất động.
Khi khuôn mặt ma quái xuống thấp hơn nữa và đôi môi máu mở ra để lộ hàm răng lởm chởm với hai cái răng nanh nhọn hoắt, Bình mở miệng la hét hãi hùng. Khuôn mặt ma bèn thở một luồng hơi thật dài vào miệng đang há hốc của Bình khiến tiếng la của Bình đột nhiên tắt nghẹn và đầu Bình lả sang một bên. Đúng lúc đó khuôn mặt ma quái biến mất.
Hoài là người không tin ma quỉ, nhưng những gì xẩy ra trước mắt khiến chàng không còn suy nghĩ gì được nữa. Hoài ngồi bật dậy, lấy tay vỗ mạnh vào người Đức la lớn “dậy, dậy” trước khi chạy sang phía bên kia ngọn lửa nâng đầu Bình lên. Bình đã tắt thở.
Chân tay rụng rời, Hoài run rẩy nói với Đức, lúc này tuy đã thức nhưng vẫn nằm yên:
- Đức, đi ngay, đi ngay... Tụi mình phải đi khỏi nơi này lập tức... Bình... Bình chết rồi... Một khuôn mặt ma quái... khủng khiếp... tôi không tin là có ma, nhưng... tôi không biết...
Đức vươn vai nhìn Hoài với ánh mắt chế diễu:
- Ông điên rồi hay sao" Bộ ông...
Nhưng Đức lập tức nín bặt khi nhận thấy những gì Hoài nói là sự thực vì ngay phía trên của Đức khoảng một thước, khuôn mặt đàn bà gớm ghiếc lại xuất hiện vật vờ, và trong căn nhà gỗ nhỏ ọp ẹp hôi hám lại tràn ngập những tiếng thở dồn dập khiến toàn thân Đức như tê liệt.
ở bên này, khi thấy khuôn mặt ma quái từ từ hạ xuống, đôi môi đỏ như máu từ từ mở ra, Hoài vội gào lên:
- Đức, ngậm miệng lại, ngậm chặt miệng lại.
Nhưng đã trễ mất rồi vì sự khủng khiếp khiến Đức như bừng tỉnh, há miệng gào lên hãi hùng.

Cũng như đối với Bình, khuôn mặt đàn bà già nua ma quái lại thở một hơi dài vào miệng Đức và Hoài thấy mặt Đức xám lại trước khi ngả vật đầu sang một bên bất động.
Cũng như lần trước, khuôn mặt ma quái lại biến mất như không hề hiện hữu.
Biết là Đức đã chết, Hoài run rẩy trở lại chỗ nằm của mình, chụp lấy cây súng bước vội ra cửa, không còn nghĩ tới cảnh rừng tăm tối với những tiếng chó tru đầy đe dọa.
Khi chàng chỉ còn cách cánh cửa chừng hai thước, một tiếng chó rừng tru lên thật gần khiến Hoài đứng khựng lại, đúng lúc một cơn gió rít lên làm rung chuyển cả căn nhà gỗ.
Hoài vừa toan bước tới thì khuôn mặt đàn bà khủng khiếp lại lờ mờ hiện trên cánh cửa, mỗi lúc một rõ dần, đôi mắt vàng khè nhìn thẳng vào mắt Hoài như thôi miên trong khi khuôn mặt nhăn nheo sần sùi và đôi môi đỏ như máu kết hợp lại thành một nụ cười ma quái khiến chàng bất động.
Rồi cả căn phòng gỗ nhỏ lại tràn ngập những tiếng thở dồn dập đầy kích động. Hoài cảm thấy làn hơi thở nóng bỏng của khuôn mặt ma quái phủ kín mặt chàng khiến chàng như ngộp thở.
Hoài cố thở ra thật mạnh nhưng không được trong khi khuôn mặt ma quái mỗi lúc một gần hơn. Trong một giây, Hoài nghĩ tới Bình và Đức và cố không mở miệng. Khi ngực chàng như muốn nổ tung và khuôn mặt nhăn nheo sần sùi méo mó chỉ còn cách chàng chừng một thước, không biết nhờ một sức mạnh siêu nhiên nào thúc đẩy, Hoài nâng cây súng lên bắn thẳng vào khuôn mặt đàn bà ma quái.
Một tiếng nổ chát chúa vang lên. Khuôn mặt vụt biến mất và Hoài nghe như có tiếng gào la đau đớn.
Không thể ở lại trong căn nhà gỗ với hai xác chết và với một khuôn mặt ma quái có thể hiện lên bất cứ lúc nào, Hoài đẩy tung cánh cửa, lao mình vào đêm tối, chạy bán mạng giữa núi rừng.
Hoài chạy tới khi phổi chàng như muốn bùng cháy, nhưng tiếng thở dồn dập của chính chàng khiến chàng có cảm tưởng như tiếng thở của khuôn mặt ma quái vẫn đeo sát. Không dám ngưng lại, Hoài tiếp tục chạy mãi cho tới khi ra tới bìa rừng thì trời đã tờ mờ sáng. Tới lúc đó, Hoài mới dám ngừng lại, nằm vật xuống bãi cỏ thở dồn dập, đầu óc choáng váng gần như ngất xỉu.
Nằm nghỉ không biết bao lâu, Hoài mới cảm thấy đỡ mệt và đầu óc mới sáng suốt trở lại.
Nghĩ tới cái chết của Bình và Đức, Hoài vô cùng lo sợ vì khi hai tử thi này được tìm thấy, chắc chắn sẽ không ai tin rằng họ bị khuôn mặt ma quái giết hại mà người ta sẽ cho rằng chính chàng đã giết bạn để lấy vàng. Hoài cảm thấy chỉ có một cách duy nhất là phải đi khỏi khu vực này thật xa, hoặc nếu về được tới thành phố thì tốt nhất, trước khi hai tử thi được tìm thấy.
Quyết định rồi, Hoài ném cây súng xuống một thung lũng sâu bên rừng rồi vội vã chạy dọc theo con đường mòn bên bìa rừng hướng về tỉnh lộ. Ra tới đường lớn, Hoài đi chậm lại.
Khoảng nửa tiếng sau, nghe tiếng xe hơi từ phía sau vọng lại, Hoài đứng lại chờ. Từ phía xa, một chiếc xe đò hiệu Ford Canada tám chỗ ngồi lọc cọc chạy tới. Thấy Hoài giơ tay vẫy, bác tài ngưng lại la lớn:
- Nhảy lên đi, còn nhiều chỗ lắm.
Hoài mở cửa nhảy lên băng sau và khi xe chạy chàng mới nhận thấy ở cuối băng là một thiếu nữ trẻ đẹp đã ngồi từ trước. Máu đàn ông lại chạy rần rật trong huyết quản khiến Hoài thầm nghĩ rằng chàng thật là may mắn, vừa trốn thoát khuôn mặt khủng khiếp của mụ già ma quái thì lại gặp ngay một thiếu nữ yêu kiều.
Hoài cúi đầu chào và thiếu nữ cũng mỉm cười e lệ đáp lễ.
Những cảm giác hãi hùng cũng như sự mệt mỏi lần lần tan biến, Hoài bắt đầu cảm thấy dễ chịu và chàng ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Một lúc sau Hoài đột nhiên giật mình tỉnh dậy. Tim chàng đập thật nhanh. Trong vài giây, chàng không biết mình ở đâu. Trên chiếc xe đò" Đúng! Nhưng cái gì khiến chàng thức giấc" Và chàng nghe thấy... tiếng thở! Tiếng thở dồn dập đầy khích động khiến Hoài ngước nhìn thiếu nữ. Nàng đang nhìn chàng và đôi môi đỏ mọng của nàng dường như đang mở ra khép lại theo nhịp thở. Hoài cảm thấy như muốn ngộp thở khi nghĩ tới Bình và Đức. Chàng nhìn thiếu nữ trừng trừng trong khi cố ngồi nép mình vào cửa xe.
Hơi thở của cô gái với đôi môi đỏ như máu dường như mỗi lúc một dồn dập hơn, một đe dọa hơn khiến Hoài vội liếc ra cửa sổ. Chiếc xe đang chạy trên sườn núi và phía cửa Hoài ngồi sát bên bờ vực.
Hoài quay nhìn thiếu nữ. Nàng vẫn chăm chú nhìn chàng. Hơi thở của nàng dồn dập hơn và cả chiếc xe dường như tràn ngập hơi thở nóng bỏng của nàng. Hoài rên rỉ:
- Không... không...
Rồi gục đầu xuống. Thiếu nữ từ từ nhích tới gần chàng, cất tiếng hỏi với giọng lo lắng:
- Ông, ông có sao không"
Hoài co dúm người lại sát cửa xe khi khuôn mặt thiếu nữ mỗi lúc một gần hơn.
Khi nàng đưa tay lên rờ trán Hoài, chàng cảm thấy hơi thở của nàng như phà vào mặt chàng. Hoài gào lên một tiếng não nùng, mở tung cửa xe, phóng vụt ra ngoài, bay xuống vực thẳm...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.