Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Iraq: Một Việt Nam Nữa Cho Hoa Kỳ? - Gần Như Vậy

09/10/200400:00:00(Xem: 4601)
Cuộc chiến ở Iraq rồi sẽ đi về đâu" Đây là vấn đề mà người dân Hoa Kỳ đang rất quan tâm, vì hiện có 170 nghìn lính Mỹ có mặt ở đó và hằng ngày đều có thương vong bởi bom mìn, phục kích, bắn sẻ.
Nói về Iraq thì không thể quên bài học chiến tranh Việt Nam. Không khí chiến tranh ở Iraq và cuộc tranh cử tổng thống Mỹ năm nay là không khí của nước Mỹ vào năm 1968. Về tình hình Iraq hiện tại thì có những cái nhìn khác nhau từ những chính trị gia Hoa Kỳ.
Nhận xét của tổng thống George W. Bush mới đây về cuộc chiến Việt Nam trong quá khứ có thể soi rọi ít nhiều đến điều mà ông Bush dự định thực hiện ở Iraq. Trong cuộc phỏng vấn với Bill O'Reilly của đài truyền hình giây cáp Fox News vào tuần qua, tổng thống W. Bush đã đồng ý với một nhận định do ký giả này đưa ra, là: "Người dân Nam Việt Nam không chịu chiến đấu cho sự tự do của họ, đó là nguyên do tại sao hôm nay họ không có tự do." Rồi khi được hỏi về người dân Iraq hiện tại có chiến đấu cho sự tự do của họ hay không" Tổng thống W. Bush đã trả lời một cách quả quyết: "chắc chắn là có."
Nhưng dân biểu Ellen Tauscher, thuộc đảng Dân Chủ ở vùng Đông Vịnh San Francisco, mới cùng một đoàn quốc hội đi thăm Iraq về, đã đưa ra nhận định khác. Bà nói đã thấy những dấu hiệu người dân Iraq không muốn tham gia vào cuộc chiến do Hoa Kỳ khởi xướng trên đất nước họ.
Giữa thập niên 1960, Hoa Kỳ gửi những đơn vị tác chiến đầu tiên đến Nam Việt Nam, rồi trong vòng ba năm kế tiếp số quân Mỹ chiến đấu tại đây lên đến hơn nửa triệu người. Lúc đó Hoa Kỳ đưa ra một sứ mạng: ngăn chặn làn sóng cộng sản tràn xuống Nam Việt Nam và có thể toàn vùng Đông Nam A, theo thuyết đô-mi-nô. Người Mỹ trực tiếp tham chiến từ 1965 đến 1973 thì rút hết quân đội về. Hai năm sau, làn sóng đỏ tràn xuống cả Việt Nam, nhưng các nước Đông Nam Á khác đã không bị cộng sản thống trị.
Sự thất bại của Hoa Kỳ tại Việt Nam đã được đem ra mổ xẻ liên tục cho đến ngày nay, nhất là khi Hoa Kỳ đang gửi quân đi chiến đấu ở nước ngoài.
Sau vụ khủng bố al-Qaeda tấn công nước Mỹ, Hoa Kỳ đã đưa quân vào Afghanistan, loại bỏ chế độ Taliban, truy lùng những phần tử al-Qaeda, nhưng thủ lãnh Bin-Laden thì vẫn còn lẩn trốn. Tổng thống George W. Bush sau đó tiến tới một kế hoạch đánh phủ đầu ở Iraq, lật đổ chế độ Saddam Hussein vì tin - một cách sai lầm - rằng nhà lãnh đạo này có cũ khí tàn phá rộng lớn nhắm vào nước Mỹ. Sứ mạng của Hoa Kỳ là: tiêu diệt khủng bố và những kẻ dung dưỡng để ngăn chặn sự phát triển của khủng bố ở vùng Cận Đông và toàn cầu.

Qua mười tám tháng chiếm đóng Iraq, Hoa Kỳ đã bắt được Saddam Hussein, loại trừ được hai người con của Hussein và nhiều tay chân thân tín, nhưng lính Mỹ ngày nay đang phải đương đầu với những vụ tấn công bằng bom, với những vụ bắn sẻ, phục kích, như đồng đội thời trước của họ đã phải đương đầu ở Việt Nam. Những tin tức truyền đi qua màn hình cho thấy kẻ thù của lính Mỹ ở Iraq cũng giống như những cán binh Việt Cộng, họ không có quân phục mà chỉ mặc những bộ quần áo truyền thống. Những phiến quân - thời đầu của của chiến tranh Việt Nam, cán binh cộng sản cũng được gọi bằng từ này - ở Iraq ngày nay trông như bất cứ người dân Iraq nào trên đường phố, nhưng đó có thể là những tay súng, những kẻ chủ mưu gài mìn, đặt bom.
Dù thế, những nhà làm chính sách Hoa Kỳ vẫn tỏ vẻ lạc quan là đang kiểm soát được tình hình Iraq. Tổng thống Lyndon Johnson, tướng William Westmoreland trong thời chiến tranh Việt Nam đã từng có những phát biểu lạc quan tương tự. Cho đến khi cuộc tổng tấn công Tết Mậu Thân xảy đến.
Mấy tuần nữa, dù George W. Bush hay John F. Kerry thắng cử, tình hình Iraq cũng không có hy vọng khá hơn vì những người đã coi Hoa Kỳ là kẻ thù thì họ không cần biết ai là người lãnh đạo nước Mỹ, họ chỉ có một mục đích duy nhất là đuổi được người Mỹ ra khỏi đất nước họ.
Bài học về việc đưa quân đi chiến đấu ở một nước khác không chỉ đem đến những thất bại cho Hoa Kỳ ở Việt Nam mà còn là bài học cay đắng cho Việt Nam ở Kampuchia, cho Liên Xô ở Afghanistan trong những năm sau này.
Càng ngày tình hình Iraq càng trở nên giống Nam Việt Nam hơn. Iraq ngày nay đang trong tình cảnh của miền Nam Việt Nam trong năm 1967. Khác chăng là sẽ theo một tỉ lệ nhỏ. Một điều có thể khẳng định được là Hoa Kỳ, chính phủ cũng như nhân dân, sẽ không để cho sự can dự vào Iraq kéo dài nhiều năm và số thương vong lên cao quá. Hoa Kỳ nếu không ổn định được tình hình Iraq sớm thì cũng tìm cách rút lui, như Ronald Reagan đã làm ở Lebanon năm 1983, chứ không thể tiếp tục hy sinh đến nhiều nghìn binh lính.
Người Mỹ đang có kế hoạch rút lui bằng sự chuẩn bị cho cuộc bầu cử ở Iraq vào đầu năm tới. Tổng thống W. Bush đang chuẩn bị sân khấu để phủi tay, như Nixon đã làm ở Nam Việt Nam.
Chúng ta hãy chờ xem, sau khi lính Mỹ đã rút khỏi Iraq, để biết nhận định của tổng thống W. Bush về người dân Nam Việt Nam trong quá khứ và về người dân Iraq hiện tại có đúng hay không.
(6 tháng 10, 2004)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.