Số là mới đây Trung Cộng ban hành đạo luật chống ly khai, gián tiếp dọa sẽ dùng biện pháp quân sự thống nhứt Đài Loan. Đài Loan phản ứng, biểu tình hàng triệu người, quyết tâm bảo vệ chế độ dân chủ. Quốc Dân Đảng ở Đài Loan là một đảng chánh trị Quốc gia kỳ cựu ở Trung Quốc. Đảng này từng giành lại chủ quyền Trung Quốc từ tay nhà Mãn Thanh, từng chống CS bằng võ lực và sau cùng dưới áp lực của Mỹ liên hiệp Quốc Cộng để sau cùng bị TC đánh bật ra khỏi Trung Quốc và lưu vong ra Đài Loan làm thành đảo quốc.
Tại Đài Loan, Quốc Dân Đảng nắm chánh quyền non nửa thế kỷ. Theo tiến trình đấu tranh dân chủ, thành phần đối lập lên cầm quyền trong một cuộc bầu cử được quốc tế khen là trong sáng và dân chủ. Quốc Dân Đảng sau đó trở thành đảng đối lập với Đảng cầm quyền của Ông Trần Thủy Biển.
Suốt từ khi Ô Tưởng Giới Thạch lưu vong ra Đài Loan đến suốt thời kỳ con trai Ông là Tưởng Kinh Quốc nắm chánh quyền, Quốc Dân Đảng cho đến bây giờ, lập trường vẫn xem Đài Loan như là một bộ phận của Trung Quốc, chiến lược vẫn là từ Đài Loan trở về Trung Quốc để khôi phục lại quốc gia.
Trong bối cảnh đầy căng thẳng và nhậy cảm ấy, đảng đối lập Quốc Dân Đảng ở Đài Loan đi về Trung Quốc. Trung Cộng mừng chụp ngay cơ hội lợi cho mình, tạo mọi điều kiện dễ dàng cho Quốc Dân Đảng về nước. Việc đi về nước ấy của Quốc dân Đảng, bên ngoài có vẽ là một việc bắt tay với kẻ thù TC, một hòa giải hòa hợp với CS, một sự thay đổi lập trường 180 độ. Công luận Đài Loan vì thế tỏ ra rất ngạc nhiên và không cảm tình đối với việc gọi là sự đón gió trở cờ. Nhưng TT Trần Thủy Biển vẫn không gây một khó khăn nào cho phái đoàn Quốc Dân Đảng về nước..
Nhưng bên trong, và sau chuyến đi, người ta mới thấy nước cờ cao của Quốc Dân Đảng. Đảng này đã vận dụng tình thế căng thẳng, khai thác sự xung khắc của Bắc Kinh và Đài Bắc, một cách linh hoạt và sáng tạo biến việc đi về nước trở thành một thắng lợi chánh trị cho chánh nghĩa quốc gia. Phái đoàn Quốc Dân Đảng đích thân mang theo đảng kỳ Quốc Dân Đảng để treo tại nhà của Đảng Trưởng và Quốc Phụ là Bác sĩ Tôn Dật Tiên, ở ngay trên đất do chế độ TC đang nắm độc quyền toàn diện. Chủ tịch Đảng kiêm Chủ tịch Nước Hồ cẫm Đào tiếp kiến lãnh đạo phái đoàn Quốc Dân Đảng.
Dưới cái nhìn của người dân ở lục địa, sau hơn nửa thế kỷ vắng bóng, hai biểu tượng đảng phái Quốc gia xuất hiện trở lại. Tinh thần quốc gia bừng dậy; hy vọng tự do, dân chủ vươn lên trong màn đêm CS. Cũng như tinh thần của người dân Miền Nam ở nông thôn, vùng xôi đậu thới sau Hiệp Định Paris, Việt Nam Công Hòa tung ra chiến dịch giành dân, chiếm đất, đem quốc kỳ vẽ lên nóc nhà, treo nơi công cộng vùng xôi đậu. Cũng như thời lưu vong ở Mỹ người Việt Quốc gia vận động chánh quyền địa phương Mỹ ban hành những nghị quyết thừa nhận quốc kỳ nền vàng ba sọc đỏ như biểu tượng tự do, dân chủ của người Việt Hải Ngoại. Phong trào đã được người dân và chánh quyền thành phố, quận hạt và tiểu bang Mỹ ủng hộ, công nhận, cho đến nay như tấm da beo bao phủ 25 tiều bang, phân nửa lãnh thổ Hoa Kỳ. Điều này làm cây cờ CS Hà Nội dù có bang giao với Mỹ phải rút vào bốn bức tường của hai cơ sở ngoại giao mà thôi. Ô Bộ Trưởng Ngoại Giao của CS Hà Nội tức xanh mặt, phải thốt ra trong một cuộc họp bao, công khai tự thú, đối với CS Hà Nội, hai xúc phạm và trở ngai ngoại giao Washington- Hà Nội lớn nhứt, là phong trào giương cao lá quốc kỳ VNCH và công cuộc tranh đấu cho nhân quyền của người Mỹ gốc Viêt, tại Mỹ.
Xem người lại nghĩ đến ta, người Việt Hải Ngoại. Không ít người Việt tỵ nạn CS quên mình là ai. Đi về nước khoảng 300 ngàn người mỗi năm. Gởi tiền về nước trên 3 tỷ mỗi năm. Thế mà không tạo được ảnh hưởng chánh trị nào đối với CS Hà Nội, trong khi đó Mỹ chỉ cúp 300 triệu viện trợ là VN Cộng Hòa sụp. Lẽ ra người Việt Hải Ngoại "vai mang túi bạc kè kè, nói phải nói quấy người nghe rần rần". Đằng này CS Hà Nội lại đối xử với người Việt Hải Ngoại theo kiểu "xin cho". Thế mà nhiều người vẫn quên thân phận tỵ nạn CS, quên nỗi đau khổ của tôn giáo và 80 triệu đồng bào đang bị CS tước đoạt mất quyền tự do, dân chủ, để CS Hà Nội được ở nhà mát ăn bát vàng, ngồi trên đầu trên cngười dân,.
CS Hà Nội bắt bí Việt Kiều một cách trẻ con, nhưng Việt Kiều vẫn cam tâm, cúi đầu chấp nhận. Qua cửa khẩu phải theo "thủ tục đầu tiên", phải kẹp tiền vào sổ thông hành mới nhanh trót lọt. Về nhà phải quà cáp khi trình xin tạm trú với Công An mới yên thân. Ra đường vô tiệm phải chịu giá ngoại kiều cao hơn giá thường mới không bị quạnh quẹ. Thậm chí "Ông lớn cũ" như Phó TT Nguyễn Cao Kỳ về nước cũng phải lấy lòng CS bằng những lời lẽ chê bai chế độ VNCH để được đi đánh golf, ăn tiệc với một vài nhà cầm quyền CS.
Thiết nghĩ đó là điều người Việt Hải ngoại cần suy nghĩ để đừng tự biến mình trở thành nạn nhân CS lần thứ hai khi lò dò về VN chơi.



