Hôm nay,  

Cần Phải Đi Xa Hơn Hình Thức

23/07/202510:28:00(Xem: 2569)
blank

CẦN PHẢI ĐI XA HƠN HÌNH THỨC
 

Tác Giả: Liên Hoa

Dịch Giả: Nguyên Giác
 

Lời dịch giả: Bài viết nhan đề "Cần Phải Đi Xa Hơn Hình Thức” đăng trên Liên Hoa Nguyệt San, số 2, năm Mậu Tuất (1958), ký tên Liên Hoa, nói về chuyện xảy ra gần bảy thập niên trước, mà bây giờ chúng ta vẫn có thể gặp nơi này hay nơi kia tại Việt Nam. Liên Hoa Nguyệt San là tiếng nói chính thức của Giáo Hội Tăng Già Trung Phần. Bài này được dịch để hiểu về phong trào chấn hưng Phật giáo thời kỳ đó. Bài viết như sau.

.
blank

CẦN PHẢI ĐI XA HƠN HÌNH THỨC

Cuối năm vừa qua, một tin vặt đăng trên các báo hằng ngày ở Saigon đã gây những xúc cảm trái ngược trong các giới độc-giả. Đấy là tin hai ông thầy cúng tại một tỉnh ở miền Nam được mời tới cúng ở một tư-gia đã ẩu đả nhau kịch liệt vì chê nhau dốt. Gia chủ sau một hồi hoảng-hốt đã lanh trí thỉnh tượng Phật trên bàn thờ xuống đặt trước mặt hai người, họ mới buông nhau ra và cúi đầu sám-hối.
 

Cái tin nhỏ ấy đã làm cho độc-giả không thể nín cười được. Nhưng mỗi người cười một cách. Những độc-giả không tín ngưỡng đã cười một cái cuời xòa thích thú như được xem một màn hài kịch ngộ nghĩnh trên sân-khấu; những tín đồ các tôn-giáo khác cuời một cái cười khoái-trá; những kẻ theo chủ-nghĩa duy vật cười một cái cười khinh bỉ; những kẻ ưu thời mẫn thế cuời một cái cười chua chát; những Phật-tử sơ cơ cười một cái cười gằng tức giận; những Phật-tử thuần thành cười một cái cười ra nước mắt.

Sau cái cười ấy, mỗi độc-giả đều có một thái độ khác nhau: người vô tư, thản nhiên bỏ qua tin vặt ấy để tim những tin khác xem cho vui; nguời có ác cảm với Phật-giáo phóng đại tin ấy để bài xích Đạo Phật; có người nguyền rủa hai ông thầy: có người khen gia chủ lanh trí; có người chê gia-chủ không biết phân biệt những vị chân tu với những phường mượn áo thầy tu để độ nhựt; có người dấu kín tin ấy vì sợ xấu lây; có người muốn nêu lên để trừng-trị, làm gương cho kẻ khác.

Đối với Liên-Hoa Nguyệt-San, chúng tôi thấy đấy không phải là một tin động trời không đáng cười dai, mà cũng không đáng khóc dai; không đáng phóng đại, mà cũng không nên bưng bít. Ai đã hiểu rõ tình trạng của Phật-giáo nước nhà, tình trạng của một mớ vàng thaun lẫn lộn, đá sỏi xen lẫn với ngọc ngà; ai đã hiểu như thể không lấy làm lạ khi nghe một tin như thể. Áo vàng hay áo nâu của Đạo Phật, trải qua gần 20 thế kỷ trên đất nước này đã mất nhiều tính cách thuần nhất, mà từ đậm đến nhạt, đã phô bày rất nhiều sắc thái, từng bực. Cho nên, nếu mới gặp một vị chân tu mà đã vội cho rằng Phật-giáo Việt-Nam gồm toàn những bậc chân tu, đó là một kết luận nông cạn, hời hợt; chẳng khác gì bảo rằng Phật-giáo Việt-Nam đã suy đồi tận gốc rễ, khi nghe tin hai ông thầy cúng đánh nhau, hay thấy một vài hình thức mê tín ở một ngôi chùa nào đó. Tất nhiên trước một tin như thể, chúng ta không thể thản nhiên xem như không có. Nhưng chúng ta cũng không quá xúc động, la hoảng lên. Chúng ta sẽ bình tĩnh để suy nghiệm, rồi rút ra những bài học bổ ích sau đây:

1.) Nếu là tín đô, chúng ta không nên quá hình thức, quá máy móc mà cho rằng mọi cái y vàng hay áo nâu đều đáng đại diện cho Phật-giáo cả; rằng mọi lời tụng niệm Kinh Phật đều có giá trị làm cho người ta siêu thoát cả. Nếu chỉ cần một màu vàng, thì đáng lẽ hàng lụa màu ấy sẽ bán chạy biết bao nhiêu! Nếu chỉ cần một vài bài tụng niệm là có thể nói chuyện tu hành thì những dĩa thu thanh kinh kệ sẽ bán chạy biết bao nhiêu! Khi ấy, trong những ngày ky, giỗ, cầu an cầu siêu, người ta chỉ cần đem máy hát ra, lựa một vài dĩa tụng kinh cho chạy, rồi phủ lên trên máy hát một tắm vải vàng -hay bằng gấm lại càng quý - thế là vong linh được siêu độ, người đau sẽ lành bệnh, chúng sanh sẽ thôi lặn hụp trong biển luân hồi!

Có đâu dễ dàng và giản dị như thể ! Đức Phật-Thích-Ca không phải nhờ y vàng mà trở thành tôn quý; nhưng y vàng đã nhờ Phật mà trở thành quý trọng. Ngài Mục-Kiền-Liên không phải nhờ lời tụng kinh của kẻ không đức hạnh mà cứu được mẹ ra khỏi địa ngục, nhưng là nhờ những vị Đại-Đức chân tu đã đọc những lời kinh ấy. Lời kinh trở nên linh thiêng là do người đọc đã dày công tu luyện, chứ phải đâu con vẹt cũng có thể làm được thầy tu? Cho nên, trong những ngày ky, giỗ, đám tang, nếu chúng ta có thể mời được các vị Tăng-già chân chính thì mời, nếu không, thì chúng ta tự tụng niệm lấy, hay hãy thành kính trong yên lặng tinh khiết mà thôi. Chứ nếu chúng ta cứ muốn cho có hình thức "rậm đám" mà mời còn những ông thảy cúng thiếu đức hạnh, thiếu tu học, đến "ê-a" cho có chuyện, thì chúng ta đã mất công, mất của mà lại còn gián tiếp khuyến khích, nuôi sống một hạng người hư đốn, và làm mất thanh danh của Đạo Phật.

2.) Về phía những người lãnh đạo phong-trào chấn hưng Phật-giáo nước nhà, chúng tôi yêu cầu phải có một thái độ dứt khoát rõ rệt: không thể dễ dãi dung hòa, trộn lăn những kẻ chân chính tu hành với những phần tử mục nát, hư đốn trong-giới xuất-gia được! Sự dễ dãi gần như vô tư, hay ý muốn kết nạp tất cả những kẻ mượn lốt thầy tu, để cho có một con số đồ sộ, sẽ đem lại những kết quả vô cùng tai hại. Số đông ấy không phải là một sức mạnh, mà chỉ là một gánh nặng, níu kéo những kẻ gánh nó, không cho tiến lên được.

Nếu chúng ta sợ tai tiếng bên ngoài mà che chở, đùm bọc những kẻ hư đốn, thì không khéo tắm vải "bọc" ấy cũng sẽ rách mà cái tinh túy của Đạo Phật do "phong trào chấn hưng đạo Phật" đã dày công góp nhặt cũng sẽ tan biến mất, như mực loãng trong hồ nước, như những hạt vàng rơi trong bãi cát.

Muốn tiến bộ, cần phải biết lựa chọn và có can đảm chối từ. Trái lại, là tự hại.

LIÊN- HOA

.

NGUỒN:  https://thuvienphatgiao.com/application/uploads/book/TapChiLienHoa-NamThu4-So02.pdf


.... o ....

It is essential to purify the content rather than merely cleaning the surface

Author: Liên Hoa

Translator: Nguyên Giác

 

Translator's Note: The article titled “It is essential to purify the content rather than merely cleaning the surface”, published in Liên Hoa Nguyệt San, issue 2, year Mậu Tuất (1958), and signed by Liên Hoa, discusses an event that occurred nearly seven decades ago, the effects of which can still be observed in various parts of Vietnam today. Liên Hoa Nguyệt San serves as the official voice of the Central Buddhist Sangha (Giáo Hội Tăng Già Trung Phần). This translation aims to provide insight into the Buddhist revival movement of that era. The article is presented as follows.

.

It is essential to purify the content rather than merely cleaning the surface

Late last year, a brief story published in Saigon's daily newspapers evoked mixed emotions among readers. It recounted the tale of two Buddhist shamans in a southern province who were invited to perform rituals at a private residence. The shamans became embroiled in a fierce argument, each believing the other to be foolish. In a moment of panic, the homeowner swiftly requested that a Buddha statue from the altar be placed in front of the two men. This gesture prompted them to release their animosity and bow their heads in repentance.

That brief piece of news elicited uncontrollable laughter from the readers, each responding in their own unique manner. The non-religious readers laughed heartily, as if they were enjoying a hilarious comedy performance; the followers of other religions also laughed joyfully; the materialists laughed with disdain; the intellectuals, concerned about the state of the world, laughed bitterly; the novice Buddhists laughed in frustration; while the devout Buddhists laughed with tears in their eyes.

After that laugh, each reader adopted a different attitude: some were carefree, calmly ignoring the trivial news in favor of more enjoyable stories; others were hostile toward Buddhism, exaggerating the news to criticize the faith; some cursed the two monks, while others praised the householder for his cleverness. Conversely, some criticized the householder for failing to distinguish between genuine monks and those who donned monk's robes for personal gain. Additionally, some chose to keep the news a secret out of fear of being implicated, while others sought to bring it up as a means of punishment and to set an example for others.

As for Liên-Hoa Nguyệt-San, this news is neither shocking nor worthy of laughter or tears; it should neither be exaggerated nor concealed. Anyone who has a clear understanding of the state of Buddhism in our country—characterized by a mixture of gold and coal, rocks and pebbles interspersed with jade—would not be surprised to hear such news. After nearly 20 centuries in this country, the yellow or brown robes of Buddhism have lost much of their uniformity, displaying a spectrum of shades and levels from dark to light.

Therefore, if you have just encountered a genuine monk and hastily conclude that Vietnamese Buddhism is comprised entirely of true monks, that is a shallow and superficial judgment. It is no different from claiming that Vietnamese Buddhism has regressed to its origins upon hearing about two shamans in conflict or witnessing certain superstitious practices in a particular temple.

Of course, when confronted with such news, we cannot simply pretend that it does not exist. However, we should avoid becoming overly emotional or panicking. Instead, we will take a moment to reflect calmly and draw the following valuable lessons:

1) If we are Buddhists, we should not adopt a rigid or mechanical mindset that assumes every yellow or brown robe is inherently representative of Buddhism, or that every recitation of Buddhist scriptures is equally valuable in aiding individuals on their path to liberation. If the mere color yellow were sufficient, then silk garments in that hue would sell exceptionally well! If a handful of chants were all that was required for spiritual practice, then recordings of Buddhist scriptures would be in high demand! During times of death anniversaries and prayers for peace and salvation, people would simply need to set up a record player, select a few chanting discs to play, and cover the player with a yellow cloth—or even more lavishly, with brocade—and then, it would be believed that souls would be liberated, the sick would be healed, and sentient beings would cease their struggles in the cycle of reincarnation!

It is not as easy and straightforward as that! Buddha Shakyamuni did not attain nobility because of the yellow robe; rather, the yellow robe became precious because of the Buddha. Maudgalyayana did not rescue his mother from hell through the chanting of sutras by an immoral person, but rather through the efforts of the Great Monks who genuinely practiced those sutras. The sutras become sacred because the individual who reads them has diligently practiced their teachings. How can even a parrot be considered a monk?

Therefore, on death anniversaries and during funerals, if we can invite genuine monks, we should do so; if not, we should chant ourselves or remain respectfully and quietly. However, if our intention is merely to create a superficial appearance by inviting those who lack virtue and practice—who come to chant a rhythmic hum to complete the ceremony—we will have wasted our time and money. Furthermore, we would be indirectly encouraging and supporting a class of corrupt individuals, thereby tarnishing the reputation of Buddhism.

2) The leaders of the Buddhist revival movement in our country must adopt a clear and decisive stance: it is unacceptable to compromise and conflate genuine practitioners with corrupt and depraved elements within the monastic community. An overly lenient approach, or the inclination to accept anyone who adopts the appearance of a monk in pursuit of quantity, will yield detrimental consequences. This majority does not represent strength; rather, it becomes a burden that hinders progress for those who genuinely seek to advance.

If we allow our fear of external criticism to shield and protect corrupt individuals, the facade will eventually crumble, and the essence of Buddhism, which the "Buddhist revival movement" has diligently cultivated, will vanish—much like ink dispersing in a lake or grains of gold sinking into a sandbank.

To make progress, we must learn to make discerning choices and possess the courage to refuse what is detrimental. Failing to do so is an act of self-sabotage.

LIÊN - HOA

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mây trắng là hình ảnh của cái vốn không có hình dạng sắc màu nhưng biến hiện ra vô cùng hình dạng sắc màu. Mây trắng là hình ảnh của vô thường, của sinh và diệt không ngừng, của xa lìa tất cả các nhãn hiệu bất kể là căn cước của da vàng hay da trắng, của Nam hay Bắc, của Việt hay Tây, Tàu, Mỹ, Nhật... Mây trắng là hiển lộ của tự do, của bình an. Nơi mây trắng không có bạo lực, không có níu kéo buộc ràng hay uốn nắn gắng gượng. Thơ của Lê An Thế là thơ của những ước mơ mây trắng, là lá cờ của mây trắng thong dong như thế.
Cách đây 12 năm, một sự kiện đã xuất hiện trên trang nhất của hàng loạt tờ báo lớn ở Mỹ. Nhiều tờ báo lớn sau này đã kể lại chi tiết câu chuyện được ví như một bộ phim ly kỳ về chính trị, nơi các nguyên tắc pháp lý đối đầu trực diện với quyền lực của Tòa Bạch Ốc, ngay tại một phòng chăm sóc đặc biệt (ICU.) Đó là đêm 10/3/2004 tại bệnh viện Đại học George Washington University.
Nếu không cấm được phiếu bầu qua thư, Cộng Hòa đưa hồ sơ rằng Tòa Tối Cao nên quăng bỏ phiếu bầu qua thư nhận ra Ngày Bầu Cử, lý do Hiến Pháp chỉ cho duy nhất một Ngày Bầu Cử. Trong khi đó, một số tiểu bang cho đếm phiếu bầu tới trễ sau 5 ngày, miễn là có dấu bưu điện trước hay trong Ngày Bầu Cử. Cộng Hòa không chịu vì cho rằng cử tri Dân Chủ ưa bầu qua thư, vì Ngày Bầu Cử luôn luôn là Thứ Ba trongt uần, và dân lao động nghèo còn bận đi làm. Tuy nhiên, bão tuyết hay mưa lớn có thể làm phiếu bầu qua thư tới trễ. Và thêm nữa, Trưởng Ty Bưu Điện Quận có thể sẽ cố ý cho gửi trễ phiếu bầu từ các thị trấn đa số là cử tri Dân Chủ và thế là sẽ quăng bỏ nhiều phiếu Dân Chủ. Tòa Tối Cao suy tính ra sao?
Iran trả lời Trump: Iran thề tấn công trả đũa vào hạ tầng năng lượng của Mỹ và Israel. Bị New York Times chỉ trích, Trump trả lời: Mỹ đã ‘xóa sổ Iran khỏi bản đồ!’ Tên lửa Iran 'có thể vươn tới London, Paris hoặc Berlin'. Iran thu phí lên tới 2 triệu USD cho mỗi tàu chở dầu muốn đi qua. Bất chấp lệnh phong tỏa, Iran vẫn tiếp tục xuất cảng dầu thô ở mức gần bằng thời điểm trước chiến tranh. Tổng thống Brazil: Iran bị Mỹ xâm lược y hệt như Iraq đã bị xâm lược với cớ giả tạo. 1 tên lửa nổ gần một con tàu ngoài khơi UAE. Lò hạt nhân Iran bị tấn công, không dấu hiệu hư hại. Tỷ lệ ủng hộ Trump ở mức thấp nhất mọi thời đại vì cuộc chiến Iran và Giá xăng tăng vọt, nợ thẻ tín dụng tăng kỷ lục, 1/3 dân Mỹ không tiền tiết kiệm. Vé phi cơ tăng giá vì chịu hết nổi. Chiến lược gia Cộng Hòa: Trump đã đưa Cộng hòa xuống tận "vũng bùn". Bộ trưởng Quốc phòng Hegseth công khai trích dẫn Kinh Thánh, ca ngợi Thập tự chinh chống Hồi giáo.
Lời đề nghị đó lộ ra trong bản tin của báo Politico hôm 19/3/2026 tựa đề "Putin offers to stop sharing intel with Iran if US cuts off Ukraine" (Putin đề nghị ngừng chia sẻ thông tin tình báo với Iran nếu Mỹ cắt đứt hỗ trợ Ukraine). Tổng thống Nga Vladimir Putin đã đề nghị Nga sẽ ngừng mọi hoạt động chia sẻ tình báo với Iran nếu Mỹ cũng thực hiện động thái tương tự đối với Ukraine – theo một báo cáo được công bố vào thứ Sáu.
Vào ngày 18 tháng 3, Dân Biểu Hoa Kỳ Derek Tran (Đại diện cho Khu vực bầu cử số 45 của California - phần lớn là Quận Cam), cùng với các Dân Biểu Don Bacon, Marilyn Strickland và Pat Harrigan, đã chính thức đệ trình "Đạo luật Chống lại Ảnh hưởng của Đảng Cộng sản Trung Quốc" (Combating Chinese Communist Party Influence Act).
Nghìn Năm Trước 50 Năm Tôi không muốn không thể không cách nào xa rời hạt bụi của vũ trụ rơi bên bờ biển xanh.
Phạm trù thi ca văn học vốn dĩ không dễ cụ thể miêu tả một cách luận lý (reasonably) nhưng vẫn là nơi chốn mà con người biểu hiện xúc cảm đặc thù mang tính nghệ thuật. Một cách phổ quát, sáng tác nghệ thuật bắt nguồn từ cảm hứng. Nguồn xúc cảm này tự nhiên vô cầu cho dù sau đó công trình nghệ thuật ấy cho ra kết quả mang tính thẩm định hữu dụng. Bản chất tác phẩm văn thơ tồn tại trong cõi người ta, do đó nó phản ánh trọn vẹn mùi vị cuộc đời. Cũng vì thế mà tôi nôm na xem văn chương chữ nghĩa là cõi bất hạnh do tính biểu hiện phản diện bền vững của nó. Văn học nghệ thuật cống hiến cho con người vô số tác phẩm xuất phát từ bản chất bi đát, phản diện của cuộc đời để rồi được tôn thờ sùng bái hoặc say mê ca ngợi. Nhưng đó chỉ là một mặt trong vô số khuôn mặt của tác phẩm nghệ thuật mà định mệnh của nó, hay nét bi kịch gắn liền với thân phận tác giả một cách tiêu biểu mà không mấy ai xem nó như nghiệp dĩ có thể tránh khỏi.
• Newsom Dẫn Trước Harris Trong Cuộc Thăm Dò Ứng Cử Viên Tổng Thống • Iran Mở Đường Qua Eo Biển Hormuz Nhưng Đóng Với Kẻ Thù • Trump Đùa Cợt So Sánh Pearl Harbor Với Các Cuộc Không Kích Iran • Đơn Xin Trợ Cấp Giảm, Dù Thị Trường Lao Động Vẫn Ảm Đạm • Áp Lực Lên Nhân Viên TSA Ngày Càng Lớn • Pam Bondi Từ Chối Điều Trần Trước Hạ Viện Vụ Epstein • Ngũ Giác Đài Muốn Khai Triển Vệ Binh Quốc Gia Ở DC Đến 2029 • Người Mỹ Ngày Càng Lo Ngại Về Giá Xăng • Israel Dội Thêm Nhiều Cuộc Không Kích Vào Tehran • Tài Tử Meryl Streep Quyên Góp Số Tiền ‘Bảy Con Số’ Cho Bảo Tàng Lịch Sử Phụ Nữ Quốc Gia
Trước khi bị Tổng thống Donald Trump cho rời chức, Bộ trưởng An ninh Nội địa Kristi Noem đã kịp để lại một dự án gây nhiều tranh cãi: mua 11 nhà kho lớn trên khắp nước Mỹ để sửa sang thành trại giam di dân. Các nhà kho này, có nơi đủ sức chứa tới 10.000 người, là phần đầu của một kế hoạch rộng lớn hơn, trị giá khoảng 38 tỉ đô‑la, nhằm gom hệ thống giam giữ di dân về những trung tâm thật lớn do chính phủ trực tiếp làm chủ. Tiền cho kế hoạch đến từ đạo luật One Big Beautiful Bill mà Quốc hội đã thông qua năm ngoái, dành thêm hơn 170 tỉ đô‑la cho Bộ An ninh Nội địa và cơ quan Di trú và Hải quan (ICE). Từ trước tới nay, ICE vẫn chủ yếu thuê chỗ giam từ nhà tù quận, nhà giam địa phương hoặc cơ sở do các hãng tư nhân điều hành. Với kế hoạch mới, ICE muốn tự mua lấy nhà kho, sửa lại thành trại giam kiểu “công nghiệp”, giống như các trung tâm phân phối hàng hóa, để phục vụ mục tiêu trục xuất tới một triệu người mỗi năm theo chủ trương của ông Trump.
Vào ngày 01 tháng 01 năm 2026, Sở Di trú đã ban hành một chính sách hạn chế mới (lệnh cấm) áp dụng đối với người nộp đơn xin chiếu khán di dân và các quyền lợi di trú đến từ 75 quốc gia. Trong hai tháng qua, Sở Di Trú chưa loại bỏ bất kỳ quốc gia nào khỏi danh sách này, do đó lệnh tạm dừng vẫn tiếp tục áp dụng đối với tất cả các quốc gia nêu trên.
Trong những thời điểm bất an, vào những lúc tin tức thời sự tạo cảm giác choáng ngợp, sự hài hước và nghệ thuật trào phúng giúp con người giải tỏa nỗi sợ hãi. Nó cũng là công cụ thách thức quyền lực của kẻ mạnh và tạo ra sự đoàn kết của những người dân yếm thế. Sự hài hước mang lại sức mạnh to lớn, giúp con người vẫn cười trước những tình thế tồi tệ. Chính sức mạnh ấy khiến các nghệ sĩ hài thường xuyên trở thành mục tiêu của những chính trị gia độc đoán; khiến các chế độ độc tài tìm cách kiểm duyệt nghệ thuật trào phúng.
Cuộc khủng hoảng nguồn cung dầu do chiến tranh Iran bùng nổ từ ngày 28.2 đang trực tiếp đẩy giá xăng tại Mỹ tăng trung bình khoảng 60 xu/gallon. Theo giới chuyên môn, giá dầu thô là yếu tố biến động lớn nhất quyết định giá bán lẻ nhiên liệu, song nó chỉ chiếm khoảng một nửa tổng giá thành mỗi gallon xăng. Hoa Kỳ hiện là nước sản xuất dầu thô lớn nhất thế giới, song giá xăng nội địa vẫn biến động theo chuẩn giá Brent quốc tế, do các nhà máy lọc dầu vùng Vịnh thường mua theo mức giá này thay vì giá dầu WTI trong nước. Tính đến thứ Sáu vừa rồi, dầu Brent giao dịch quanh 100 USD/thùng, tăng 38% so với trước khi xung đột nổ ra (dữ liệu FactSet).
Các nhà khoa học vừa cảnh báo: quần thể chim ở Bắc Mỹ không chỉ giảm sút, mà tại nhiều nơi tốc độ suy giảm còn đang gia tốc, trùng với những vùng nông nghiệp thâm canh và khí hậu ấm lên nhanh. Công trình mới đăng trên tạp chí Science cho thấy mối tương quan rõ giữa đà suy giảm chim với khu vực dùng nhiều phân bón, thuốc trừ sâu và có diện tích canh tác lớn, song tác giả nhấn mạnh đây là tương quan thống kê chứ chưa chứng minh được quan hệ nhân quả.
Một bản khảo cứu mới công bố cho thấy người dân Hoa Kỳ hiện đang mất hơn 119 tỉ đô-la mỗi năm vì các vụ lừa đảo đủ loại – từ đầu tư tiền điện tử đến giả mạo tình cảm, từ chiêu dụ đầu tư sang nhắn tin “số nhầm” – nhiều gấp bảy lần con số được chính quyền chính thức ghi nhận. Báo cáo do Hội Liên hiệp Bảo vệ Người Tiêu Dùng Mỹ (Consumer Federation of America – CFA) thực hiện, dựa vào nhiều nguồn dữ kiện, trong đó có nghiên cứu năm 2017 của Cục Thống kê Tư pháp Hoa Kỳ. Theo tài liệu ấy, chỉ có khoảng 14 phần trăm các vụ lừa đảo được người bị hại báo cáo đến cơ quan hữu trách. Phần còn lại – 86 phần trăm – trôi vào im lặng. Khi nhân các con số hiện có của FBI lên theo tỉ lệ đó, hội CFA kết luận: tổng thiệt hại thật sự có thể lên tới ít nhất 119 tỉ đô-la hằng năm.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.