Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Diễn Đàn Độc Giả

18/10/200400:00:00(Xem: 4610)
Màu Áo Tím Trưng Vương, Màu Thời Gian Tím Ngát......

H.Tuấn - Sydney NSW

Ngày xưa, ngay khi bước vào tuổi biết mộng mơ, tâm hồn tôi đã bị những tà áo dài của các cô nữ sinh quấn quýt, trói buộc... Những tà áo dài màu trắng của nữ sinh Gia Long, màu hồng của Thiên Phước, màu xanh Đức Mẹ của Minh Đức, màu tím của Trưng Vương... đã dìu tôi vào những mộng mơ, ước vọng đầy hoa bướm... Nhưng rồi những tình cờ của cuộc đời, những hội ngộ của bằng hữu, đã khiến tôi sớm biết trung trinh ấp ủ trong tim tà áo dài màu tím Trưng Vương... Và ngay từ những ngày tháng xa xưa của thuở hoa niên đó, tôi đã ước ao sẽ có ngày, may mắn trúng lô độc đắc của cuộc đời để được làm rể Trưng Vương! Đến khi được làm quen với K.T. suốt 2 năm dài, được nhiều lần kính cẩn chào Cô hiệu trưởng trường Trưng Vương (Cô N.T.H.A.) và thấy cô mỉm cười độ lượng, tôi cứ đinh ninh giấc mộng của tôi sẽ trong tầm tay với, sẽ sớm thành sự thật... Nhưng rồi tiếp theo những duyên hội ngộ và những tình cờ may mắn, là những bất hạnh của đời tôi, của quê hương đất nước tôi, nên tình yêu của chúng tôi nửa đường đứt gánh, là tử biệt sinh ly, để rồi mãi mãi lưu lại trong tôi một vết thương lòng vĩnh viễn không có ngày hàn gắn..... Đã gần 30 năm trôi qua, nhưng mỗi khi nghĩ tới những ngày giờ quay cuồng khốc liệt ấy, tôi vẫn thấy mình thao thức với nỗi hoảng hốt choáng váng, nỗi đau đớn chất ngất tựa như chuyện mới xảy ra hôm qua hôm kia... Ngay từ những ngày tháng ấp ủ trong tim tà áo dài màu tím Trưng Vương, chẳng hiểu sao tôi đã mê đắm bài thơ "Màu Thời Gian" của nhà thơ Đoàn Phú Tứ. Tôi không hiểu sao nhiều người vẫn bảo bài thơ "Màu Thời Gian" của ông là khó hiểu, là trừu tượng, xa vắng, lập dị, ước lệ... Riêng tôi, mỗi khi đọc những câu thơ trong bài thơ "Màu Thời Gian" là tôi lại bâng khuâng nhớ tới những tà áo dài màu tím Trưng Vương, nhớ K.T., nhớ khung trời đại học, con đường Duy Tân cây dài bóng mát... nhớ những đường nét, màu sắc vừa thiêng liêng tha thiết, lại vừa gần gũi, cụ thể như bảng đen, phấn trắng, màu mực tím trên trang giấy học trò...

Màu thời gian không xanh
Màu thời gian tím ngát
Hương thời gian không nồng
Hương thời gian thanh thanh

Gần 30 năm qua, cuộc đời tôi đã ngập lụt chìm đắm giữa bao nhiêu vật vã thương đau của cuộc đời. Nhưng bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu, ngay cả trong lúc mộng mơ, mỗi khi thấy màu tím, tôi lại nhớ đến tà áo dài Trưng Vương, đến bài thơ "Màu Thời Gian"... để rồi kỷ niệm xưa, nhân dáng cũ... lũ lượt đổ về, "tím ngát cả hiện tại". Cũng trong tâm trạng "vĩnh viễn ấp ủ một tà áo tím Trưng Vương" nên khi đọc được thông báo về bữa cơm gây qũy xây dựng trung tâm văn hóa nghệ thuật cộng đồng do Hội Ái Hữu Trưng Vương tổ chức, tôi đã bỏ ngày làm (overtime) để tới dự. Suốt thời gian 4 tiếng đồng hồ, lặng lẽ quan sát các cựu nữ sinh Trưng Vương bận rộn trổ tài nấu nướng các món ăn đậm đà hương vị quê nhà, với ánh mắt long lanh, gương mặt hạnh phúc, nụ cười tươi như hoa nở, tôi mới hiểu tại sao Hội Trưng Vương chấp nhận vất vả tổ chức bữa cơm gây qũy tại trung tâm, thay vì tổ chức tại nhà hàng. Ý nghĩa hơn, bữa cơm gây qũy của Hội Trưng Vương lại diễn ra với đầy đủ nghi lễ chào quốc kỳ, và phút mặc niệm trang nghiêm ngay tại Trung Tâm VH&SHCĐ, với những đường nét đậm đà truyền thống của quê hương đất nước đang dần dần thành hình, lại càng làm cho tôi xúc động, bồi hồi thương yêu tà áo màu tím Trưng Vương gấp bội...
Vẫn biết trong cuộc sống nơi đất khách, những người vợ, người mẹ Việt Nam lúc nào cũng bận rộn với cả trăm chuyện phải lo, cả ngàn chuyện phải thu vén, nhưng rõ ràng khi ngồi lại thành lập hội, các chị cựu nữ sinh Trưng Vương đã noi theo truyền thống cao qúy và tốt đẹp của Bà Trưng, Bà Triệu, là được đóng góp công sức và tấm lòng tha thiết của mình trong việc xây dựng và bảo vệ chính nghĩa cho cộng đồng người Việt yêu tự do và giúp đỡ lẫn nhau trong cuộc sống mới, chứ không phải thành lập hội để ăn chơi, du hí, quên lãng những nỗi lo âu của cộng đồng, nhắm mắt bịt tai trước những trầm luân đau khổ của tổ quốc dưới gót sắt của bè lũ tam vô cộng nô. Sống ở một đất nước tự do dân chủ, có đầy đủ tiện nghi xe cộ, tiền bạc, và hàng ngàn danh lam thắng cảnh, địa điểm du lịch như nước Úc, các cựu nữ sinh Trưng Vương vẫn chọn cho mình một cuộc sống thanh bạch, thu vén, tần tảo, tằn tiện, để trước là lo cho chồng con, cho gia đình, sau là lo cho cộng đồng. Có được sự chọn lựa đáng qúy đó là nhờ các chị hiểu rõ mình là hậu duệ của Bà Trưng, Bà Triệu, là những người Việt vì yêu tự do mà phải tỵ nạn trên đất Úc.
Viết đến đây tôi lại nhớ đến lời của chị Vũ Thị Phượng, Hội Trưởng: "Hoàn cảnh có thể khiến chúng ta phải xa quê hương, nhưng quê hương vĩnh viễn sống trong tâm khảm của mỗi chúng ta. Vì vậy Hội Ái Hữu Trưng Vương UC/NSW luôn luôn tham gia các sinh hoạt của cộng đồng như là một thành viên chứ không đứng bên lề, không đứng bên cạnh, không dửng dưng. Chị em trong Hội Ái hữu Trưng Vương UC/NSW là một thành phần của người Việt tỵ nạn, do đó chúng tôi chia xẻ niềm vui nỗi buồn, khóc, cười, vinh, nhục với vận mệnh của tập thể người Việt tỵ nạn..."
Muôn vàn biết ơn Bà Trưng, Bà Triệu, cùng các thầy các cô từng dậy dỗ tại trường Trưng Vương, và xin cảm ơn các chị cựu học sinh Trưng Vương... đã cho tôi những giờ phút cảm động trong ngày Chủ Nhật 3-10 vừa rồi, để tôi được sống lại những giờ phút hạnh phúc, tìm lại được những hương vị, màu sắc của quê hương, thấy lại được những hình ảnh thân quen của đất nước, được gặp lại những đường nét đảm đang, chân thật, hồn nhiên, nhuần nhụy sẵn sàng dấn thân và vị tha của người phụ nữ Việt Nam... Chiều hôm đó trên đường về, tuy lủi thủi một mình một bóng khi chiều buông tím cả chân trời và khí lạnh thoang thoảng cùng cỏ cây, nhưng tôi lại thấy thật ấm áp và bâng khuâng hạnh phúc như được chìm ngập trong màu tím thủy chung của trời đất và của lòng mình, khi nhớ tới "tà áo dài tím ngát" màu thời gian của người bạn gái K.T. cách đây 30 năm...

Duyên trăm năm đứt đoạn
Tình một thuở còn hương
Hương thời gian thanh thanh
Màu thời gian tím ngát...

*

Xin bà con mình hãy cảnh giác

Lê thị Bạch Tuyết - Bankstown

Vô tình, tôi và một số bạn bè nghe được một đoạn phỏng vấn ca sĩ trong nước, qua một đài phát thanh Hải Ngoại. Theo bài phỏng vấn, thì vấn đề ca sĩ VN ra hải ngoại trình diễn là chủ trương và chính sách của nhà nước VC, với chiêu bài rất nhẹ nhàng thắm thiết là "thuần túy phổ biến tâm tình" đến đồng hương. Theo lối trả lời rất khéo léo có học tập kỹ càng này, có lẽ ai cũng biết đó chỉ là tấm bình phong, dùng che đậy những âm mưu thâm độc "bình thường hoá" sự kiện văn công hay những sinh hoạt văn hoá, nghệ thuật làm nền tảng trong âm mưu "đoàn ngũ hóa" CĐ Hải ngoài thành những "thần dân" nô lệ cho chế độ qua Nghị Quyết 36 của CS.


Nghe đoạn phỏng vấn, nhiều người cho rằng, đây là một sự thử sức tương đối phức tạp theo thế trận "luân xa chiến". Song song với chiến dịch này, VC đã mua chuộc một số tay sai dọn đường, vận động cho chúng bằng cách tuyên truyền rỉ tai hay viết những bài báo nhập nhằng ngụy biện để lay động tình người. Thí dụ: Chúng lý luận, đây chỉ là những ca sĩ trẻ sinh sau, đẻ muộn, họ không hề có ý thức chính trị mà chỉ thuần túy văn nghệ để mưu sinh. Như vậy chúng ta hãy đón nhận và giúp đỡ họ trong tình cảm đồng bào, tạo điều kiện cho họ phổ biến tài năng và kiếm tiền sinh sống. Mới nghe thì thấy rất hữu lý, nhưng xét cho cùng thì bất cứ người Việt Nam nào, dù Bắc, Trung hay Nam... chắc chắn đều biết, dưới chế độ VC thì mọi tầng lớp đều bị đoàn ngũ hóa, khống chế và nhồi sọ ngay từ tấm bé, đừng nói chi đến tuổi thanh thiếu niên.
Hơn nữa, điều chắc chắn khi được nhà nước cho ra hát tại hải ngoại, những ca sĩ này phải là những công cụ của chế độ và đây cũng là một công tác quan trọng mà Đảng và nhà nước đã giao cho họ. Như vậy, chúng ta nên sáng suốt nhận thức sự việc, đừng bao giờ vì cảm tính nhất thời để nghe những tuyên truyền nguỵ biện của một số tay sai VC mà yếm thế, buông xuôi. Chúng tôi cũng đồng ý, mục đích chúng ta chỉ chống chính sách văn hóa vận của VC, chứ không chống cá nhân một ca sĩ nào. Tuy vậy, một khi họ là công cụ của VC thì họ phải chấp nhận sự chống đối, tẩy chay. Trừ khi họ sang đây với tư cách du lịch hay thăm thân nhân. Còn nếu họ đã đi theo chỉ thị của VC, thì không vì một lý do gì, chúng ta lại đi ủng hộ họ, hoặïc để mặc cho họ được tự do thi hành chính sách VC đã giao phó.
Theo thiển nghĩ của chúng tôi, với tình hình hiện tại, không ai nhận bán vé và các cơ quan truyền thông, báo chí đã một lòng tẩy chay không nhận quảng cáo cho chúng, cộng thêm lòng quyết tâm của đồng hương sẵn sàng hưởng ứng các cuộc biểu tình do CĐ tổ chức thì dù có lỳ lợm đến đâu, chúng cũng sẽ cảm thấy chán nản và nhận ra hành động phi nghĩa của chúng.
Mới ba tuần trước đây, tại khu shop VN Bankstown, có một tên đứng phát truyền đơn quảng cáo văn công VC. Khách bộ hành qua lại không ai thèm để ý. Tôi cũng tình cờ thấy được, có một thanh niên nổi giận, xé nát tờ truyền đơn vất vào mặt hắn. Một tuần sau đó, tên này cũng đứng phát truyền đơn tại Cabramtta và cũng bị một vài thanh niên chất vấn và đương sự phải chuồn êm. Như vậy chúng tôi xin đề nghị, từ nay nếu đồng hương thấy tên nào làm cái công việc quảng cáo tuyên truyền nơi công cộng, qúy vị nên chụp hình gởi đi nhờ các báo đăng lên cho bà con mình biết mặt. Chúng tôi nghĩ rằng, nếu bức hình được chụp tại nơi công cộng thì báo chí có quyền đăng tải. Bởi lẽ chúng tôi biết được một số tham tiền làm tay sai cho VC, nhưng cũng giấu gia đình, anh em, bạn bè. Tuy nhiên khi đổ bể, thì chính những người thân của họ sẽ phỉ nhổ, tẩy chay.
Tóm lại, trước sự bành trướng của nghị quyết 36, chúng ta đừng bao giờ ngại ngùng trong đấu tranh. Sự kiên trì, sáng suốt và đoàn kết sẽ dẫn đến chiến thắng cuối cùng, và như vậy chúng ta sẽ không những chỉ hoá giải được nghị quyết 36 mà còn đòi lại được cả tự do, dân chủ và nhân quyền cho toàn dân trong một ngày rất gần.

*

Việc Biểu Tình Chống Văn Công CS tại NSW!

Người Việt Tỵ Nạn - Bonnyrigg NSW

Thưa ông Hoàng Tuấn, tôi chỉ là một phó thường dân tầm thường sinh ra và lớn lên ở vùng quê hẻo lánh làm nghề đánh cá đánh mú ở Nha Trang nên khi mới vượt biển vượt biên qua Úc cũng thuộc loại nói tiếng Anh ngọng nghịu, mỏi tay hơn mỏi miệng. May nhờ chịu khó học hỏi, ham đọc sách vở báo chí Việt ngữ nên vẫn giữ được tấm lòng của người Việt tỵ nạn phải xa quê. Nói ra thì xấu hổ, trước cái vụ VTV4 tôi cũng đã về VN một lần, về rồi mới biết là mình nhục nhã vì ngay trên quê hương mình mà mình bị chúng nó hành hạ khiến mình sợ hãi lúc nào cũng nơm nớp như đang vượt biên lần nữa vậy. Mãi đến khi phi cơ cất cánh, tôi mới thở dài hoàn hồn. Nhưng từ sau cái vụ VTV4, tôi mới hiểu rõ sống ở trên đời, thằng giầu hay thằng nghèo, khôn ngoan như qúy vị hay ngu dốt như tôi rồi cũng chẳng thoát chết. Ai cũng chỉ sống có một lần phải vậy không ông HT" Vì vậy phải sống sao cho xứng đáng là người Việt tỵ nạn. Vì hiểu vậy, nên từ đó đến nay, tôi chịu khó đi biểu tình chống cộng dài dài. Gần đây tôi lại nghe tin tụi VC lại cử văn công của chúng sang Úc trình diễn nên nôn nóng theo dõi và may mắn được đọc thông báo của Bs Nguyễn Mạnh Tiến về vấn đề này trên trang 1 của qúy báo (SGT ngày 23/9). Sau đó, tôi đọc thấy trong số báo tuần kế tiếp thông báo họp bàn về biểu tình của ông Châu Xuân Hùng (VIC), như vậy là tôi thấy qúy vị lãnh đạo ở tiểu bang và liên bang làm ăn rất nhịp nhàng. Cứ như vậy thì CS sớm muộn gì cũng thua. Rất hy vọng là ở NSW chúng ta cũng sẽ nhịp nhàng giống như ông Châu Xuân Hùng ở VIC vậy.

*

Đáng đồng tiền bát gạo!

Vũ Công Quận - Darra QLD

Trước đây nghe dưới Sydney ầm ĩ ra mắt sách của LS Lê Đình Hồ, tôi vẫn nôn nóng thăm hỏi. Sau lại nghe đến cái chuyện mấy lão cận đeo kính Kim Tự Tháp của thi sĩ ĐĐH, tôi mới thấy thật buồn cười. Đến Thứ Bảy tuần rồi dự buổi ra mắt sách của LS, nghe LS tâm sự, tôi thấy mình phải viết mấy dòng để khen LS một phát là LS đã làm được chuyện rất ý nghĩa. Tôi có một người thầy khả kính năm nay đã gần 80, ông ta 4 tuổi đã đầu học Ấu-học ngũ ngôn thi. Sáu tuổi học Bắc-sử, Nam-sử. Bẩy tuổi học Tứ-thư, Ngũ-kinh. Tám tuổi đã học làm câu đối, văn sách, văn tế, chế, chiếu, biểu. Chín tuổi đã phải học thuật tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ. Mười tuổi ổng đã thuộc lòng cả 24 bộ chính sử Trung-quốc, Đại-Việt sử ký toàn thư, Việt-sử lược, Khâm-định Việt-sử thông giám cương mục, Đại-Nam chính biên liệt truyện, và hằng trăm thứ sách khác. Thế mà khi tôi đến gõ cửa nhà thầy để mang cuốn sách của LS tới cho thầy coi. Thầy nói xưa nay thầy có 4 từ khó hiểu về luật pháp, đã tìm đủ các cuốn tự điển về luật pháp, Anh có, Việt có, Hán có, Pháp có, Bồ Đào Nhà có, mà không có cuốn nào giảng nghĩa về 4 từ đó. Vì thế khi mở cuốn sách của LS, thầy tìm được 2 từ. Thầy rất mừng và bảo, chỉ cần hiểu được 2 từ này thôi là cũng đủ thấy cuốn tự điển của LS đáng đồng tiền bát gạo.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.