Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Báo Chui Đối Thoại Số Ngày 15-6-2001

20/06/200100:00:00(Xem: 3588)
Nối kết tiếp tay tán phát cho tới khi nào có tự do dân chủ thật sự
ĐỐI THOẠI - ĐỐI THOẠI - ĐỐI THOẠI (ngày 15 tháng 6 năm 2001)

(Tiếng nói của chủ nhân đất nước - Đối thoại để có dân chủ)

Đối thoại số này đặc biệt dành cho các bạn sinh viên, tuổi trẻ Việt Nam với các bài viết phân tích về "sự ngộ nhận một hiện tượng gọi là XHCN" cùng với "những lý sự khiên cưỡng của các nhà lý luận đảng ta về cái gọi là XHCN", do một cựu đảng viên ở Hải Phòng không xa lạ với chúng ta lắm, ông Vũ Cao Quận, người "đã đi theo và hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho tới lúc mái đầu điểm bạc cho CNXH, là người trong cuộc". Theo ví von của ông Vũ Cao Quận thì ông cũng đã từng là ''tội nhân'' trước khi là một ''quan toà'' phê phán cái không tưởng của XHCN. "Cái áo choàng chẳng làm nên thầy tu", và theo ông thì "sự ngộ nhận một hiện tượng, một sự vật không có thực... thì dù có hàng ngàn câu lý sự khiên cưỡng cũng không ''làm nên thầy tú' đâu!
Một bài viết khác "Con em ta đang bị nhồi sọ" của một đảng viên lão thành ở Hà Nội, với bút hiệu Ngô Yên, cho thấy thực tế tuổi trẻ sinh viên Việt Nam đang bị nhồi sọ bởi môn học chủ nghĩa Mác-Lênin, "một học thuyết phản dân chủ, phản khoa học, phi thực tiễn, ảo tưởng... được đem dạy, đem nhồi sọ con em chúng ta và buộc chúng phải học, phải thi, phải thi đỗ và có thế mới được coi là người có học vấn, có tri thức, hỏi tương lai của đất nước này sẽ như thế nào "" Bao giờ mới rửa được nỗi nhục thứ hai sau nhục nô lệ: nổi nhục Việt Nam là nước nghèo nàn, lạc hậu, tụt hậu vào loại nhất thế giới "
Các bạn trẻ, sinh viên Việt Nam cũng có thể tìm thấy một số dữ kiện "tin tức cần biết" được ông Ngô Yên tập hợp, đúc kết hệ thống lại để các bạn có một cái nhìn tổng quát về hiện tình đất nước, mau nhận thức ra một cách sâu sắc hầu trang bị kiến thức khẩn cấp cứu nước cứu dân.
SỰ NGỘ NHẬN VÀ NHỮNG LÝ SỰ KHIÊN CƯỠNG VỀ CNXH
Đã tưởng buông bút không định viết lách gì nữa, vì đã quá cái tuổi ''lục thập nhi nhĩ thuận'' tuổi sáu mươi nghe điều gì cũng thấy thuận để tiến tới tuổi ''cổ lai hý'. Nhưng khi đọc bài ''Kiên định con đường đi lên CNXH ở nước tá' của tác giả Minh Thư đăng trên tạp chí TTCTTT số 3 năm 2001, không thể không có vài suy nghĩ muốn trao đổi cùng tác giả.
CNXH đã từng là một khát vọng tạm coi là một nửa nhân loại với câu nói khá ngạo nghễ: ''Mặt trời không bao giờ lặn trên lãnh địa của XHCN!''. Niềm tin vào CNCS với thế giới đại đồng cũng như niềm tin của các tín đồ Jesus Christ với chốn thiên đàng, các tín đồ Thích ca mâu ni với cõi niết bàn, những niềm tin giống nhau về một miền cực lạc, không hình hài, không vóc dáng, mơ ước chỉ là để mơ ước!
Theo tác giả: CNXH là kết quả tất yếu của sự phát triển xã hội loài người!
Hình như để ''nặng ký'' cho sự khẳng định của mình nên bài viết chỉ có 4 trang mà tác giả lặp đi, lặp lại tới 66 cụm từ CNXH. Nếu là ''chùa thiêng có bồ tát giỏí' thì khách thập phương nô nức kéo tới hà tất phải ''nam mố' luôn miệng làm gì!
Những năm 1960 đã ''dựng'' lên một thứ XHCN vẫn là con trâu đi trước cái cày như thời dân chủ cộng hoà mà giao cho nhân dân và quân đội phải: chiến đấu - xây dựng và bảo vệ. Rồi đến năm 1976 một lần nữa lại giao nhiệm vụ cho nhân dân cả nước phải xây dựng và bảo vệ vẫn cái XHCN cái cày đi sau con trâu . Thôi thì cứ cho cái xã hội mà con trâu đi trước cái cày là XHCN định mệnh đi, tạm yên tâm như vậy rồi . Bỗng nhiên đến năm 1991, Đảng (mới) đã lại "phác hoạ ra mô hình" CNXH ở nước ta!... Cũng xin nhớ cho là từ ''phác hoạ mô hình'' đến ''mô hình thật sự'' cũng còn là một khoảng cách khá xa cũng giống như từ ''giai đoạn quá độ'' đến XHCN cũng phải trăm năm. Xong lại mãi đến Đại hội VIII, Đảng ta khẳng định: "Con đường đi lên CNXH ngày càng được xác định rõ hơn, ở đây không phải chỉ thấy bộ khung, mà phải thấy rằng nhận thức về CNXH và con đường đi lên đã có nhiều phần da thịt của nó"..." Khẳng định về CNXH gì mà lạ vậy "... từ một bộ khung ''xương'' đã có phần da thịt... mà gọi là CNXH ư! Lại một lần nữa thôi thì chấp nhận cái ''phác hoạ mô hình'' và ''cái bộ khung đã có phần da thịt của CNXH'' là CNXH đi . Vậy cái XHCN suốt từ những năm 60 rồi lại đến 76 là cái XHCN gì" Không lẽ:
Sinh con rồi mới sinh cha,
Sinh cháu giữ nhà rồi mới sinh ông!...
Sau khi Liên xô cùng phe XHCN Đông Âu sụp đổ kéo theo cả Mông Cổ ở Châu Á cũng đổ theo thì việc giải thích về CN Mác-Lê và CNXH ngày càng ''tắc tị'', nên các nhà Marxologue Made in Viet Nam lại nặn óc để nghĩ ra 6 đặc trưng của CNXH để giải thích, mà càng giải thích càng rối mù, đến nỗi bác Trần Văn Giàu là ''bậc cây đa, cây đề'' về CN Mác-Lê, từng học ở Đại học Phương Đông với Ti Tô mà cũng chưa biết CNXH ra sao!... Rồi nữa bác Lê Giản cũng vào hàng ''cổ thụ cộng sản'' cũng coi CNXH chỉ là một ẩn số!... Vậy thì làm sao mà hơn 70 triệu nhân dân Việt Nam biết hình thù CNXH ra sao mà đã dứt khoát lựa chọn" Đúng là nói lấy được. Lẽ thường ở đời thì: "nói phải củ cải cũng nghe!"
Nếu XHCN có 6 đặc trưng theo ''quy luật tất yếú' thì tại sao những năm 60 không thấy công bố 6 đặc trưng này cho toàn dân được biết. Lạ lùng thay khi bắt toàn dân tôn thờ một thứ CNXH trải qua 70 năm ở Liên Xô và 40 năm của Việt Nam, có ''bí mật'' gì mà mãi đến bây giờ nó đã từng sụp đổ mới được nghe 6 đặc trưng về nó!...
Tôi lại cùng tác giả ta lại đi vào từng đặc trưng và phân tích xem nó có gì khác với cái thông thường:
- Đặc trưng Thứ nhất: Chế độ ta do nhân dân lao động làm chủ!
Thưa với tác giả, từ những năm 1776, Tổng thống Mỹ A . Lincoln đã nói: ''Government of people, by people, for people!'' tức là Nhà nước của Dân - do Dân - vì Dân. Vậy thì nước Mỹ cũng đã có đặc trưng này . Chỉ có điều Nhà nước nào thực sự của Dân - do dân - vì Dân xin nhường các bậc thức giả uyên thâm phân tích.
- Đặc trưng Thứ hai: Có một nền kinh tế phát triển cao dựa trên lực lượng sản xuất hiện đại và chế độ công hữu về các tư liệu sản xuất chủ yếu . (Nếu tôi không lầm thì cụm từ: chế độ công hữu về các tư liệu sản xuất ''chủ yếú'! Chữ ''chủ yếú' này mới được thêm vào, vì trước đây đã là tư liệu sản xuất thì là công hữu tuốt!).
Bàn về ''có một nền kinh tế phát triển cao dựa trên lực lượng sản xuất hiện đại!..." để mà so sánh với 210 nước trên thế giới hoặc gần ta là các nước Asean thì sợ buồn cười chẩy ra nước mắt nên tôi không dám bàn tiếp. Còn vẫn duy trì, vẫn khẳng định chế độ công hữu về các tư liệu sản xuất chủ yếu, thì phải bàn cẩn thận! Ai mà dám yên tâm làm ăn tư hữu, tư doanh khi vẫn còn thấy lù lù trước mắt đám mây đen ''công hữú' vẫn cứ đang vần vũ trên bầu trời CNXH chưa biết lúc nào ụp xuống.
Trước nguy cơ dẫn đến sụp đổ của môt nền kinh tế nghèo nàn, què quặt không tránh khỏi, người ta tạm phân chia tư liệu sản xuất ra loại ''chủ yếú' để Nhà nước thả sức độc quyền, còn loại ''thứ yếú' xin mời các bạn cứ tự do bỏ tiền ra đầu tư kinh doanh cho đến khi tình hình tạm ổn, cơn hoạn nạn qua đi thì biết đâu các nhà lý luận lại ''đẻ'' ra luận điểm mới trong cái bài bản cũ là: mọi tư liệu sản xuất của xã hội đều quan trọng cả, không thể phân chia cái này là ''chủ yếú', cái kia là ''thứ yếú'... Vậy ''hàm bà lằng'' đều là ''chủ yếú' cả, vậy lúc đó xin các vị kinh tế cá thể, các chủ trang trại, các vị tư bản tư nhân chớ có kêu trời!...
Như vậy cái đặc trưng thứ hai này, 210 nước trên thế giới đều có chỉ có khác khúc đuôi thôi!...
- Đặc trưng Thứ ba: Có một nền văn hoá tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc.
Đặc trưng thứ ba có lẽ chẳng cần phải bàn nhiều, vì có nước nào trên toàn thế giới lại không có và không phấn đãu cho mục tiêu này .
- Đặc trưng Thứ tư: Con người được giải phóng khỏi áp bức, bóc lột, bất công, làm theo năng lực, hưởng theo lao động, có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc... và coi đây là đặc trưng riêng có của CNXH!
Đặc trưng thứ tư nếu nhận là đặc trưng riêng có của CNXH thì đúng là các nhà lý luận lại mắc phải ''bệnh ngộ nhận chủ nghĩá'. Việt Nam lại còn thiếu hoặc không có áp bức, bất công chăng" Công nhân thì bị chủ xí nghiệp liên doanh bắt làm lao động thêm giờ đến kiệt sức, rút đế giầy đập vào mặt, bắt quỳ, bắt phơi nắng, thậm chí bắt chui qua háng, mắng chửi, sỉ nhục... Nông dân thì bị bọn cường hào mới ở nông thôn đày đoạ sưu cao, thuế nặng như cái gương: Đồng Nai, Thọ Xuân Thanh Hoá, Uy Nổ Đông Anh, Quỳnh Phụ Thái Bình... rồi Đầm Dơi Cà Mâu và gần đây nhất là Đắc Lắc. hàng vạn nông dân nổi dậy chống lại bọn cầm quyền địa phương chẳng lẽ không nói lên điều gì sao "...
Còn nói là: không có bóc lột ư "... Xin hãy nghe phát biểu của ông V.Đ.L. một thành viên trong cái gọi là Hội đồng nghiên cứu lý luận phát biểu: ''Tôi xin báo cáo các anh là ''quốc doanh'' bóc lột lao động rất ghê gớm! Trả lương thấp như thế, các giám đốc tham nhũng như thế có bóc lột không"... Trong đó người lao động có quyền gì không"... ''. Và muốn rõ hơn nữa về đặc trưng thứ tư này xin hãy hỏi các VIP hay ra nước ngoài và các con cháu các vị đó đi lao động ở các nước tư bản xem họ phát biểu ra sao "... Ở Việt Nam không có bóc lột, sao công nhân thế giới ''ngú' thế xin sang Việt Nam lao động có sướng hơn không" Và sao công nhân Việt Nam cũng thế, không ở lại lao động tại nước nhà được gần vợ, gần con, lại không bị bóc lột!...
- Đặc trưng Thứ năm: Các dân tộc trong nước bình đẳng, đoàn kết và giúp đỡ lẫn nhau ...
Xin tác giả chỉ cho trên 210 nước trên thế giới có bao nhiêu nước mà các dân tộc trong nước họ không được sống bình đẳng, không đoàn kết và không biết giúp đỡ lẫn nhau " Hãy chỉ coi!
- Đặc trưng Thứ sáu: Có quan hệ hữu nghị và hợp tác với tất cả các nước trên thế giới!
Đọc xong nội dung cái đặc trưng thứ sáu này cứ cảm thấy nó cũ như trái đất! Sự phát triển vũ bão của công nghệ tin học làm cho các nước trên thế giới ngày càng xích lại gần nhau sống như trong một khối phố, xu thế toàn cầu hoá là bất khả kháng. Khi đã toàn cầu hoá là một sân chơi hoàn toàn bình đẳng, hai bên đều có lợi . Nó đã bỏ xa cái quan hệ hữu nghị: vay xin của thời phe XHCN với nhau . Nhất là đối với nước nghèo, chậm tiến, "nói thì như rồng leo, làm thì như mèo mửa", quan hệ hữu nghị và hợp tác chỉ ''nhăm nhăm'': vay và xin viện trợ. Ngày nay quan hệ hữu nghị và hợp tác quốc tế cũng chỉ cầu mong người ta đầu tư, cho vay vốn, viện trợ không hoàn lại ...
Cái quan hệ hữu nghị và hợp tác kiểu trên thì phải kể trên một trăm nước vượt quá xa cái đặc trưng vừa hình thức, vừa lạc hậu này .
Điểm qua 6 đặc trưng của CNXH Việt Nam thì thấy 6 tượng trưng đặc biệt chẳng mấy khác ai, thậm chí hầu hết các đặc trưng còn thua kém xa các nước họ chẳng hề liên quan đến CNXH.
Những suy nghĩ trên đây của tôi là chỉ muốn trao đổi chứ không phải định tranh luận với tác giả. Nếu không thuận tai thì chỉ xin coi đây là một ''ý kiến ngược'' chứ tôi không định ''chống'' ai cả.
Mác từng phê phán: ''Ông Phơ-bách, khi ông đổ chậu nước bẩn vô tình hắt luôn cả cậu bé sau khi tắm còn ngồi trong chậu nước. Đây là một sự phủ định sạch trơn!...''. Tôi không rõ ông Phơ-bách có ngớ ngẩn như Mác trách không, còn tôi khi nhìn vào chậu nước ''lịch sử'' chỉ thấy nước bẩn của một thời vận dụng những sai lầm của một học thuyết chứ không thấy có cậu bé (CNXH) nào ngồi trong đó. Tôi có hắt nước đi nhưng là hắt đi những sự ngộ nhận bắt mọi người cứ phải tưởng tượng có cậu bé (CNXH) ngồi trong đó! Đừng vội trách Karl Johann Kautsky nhận xét về nền chuyên chính vô sản và CNXH ở Nga chẳng khác nào: ''một phụ nữ mang thai nhảy nhót điên cuồng, nhằm rút ngắn thời gian mang thai mà nó không thể nào chịu đựng nổi rồi dẫn đến đẻ non... ''. Thậm chí ông còn tiên đoán khá chính xác: '' Đứa trẻ sinh ra như thế thông thường không thể sống nổi!''. Dù có ai đó coi đây là những lời lẽ cay độc thì vẫn không thể không thừa nhận đây là ''một nhận xét tiên trí'! Tiếc thay Kautsky đã đúng!... Đến ngay ĐCS Pháp một đảng cũng đáng bậc đàn anh về học thuyết Mác cũng không dùng khái niệm CNXH mà thay vào đó bằng cụm từ ''vượt qua CNTB''. ĐCS Nhật Bản cũng tuyên bố chia tay với CN Mác cùng nhiều ĐCS Châu Âu, nơi thì giải tán Đảng, nơi thì đổi tên Đảng... cùng với sự xụp đổ của Liên xô và các nước XHCN Đông Âu đã chứng minh một sự thật hiển nhiên là ''chiếc thai CNXH bị đẻ non khi nó chưa kịp có hình hài!. Trong Dự thảo văn kiện đảng có đoạn viết:
- ''Thế kỷ XX để lại trong lịch sử loài người những dấu ấn cực kỳ sâu sắc. Đó là thế kỷ phát triển kinh tế mạnh mẽ xen lẫn những cuộc khủng hoảng lớn của CNTB thế giới, thế kỷ của những tiến bộ vượt bực về khoa học và công nghệ, tạo ra giá trị sản xuất vật chất tăng gấp 15 lần so với thế kỷ trước và lớn hơn cả toàn bộ giá trị của hai thiên niên kỷ trước cộng lại ...''.
Dấu ấn cực kỳ sâu sắc đó với những thành tựu vĩ đại chính là nhờ sự ra đời và phát triển không ngừng của CNTB. Với chiếc máy hơi nước của James Watt năm 1776 (cuộc cách mạng công nghiệp lần I) rồi nhờ phát minh ra điện của Edison (cuộc cách mạng công nghiệp lần II). Cách mạng sinh học đã dẫn đến công nghệ gien, công nghệ tế bào, công nghệ vi sinh và công nghệ enzim... rồi đến chiếc máy tính điện tử đầu tiên ra đời 1946 dẫn đến kỷ nguyên tin học ngày hôm nay đều từ CNTB. Vậy chính là Marx chứ không phải ai khác là ngườI đã có ''dự kiến'' quẳng luôn cả chậu nước lẫn cả cậu bé (TBCN) với luận điểm ''giai cấp vô sản sẽ là người đào mồ chôn CNTB!"...
- L'habit ne fait pas le moine!
Cái áo choàng chẳng thể làm nên thầy tu! Câu ngạn ngữ Pháp này nói lên một điều là sự ngộ nhận một hiện tượng, một sự vật không có thực... thì dù có hàng ngàn câu lý sự khiên cưỡng cũng không ''làm nên thầy tú' đâu!
Thưa tác giả Minh Thư! Người viết những dòng này cũng đã đi theo và hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho tới lúc mái đầu điểm bạc cho CNXH, là người trong cuộc. Nếu định ví von một chút thì tôi cũng đã từng là ''tội nhân'' trước khi là một ''quan toà''. Tôi không có ý định phủ định sạch trơn CNXH, vì với tôi (như đã trình bày ở trên) CNXH làm gì có thực mà phủ định!


Để kết thúc bài viết này tôi chợt nhớ tới bài báo ''Chủ nghĩa Marx và những quyền của con ngườí' của Giáo sư Maria Hirezowicz đăng trên ''Riss'' (Ba Lan) số 157 tháng 9-1998 có đoạn viết:
''... Marx miêu tả những người cộng sản như là những con người không đối thoại với ''dư luận sáng suốt'' hoặc với đám đông vô danh...'' Tôi không hiểu ''thâm ý'' của Marx, nhưng qua ''thánh ý'' này tôi hiểu rằng bài viết của tôi trở thành vô nghĩa với những người cộng sản đương thời, nhưng thôi đã ''trót'' viết rồi tôi xin được thả vào dòng đời phán xét.
Hải Phòng, tháng 4/2001
Vũ Cao Quận
Ghi chú:
Xin tham khảo:
- Tạp chí TTCTTT số 6 và số 8 năm 2000 và số 3 năm 2001.
- Niên giám Quid 2000, tr.1518. Số liệu của năm 1997
- Tạp chí Tia sáng số 4 năm 2001, tr.18.
***
CON EM TA ĐANG BỊ NHỒI SỌ
(Bài 1)
Ngô Yên
Cuối năm 2000, 95 trong tổng số 150 ủy viên Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam đã bỏ phiếu tán thành thêm hai chữ dân chủ vào khẩu hiệu chiến lược về xây dựng đất nước. Như vậy nghĩa là dân chủ hóa ở cơ sở chưa đủ mà phải dân chủ hóa cả xã hội, cả đất nước này .
Điều đầu tiên mà Tổng Bí thư mới của ĐCSVN bày tỏ khi mới trúng cử cũng là "phát huy dân chủ để tạo ra sức mạnh tập thể" (t/c Tia sáng số 5.2001, trang 19)
Như thế là đảng đã thấy rõ phải dân chủ hoá ngay từ trong đảng, từ bên trên. Thật là đáng mừng cho dân tộc ta . Vì có dân chủ mới bắt nhịp được với thế giới đang ở thời đại toàn cầu hoá. Cả thế giới đang dân chủ hoá; sự phát triển như vũ bão của khoa học, kỹ thuật càng thúc đẩy dân chủ hoá: phát thanh, truyền hình, báo chí, internet... góp phần nâng cao dân trí, tạo thuận lợi cho người dân nắm lấy vận mệnh đất nước, xã hội .
Có dân chủ thì kinh tế tri thức mới hình thành nổi ở nước ta vì tri thức chỉ phát triển trong không khí dân chủ như sinh vật chỉ sống được trong môi trường có ô-xy .
Thế mà trong giáo dục, nhất là ở đại học, con em ta không được hưởng luồng gió mát trong lành của dân chủ. Chúng buộc phải thi đỗ một môn mà "thầy chẳng muốn dạy, trò chẳng thích học". Đó là môn chủ nghĩa Mác-Lênin: không đạt điểm trung bình ở môn này thì không được coi là tốt nghiệp đại học dù giỏi các học phần khác. Bi kịch diễn ra ở đây: nước ta, nước cộng sản là vô thần nhưng lại có quốc giáo. Chủ nghĩa Mác-Lênin là học thuyết của một đảng, đảng cộng sản. Nó là việc nội bộ của đảng cũng như thuyết luân hồi là của đạo Phật, huyền thoại Maria đồng trinh là của Kitô giáo ... Sao lại buộc những nhà trí thức tương lai của đất nước phải coi chủ nghĩa Mác-Lênin là một bộ môn tri thức bắt buộc trong khi tính khoa học của nó đã bị thực tiễn, - tiêu chuẩn của chân lý -, phủ nhận một cách toàn diện, triệt để, nhanh chóng: hai thập kỉ cuối cùng của thế kỷ XX chẳng đã chứng kiến sự sụp đổ của các nước xã hội chủ nghĩa, của cả phe đó sao " Sụp đổ mà nhân dân các nước đó chẳng luyến tiếc tí nào .
Thế chủ nghĩa Mác-Lênin là gì" Nó là một học thuyết nhằm một lý tưởng cao đẹp, thay xã hội tư bản bằng một hiệp hội trong đó sự phát triển tự do của mỗi người là "tiền đề cho sự phát triển tự do của mọi người". Lý tưởng cao đẹp của nó còn là ở chỗ "bốn chống": chống bóc lột, chống áp bức, chóng nghèo đói, chống tha hoá (aliénation). Học thuyết ấy, tiếc thay, lại rất không tưởng, nhất là ở những biện pháp của nó.
1- Biện pháp cơ bản, bao trùm, chiến lược của nó, "chương trình tóm tắt" của nó là "xoá tư hữu" (tuyên ngôn ĐCS). Xoá loại tư hữu gắn với bóc lột là nhân đạo . Còn xóa tư hữu nói chung là sai, sai lầm nghiêm trọng. Vì tư hữu là phát minh vĩ đại đưa con người thoát khỏi thế giới con vật, và tiến vào xã hội con người . Jean-Jacques Rousseau có lí biết bao khi cho rằng người đầu tiên rào mảnh đất lại và bảo đây là đất của riêng tôi, người ấy lập nên xã hội công dân, xã hội người độc lập với quyền thế.
Xóa tư hữu, chủ nghĩa xã hội mác xít đã tha hoá con người, làm nó không còn quyền lực gì đối với của cải, đối với cuộc đời riêng tư của nó. Thời kỳ từ 1975 đến 1986, trên cả nước Việt Nam giải phóng, ta đã âm thầm xoá tư hữu và Nhà nước đứng ra lo tất cả cho toàn dân, bao cấp tràn lan, từ vĩ mô đến vi mô: chế độ tem phiếu thống lĩnh tất cả. Và đã diễn ra cảnh "chia đều sự nghèo khổ", cảnh phụ nữ chỉ mặc quần dài đen, nam giới chỉ có áo sơ-mi trắng, quần xanh! Ăn uống thì cũng đồng đều: tối thiểu 13, tối đa 17 (kílô gạo). Sống trong xã hội mà tư hữu bị lên án, ai nấy đều nơm nớp sợ bị coi là "giàu": có khách mà mổ con gà đãi khách cũng phải giấu giấu, giếm giếm, sợ bị quy là "tư sản"! Đấy, một thực trạng xám xịt, đen ngòm của cuộc sống như thế mà người học buộc phải ca tụng, phải tôn vinh trên lời nói, trong bài thi, còn trong lòng thì chẳng có cảm tình gì!
2- Xoá tư hữu dẫn đến lên án kinh tế thị trường. Theo sách kinh điển chủ nghĩa mác xít (Chống Duhring) thì xã hội cộng sản không có hàng hoá. Người ta trao đổi lao động vật hoá với nhau mà thôi. Nga làm Cách mạng tháng 10 năm 1917 thì 4 năm sau, kinh tế suy sụp đến nỗi Trotsky phải báo động cho Lênin và đòi thiết lập lại kinh tế thị trường. Lê nin vặt trở lại: người cộng sản không được nói thế! Sau cùng, sự nguy ngập về kinh tế đã buộc Lênin tiến hành NEP, chớ NEP nào phải là "sáng kiến của Lênin" như ta tuyên truyền (xem "Những bí mật cuối cùng của Lênin" trong báo Le Nouvel Observateur số 1595 năm 1995).
Đấy là học thuyết mà con em ta ở đại học buộc phải ca tụng là "khoa học nhất" thì trong thực tế lịch sử là thế đó.
3- Chủ nghĩa xã hội, bằng cách mạng vô sản, bằng đấu tranh giai cấp một mất một còn, mưu thiết lập về danh nghĩa cái gọi là chuyên chính vô sản hay nói nôm na là độc tài của giai cấp công nhân. Thực ra, chẳng ở đâu có độc tài của cả giai cấp mà chỉ của nhóm cầm quyền (nomenclatura), thậm chí độc tài toàn trị (totainarisme) của chỉ một người, từ Léninaien, Staline, Mao trạch Đông, Phidel Castro ....
Thế là chẳng có dân chủ gì cả. Con người một lần nữa bị tha hoá, tha hoá đối với quyền lực, đối với chính trị. Mà từ xa xưa, Aristote đã định nghĩa: con người là một động vật chính trị (animal politique). Thành ra con người trong xã hội cộng sản, thực tế đã mất tư cách người của mình.
4- Cuối cùng, xã hội xã hội chủ nghĩa, cộng sản, mác-xít dung nạp duy chỉ một hệ tư tưởng, hệ tư tưởng Mác-Lênin. Trong hệ tư tưởng này, cái quan trọng không phải là chân lý, khoa học đạo dức, lẽ phải mà trước tiên, trên hết là lợi ích của giai cấp vô sản. Lênin đã dạy thanh niên (năm 1921) rằng đạo đức người cộng sản là bảo vệ quyền lợi của riêng giai cấp công nhân thôi(1). Cho nên lập trường là cái được xét đầu tiên khi bàn luận một ý kiến, một quan điểm. Lập trường mà khác với công nhân thì bị coi là thù địch và đã thù địch thì chẳng cần bàn cãi gì: nó không thể có chút chân lý nào, nó phải bị gạt bỏ, bị lên án! Lênin đã chẳng coi nhà đại trí thức V.G.Korolenko không phải là trí tuệ mà là cứt, là phân của dân tộc đó sao(2)" Các học giả thế giới đã đúc kết: thế kỷ XX có hai học thuyết giáo điều nhất mà chủ nghĩa Mác là một. Với sự độc tôn tuyệt đối về hệ tư tưởng mác xít, tuổi trẻ Việt Nam bị tha hoá lần thứ 3: tha hoá về tư tưởng, chỉ còn biết nói dựa, nói leo, không tự mình tư duy . Mà "tôi tư duy, tức tôi tồn tại" (Descartes)
Đấy, một học thuyết phản dân chủ, phản khoa học, phi thực tiễn, ảo tưởng... như vậy được đem dạy, đem nhồi sọ con em chúng ta và buộc chúng phải học, phải thi, phải thi đỗ và có thế mới được coi là người có học vấn, có tri thức, hỏi tương lai của đất nước này sẽ như thế nào " Bao giờ mới rửa được nỗi nhục thứ hai sau nhục nô lệ: nổi nhục Việt Nam là nước nghèo nàn, lạc hậu, tụt hậu vào loại nhất thế giới "
24-5-01
Ngô Yên
(1) Trong khi đạo đức truyền thống của người Việt Nam là: "thương người như thể thương thân, thấy người hoạn nạn thì thương.
(2) Xem Lênin toàn tập bản tiếng Nga, tập 51, bức thư có nói đến V.G. Korolenko .
***
MỘT SỐ TIN
SINH VIÊN, TUỔI TRẺ VIỆT NAM NÊN BIẾT
(bài 2)
Ngô Yên
Về những tin này, các bạn có thể đọc dầy đủ hơn trong các bài của các tác giả V.N.,Ng.B.Ch., Sông Thu, Ngô Yên... viết từ khoảng những năm cuối 2000 đến nửa đầu năm nay:
- Đôi điều nhìn lại chủ nghĩa Mác (hai bài)
- Examen rétrospectif du marxisme
- Nỗi nhục cũ đang trổi lên
- Góp ý vào Dự thảo báo cáo chính trị ở Đại hội IX của ĐCSVN (ba bài)
- Lạm bàn về lý tưởng
- Phải có trách nhiệm công dân
- Hoan nghênh chủ trương sửa đổi hiến pháp 1992
- Hoan hô Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu!
- Hiện nay, xã hội Việt Nam là xã hội gì"
- Hiểu dân chủ ra sao cho đáp ứng nhu cầu đổi mới
- Về hiện tại hóa đất nước.
- ....
Ở đây chúng tôi tập hợp, hệ thống hóa lại tin trong một số bài trên để cung cấp cho các bạn một cái nhìn tổng quát về hiện tình đất nước.
*
* *
Trước năm 1945, khi thực dân Pháp còn thống trị, trong năm xứ của Đông Dương (gồn ba kỳ của nước Nam và hai nước Ai lao, Cao mên) thì nước Nam (tức Việt Nam ngày nay) được coi là văn minh hơn, đời sống cao hơn Ai lao, Cao mên.
Hơn nửa thế kỷ sau (năm 1997), thu thập bình quân mỗi đầu người của Việt Nam lại thua Lào: PIB (sản phẩm nội địa gộp)/ người của Lào là 350$ (USD), còn của Việt Nam là 330$.
Đó là một bước thụt lùi lịch sử, đáng để suy ngẫm nghiêm túc.
Năm 1975, khi ta mới giải phóng cả nước, so với miền Nam Việt Nam, kinh tế Thái Lan có phần kém phát triển hơn ta chút ít.
Thế mà 22 năm sau (1997) theo số liệu của Liên hiệp quốc thì PIB/người của Thái lan đã đạt 2660$ (1). Còn Việt Nam chỉ có 330$/người, tức là Thái Lan đã thu nhập bình quân đầu người gấp hơn 8 lần Việt Nam. Mà Thái Lan chẳng có Đảng cộng sản, chủ nghĩa Mác-Lênin lãng đạo gì cả. (Còn so với 10 nước của khối Đông Nam Á thì ta thua nước có PIB/người cao nhất - là Singapore - gần 86 lần).
Có người biện hộ: Việt Nam còn phải hàn gắn vết thương chiến tranh. Tôi nghĩ: không hoàn toàn chi do thế. Ta tiếp quản Sài Gòn gần như nghuyên vẹn với thêm cả trên 10 tấn vàng. Mà có chi phí để phục hồi đất nước thì cũng thua vừa vừa chớ sao thua những quá 8 lần" Phải có đầy đủ trách nhiệm của người lãnh đạo và dũng khí công dân mà nhận rằng ta rất yếu kém về làm ăn kinh tế. Không được ngủ say trên những vòng nguyệt quế của hơn 1/4 thế kỷ trước ở thời chiến tranh, ra ngõ là đã gặp anh hùng. Phải không ngại mới dám công bố: với điều kiện đều đều tăng trưởng kinh tế 7% hàng năm thì 20 năm nữa (năm 2020), Việt Nam mới theo kịp trình độ Thái Lan 15 năm trước đây . (Từ năm 1975 đến nay, chưa năm nào ta đạt được 7% phát triển kinh tế) (2)
Và lúc ấy, chắc ta vẫn xếp hạng ở cuối các nước trong khu vực như hiện nay, vì ta phát triển thì họ cũng và càng phát triển nhanh hơn. Trong 10 nước khối Đông Nam Á (Asean), thu nhập bình quân đầu người năm 1997, kém nhất là Campuchia, đứng thứ 10 với PIB/người là 300$. Áp chót là... Việt Nam, thứ 9 với PIB/người: 330$.
Hội nghị quốc tế giữa tháng 5/2001 ở Bruxelles (Bỉ) coi nước có GDP/người dưới 900$ USD là "nước kém phát triển nhất". Nếu chỉ xét chỉ tiêu này này thôi thì Việt Nam là một nước kém phát triễn nhất trong "các nước kém phát triển nhất" vì nay mới đạt GDP/người vào khoảng 400 USD, chưa được nửa con số chuẩn nêu ra ờ trên (900 USD).
Đó là một điều sĩ nhục lớn đối với một dân tộc có nhiều tiềm năng chất xám tốt, có tỉ lệ người biết chữ (trên 1000 dân) cao ...
Giữa thế kỷ XIX, nhờ chịu nghe các nhà cách tân, vua Minh trị đã làm cải cách và, tuy thua trận năm 1945, nay Nhật Bản vẫn là cường quốc về kinh tế với PIB/người năm 1997 là 33.380$, tức là hơn 101 lần PIB/người của Việt Nam. Như thế còn một phần nhờ họ mạnh dạn cho học sinh Nhật học "nước ta là nước thua trận trong Thế chiến II", chớ không như Việt Nam với điệp khúc: rừng vàng, biển bạc... trong khi lâm tặc phá rừng như điên và tham nhũng ngày càng tồi tệ hơn.
*
* *
Những tin trên cho ta thấy gì"
1- Nỗi nhục nô lệ, mất nước, đã được xóa sạch bằng máu và chiến tranh toàn dân: do biết dựa vào lý luận Mác-Lênin, kết hợp với truyền thống anh hùng đánh giặc của tổ tiên ta .
2- Còn nỗi nhục đất nước nghèo nàn, lạc hậu, tụt hậu không thể giải quyết theo lối cũ ấy mà phải chủ yếu bằng chất xám và bằng lao động trí óc căng thẳng để chóng làm cho dân giàu lên, nước văn minh, hiện đại, đủ sức chủ động theo toàn cầu hóa với một nền kinh tế tri thức.
Bản thân con người Việt Nam phải đổi mới hẳn: thay đổi hoàn toàn nếp làm ăn, sinh sống theo kiểu nông nghiệp và thủ công nghiệp cổ truyền.
3- Đất nước hiện nay có yêu cầu bức xúc khách quan: được nhanh chóng giải phóng khỏi ngèo nàn, lạc hậu, tụt hậu lâu đời . Yêu cầu này, sứ mệnh mới này, Tổ quốc giao chủ yếu cho thanh niên, nhất là thanh niên có trình độ học thức.
Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách. Huống hồ là các sĩ phu ngày nay, có học vấn cao hơn ông cha .
4- Tình trạng rất nghèo nàn, rất lạc hậu, tụt hậu rất xa của Việt Nam giữa thế kỷ XIX đã là thảm cảnh thuận lợi để đất nước mất độc lập. Thảm hoạ trên đang có cơ lặp lại, lặp lại ở dạng mới trong thế kỷ XXI này . Phải mau mau nhận thức ra và nhận thức cho sâu sắc điều trên để mỗi người chúng ta, mỗi thanh niên, tự trang bị kiến thức và lao động cật lực, nhất là về trí óc, mà khẩn cấp cứu nước cứu dân.
5- Độc lập, Tự do, Hạnh phúc cho Tổ quốc, cho mỗi gia đình, cho mỗi người Việt Nam là mục đích cuối cùng, là cứu cánh phấn đấu của mỗi người Việt yêu nước. Còn chủ nghĩa này nọ, tổ chức đảng phái kia, xét đến cùng, chỉ là phương tiện, là biện pháp, dù là rất quan trọng ở thời điểm trước.
Không ai ngớ ngẩn mà bo bo "kiên trì", khư khư ôm lấy biện pháp, phương tiện hôm qua có thể đã rất hữu hiệu, nhưng hôm nay, trong hoàn cảnh mới, áp dụng vào thực tiễn, đã tỏ ra vô bổ, lỗi thời rồi ./.

26-5-2001
Ngô Yên

(1) Những số liệu trong bài phần rất lớn đều lấy từ niên giám Quid 2000 (tiếng Pháp)
(2) Theo các báo cáo của ĐCSVN gần đây

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.