Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Truyện Phiếm: Oan Con Dê Già

03/01/200500:00:00(Xem: 4661)
Khi tôi bước chân vào đến trong nhà thì thấy mặt Yến đã hầm hầm khiến tôi càng lộn ruột thêm vì người bực mình là tôi và người sắp sửa lên tiếng mắng mỏ là tôi chứ không phải là nàng. Thế nhưng tôi chưa kịp mở miệng thì Yến đã phủ đầu:
-Anh thả dê khắp phố bây giờ mới vác thân về đó phải không" Bữa nay thì nhịn, đừng hòng bắt tôi nấu nướng gì nữa.
Nói rồi Yến kềnh ra trên "sofa" lấy tay gác lên trán che mặt làm như không muốn nghe, không muốn thấy tôi ở cái cõi đời này nữa. Tôi ngán ngẩm trong lòng: Mẹ, mình đã không bắt lỗi thì thôi; bây giờ lại gán cho mình cái hành động tối kỵ là "dê". Tôi thuộc loại đàn ông đứng đắn đàng hoàng mà gán cho tôi cái tánh dê này thì quả là một sự nhục mạ thô bạo.
Mà chuyện có gì cho cam. Chẳng là bữa nay Yến đi làm sẽ nghỉ sớm, nghĩa là sẽ "get off" khoảng hai giờ chiều. Nàng bảo rằng nàng sẽ tạt qua tiệm uốn tóc của con mẹ Ngọc gần sở để làm tóc và nhờ tôi ba giờ chiều đến chở nàng về.
Có cái tật hay lo trước như lo đường bị kẹt xe chẳng hạn nên đúng hai giờ rưỡi chiều tôi đã ngồi đọc báo trong xe trước cửa tiệm con mẹ Ngọc để chờ Yến ra. Thế nhưng ba giờ rồi ba giờ mười lăm phút cũng không thấy Yến đâu. Tôi nghĩ rằng chắc bữa nay nàng muốn làm lại bộ tóc thật đẹp nên sẽ mất thì giờ hơn. Tôi tính chạy vào trong tiệm con mẹ Ngọc để hỏi Yến coi bao lâu nữa mới xong nhưng lại thôi vì tôi không muốn Yến kiếm cớ đổ thừa cho tôi là muốn ngó mấy con mẹ... trong đó nên làm bộ vào hỏi nọ hỏi kia. Như lần trước cách đây sáu bẩy tháng cũng chờ lâu như vậy, tôi vào hỏi thì gặp cái em Hạ Trắng ở đó; em hỏi thăm tíu ta tíu tít rồi lại còn khen lấy khen để nào là: "Anh thật là người chồng lý tưởng, chiều vợ chiều con như anh là nhất. Hết chở vợ đi chợ rồi lại đi uốn tóc. Có một người chồng như anh thật không có gì hạnh phúc bằng". Ai có chê có ghét em hạ Trắng thế nào thì tôi không biết chứ chỉ có điều này là em nói trúng phóc à. Có một người chồng như tôi là có phước lắm chứ đừng có giỡn. Tôi thầm nghĩ như vậy. Nhưng nghe những lời khen tặng của em Hạ Trắng đối với tôi như vậy Yến không vừa lòng. Bữa đó Yến cằn nhằn: "Từ nay anh không cần phải vào đó mà hỏi vớ vẩn nữa. Chỗ đàn bà con gái người ta làm việc anh đàn ông vào đó làm gì. Cứ ngồi ở xe chờ khi nào xong thì tôi ra". Thế cho nên tôi không thèm vào hỏi nữa coi ai chết nào.
Và vì ngồi mãi trong xe khó chịu vô cùng và nhất là cái cặp mông cứ ê ẩm đến thốn cả người nên tôi quyết định chạy tạt vào tiệm sách bên kia phố coi cọp sách báo một chút rồi trở lại. Nửa giờ sau tôi trở lại chỗ để xe thì cũng chưa thấy Yến ra. Bụng lại bắt đầu cồn cào khiến tôi bực mình lẩm bẩm: "Thế này là thế nào""
Tôi quyết định phải vào trong tiệm hỏi mới được vì đây là lý do chính đáng và tôi có gặp em Hạ Trắng thì cũng không ai kiếm cớ mà xuyên tạc tôi được. Vừa thấy mặt tôi con mẹ Ngọc đon đả: "Anh đến chở chị phải không" Bữa nay chỉ cắt sơ sơ mất chừng 15 phúc rồi chỉ zìa mấc đấc rồi. Chỉ gặp chị Zâng nên nhờ chỉ chở zìa luôn rồi. Trời! Tui thấy anh ngoài đó tưởng anh zô trong này đoóng chị mà chờ hoài không thấy anh zô".
Thiệt là lộn ruột! Đã không chạy ra cho tôi biết mà lại còn trách tôi không chịu "zô". Vì quá bực nên tôi, cũng không thèm đảo mặt xem có em Hạ Trắng ở đây bữa nay hay không, quay ra đi thẳng không nói một câu. Nhìn đồng hồ thấy đã 5 giờ chiều tôi lầm bầm: "Thế là toi một buổi chiều chẳng được cái con mẹ gì".
Về tới nhà lại thấy con vợ làm gieo cái kiểu này thì còn ra cái thống chế gì nữa. Tôi đi tới đi lui, đốt hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác; mấy đứa con thấy không khí hình như sắp sửa có chiến tranh nên di tản vào phòng riêng làm bộ học bài. Chỉ còn con chó Goofy lẩn quẩn quấn quít ở chân tôi... Giá như mọi khi thì tôi đã nựng nịu nó, chẳng hiểu sao bữa nay tôi ưa nó không nổi, tôi quất nó một đá khiến con khốn lăn long lóc la lên thảm thiết.
Yến vùng lên la lối: "Nó làm gì mà anh đá nó như vậy" Anh đi thả dê khắp phố rồi về còn kiếm cớ đánh chó hả"" Nghe Yến nói vậy có ức không cơ chứ. Tôi tính gắt rinh lên "Kiếm cớ cái mụ nội tôi ấy. Vừa đánh trống vừa ăn cướp". Nhưng tôi tự an ủi "Nàng nghênh chiến còn hơn là chiến tranh lạnh" nhưng cứ gán chữ "dê" vào người mình để dễ bề lấn át một cách lộ liễu như vậy thì không chấp nhận được. Tôi là người đứng đắn không có máu dê, tôi chỉ có tánh tò mò thôi nên ai bảo tôi dê là tôi bực lắm. Yến hay riếc ráy tôi như vậy vì có một lần nàng hiểu lầm tôi một cách oan uổng. Chẳng là sân sau nhà tôi có hàng rào cây xanh cao tới ngực nên tôi phải vất vả cắt tỉa thường xuyên cho nó đẹp mắt. Cái con mẹ hàng xóm phía bên hàng rào cây đó trời cho có cái thân rất nẩy nở và hay nằm tênh hênh cạnh hồ tắm phơi nắng. Khốn khổ khốn nạn nếu nó mặc bikini thì còn chịu được; nhưng không, nó chỉ mặc có cái "thong" tức là cái khố chỉ lớn bằng cái lá lúa. Nó trải cái khăn tắm và nằm xấp trên đó chổng mông lên trời một đống. Vì nằm xấp nên nó cởi cả nịt vú vứt bên cạnh. Ngực nó đẫy đà nên dù nằm xấp hai cái gò đó cũng cứ lòi ra hai bên. Ôi dào! Cho dù nó chẳng cởi cái nịt đó ra thì cũng chả che đậy được bao nhiêu. Nhìn trời nắng rọi vào làn da trắng đó cứ đỏ hây lên thì ai cũng thấy tiếc và lo lắng cho con mẹ đó vô cùng. Một bữa tôi đang tỉa cây vô tình nhìn thấy cho nên từ đó tôi thích tỉa (trim) cây hàng rào và làm kỹ hơn. Yến thấy tôi chịu khó như vậy còn hơn là để tôi đi nhậu nên nàng rất vừa lòng. Chẳng may một bữa kia vì tò mò tôi đứng đợi coi khi nào thì con bé đó sẽ mỏi người rồi giở mình nằm ngửa lên. Nhưng tôi chờ hoài không thấy nó động đậy gì cả thì bất chợt Yến thấy tôi ngây người như vậy hỏi tướng lên: "Anh làm cái gì mà đứng ở đó hoài vậy"" Tôi chưa kịp trả lời thì nàng nàng chạy ra chỗ tôi và ngó thấy cái cảnh khiến tôi ngây người đứng đó. Từ đó Yến không khiến tôi tỉa cây nữa và dù tốn bao nhiêu thì tốn cũng mướn mấy thằng thợ cắt cỏ làm việc đó. Bây giờ hơi một tí thì nàng riếc tôi là... dê. Tôi sùng quá liền dùng đòn "mộ dung cô tô":

-Ai thả dê" Em thả hay tôi thả" Em bảo ba giờ ra đón, tôi ngồi từ hai rưỡi tới bốn rưỡi không thấy em đâu. Thằng nào chở em về đây" Chắc trước khi về đây đã rủ nhau vào quán chè nào rồi chứ gì"
Yến giận run lên, mặt nàng bầm lại, nàng chỉ tay vào mặt tôi:
-Này anh ăn nói với vợ con như thế à" Anh vu oan giá họa cho tôi những điều mà tôi chưa nghĩ tới bao giờ. Có anh. Anh là con dê chúa, ra đường thấy con nào gồ ghề một tí là mắt cứ dán vào rồi kiếm đủ cớ để được tán tỉnh mấy con đượi như con Hạ Trắng, con... con...
Nói tới đây nàng vội ngưng lại có lẽ sợ nhắc tới tên của những em đó sẽ khơi lại niềm thương nhớ trong tôi nên nàng hét tướng lên với lũ con:
-Tụi bay đâu ra mà coi bố mày này. Con Oanh đâu, bảo mấy đứa em mày ra coi thằng bố mày là con dê mà đổ thừa cho tao này.
Con Oanh nghe mẹ nó hét rụt rè đi ra, mấy đứa em thập thò đằng sau. Con Oanh làm bộ thơ ngây:
-Cái gì vậy má"
Yến hét:
-Tụi bay coi thằng bố mày là con dê già dịch mà còn đổ thừa cho tao đây này. Tụi bay nhìn coi có phải không"
Nghe vậy con Oanh hỏi một cách thơ ngây... thật:
-Con có thấy con dê nào đâu má" Mà con dê là con gì má.
-Con dê là thằng bố mày. Sao mày ngu quá vậy. Thằng bố mày là con dê nhưng thằng bố mày đổ thừa cho tao. Thằng bố mày đổ thừa tầm bậy. Đàn bà thì người ta gọi là con đĩ ngựa chứ không ai gọi là con dê cả.
Vì say sưa với cơn tam bành của mình nên Yến quên phéng đi là đám con làm sao hiểu nổi hết tiếng Việt nên con Oanh quay ra trách tôi:
-Má là con đĩ ngựa mà sao bố bảo má là con dê để má giận vậy bố"
Yến trợn mắt hét rinh lên:
-Con ranh con này mày chửi cả mẹ mày đấy à. Mày ăn cơm hay mày ăn c... mà mày ngu vậy.
Tới đây thằng Don lùn như sực nhớ điều gì cười khúc khích tiếng Mỹ tiếng Việt ba dọi với thằng anh:
-Last year bố likes cat tức là bố likes mèo mà mèo là girl friend. Rồi he likes "horse hooker" means he likes con đĩ ngựa. What now".. Ask him what is con dê"
Thằng anh khẽ hỏi tôi:
-What is con dê hả bố.
Tôi viết chữ "goat" vào mảnh giấy đưa cho nó coi; nó ghé tai Don lùn thì thào một giây đồng hồ thì Don lùn lăn lộn dưới nền nhà cười tóa lên:
-Ha! Ha! Ha! My God! Now he is a goat" What he did"
Yến thấy tình hình lãng nhách liền cả vú lấp miệng... con:
-Cười cái gì" Đi vào phòng học bài.
Con Oanh lóng ngóng không biết đi hay ở vì nó không biết mẹ nó bảo tất cả đi hay chỉ mình thằng Don lùn. Hai anh em Don lùn chạy tuột vô phòng nhưng Don lùn vẫn lải nhải: "He likes cat, he likes horse, now he is a goat. Ha! Ha! What we will do with him" Ha ha!"
Có lẽ thấy sự vô lý của mình với các con nên mặt Yến dịu lại và nhân cơ hội này tôi tìm cách kết thúc cuộc chiến:
-Em phải biết điều một chút. Lỗi tại em chứ không phải lỗi tại tôi. Em bảo ra đón thì tôi ra đón. Khi tôi ra đón thì em không có ở đó rồi bây giờ em mang tôi ra làm trò cười với lũ con phải không"
Yến vẫn cương:
-Tại sao anh không vô trong tiệm nhòm coi tôi còn ở đó không hoặc hỏi người ta trong đó chứ" Sao anh u tối quá vậy" Chắc bữa nay biết không có con Hạ Trắng ở trong đó nên ngồi lì ở ngoài đường ngắm mông ngắm ngực mấy con mẹ Mỹ, bỏ đi thì uổng phải không"
Mẹ! Lý luận cứ y trang bọn cộng sản Bắc Việt. Kiểu đếch nào lỗi cũng về mình. Tôi phải thầm phục tôi là hơn ba mươi năm mà sao tôi không phát điên. Tới nước này thì tôi đếch còn nể nang gì nữa:
-Tôi không vào trong tiệm vì em dặn là không nên vào chỗ đàn bà người làm việc vào làm gì nhớ không" Và tại sao em không gọi điện thoại cho tôi biết để tôi khỏi phải đi cho mất thì giờ.
-Tôi có gọi điện thoại nhưng điện thoại bận và tôi biết tại sao bận vì anh còn bơi trong "Internet" để mà ngắm mấy cái hình cởi truồng anh hiểu chưa. Anh đừng tưởng tôi ngu mà không biết. Ở nhà anh cũng dê, ra đường anh cũng dê... Cái tật anh như vậy mà... Thôi tôi mệt quá rồi tôi không muốn cãi tới cãi lui với anh nữa.
Yến quay qua con Oanh:
-Oanh! Hồi nẫy tao đã kể mày nghe rồi. Mày nói lại cho thằng bố mày nghe.
Vâng lời mẹ, con Oanh kể lại... Thì ra khi đến tiệm con mẹ Ngọc rồi nghe con mẹ Ngọc cố vấn sao đó nên nàng chỉ cắt tỉa sơ sơ hết khoảng 15 phút là xong. Yến có gọi điện thoại về nhà nhưng gọi hoài cũng chỉ kêu bip bip và đoán rằng tôi đang ở trong "Internet" không biết đến bao giờ mới xong. Và không muốn ngồi ở đó đợi 45 phút nên Yến quyết định đi về với mụ Vân và hy vọng sẽ về tới nhà kịp trước khi tôi sửa soạn đi đón.
Đã lỡ quá giang con mẹ Vân và đâu biết rằng con mẹ Vân dọc đường mụ còn dừng ở tiệm này mua cái này, rồi dừng ở tiệm kia mua cái kia nên lòng vòng cả tiếng. Mỗi lần dừng Yến đều gọi điện thoại. Một lần gọi về nhà thì điện thoại không bận nhưng không ai trả lời. Gọi lại tiệm con mẹ Ngọc tính nhờ mẹ ta ra cho tôi biết là nàng đã về rồi nhưng con mẹ Ngọc nói chuyện điện thoại với ai đó lâu quá không gọi được. Khi Yến về tới nhà thì hơn 4 giờ chiều và mãi tới 5 giờ hơn tôi mới lò mò về tới nhà. Thì ra nàng cáu là cáu con mẹ Vân và chính nàng nhưng lại kiếm cớ trút lên đầu tôi.
Có lẽ thấy sự vô lý của mình nên Yến coi bộ nguôi ngoai lặng lẽ sửa soạn bữa ăn. Trong không khí trầm lặng của bữa ăn thằng Don lùn bỗng phì cười tóa lên phun đồ ăn tung tóe cả ra. Nó vội chạy vào phòng vệ sinh vừa lăn lộn cười: "Why" Why"...". Tôi ngẩn ngơ nghĩ đến một điều rất gần trong tương lai: với tiếng mẹ đẻ giới hạn như thế này làm sao con tôi tiếp tục được những gì tôi muốn"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Giá dầu thế giới tăng cùng với thị trường chứng khoán Mỹ trong phiên giao dịch hôm thứ Ba (19/01/2021), một ngày trước lễ nhậm chức của Tổng thống đắc cử Joe Biden,
Tổng thống Mỹ Donald Trump kêu gọi người dân "vượt lên trên thù hận đảng phái", ca ngợi thành tựu dưới thời ông, chúc chính quyền mới may mắn trong thông điệp tạm biệt
Hôm thứ Hai (18/01/2021), một ủy ban độc lập về chuẩn bị và ứng phó đại dịch, do cựu thủ tướng New Zealand Helen Clark và cựu tổng thống Liberia Ellen Johnson Sirleaf dẫn đầu, đã công bố đánh giá về sự khởi đầu khủng hoảng ở Trung Quốc
Hôm thứ Hai (18/01/2021), ông Trump đã duyệt gỡ bỏ lệnh cấm đi lại từ Anh, Châu Âu và Brazil vào Mỹ, quyết định dự kiến có hiệu lực từ ngày 26/01/2021.
Các đồng minh và cộng sự thân thiết của Tổng thống Mỹ Donald Trump bị cáo buộc đã thu hàng chục nghìn USD từ những người xin ông ân xá.