Hôm nay,  

Hội Tết San Jose 23 Năm Nhìn Lại

2/11/200600:00:00(View: 6793)
- Giao Chỉ -- San Jose tháng 2-2006

Còn công tác dọn dẹp Viện Bảo Tàng phải dùng xe Van kéo con tàu trên móc hậu dài 30 Feet. Chuyên chở các tấm tranh ngang dọc 12 và 16 Feet. Xe kéo tàu. Tàu lại chở đầy hàng. Làm ban đêm và làm ban ngày. Tính ra hết cả 100 công nhật mà chỉ khoe ra có mấy giờ đồng hồ phù du.

Gặp ông khách du Xuân khó tính, tay ôm hộp bánh lớn của chợ Safe Way trao tặng, miệng ông nói rằng Hội Tết năm nay chẳng có gì. Chán bỏ mẹ.

Hội Tết tổ chức tại Fairgrounds của quận hạt Santa Clara vừa chấm dứt vào đầu tháng 2-2006. Chúng tôi là một trong nhiều thành viên của ban tổ chức, lúc thì tham dự thật nhiều, lúc thì đóng góp vừa phải nhưng suốt 23 năm qua, chẳng lần nào vắng mặt. Năm nay là kỳ thứ 24. Những năm sau này, công việc chính phần lớn trong tay hai vị nòng cốt là ông Lại Đức Hùng và ông Hồ Quang Nhựt. Coi như lực lượng chủ lực chân cứng đá mềm, bền bỉ vô cùng.

Xem ra trên toàn thế giới hải ngoại chưa có ở đâu tổ chức Hội Tết liên tục, lâu dài như San Jose. Qua năm 2007 là bước vào năm thứ 25, kỷ niệm một phần tư thế kỷ đi dựng lại mùa Xuân, nên hôm nay có bài nhìn lại, con đường đã đi gọi là Tình Ca Hội Tết.

Đêm thứ Sáu vừa qua, sau khi chuẩn bị cho khu triển lãm Viện Bảo Tàng tạm xong thì đã quá nửa khuya, tôi nằm trên cái ghế bố nhà binh, nhớ về thủa xưa hơn 30 năm trước. Và xa hơn nữa, gần 50 năm trước. Nhớ lúc anh sĩ quan trẻ, nằm trên một chiếc ghế bố gãy chân phải kê một cục pin thật lớn. Nhìn lên mái tôn thủng của trại gia binh, thấy cả một trời quê hương.

Quê hương khi ta còn ở tuổi thanh niên, mới vào đời năm 20 tuổi. Rồi đến ngày ở tuổi 30, trong cư xá sĩ quan bắt đầu đã nằm giường sắt trải đệm Quân Nhu. Cái tuổi ba mươi mới đẹp đẽ biết chừng nào. “Lòng người trai ba mươi, vui như trẻ lên mười, yêu như trai mười bảy và buồn như sắc 50.”

Bây giờ trở thành anh lính già, nằm trên ghế bố, tuổi buồn 50 cũng đã xa cách lâu rồi. Giữa khu triển lãm với ba lô áo trận. Bên tấm hình dựng cờ ở Cổ Thành Huế. Trong khu Hội Chợ vắng lặng mênh mông của Fairgrounds 158 mẫu với diện tích lợp 35 ngàn Square Feet. Tất cả các gian hàng khác dù đã chuẩn bị xong hay còn dở dang thì anh em cũng đã về hết. Đèn tắt ngấm, một mình giữa một khu nhà mênh mông.

Trên chiếc ghế bố vẫn như thủa xưa, ký ức đưa dần về với kỳ tổ chức Hội Tết đầu tiên tại San Jose High vào mùa Xuân năm 1983.

Thời kỳ đó, chúng tôi tổ chức hai năm liên tiếp tại một trường trung học kỳ cựu của San Jose. Năm 1985 Liên Hội mới liều lĩnh vào thuê Fairgrounds.

Suốt 23 năm với 23 kỳ tổ chức, biết bao nhiêu người không còn nữa. Có các bạn đến rồi đi. Có bạn đi rồi trở lại. Có bạn đi luôn. Những năm không có bầu cử thì quan viên Mỹ không thèm đến. Năm nào bầu cử như năm nay, cả 3 ông bà ứng cử viên Hoa Kỳ đều mặc áo dài khăn đóng lên phát biểu dăm ba câu tiếng Việt.

Đúng theo luật tạo hóa, các vị tiền bối ra đi. Cụ Đào Đăng Vỹ, cụ Trần Hữu Phúc. Các tay trung niên hảo hán thì lưu lạc giang hồ như Đỗ Văn Hội ở Florida, Nguyễn Bá Trạc về Phần Lan ở miền quê vợ. Chẳng còn lo Hội Tết nắng hay mưa.

Ngày xưa, năm nào thiên hạ cũng bàn chuyện thời tiết. Các gian hàng có năm lời to có năm ế nặng. Văn nghệ lúc đông đảo, lúc èo uột. Có buổi thượng kỳ rầm rộ, uy nghi, có năm thưa thớt lèo tèo.

Đã bao nhiêu ngày tháng trôi qua, hết Tết này đến Tết khác. 12 con giáp ra đi lại trở về: Tý, Sửu, Dần, Mão, Thìn, Tỵ, Ngọ, Mùi, Thân, Dậu, Tuất, Hợi. Kết nạp với vòng xoay Âm lịch: Giáp, Ất, Bính, Đinh, Mậu, Kỷ, Canh, Thân, Nhâm, Quý.

Năm 1983, tổ chức Hội Tết San Jose đầu tiên là năm Quý Hợi. Năm 2006 lần này, Hội Tết Santa Clara đến lượt chào mừng Bính Tuất. Con Heo ngày xưa nay đã già. Con Chó mới đến là con Chó con.

Sau hai mươi ba mùa Xuân, nhiều bằng hữu đã ra đi thật xa, không còn đòi cấp cho được cái thẻ đem xe vào Hội Tết. Những đứa trẻ ra đời ngày xưa, nay đã trưởng thành. Những thiếu niên 20 năm trước bây giờ bắt đầu dẫn một đàn trẻ thơ mặc áo gấm đội khăn vàng. Có cậu học sinh hiền lành của San Jose High nay trở thành linh mục Phan Quang Cường của giáo xứ đường Monterey. Chú học trò Andrew Hill bây giờ thành ông trung sĩ cảnh sát San Jose có bảng tên Lưu Phạm.

Có những gì đã thay đổi và có những gì vẫn còn lại. Gian hàng của tổ chức Kháng Chiến thủa xưa không còn nữa. Sau khi nghỉ vài năm, Xuân năm lẻ sáu lại xuất hiện dưới danh hiệu đảng Việt Tân. Trước sau vẫn anh em cũ. Già dặn hơn, cứng cỏi hơn, hay là đã gian truân hơn. Trên máy điện toán vẫn nghe tiếng mắng chửi ồn ào. Lời ca của bản nhạc xưa còn vang vọng “Trách chi người đem thân giúp nước...”

Anh trưởng đoàn của Văn Lang không còn đứng trong gian hàng của các em học sinh Việt ngữ mà bây giờ ra ngoài cổng xét vé xe. Gọi là làm chút công tác gây quỹ cho đoàn. Học trò ngày một đông hơn nhưng tài chánh lại ngày một khó khăn.

Thiếu vắng các em hướng đạo, nhưng lại thấy có xe của ban an ninh Việt Nam áo trắng.

Nhìn từ bên trong mới biết có sự thay đổi hàng năm. Chúng tôi chỉ muốn ghi lại những rung cảm của một người từng quan sát diễn biến của tổ chức Hội Tết suốt 23 năm cho đến kỳ Bính Tuất vừa qua. Xin có một vài chuyện lý thú cần kể lại. Nếu quý vị muốn vào Hội Tết Fairgrounds mà không cần vé cho người, không cần thẻ cho xe, có đậu chỗ rất tốt. Thì đây là bí quyết.

Xin hãy làm như chúng tôi. Đến Hội Tết trước 6 giờ sáng và ra về sau 8 giờ tối. Lúc đó không có ai gác cổng, soát vé. Xe đi lại tự do và đậu chỗ tốt nhất. Nhưng vào sớm như vậy để làm gì nếu không phải là lao công khuân vác.

Và bây giờ để trả lời câu hỏi Hội Tết có gì lạ.

Quý vị là người đã từng mặc áo chiến binh, đã từng trải qua trại tù cải tạo hoặc là thành phần thuyền nhân vượt biển. Xin mời vào khu Bảo Tàng Viện để cho tâm tình lắng đọng, đưa ta về miền quá khứ.

Những hình ảnh Bảo Tàng sưu tầm suốt 25 năm. Với năm, bảy người vừa là nhân công, vừa là nghệ sĩ chuyên chở, sắp xếp suốt một tuần lễ để bày biện cho thiên hạ chiêm ngưỡng trong hai ngày phù du ngắn ngủi. Sau đó lại mất thêm 5 ngày mới dọn dẹp xong.

Trong suốt 2 ngày hội Xuân, công việc của riêng tôi là “đi xem những người đi xem.” Có lúc bắt gặp ông già cải tạo kéo tay cháu nhỏ chỉ vào các mô hình ngục tù. Rồi ông cụ giả vờ ho quay đi gạt chút nước mắt. Đứa bé nhìn mô hình khu trưng bày di vật cải tạo rồi lại nhìn ông nội, mắt nai tơ long lanh, ngạc nhiên như muốn hỏi han điều gì. Đối với cá nhân tôi, như thế đủ để bõ công vất vả.

Trong một giây phút khác, thấy có ông đứng giơ tay chỉ chỏ trên tấm bản đồ thuyền nhân vượt thoát. Ông nói oang oang với nhóm gia đình vợ con đông đảo, cả mẹ vợ và các chị em: Songkla đây này. Thuyền của ông già nhà mình được vớt ở dàn khoan rồi đưa về trại. Thuyền chú Sáu năm 82 gặp tàu Na Uy ở đây. Ồ, không phải Bidong. Ở đây chỗ này hình như Mỹ ghi nhầm. Bidong ở bên này chứ không phải bên kia. Kẹt ở Bidong 3 năm nên tôi rành chỗ này lắm.

Đúng vậy, ông thuyền nhân Bidong năm xưa thấy lại cả một vùng trời Nam Hải của những năm vượt biển. Mộ ông già chôn ở Songkla. Ông cụ đã được vớt lên mà rồi cũng chết, phải chôn ở nghĩa địa thuyền nhân bên bờ biển.Đó là một vài mẩu chuyện tại Phòng Triển Lãm Bảo Tàng. Cũng vào đêm thứ Sáu, tôi lang thang qua bên Phòng Triển Lãm Mỹ Nghệ, gặp một ông cựu chiến binh Võ Bị đang nằm trụ ở khu Bonsai. Hỏi ra mới biết sự tình. Hơn 30 cảnh được trưng bày. Mỗi cảnh có hai cây kiểng Bonsai. Hết sức trân quý, hết sức lạ lùng và hết sức linh động. Sắp xếp giản dị nhưng rất hấp dẫn. Gia đình ông Bonsai cả hai vợ chồng là chủ nhân mà cũng là nhân công. Ông bà vừa là thầy dạy môn Bonsai cho các bạn Việt Nam vừa là những người thợ sáng tạo và bảo toàn cho hàng trăm chậu cảnh trưng bày mỗi năm. Tôi đi thăm một vòng triển lãm lúc 1 giờ sáng thứ Bảy. Tâm hồn lắng đọng với cỏ cây. Chân bước đi mà tưởng như đang ngồi thiền. Tưởng tượng mình như hòn đá dưới gốc thông già thu nhỏ.

Từ giã khu Bonsai với ông chủ gian hàng bây giờ nằm lại thành người gác gian canh giữ bảo vật. Bước qua khu triển lãm của anh họa sĩ trẻ ký tên TY. Phía ngoài có một bức tranh với tựa đề là “Ác mộng.” Nửa đêm về sáng, phòng tranh kỳ dị không một bóng người. Các đường nét tác phẩm đều giống nhau. Giới thưởng ngoạn gọi là các nét vẽ nhất quán.

Hỏi ra không phải là tranh lập thể như kiểu Tạ Tỵ. Tranh có vẻ diễn tả nhiều hơn là chụp lại hiện vật. Họ gọi là “Siêu thực.” Muốn gọi thế nào cũng được, nhưng sao mà bức tranh nào cũng toát ra vẻ đau khổ cùng cực. Phần lớn là những hình ảnh gần gũi của đất nước Việt Nam. Con vịt, cái chum, con người, những chiếc nón lá. Hình ảnh những chiếc nón lá huyền diệu nhất. Như là một tiêu biểu của Việt Nam. Vẽ nón lá giống hệt như nón lá, nhưng vẽ con người thì hết sức vặn vẹo, khổ đau. Chỉ thấy toàn là những bàn tay và những bàn chân.

Sáng thứ Bảy, tôi còn dẫn đứa cháu trai vừa sinh nhật 6 tuổi trở lại xem phòng tranh. Cháu thích vẽ nên cũng thường có ý kiến. Ý kiến của đứa bé mới vào đời. Sau khi được cho biết tên gọi bức tranh Ác Mộng ở cửa vào. Nhìn khắp phòng tranh một lượt, cháu nói với ông rằng, có phải ở đây toàn là tranh Ác Mộng.

Có lẽ lời trẻ mà lại đúng. Tranh của TY phản ảnh cuộc đời của cả nhân loại với nhiều cơn mộng dữ. Chẳng phải riêng gì Việt Nam, chẳng phải bây giờ. Từ xưa đến nay khắp thế giới lúc nào nhân loại cũng đau khổ với những ray dứt dằng xé con người. Vấn đề là làm sao đưa lên thành tác phẩm gồm màu sắc và đường nét.

Một trong các kỷ niệm đáng nhớ là vào những giờ phút cuối của ngày Chủ Nhật, cô Hoa Hậu Áo Dài của năm 2006 và tất cả các Á Hậu cũng như các em vào chung kết đều đến thăm Bảo Tàng Viện.

Phần lớn đều là sinh viên ở tuổi 20. Có em nói tiếngViệt thành thạo, có em nói trung bình. Tất cả đều áo dài tha thướt. Vì vừa mới trả qua kỳ thi với giây phút hồi hộp và buồn vui lẫn lộn nên dường như chưa có sự bình tâm quan sát các di vật trưng bày. Viện Bảo Tàng trở thành nơi lý tưởng để chụp hình. Sau hai ngày dài trầm lặng, đắm chìm nỗi u buồn của quá khứ từ chinh chiến đến thuyền nhân, đột nhiên vào giờ phút cuối, khu triển lãm ồn ào linh hoạt với các cô Hoa Hậu như những bông hoa Việt Nam ngàn tía, muôn màu.

Tôi hỏi hai em Hoa Hậu và Á Hậu. Cả hai em đều thuộc các gia đình vượt biên đến Mỹ rồi sinh ra các em trên đất tự do.

Bức hình các em chụp trước con tàu vượt biên sẽ trở thành một kỷ niệm vô giá.

Đó là câu chuyện đẹp nhất sau hai ngày Hội Tết. Nhưng chắc hẳn không khán giả nào có cơ hội theo dõi để biết rõ các gian hàng đã dọn về như thế nào.

Khu Bonsai chuyên chở trên 12 chiếc xe Van. Có xe phải đi nhiều chuyến. Các nhà chơi cây cảnh xuống tấn, đưa bụng ra đỡ cho cây Bonsai có chỗ tựa. Hai tay thật cứng để di chuyển từ bàn triển lãm đến sàn xe. Nghề chơi cây thật lắm công phu. Ai coi cũng suýt soa khen ngợi. Ai cũng hỏi có bán không" Sao không bán" Hỏi lại là có đủ tiền không mà mua" Một cô nhỏ chanh chua đã nói rằng, sao mà khinh người quá thế. Mấy trăm ngàn một cây. Thôi ta đành chịu thua cô bé. Phải làm cây thông nhỏ đứng cheo leo câm nín một mình.

Tác giả của Bonsai thường nói rằng, có người mua thì bán đi cũng là phải đạo. Tiền ai mà chả cần. Nhưng thương cây như thương con. Gặp tay mơ, làm cây chết, tội nghiệp.

Đó là chuyện chở Bonsai về lại mái vườn xưa, sang năm sẽ gặp lại. Còn công tác dọn dẹp Viện Bảo Tàng phải dùng xe Van kéo con tàu trên móc hậu dài 30 Feet. Chuyên chở các tấm tranh ngang dọc 12 và 16 Feet. Xe kéo tàu. Tàu lại chở đầy hàng. Làm ban đêm và làm ban ngày. Tính ra hết cả 100 công nhật mà chỉ khoe ra có mấy giờ đồng hồ phù du.

Gặp ông khách du Xuân khó tính, tay ôm hộp bánh lớn của chợ Safe Way trao tặng, miệng ông nói rằng Hội Tết năm nay chẳng có gì. Chán bỏ mẹ.

Đó là một vài ghi nhận nhắc lại làm chút quà Xuân.

Theo ý của riêng tôi, kỷ niệm với Hội Tết như thế là quá đủ cho một mùa Xuân. Từ khu Bonsai, qua phòng tranh Biểu Hiện Siêu Thực, đến khu triển lãm Bảo Tàng là những món ăn tinh thần rất thanh cao cho khách du Xuân. Chẳng nên đòi hỏi nhiều hơn.

Sau cùng tôi lại muốn mời quý vị trở lại với câu chuyện Viện Bảo Tàng trong năm 2006. Đây là một dự án đầy hãnh diện và sáng tạo của San Jose.

Bốn câu thơ tứ tuyệt đã được sửa lại, đem làm châm ngôn ngõ hầu có cảm hứng tiếp tục xây dựng cho đến khi hoàn tất. Thơ rằng:

Với tro tàn lịch sử,

Ta xây dựng bảo tàng.

Đem quá khứ huy hoàng,

Gửi tương lai vĩnh cửu.

Vâng, xin quý vị cùng chúng tôi hãy đem tro tàn và tâm huyết để làm thành một Viện Bảo Tàng đầu tiên của người Việt trên thế giới. Hãy cùng chúng tôi đem quá khứ đến tương lai. Quá khứ của mỗi người, mỗi gia đình góp lại để sau này sẽ trở thành vĩnh cửu qua cái danh hiệu.

Viện Bảo Tàng Thuyền Nhân và Việt Nam Cộng Hòa.

Giao Chỉ - San Jose 2006

(Xin liên lạc với chúng tôi tại địa chỉ IRCC, Inc. 420 Park Ave., San Jose, CA 95110. Tel.: (408) 971-7878. Fax: (408) 971-7882. Email: [email protected] - Web-site: www.vietskyline.com or www.irccsj.com)

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Paris by Night hân hạnh kính mời quý khán thính giả tham dự hai buổi văn nghệ sẽ diễn ra vào lúc 2:00 chiều và 7:30 tối Chủ Nhật 1 tháng 2 năm 2026 với chủ đề “O Sen Ngọc Mai – Từ Giọng Hát Em” tại rạp Pechanga Theater bên trong Pechanga Resort Casino. Trong những năm tháng gần đây, những tài năng nghệ thuật ở Việt Nam, nhất là trong lãnh vực âm nhạc, mau chóng nổi bật trong văn nghệ đại chúng. Người yêu nhạc đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác trước sự xuất hiện của rất nhiều khuôn mặt trẻ đẹp và xuất sắc trong việc trình bày và diễn tả những âm điệu cổ điển lẫn tân thời khiến người nghe không khỏi cảm thấy như được nhìn thấy sự kết nối liên tục của dòng nhạc một thời với khuynh hướng đổi mới sinh động hơn của ngày nay. Khán giả sành điệu cũng kỳ vọng được thưởng thức những ca khúc, những khuôn mặt, giọng ca thực sự có thể tiếp nối thế hệ đi trước để thổi lửa vào nền âm nhạc Việt Nam trong cũng như ngoài nước
Mùa lễ là khoảng thời gian của truyền thống, gia đình và những bữa ăn ấm áp. Với tôi, một đầu bếp, nấu ăn luôn là cách ý nghĩa nhất để thể hiện tình yêu. Nhưng thú thật mà nói, chúng ta thường mua quá nhiều, nấu quá nhiều và tạo ra nhiều rác hơn bình thường. Năm nay, tôi muốn truyền cảm hứng cho một cách làm khác.
Sky River Casino mở màn năm 2026 với Thử Thách Két Sắt Tiền Mặt $1,000,000, một chương trình khuyến mãi kéo dài tám tuần diễn ra mỗi thứ Bảy từ ngày 03 tháng 01 đến ngày 28 tháng 02, mang đến cơ hội trúng thưởng lên tới $100,000 tiền mặt trong một lần xổ số. Sòng bài cũng sẽ chào mừng tết Nguyên đán với màn biểu diễn múa lân truyền thống vào Chủ nhật, ngày 15 tháng 02, cùng thực đơn đặc biệt tám món độc quyền tại Dragon Beaux với các món ăn mừng truyền thống đặc trưng cho ngày lễ.
Tổ Đình Chùa Huệ Quang do Hòa Thượng Thích Minh Mẫn khai sơn, viện chủ đã long trọng tổ chức Lễ Hiệp Kỵ, Lịch Đại Tổ Sư và họp mặt Chư Tôn Đức Tăng Ni, buổi lễ diễn ra vào lúc 10 giờ sáng Thứ Năm ngày 25 tháng 12 năm 2025. Chứng minh tham dự buổi lễ khoảng 250 chư tôn Giáo Phẩm, Chư Tôn Đức Tăng, Chư Tôn Đức Ni và rất đông đồng hương Phật tử. Chư Tôn Đức chứng minh có quý Trưởng Lão: Hòa Thượng Thích Phước Thuận, HT. Thích Minh Tuyên, HT. Thích Thiện Long, HT. Thích Minh Mẫn, HT. Thích Viên Lý, HT. Thích Giác Ngôn, HT. Thích Minh Trí, HT. Thích Thông Hải, HT. Thích Quảng Mẫn, HT. Thích Tâm Thành… cùng chư Thượng Tọa Đại Đức Tăng, quý Ni Trưởng, Ni Sư cùng chư tôn đức Ni.
Sky River Casino chào đón năm 2026 với chương trình mừng Giao Thừa theo chủ đề “Lửa & Băng” vào thứ Tư, ngày 31 tháng 12, bao gồm các tiết mục biểu diễn xiếc, DJ trực tiếp, và nhiều điểm chụp ảnh đầy sắc màu miễn phí khắp khuôn viên sòng bài. Sự kiện này đồng thời bổ sung cho chuỗi khuyến mãi mùa lễ trị giá $450,000 đang diễn ra, bao gồm Chương Trình Biếu Tặng Xe BMW Chỉ Cho Bài Bàn $200,000 và Chương Trình Ghép Tương Ứng Tiền Mặt Mùa Lễ $250,000 kéo dài đến cuối tháng 12.
Pechanga Resort Casino hân hạnh giới thiệu Đêm Nhạc "Best Wishes 2026" vào thứ Bảy, ngày 28 tháng 02 năm 2026, tại Trung Tâm Sự Kiện Pechanga Summit. Siêu sao nhạc pop tiếng Quảng Đông của Hồng Kông Lý Khắc Cần cùng Hồng Trác Lập và Thẩm Chấn Hiên sẽ chào đón Tết Nguyên Đán với những ca khúc kinh điển bất hủ.
Kỳ nghỉ lễ có thể là thời gian vui vẻ nhất trong năm, nhưng cũng tiềm ẩn những rủi ro nghiêm trọng về an toàn. Mỗi năm, có hơn 1,100 vụ cháy nhà bắt nguồn từ đồ trang trí ngày lễ. Và không chỉ dừng lại ở đó — khoảng 4,000 vụ tai nạn có liên quan đến dây nối dài, từ nguy cơ vấp ngã đến bỏng vì điện và giật điện. Kỳ nghỉ lễ là thời gian đặc biệt để tận hưởng khoảng thời gian bên cạnh người thân, chứ không phải để nằm viện vì bị thương. Hãy giúp gia đình quý vị tận hưởng mùa lễ trọn vẹn hơn bằng cách làm theo các lời khuyên an toàn dưới đây.
Theo tin tức từ tu viện Lộc Uyển, một trường trung tiểu học tư thục mang tên Thích Nhất Hạnh School of Interbeing sắp mở cửa tại vùng Escondido Nam California. Mục đích của trường là không chỉ giảng dạy kiến thức phổ thông như các trường khác, mà còn chú ý hướng dẫn đời sống tinh thần; để các em học sinh sau này có thể vừa thành công trong nghề nghiệp, vừa có khả năng chế tác hạnh phúc cho chính mình, cho gia đình và cho cộng đồng xã hội.
Khoảng gần 80 người đã tới tham dự Lễ Cầu Siêu cho cố Thiếu Tá Trần Thụy Ly (Cò Ly) tại chùa Di Đà, Annandale, VA trong ngày 21/12/2025 vừa qua. Hiện diện bao gồm đại diện của hầu hết các Quân Binh Chủng VNCH, Hội Nữ Quân Nhân, Hội Cảnh Sát Quốc Gia, các cơ quan báo chí, truyền hình và một số đồng hương trong vùng.
Vào dịp lễ cuối năm, Thành phố sẽ điều chỉnh lịch mở cửa phục vụ tại một vài địa điểm trong Thành phố từ ngày Thứ Năm, 25 Tháng 12, 2025 cho đến hết ngày Thứ Năm, 1 Tháng Giêng, 2026. Tòa Thị Chính (City hall) Garden Grove Tòa Thị Chính Thành Phố Garden Grove sẽ đóng cửa từ Thứ Năm, ngày 25 Tháng 12, 2025, đến Thứ Năm, ngày 1 Tháng Giêng, 2026. Các Trung Tâm Tài Nguyên Phục Vụ Cộng Đồng Trung Tâm Họp Cộng Đồng Garden Grove, Trung Tâm Phục Vụ Người Cao Niên H. Louis Lake và Trung Tâm Gia Đình Magnolia Park sẽ đóng cửa từ Thứ Tư, ngày 24 Tháng 12, 2025, đến Thứ Năm, ngày 1 Tháng Giêng, 2026.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.