Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Thơ

17/10/200500:00:00(Xem: 5302)
Chợt Nhớ Người Bạn Nhỏ

Đêm không ngủ một mình đi xuống phố
Bước lang thang cho hết những con đường
Ngôi sao nhỏ cuối chân trời le lói
Chợt nhớ người em gái ở quê hương.
Anh bỏ nhà đi năm mười bốn tuổi
Học lọc lừa từ thuở tóc chưa xanh
Viên đạn nổ xé từng trang sách vở
Trụ đèn khuya thay thế ánh trăng rằm.
Anh muốn nói với em lời giã biệt
Nhưng ngập ngừng ấp úng mãi không trôi
Chừ xa lắc bên kia vùng kỷ niệm
Nói gì đây, con sáo đã bay rồi.
Khi đứng lại bên bờ sông viễn xứ
Anh bỗng thương tha thiết nhánh sông nhà
ở nơi đó có bao người lam lũ
Mà cuộc đời là những chiếc sân ga.
Ta mất hết phải không em, từ đó
Biết còn chi sau cuộc biển dâu này
Bao ước vọng chết dần theo năm tháng
Mà đời người thì tựa áng mây bay.
Anh cũng nhớ những ngày xưa thơ dại
Tan học về đuổi bướm ở ven sông
Con bướm ấy chẳng bao giờ trở lại
Để mùa thu nghe lá đổ trong lòng.
Anh cũng nhớ lũy tre già cuối xóm
Cây đa to lá rợp góc sân đình
Con đom đóm trong lòng anh vẫn sáng
Tiếng ve sầu não nuột vẫn chưa quên.
Anh cũng nhớ áo em màu lụa trắng
Mỗi đường tơ in dấu vết con tằm
Là anh đấy, những dòng thơ cay đắng
Nhả cho đời trên mỗi bước lưu vong.

Trần Trung Đạo

*

Người Em Vĩnh Thuận

Kính tặng chị Thu Hai

Anh về Vĩnh Thuận quê nghèo
Tập đan cần xế rồi khèo chân ai
Nhìn em con mắt liếc dài
Nụ cười lém lỉnh đêm này trắng đêm
Sáng mai thức dậy mình rêm
Tre làm sao đốn mà đem về làm
Mê Bồ, thúng, rổ thấy ham
Cà Ròn, nia, đệm bỏ hàng mối mai
Lọp, lờ, ống trúm tre dài
Tối đem ra ruộng sáng mai thăm đồng
Mai này anh sẽ làm chồng
Em làm vợ thảo, con đông đầy đàn
Ruộng xanh lúc trổ bông vàng
Rẫy nương hoa trái, khoai lang, khoai mì
Chuối, cam, khóm, ổi thiếu gì
Một đời hạnh phúc ai bì hơn ta
Em cần gì phải đi xa
Ngan dừa, hỏa lựu xây nhà tình chung
Phước Long rẫy bới lau lung
Chắc Băng, đã có ai cùng thề non"
Anh thằng mạt vận cũng ngon
ở ngoài Rạch Giá là con dân thành
Thương em mới ráng tập tành
Nghề đan cần xế để thành chồng em
Anh nhờ mai mối trầu nêm
Rước mời ba má vào xem mặt nàng
Anh đâu có dám làng chàng
Còn em" lòng có rộn ràng vì anh
Mặt trông có vẻ ma lanh
Nhưng mà chân thật lòng thành em ơi
Se duyên kết tóc một đời
Anh về Vĩnh Thuận một trời quê hương
Ta xây giấc mộng bình thường
Nhà tranh một mái rẫy nương qua ngày
Mong con còn một tương lai
Giúp đời dựng nước ngày mai huy hoàng
Ta còn lối xóm họ hàng
Sớm hôm tối lửa tắt đèn có nhau
Vầng trăng lú ngọn hàng cau
Nghe câu vọng cổ ngọt ngào lòng ta
Giòng sông sữa mẹ phù sa
Hết đời còn lại tuổi già bên nhau
Người em Vĩnh Thuận ngọt ngào...

Vĩnh Hòa Hiệp

*

Biển Đời và Loài Bạch Tuộc

Sóng biển trần gian dậy ngút ngàn
Ta và em lỡ gặp bơi ngang
Em loài bạch tuộc phun nhan sắc
Ta vội lùi xa, dẫu muốn gần.
Điểm hẹn thì xa, cách bến bờ
Nhưng hồn vờ lạc nẻo quanh co
Rừng chân bạch tuộc như gươm sắc
Mở trước mặt ta một trận đồ.
Sóng biển trần gian gào thét mãi
Bên dòng đời mặn đắng tình yêu
Một đường bơi bỗng thành trăm ngả
Cơn cám dỗ nào khó ngã xiêu"
Sóng biển trần gian vỗ bạc đầu
Tay đời chới với giữa dòng đau
Mong em thành chiếc phao sinh mệnh
Nhưng sợ bóng hình một lưỡi câu.
Ta cố bơi vào vùng Thánh Địa
Có tình gợn sóng đẹp làm sao
Dung nhan bạch tuộc rồi tan biến
Còn lại bồng bềnh một chiếc phao.

Lưu Thái Dzo

*

Cuối Đời Tương Tư

Trái tình yêu chín không ngờ
Tương tư hồn hóa dại khờ từ đây
Nói sao vơi cõi lòng này
Bao nhung nhớ gởi ngàn mây lưng trời.
Hoa tình yêu nở cuối đời
Trầm hương ướp cánh lá rơi chân nàng
Làm sao nhặt hết lá vàng
Cho tôi ôm cả thế gian vô thường.
Vì yêu nên phải vấn vương
Xa nhau nên phải lo lường thời gian
Nếu như thu được dặm ngàn
Sẽ thu khoảng cách cho hoàng hôn phai.

Để hôm qua là hôm nay
Có em e thẹn giữa ngày nắng trong
Môi cười xinh tựa nụ hồng
Áo xanh, tà áo ngỡ dòng sông xanh.
Tiếc rằng mộng ước không thành
Phần đời này biết để dành cho ai
Trái tình yêu chín trên tay
Hoa tình yêu nở không hay cuối đời.

Hồng Hoàng

*

Gởi Người Đáy Biển

Biển huyết, xương mòn, ta khóc ai
Chao ôi, oan khuất thủy cung đài
Hưng vong quốc mệnh, hờn sông núi
Thương tiếc ngàn thu biết có phai!
Máu ngấm san hô, tóc vướng rong
Người ơi, cay đắng lệ lưng tròng
Thịt da rữa nát vào sỏi đá
Chua xót, người ơi, buổi quốc vong!
Con mất mẹ cha, vợ mất chồng
Than ôi, ai thấu nỗi niềm không"
Những mái đầu xanh vùi biển động
Những thân già trẻ rụng cuồng phong!
Trời hỡi, xác trôi, máu nổi chìm
Cháy cả buồng gan, xé cả tim
Thượng Đế! Nơi đâu là bến đỗ
Sao nửa đường đời gẫy cánh chim"
Hỡi những hồn oan lạc biển sâu
Ta nghe cát đá cũng u sầu!
Nhớ người, ta gửi hai dòng lệ
Suối vàng xin thấu tấc lòng nhau!

Hồ Trọng Khôi

*

Quen Thuộc

Có những con đường quen thuộc cũ
Từ ngày đôi lứa mới yêu nhau
Tóc nàng phủ xõa lên vai gã
Tiếng nói người thương quá ngọt ngào.
Những chuyện không đề, không đoán được
Đêm này chưa hết, tiếp đêm mai
Cổng nhà chặng ấy quen không khép
Lũ chó tuôn theo cứ sủa hoài.
Tay nhỏ ngang mày che ánh chói
Có cô con gái lãng văn bài
Bâng khuâng một phút hồn trinh nữ
Chừng mộng ngày mai, mộng với ai...
Lâu lắm, hôm nay về nẻo thuộc
Chúng mình sống lại tuổi hai mươi
Sau lưng tiếng chó ùa theo sủa
Chồng vợ nhìn nhau ngặt nghẽo cười.
Thuở ấy ân tình mà gẫy đổ
Lòng nào thanh thản tối hôm nay
Đi trên đường cũ đầy quen thuộc
Trời rộng ghì trong bốn cánh tay...

Thanh Thanh

*

Tình Mẹ Hằng Mơ

Mẹ ơi! Đất lạ buồn thương lắm
Cảnh cũ, người xưa cứ hiện về
Kỷ niệm, vết hằn ghi sâu đậm
Nỗi lòng xa xứ nhớ thương quê...

Đêm qua mơ thấy con gần mẹ
Dáng mẹ thân thương thật dịu hiền
Âu yếm ôm con như thời trẻ
Lòng con lắng dịu giấc cô miên...

Cúi mặt úp lên lồng ngực mẹ
Thóang mùi hương sữa ngọt môi con
Mười mấy năm đất người lặng lẽ
Đường cũ, làng xưa nhớ mỏi mòn...!

Tóc mẹ óng tơ vàng lóng lánh
Ngày con đi, mẹ tuổi tám ba
Mắt tiễn theo con buồn hiu quạnh
Cắt tình như muối xát châm da...

Con ôm chặc mẹ tình chưa ấm
Thì tiếng chuông reo báo thức ngày
Tỉnh giấc, lòng con buồn thương lắm
Thâm tình vụt mất khỏi tầm tay.

Một ngày mới đến như ngày cũ
Vội vã ăn rồi vội vã đi
Cái nợ áo cơm đời lữ thứ
Nhiều khi tủi phận ướt bờ mi

Mộ ba, mộ mẹ nằm yên đó
Biết đến bao giờ con được thăm
Cả nước quặn đau nhìn cờ đỏ
Lối về quê cũ mãi xa xăm...

Nếu cõi vĩnh hằng là có thật
Từng đêm mẹ hãy đến bên con
Thâm tình mẫu tử con đà mất
Tội lắm đời con cứ mỏi mòn...!

Thy Lan Thảo

*

Mười Sáu Năm Trong Cảnh Đoạn Trường

Cô Gia tôi viết bài này để thân tặng qúy đồng hương Việt Nam tỵ nạn cộng sản, ở trại tỵ nạn tại Phi Luật Tân, sau khi đọc bản tin “229 thuyền nhân VN tại Phi đến Mỹ định cư sau 16 năm bị từ chối” (SGT số 431). Theo bản tin, chuyến bay ATA 6088 chở 229 thuyền nhân Việt Nam đầu tiên trong số 1600 người từ Phi Luật Tân sang Mỹ định cư đáp xuống phi trường Los Angeles vào ngày 29.09.2005. Những thuyền nhân này đã ở trên đất Phi trên 16 năm. Theo các giới chức di trú thì đây là những người tÿ nạn đã bỏ nước, vượt biên, vượt biển trốn khỏi Việt Nam vào giữa thập niên 1980 vì bị CSVN ngược đãi, trả thù sau khi chúng cưỡng chiếm miền Nam VN vào tháng Tư năm 1975.

Việt Cộng tham tàn lại bất lương,
Khiến dân bỏ nước sống tha hương.
Cha con cách biệt nhiều đau xót,
Chồng vợ chia lìa quá thảm thương.
Đất khách vương mang bao hiểm họa,
Quê người chịu đựng lắm tai ương.
Đắng cay mười sáu năm đằng đẵng,
Mười sáu năm trong cảnh đoạn trường!

Cô Gia

*

Vịnh Đại Hội X Của Việt Cộng

Đại hội X toàn quốc của đảng CSVN sẽ diễn ra khoảng tháng 5/2006. Giờ đây báo chí và truyền thông của đảng Cộng đang ráo riết cổ động... Nên Thái Châu tui viết bài này.

Đại hội mười của đảng Cộng nô,
Đang quy tụ cả đám côn đồ:
Tập đoàn bảo thủ thay phiên bám,
Bè lũ giáo điều tuần tự vồ.
Báo chí Đảng ồn ào cổ động,
Truyền thông đã ráo riết tung hô.
Toàn là trò “rượu cũ bình mới”,
Cứ thế tha hồ để điểm tô.

Thái Châu

*
Khuất Lấp

Đời khuất lấp nên độc hành độc đoán
Để dân tình thêm ai oán chìm sâu
Lỡ cuộc cờ, nào biết gỡ vào đâu
Đành ngậm đắng nuốt cay vào bẫy giặc

Đau vận nước, thương linh hồn xã tắc
Đi về đâu, cơn nghiệt ngã giống nòi
Sắc tim hồng, sao nỡ bạc mầu vôi
Vẫn trơ trẽn, đâu biết mình lỡ bộ

Tâm bất chính, có khi mờ khi tỏ
Lòng bất trung, nên lúc đỏ lúc xanh
Như trăng khuya, lấp ló lượn qua mành
Tựa cánh vạc bập bềnh trong đêm vắng

Bởi khuất lấp, đường đi không được thẳng
Ngả bên này, rồi ghé lại bên kia
Chốn mông lung, văng vẳng tiếng hẹn thề
Hướng bất định bập bùng đành khuất lấp

Tỉnh đi nhé, về đây cùng dân tộc
Bả hư danh nào có nghĩa lý gì
Thoát nhân tình, thế thái, vượt cơn mê
Lòng thanh thản bên tình yêu Tổ Quốc

Phạm Thanh Phương

*

Mẹ Đào Hầm

*Theo ý thơ của bạn GH

Mấy mươi năm về trước
Thức đêm MẸ đào hầm
Để cho tên cán bộ
Ấm cật và yên thân

Ba mươi năm sau đó
MẸ vẫn phải đào hầm
Bây giờ quan cách mạng
Bò cỡi và vinh thân

Thêm bao nhiêu năm nữa
MẸ vẫn phải đào hầm
Vì miếng cơm manh áo
Giấu đàn con bán dâm.

Tư Râu

*

Lầm

Viết về người con gái tên Kiều bị cán bộ VC lừa.

Kiều luôn dậy sớm lúc hừng đông
Tìm việc nuôi lòng chẳng quản công
Khanh ghé lại buông lời nhã ý
Kiều nghe như rót mật vào lòng
Mừng vui gặp được nghề tơ trúc
Nhưng lại lọt vào chốn đại ông
Gió lá cành chim giờ mới biết
Lầm thằng Việt Cộng hết đời mong.

Hoàng Hôn

*

Tiến Bước

Chủ nghĩa Tam Vô loạn thế này
Giang san nghiêng ngửa có ai hay
Bao vây Giáo Hội: nghìn kham khổ
Quản thúc Chư Tôn: vạn đọa đày!
Nỗi nhớ quê Cha bao tủi nhục
Niềm thương đất Mẹ quá chua cay
Phất cờ chính nghĩa ta chung sức
Chế độ gian manh phải đổi thay.

Phạm Hoài Việt

*

Hãy Đốt Lên Ngọn Lửa

Hãy khơi lên ngọn lửa
Thắp sáng triệu niềm tin.
Hãy đốt lên ngọn lửa
Thiêu cháy bọn cuồng nô.
Xây dựng lại cơ đồ.

Hỡi đồng bào Việt ơi!
Thôi, đừng ngồi đợi chờ
Bao tháng năm tù ngục
Trong kiếp đời cầm thú
Bởi chủ thuyết vô nhân.

Hãy đứng lên đi anh!
Cùng sát vai mà gánh.
Trong đau khổ nhọc nhằn
Đòi TỰ DO, DÂN CHỦ
QUYỀN SỐNG và LÀM NGƯỜI.

Hãy vùng lên hỡi chị!
Chúng ta cùng bước đi
Trên con đường đấu tranh
Vì hạnh phúc mọi người
Vì cơm no, áo ấm.

Hãy sẵn sàng nghe em!
Một niềm tin tuyệt đối
Trong cuộc chiến sau cùng
Nên bền tâm vững chí
Trên bước đường ta đi.

Hỡi đồng bào Việt ơi!
Nên nhớ lấy một điều:
DÂN CHỦ - không qùy xin,
TỰ DO - không nài nỉ
Mà phải bằng trái tim.

Hỡi đồng bào Việt ơi!
Hãy mở mắt thật to
Và nhìn cho thật rõ
kẻ thù ta còn đó
Tên nó là MÁC-LÊ.

Phan Tưởng Niệm

*

Nhớ Xưa

Gởi bạn bè Khải Định, Huế các khóa: 1945-1952, 1946-1953, 1947-1954

Trời bỗng dưng chìm giữa ngẩn ngơ,Sầu dâng cao vút tận mây mờ.Quê người lại một mùa thu tới,Gợi đáy hồn ta năm tháng xưa.

Đã bấy lâu rồi xa cố quốc,Bụi đời mưa nắng dệt thành thơ.Hào quang lưu lại niềm thương xót,Xây mãi chưa tròn giọt ước mơ.

Một kiếp phù sinh cơn gió thoảng,Dòng đời mấy độ cách xa nhau,Thăng trầm bao nẻo đường dâu bể,Đậm nét thời gian bạc mái đầu.

Chiều thu đất khách làm ly khách,Trong gió âm vang chút chạnh lòng.Hoài cảm ngút tầng xanh chất ngất,Tim ta héo úa cả rừng phong.

Dừng chân giữa chặng đường phiêu lãng,Để hồn theo dõi áng tà dương,Ngậm ngùi nhớ bạn bè năm cũ,Người còn kẻ mất đứa tha hương!Mai này nắng đẹp ngời quê mẹ,Quay gót về thăm chốn cố đô,Sông núi hẳn còn sông núi ấy,Bạn bè sót mấy bạn bè xưa!Rồi đây cứ mỗi mùa hoa mới,Sắc phượng ngàn sau vẫn thắm hồng.Ghé lại sân trường yêu dấu trước,Bạn còn tưởng nhớ tới ai không"

Tuệ Quang

*
Viết Cho Thằng Bạn

-Rượu Gò Công ai đong nấy uống
Nghiêng chai rót đầy một ly xây chừng
Rượu đế Gò Công sủi bọt thật trong
Kẽm ơi!Tao với mày cưa cho ngọt
Mai kia mốt nọ khó tương phùng
Rượu Gò Công ai đong nấy uống
Tao mời mày là cũng có lý do
Bạn bè xưa học chung trường chung lớp
Đất nước điêu linh, chung một con đò!

Thời chinh chiến mình khác vùng chiến thuật
Phép thường niên tao vẫn ghé thăm mày
Có lần nào về quê mà không gặp
Rượu mềm môi rất khó không say
Đồn của mày đóng bên Cầu Bến Lội
Cạnh bên sông, mồi luôn có cá tôm,
Tao, mày, thằng Lâm, Tâm Tư, ai nữa…
Mấy lít sương sương, bàn nhậu tại đồn

Rồi cờ gãy tao lưu đày ra Bắc
Mấy lần đau tưởng rũ xác thiên thu
Trong tuổi thanh xuân nhọc nhằn héo hắt
Nhớ lời cổ nhân- nhất nhật tại tù…
Giặc thả tao về, bơ vơ tay trắng
Mẹ chị cưu mang an ủi bước đời
Mầy chạy xe lam hàng ngày kiếm sống
Bạn bè cùng khổ gặp lại cũng vui

Mấy con ốc làm mồi, ly đá lạnh
Tao, mày, thằng Chí lai rai chuyện đời
Thuở chinh chiến cũng một thời kiêu hãnh
Ai đâu ngờ mưa bão xóa nụ cười!!
Uống với tao cạn ly nầy để nhớ
Đã một thời bằng hữu sống bên nhau
Mai mốt tao đi, điều tao lo sợ
Sống ly hương rất tủi nhục nghẹn ngào

Về trở lại tao không về lại được
Nhìn cờ sao ray rứt nhục Kẽm ơi
Uống với tao cạn ly nầy để nhớ
Tao không quên bè bạn dẫu xa xôi.

Rượu Gò Công ai đong nấy uống
Tao mời mầy bởi biết khó tương phùng

Thy Lan Thảo

*

“Thuế Đường” Chỉ Có Còn Hai Tháng!

Kính họa vận bài “Lại viết về việc sửa xe” của Cô Gia đại gia trong mục “Thơ thẩn mà chơi” ở SGT số 432 viết với dụng ý trả lời một số bạn “đoán già đoán non” về nội dung bài “Xe hư phải sửa” của lão ta ở mục “Thơ thẩn mà chơi” trong SGT số 431.

Nếu “chiếc xe” này cứ “dở hơi”,
Cũng nên thay chiếc khác xài chơi.
Tiếc gì mà bác toan dùng lại,
Hư vậy buộc ông phải bỏ rồi.
“Lái” nó không may thêm đổ nợ,
“Xài” y chẳng khéo lại... tàn đời.
- “Thuế đường”... chỉ có còn hai tháng"
Hai tháng nhằm gì bác nó ơi!

*

Cô Gia “Quậy” Quá

Vừa vừa phải phải chút thôi cha,
Xiên xỏ làm chi độc vậy cà!
“Thế lực” va còn to lắm đấy,
“Quyền hành” nẫu vẫn nhớn kia mà.
Ví von thế khiến quê xừ lũy,
Châm chọc vầy làm xệ hắn ta.
“Quậy” quá Sàigòn Times bị dẹp,
Bác và em thất nghiệp luôn đa!

*

Đừng Cho Nó Xổng

Kính họa vận bài “Cháu mơ theo chú Nam Man” của Tutalon đại gia ở mục “Thơ thẩn mà chơi” trên SGT số 432.

Đàn anh đã chẳng bụng kèo nèo,
Vậy chúng ta cùng rán đuổi theo.
Để vớt thằng cầm cây mã tấu,
Rồi quằm ả đội nón tai bèo.
Đừng cho nó xổng đi nguy lắm,
Chớ để y dông mất khổ ngheo.
ở đó mà lo mơ với mộng,
Sao không cầm lấy đỡ cây hèo!

*

Nói Vòng Vo Tam Quốc Với Cô Gia Chơi

Cũng chỉ vì manh áo chén cơm
Mà y hóa “gái đĩ già mồm”.
Thư kia bác đọc: hơi kỳ quái,
Giọng đó em nghe: rất dị hờm!
Nén bạc đã đè cong ngọn bút,
Đồng tiền đang ép cụp lưng tôm.
Quả là đáng tiếc cho y thiệt,
Nghèo, rách gì nên giữ tiếng thơm(*)

(*) Nghèo cho sạch, rách cho thơm (Tục ngữ VN).

*

Bài Ca... Hồ Ca....Vũng

Đứa Nam Man viết bài này nhân đọc tin Hồ Quỳnh Hương “chơi nổi” với CD “bác Hồ” trong mục “Văn nghệ, văn gừng... mít” của TVTS số 1015. Trong bản tin có đoạn "...đến ngày gọi là kỷ niệm (19.5.2005) 115 ngày sinh của Hồ Chí Minh, nữ ca sĩ Hồ Quỳnh Hương là ca sĩ duy nhứt chơi nổi để lấy điểm Đảng và nhà nước bằng cách thực hiện một cuốn CD với một bài ca duy nhứt là bài: “Bài Ca Hồ Chí Minh"... được phát hành tới 5,000 bản, đa số là để tặng”.

Trong các nường ca sĩ ẩm ương,
Dường như chỉ mỗi ả Quỳnh Hương.
Mần em thấy rõ vừa vô dụng,
Khiến tớ nhìn ra quá bất tường.
Ngó mặt “en” càng thêm chán ghét,
Xem hình “cỏn” cứ phải khinh thường.
- Cho em “phối khí, hóa âm” hả,
Chắc suốt đêm không thấy "nó" cương.

Nam Man

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.