Hôm nay,  

Chúng Ta Là Người Thân

12/12/202500:00:00(Xem: 932)

Ảnh-Napa
Ảnh: Chú Nguyễn Văn Thân, cô Bích Liên, Thúy Hằng, Ann Phong, Hòa Bình tại Napa Valley, California ngày 27 tháng 3, 2021.
 
Tưởng Nhớ chú Nguyễn Văn Thân
 
Nếu bạn có một người thân đứng ở phía bên kia lằn ranh chính kiến  – người mà đôi lần tranh cãi đến tưởng chừng khó nhìn lại nhau, nhưng rồi, ngay sau đó bạn biết rõ: mình thương yêu, quý trọng, và mang ơn họ vì những điều “khác biệt” tốt đẹp họ đã gieo vào đời sống mình – thì những dòng này xin gửi đến bạn.
 
Bài viết này khởi đi từ tâm tưởng về một người chú vừa nằm xuống: người đã lặng lẽ giúp cháu định hướng nhiều suy nghĩ, quyết định quan trọng, khiến cháu gắng sống hoàn thiện, làm việc đến nơi đến chốn, và mở rộng tầm nhìn hơn. Nghĩ về chú cũng là tự nhắc nhở chính mình một điều giản dị: nhãn hiệu hay lập trường chính trị, rốt cuộc, không đủ sức làm phai mờ phần tử tế vốn có trong một con người – nhất là đối với những người đã từng giúp ta trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình.
 
***
 
Nước Mỹ quen nói chuyện chính trị như nói chuyện thời tiết: sáng trời nắng ấm, chiều có mây mù, tối lại thêm một dự báo bất ổn. Nhưng đằng sau những tin thay đổi ấy, điều dễ nhận thấy hơn cả là một thứ khí hậu thật sự đang bao trùm: con người ngày càng ngần ngại tin nhau, e dè nhìn nhau như thuộc về hai thế giới khác biệt. Cộng Hòa nhìn Dân Chủ như bệnh dịch đe dọa. Dân Chủ nhìn Cộng Hòa như lực cản thời đại. Giữa hai bờ ấy là một khoảng cách ngày càng sâu, nơi tiếng nói cá nhân bị nhấn chìm trong âm vang phe nhóm.
 
Ở những thị trấn từng sống nhờ nhà máy thép, hãng xe, đồn điền, câu chuyện thường bắt đầu bằng một con số thất nghiệp và kết thúc bằng một nhà thờ ngày càng thưa người dự lễ. Việc làm không trở lại, con cái rời đi, láng giềng thay đổi, những mối dây cộng đồng lỏng dần. Những người kể câu chuyện ấy đa phần bỏ phiếu cho Cộng Hòa; không hẳn vì thù ghét ai, mà vì họ níu giữ một ý niệm xưa của trật tự cũ, một nỗi lo sợ bị tước mất ngôi vị quen thuộc trong xứ sở này.
 
Ở các thành phố lớn, giọng kể đổi cung: hóa đơn y tế leo thang, học phí vượt khỏi tầm những giấc mơ bình thường, kỹ thuật số tinh vi hơn nhưng đời sống không khá hơn, và con người ngày càng cảm nhận rõ sự bất công trong cách đối xử, khi những cơ hội và quyền lợi không còn được chia đều. Người mang câu chuyện này thường ngả về Dân Chủ; không phải vì họ muốn nhà nước thay con người, mà vì họ nhìn thấy những khoảng tối mà cơ chế thị trường phủ bóng lên xã hội, và muốn tìm thay đổi giúp xóa bớt bất công.
 
Nếu chỉ quan sát nhãn đảng, hai mạch câu chuyện dường như đối chọi. Nhưng đặt vào dòng chuyển động dài của xã hội Mỹ, chúng chỉ là hai phản ứng khác nhau trước cùng một cảm thức: bị bỏ lại bên lề một cuộc đổi thay quá nhanh, quá dữ, và quá lạnh. Lịch sử cận đại của nước Mỹ từng nhiều lần chứng kiến những đợt xô dạt như thế; điều khác biệt hôm nay là mức độ phân hóa được khuếch đại bởi truyền thông, bởi những dòng tin và mạng lưới kỹ thuật đan dày đến nghẹt thở.
 
Trong bề nổi, sự khác biệt chính trị dễ thấy hơn hết. Nhưng đi vào nền tảng, nhiều khảo sát xã hội học và phân tích chính sách đều chạm đến một chỗ chung ít được nhìn nhận: đôi bên đều khởi đi từ những giá trị đạo lý rất người. Cộng Hòa nhấn mạnh kỷ cương và tự do cá nhân, vì họ tin phẩm giá gắn liền với trách nhiệm. Dân Chủ nói đến công bằng và che chở kẻ yếu, vì họ tin phẩm giá ấy không thể bền trong một trật tự bất công. Một phía sợ xã hội buông lỏng. Một phía sợ xã hội mất nhân tính. Nỗi sợ mang tên gọi khác nhau, nhưng cùng quy chiếu về nỗi lo nước Mỹ đánh mất phần thiện của chính mình.
 
Những niềm tin ấy không sinh ra từ nghị trường mà từ đời sống: từ người mất nhà máy, người mất bảo hiểm; người mất cộng đồng, người mất kỳ vọng vào ngày mai. Chính trị chỉ là hình thức có sẵn để họ gửi gắm đòi hỏi một bài giải. Khi quên mất gốc rễ xã hội đó, ta dễ xem đối phương như kẻ xấu, thay vì nhận ra họ cũng chỉ là một con người khác, đang tự vệ theo cách riêng của mình trước những bất an giống chúng ta hơn ta tưởng.
 
Dù vậy, bản chất một xã hội không chỉ bộc lộ trong những mùa bầu cử. Ở những chỗ không có ống kính truyền hình, người Mỹ vẫn xử sự với nhau theo những quy ước lâu đời hơn mọi cuộc tranh chấp đảng phái. Một chiếc xe chết máy trên xa lộ, người dừng lại giúp ít khi hỏi thẻ cử tri. Một thị trấn nhỏ sau trận lũ, người ta nấu súp, chia chăn mà chẳng cần biết ai treo bảng hiệu gì trước cửa nhà. Một kẻ tha nhân lạc lõng giữa trời tuyết, gõ cửa tìm sự giúp đỡ, và chúng ta mời họ vào, để họ dựa vào sự ấm áp của lòng nhân ái, hơn là những khái niệm chính trị hay các nhãn hiệu chính thống. Những cử chỉ đó không giải quyết được tranh chấp thể chế, nhưng cho thấy còn tồn tại một tầng liên đới khác trong xã hội, âm thầm mà dai dẳng – một thứ tình người không cần đến ngôn từ chính trị để biện minh cho chính nó.
 
Ai đó đã nhận xét: nước Mỹ không do những con người hoàn hảo dựng nên, mà do những người tin rằng sự tử tế có thể thắng nỗi sợ, miễn là họ không quay lưng với nhau. Đặt câu nói ấy vào bối cảnh hôm nay, câu hỏi tự nhiên nảy sinh: trong cách ta nhìn và gọi nhau mỗi ngày, yếu tố nào đang thắng thế – sự tử tế hay nỗi sợ? Câu trả lời, nếu thành thật, có lẽ không nghiêng hẳn về phía nào. Nhưng chính sự lưỡng lự ấy lại là điều đáng để mỗi người tự soi mình trong những cuộc tranh luận tưởng như chỉ thuần lý trí.
 
Gỡ nhãn đảng phái ra khỏi đối thoại, người ta lại thấy những mẫu số chung rất giản dị. Dù thuộc phía nào, cha mẹ đều muốn con cái lớn lên trong một trật tự vừa có luật pháp vừa có lòng nhân. Hàng xóm nào cũng mong khu phố an toàn, đời sống không bị siết nghẹt bởi bất công hay hỗn loạn. Niềm tin rằng, dẫu lắm tạp âm, nước Mỹ vẫn là nơi có thể “làm lại từ đầu” cũng không thuộc độc quyền của phe nào. Đó là những yếu tố lặng lẽ làm nên một bản sắc cộng đồng, vượt lên trên lá phiếu và những khẩu hiệu.
 
Trong thực tế, nước Mỹ hôm nay đang kể hai câu chuyện khác nhau về chính nó, nhưng lại cùng sống chung một không gian và một thời gian lịch sử. Hai con đường lập luận, nhưng cùng hướng đến một đời sống được xem là “xứng đáng”. Người ta tranh luận như thể không còn điểm chung, trong khi chính những nỗi bất an và mong ước sâu xa lại song hành một cách lạ lùng. Ai từng trải qua một cuộc cãi vã với người thân vì chính trị rồi lặng lẽ lo cho sức khỏe, công việc, niềm vui nhỏ của họ hôm sau, hẳn hiểu cảm giác ấy rõ hơn bất cứ kết quả thăm dò dư luận nào.
 
Trong một thời đại phân cực, có lẽ thái độ khả dĩ gọi là “tử tế” không nằm ở chỗ từ bỏ lập trường, mà ở chỗ nhắc nhau một điều rất cũ: trước khi là Cộng Hòa hay Dân Chủ, mỗi người là một công dân; và trước khi là công dân, là một con người với những yếu đuối, đòi hỏi, nhưng cũng với khả năng tin và thương nhau ở mức độ nào đó. Niềm tin ấy không bảo đảm câu trả lời cho mọi vấn đề, song nếu nước Mỹ còn muốn đứng vững như một cộng đồng chính trị, chỗ bám sau cùng có lẽ không phải là một đảng, mà nằm trong khả năng nhìn thấy nhau, trước khi kết án nhau; trong những cử chỉ thường nhật hơn là những ý thức hệ; và thấu hiểu rằng cái chung ít ỏi giữa người với người, rốt cuộc, vẫn bền hơn nhiều so với những đường ranh chia cắt mà chúng ta gán cho nhau trong những mùa bầu cử.
 
Tôi viết những dòng này hôm nay như một cuộc “tranh luận” hàng tuần giữa người Chú thương yêu và chúng cháu (ba con vịt “duckerteers” Ann Phong, Hanni và Hòa Bình) -- để nhớ những lần “đồng ý bất đồng” và nhớ lời chú dặn, rằng khác biệt quan điểm, tư tưởng là cần thiết, miễn đừng quá thiên lệch.
 
Có lẽ đã đến lúc chúng ta bắt đầu lại, từ chỗ đơn sơ nhất – nhớ rằng trước khi là phe này hay phe kia, mình với ‘họ’ trước tiên là bạn bè, là người mình thương yêu, kính trọng -- dù ở bên này hay bên kia “chiến tuyến”. Chúng ta, trên hết, là người thân.
 
Nina Hòa Bình Lê
Cuối năm 2025, thương yêu tạm biệt chú Thân. 

Ý kiến bạn đọc
13/12/202522:06:52
Khách
Thực tế lại khác, không như bài viết, cái đó mới đau. THƯỢNG NGHỊ SĨ DÂN CHỦ JOHN FETTERMAN LÊN ÁN GẮT GỎNG CUỘC TẤN CÔNG NHẮM VÀO ERIKA KIRK, GỌI ĐÓ LÀ “PHI NHÂN TÍNH” SAU VỤ ÁM SÁT CHẤN ĐỘNG- https://www.facebook.com/share/p/1CXEgcEUrD/
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
09/01/202600:00:00(Xem: 637)
Chúng ta đang sống trong một xã hội đầy bất an vì hận thù, chiến tranh, kỳ thị chủng tộc và giới tính, tàn bạo đối với di dân, nhẫn tâm đối với những người nghèo khổ, phát tán thông tin độc hại, tuyên truyền các chủ thuyết âm mưu, v.v… Chính vì thế, chúng ta cần sự bình an và tử tế trong cuộc sống hàng ngày hơn bao giờ hết! Đây là lý do tại sao khi cuộc hành trình “Đi Bộ Vì Hòa Bình” [Walk for Peace] của Tăng Đoàn Phật Giáo Nguyên Thủy (Theravada), gồm khoảng 20 vị Tăng thuộc nhiều sắc dân như Thái Lan, Lào, Việt, do Sư Tuệ Nhân (Venerable Bhikkhu Pannakara) lãnh đạo, bắt đầu vào ngày 26 tháng 10 năm 2025 từ Chùa Hương Đạo, thành phố Fort Worth, Texas đã được hàng ngàn người khắp nước Mỹ chú ý và ủng hộ, mà trong đó có các giới chức lập pháp và hành pháp liên bang, tiểu bang và địa phương nơi đoàn bộ hành đi qua. Sư Tuệ Nhân là người Mỹ gốc Việt đã đến định cư tại Hoa Kỳ năm 1997. Sư xuất gia với Hòa Thượng Bửu Đức, vị sáng lập và Trụ Trì Chùa Hương Đạo.
08/01/202614:40:00(Xem: 510)
Trong Thiền Tổ Sư, thường nói rằng hễ thấy bản tâm xong mới biết tu, còn chưa thấy được thì chỉ là đi mù mờ trong đêm, cứ như chặp sáng chặp tối, không biết gì để tu. Bởi vì, chưa thấy gốc của tâm thì mọi chuyện tu chỉ là tu nơi ngọn của tâm, chỉ mất thêm thì giờ, cho dù là có phước đức. Tuy nhiên, Đức Phật nói rằng thân và tâm đều là rỗng không, vậy thì lấy gì mà gọi là gốc của tâm, hay ngọn của tâm.
05/01/202612:48:00(Xem: 810)
- Quan chức Nhà Trắng: vì bà Machado đã nhận Giải Nobel Hòa Bình 2025, lẽ ra lúc đó tuyên bố trao lại cho Trump thì bây giờ đã là Tổng Thống Venezuela. - Quyền Tổng thống Delcy Rodriguez ra lệnh toàn quốc truy bắt tất cả những ai giúp lính Mỹ đột kích Venezuela. - Các dân biểu Cộng Hòa lúng túng khi báo chí hỏi vì sao Mỹ bỏ rơi bà Machado
05/01/202608:12:00(Xem: 1242)
- Hãng Mỹ AMC Robotics mở xưởng ở Sài Gòn, làm robot bốn chân Kyro cho toàn cầu. - Bắc Ninh: Thị trấn Việt bùng nổ kinh tế, tìm không đủ thợ dù lương tăng 15%. Nhà máy và trường dạy tiếng Hoa mọc thần tốc. - Maduro và vợ ra tòa liên bang ở New York - Tổng Thống Lâm thời Delcy Rodriguez mời chính phủ Mỹ hợp tác để phát triển Venezuela. - Trump: Không vâng lời Mỹ, bà Rodriguez sẽ thê thảm hơn Maduro - Trump: Cuba sắp tự sụp đổ. - Trump: Mỹ cần sáp nhập Greenland vì an ninh Mỹ. - Trump: sẽ ủng hộ tấn công vào Colombia. - Tổng thống Phần Lan bảo Trump: đừng chiếm Greenland. - Cận thần của Trump nói Mỹ sắp tới sẽ sáp nhập Greenland. Đan Mạch và Greenland cùng phản đối. - Trump muốn công nghiệp dầu mỏ Mỹ phát triển mạnh trở lại ở Venezuela - Cổ phiếu hãng dầu Chevron tăng hơn 8% giữa cuộc khủng hoảng Venezuela - Một cựu giám đốc điều hành của Chevron Corp. đang tìm 2 tỷ đô la cho các dự án dầu mỏ ở Venezuela - Iran thề sẽ không "nhân nhượng" đối với những kẻ gây bạo loạn - Một
04/01/202613:24:00(Xem: 1257)
Theo báo cáo, nhóm của Tổng thống Donald Trump đã rất khó chịu với những điệu nhảy của nhà độc tài Nicolas Maduro đến nỗi ông Trump đã ra lệnh cho quân đội Mỹ đột kích Venezuela và lật đổ nhà độc tài này.
04/01/202608:17:00(Xem: 829)
- Phó Tổng thống Venezuela (đang ở Nga) nhậm chức Tổng thống lâm thời, đòi Mỹ trả tự do Maduro. Tổng Thống lâm thời Delcy Rodriguez là cánh tả khi mới sinh, bố là lãnh tụ du kích bị đánh chết trong tù. Anh ruột đang là Chủ tịch Quốc hội Venezuela. - Tướng Mỹ: chiến dịch bắt Maduro cho thấy Mỹ gài gián điệp tận cấp cao Venezuela. - Trump tuyên bố Mỹ sẽ kiểm soát Venezuela, sẽ múc dầu để bán. - Lý do Maduro bị bắt: từ chối lời Trump mời ra đi lưu vong. - Hãng dầu Mỹ Chevron Corp.sẽ hưởng lợi lớn nhất.
03/01/202619:29:00(Xem: 1022)
Zohran Mamdani nhậm chức Thị trưởng New York tuyên bố: chăm sóc trẻ em toàn diện cho trẻ em từ 6 tuần đến 5 tuổi, đóng băng tiền thuê nhà cho khoảng 2 triệu người thuê nhà được ổn định giá thuê, xe buýt sẽ miễn phí, và lập các chợ thực phẩm giá rẻ do thành phố điều hành.
03/01/202612:33:00(Xem: 1056)
Đối với nhiều người Mỹ lớn lên trong môi trường Cơ đốc giáo bảo thủ, đức tin từng được coi là vấn đề niềm tin cá nhân và cộng đồng – chứ không phải là sự trung thành chính trị rõ ràng. Nhưng trong thập niên qua, ranh giới giữa niềm tin và hệ tư tưởng đã trở nên mờ nhạt.
03/01/202609:22:00(Xem: 1281)
- Biệt kích Mỹ vào Venezuela, bắt Maduro, - Trump: Mỹ sẽ điều hành Venezuela tới khi chuyển giao quyền lực thỏa đáng. - Trump: các hãng Mỹ sẽ vào múc dầu Venezuela, vì các hãng dầu Venezuela không hiệu quả. Dọa sẽ tấn công tiếp, nếu cần. - Nhiều Dân Cử Dân Chủ phản đối Trump bắt cóc phi pháp Maduro, gây chiến không qua Quốc Hội. - Machado tuyên bố "giờ phút tự do" ở Venezuela. - Mỹ sẽ chọn lãnh đạo cho Venezuela, sẽ quyết định về dầu. - TQ, Nga, Colomnia lên án Mỹ
02/01/202617:16:00(Xem: 365)
Đó là nội dung một bài trên báo Deseret News: "GOP increasingly the party of 'white Christians' as Democrats quickly become less religious" (Đảng Cộng hòa ngày càng trở thành đảng của "người Cơ đốc giáo da trắng" trong khi Đảng Dân chủ nhanh chóng trở nên ít sùng đạo hơn.) Bài viết của Brigham Tomco sẽ được dịch như sau.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.