Hôm nay,  

‘Ký Sinh Trùng’

17/12/202415:30:00(Xem: 2498)

GettyImages-2188645013
 Chiều ngày Thứ Ba 17/12, tòa án New York kết án Luigi Mangione 11 tội danh, bao gồm tội giết người cấp độ 1, hai tội giết người cấp độ 2 cùng các tội danh khác về vũ khí và làm giả danh tính. Theo bản cáo trạng, một bồi thẩm đoàn ở Manhattan đã truy tố Mangione về tội giết người cấp độ hai là tội khủng bố.  (Ảnh của Jeff Swensen/Getty Images)

 

Thứ Tư ngày 4/12/2024, thành phố nổi tiếng Manhattan – trung tâm văn hóa nghệ thuật, trung tâm tài chính toàn cầu – rung chuyển vì một phát súng. Nạn nhân là ông Brian Thompson, giám đốc điều hành của một công ty bảo hiểm y tế UnitedHealthcare lớn nhất nhì nước Mỹ. Trên viên đạn có khắc chữ “Từ chối, Trì hoãn, Trừ khử.”

 

Đây là ba từ thường gặp trong các thư trả lời của công ty bảo hiểm về quyết định trả tiền sức khỏe y tế cho người dân.

 

Với những vụ xả súng xảy ra triền miên ở Mỹ những năm qua, người dân đau xót cho nạn nhân bao nhiêu thì căm phẫn kẻ thủ ác bấy nhiêu. Nhưng khi CEO của UnitedHealthcare ngã xuống mặt đường, chết ngay trên khu thị tứ của New York, thì hình ảnh của người thanh niên mang khẩu trang nổ súng bùng nổ khắp internet…như một người hùng.

 

Khắp nơi là Luigi Mangione

 

Năm ngày sau, nghi phạm Luigi Mangione bị bắt ở Altoona, Pennsylvania khi đang ngồi ăn trong tiệm McDonald’s. Đây là thời điểm cuối cùng trong cuộc đời Mangione có thể làm một người “vô danh.” Bởi vì kể từ khi FBI đột kích vào tiệm ăn, còng tay Mangione, thì anh ta trở thành “Adjuster” – Người thay đổi (theo cách gọi của người dùng mạng xã hội.)

 

Mangione bị buộc tội giết người cấp độ hai, ba tội về súng và giả mạo, và chờ dẫn độ vềNew York. Ngay sau đó, tiệm McDonald’s này nhận hàng loạt “one star” – mức thấp nhất của khách hàng. Người dùng mạng xã hội TikTok, Twitter, Instagram, Bluesky, ca ngợi Mangione là một anh hùng, một phán quan dùng súng để cảnh báo hệ thống bảo hiểm y tế.

 

Các cửa hàng trực tuyến như Esty, My Porch Prints, Chill Guy, Noble T-Shirts tràn ngập áo thun, áo có nón, ly nước, nhãn dán, và các mặt hàng khác ca ngợi người nổ súng. Những cụm từ nổi bật như: “Nơi này, Luigi Mangione là một anh hùng”; “Mẹ ơi, con yêu một tội phạm”; “Free Luigi”; “Từ chối, Trì hoãn, Trừ khử.” Ai đó đã làm cả tờ bì tạp chí TIME với hình ảnh Mangione là Nhân Vật Của Năm.

 

Thậm chí, một chiến dịch mở ra trên GiveSendGo để gây quỹ cho Mangione, có tên December 4th Legal Committee – Ủy Ban Pháp Lý Ngày 4/12. Đến chiều ngày 15/12, tổng số tiền thu được là $111.215. Nhóm gây quỹ nói tất cả số tiền thu được sẽ được gửi trực tiếp đến Mangione. Nếu anh ta từ chối, chúng sẽ được quyên góp cho “các tù nhân chính trị và bị cáo chính trị khác của Hoa Kỳ đang phải đối mặt với các cáo buộc bị chính trị hóa.”

 

“Từ chối, Trì hoãn, Trừ khử”

 

UnitedHealthcare là nhà cung cấp bảo hiểm y tế hàng đầu dưới sự bảo trợ của UnitedHealth Group, cung cấp các gói bảo hiểm đa dạng phục vụ nhu cầu chăm sóc sức khỏe của hàng triệu người Mỹ - từ cá nhân và gia đình đến các chương trình Medicare và Medicaid. Tờ báo chuyên mảng điều tra độc lập ProPublica đã tìm đến những “nạn nhân” của hãng bảo hiểm này, trong bài viết có tên “UnitedHealth Is Strategically Limiting Access to Critical Treatment for Kids With Autism” (UnitedHealth có chiến lược hạn chế sự điều trị cần thiết cho trẻ tự kỷ).

 

Đó là câu chuyện của Benji, ở Lousiana. Khi Benji 3 tuổi, cậu bị chẩn đoán mắc chứng tự kỷ nặng. Mẹ của cậu, Sharelle Menard, người mẹ đơn thân, đã có lúc nghĩ rằng con trai cô sẽ không bao giờ có thể nói chuyện. Tất cả biểu hiện của Benji chỉ là la hét và la hét. Các bác sĩ đưa ra một liệu trình điều trị đặc biệt để cậu bé phát triển các kỹ năng cơ bản. Sau hai năm, Benji có thể phát ra những tiếng thì thầm nho nhỏ. Trong những từ đó là “bong bóng”. Sharelle Menard sung sướng không thể tả. Cô tổ chức bữa tiệc ăn mừng với cái máy thổi bong bóng mua ở tiệm One Dollar. Cô và con trai ngồi hàng giờ để nhìn những quả bóng nước long lanh, bay lên rồi rơi xuống, vỡ tan trên thềm nhà.

 

Sharelle Menard tưởng đã có thể bắt đầu hình dung về một tương lai tốt đẹp cho Benji, không giống những câu chuyện mà cô từng nghe về những đứa trẻ mắc bệnh tự kỷ. Nhưng giờ đây, cô phải thật sự lo lắng.

 

UnitedHealthcare, công ty bảo hiểm chi trả cho bác sĩ trị liệu của Benji bắt đầu từ chối trả cho ông số giờ mà ông cần để duy trì khả năng phát triển của Benji. Bên trong tập đoàn bảo hiểm, công ty lớn nhất và có lợi nhuận cao nhất cả nước, việc cắt giảm dịch vụ chăm sóc cho những đứa trẻ như Benji có lý do. Theo điều tra của ProPublica, “đây là một phần của chiến dịch cắt giảm chi phí nội bộ bí mật nhằm vào gánh nặng tài chính ngày càng tăng của công ty: việc điều trị cho hàng nghìn trẻ em mắc chứng tự kỷ trên khắp cả nước.” Trong một tài liệu ProPublica có được, chiến lược của UnitedHealthcare do Optum, một bộ phận quản lý lợi ích trong sức khỏe tâm thần của công ty thực hiện. Optum phân tích rằng chi phí của công ty đã tăng lên khi số lượng trẻ em được chẩn đoán mắc chứng tự kỷ tăng vọt. Do đó, họ cần “siết” lại, hạn chế hoàn trả cho những bệnh nhân này.

 

Benji hiện nay 10 tuổi, cần 33 giờ trị liệu hàng tuần để có thể tiến triển. Các bác sĩ trị liệu của cậu bé đã ghi lại hậu quả của việc điều trị ít hơn, thậm chí chỉ một vài giờ cũng dẫn đến hành vi của cậu: đập phá đồ đạc, cào cấu trợ lý lớp học, không thể học…Nhưng trong một lá thư gửi Sharelle Menard, Optum cho biết họ từ chối trả tiền cho toàn bộ số giờ, nêu rằng con trai cô đã tham gia trị liệu quá lâu và không cho thấy đủ tiến triển để khỏi bệnh.

 

‘Ký Sinh Trùng’

 

Rất hiếm, nếu không muốn nói là hầu như không có tờ báo chính thống nào ở Mỹ đăng những bài phân tích về tính chất của một vụ nổ súng mà nghi phạm lại được tôn vinh như người hùng trên mạng xã hội. Ký giả Rachel Donald, người chuyên điều tra những vụ tham nhũng gây ra khủng hoảng khí hậu cho biết trên tờ Planet Critical, các giám đốc điều hành cấp cao của UnitedHealthcare vẫn tiếp tục cuộc họp như đã định lúc 9 giờ sáng, hai giờ sau khi Thompson bị giết. Cuộc họp họp tiếp tục để nhanh chóng chọn một người thay thế, và CEO tiếp theo sẽ được đền đáp xứng đáng cho rủi ro nếu có của họ. Theo dự đoán của Rachel Donald, có lẽ “sẽ là mức lương lớn nhất trong ngành cho đến nay.”

 

Ngay cả lá thư nghi phạm Mangione mang theo trong người khi bị bắt cũng không được báo chí công khai. Ký giả Ken Klippenstein, đồng sáng lập tờ báo cùng tên, đã gửi thư cho New York Time, Washington Post, CNN, NBC đề nghị giải thích vì sao không công bố toàn bộ lá thư (manifesto) của nghi phạm, thay vào đó là trích dẫn. Tuy nhiên, Ken Klippenstein nhận lại sự im lặng. Và ông quyết định đăng trọn lá thư lên trang báo của mình.

 

“Gửi Cục Dự trữ Liên bang, tôi sẽ nói ngắn gọn, vì tôi tôn trọng những gì các vị làm cho đất nước chúng ta. Để các vị không phải tốn sức điều tra, tôi xin nói rõ rằng tôi không làm việc với bất kỳ ai…

 

Tôi xin lỗi vì bất kỳ sự xung đột hay chấn thương tâm lý nào nhưng việc đó phải được thực hiện. Thành thật mà nói, đơn giản là những kẻ ký sinh trùng này đáng bị như vậy. Xin nhắc lại: Hoa Kỳ có hệ thống chăm sóc sức khỏe đắt đỏ nhất thế giới, nhưng chúng ta chỉ xếp khoảng ở thứ 42 về tuổi thọ. United là công ty lớn nhất tại Hoa Kỳ theo số vốn trên thị trường, chỉ sau Apple, Google, Walmart. Công ty đã phát triển và phát triển, nhưng tuổi thọ của chúng tôi thì sao? Thực tế là, những [điều không rõ] này trở nên quá quyền lực, và chúng tiếp tục lạm dụng đất nước chúng ta để kiếm lợi nhuận khổng lồ bởi vì người dân Hoa Kỳ đã cho phép họ làm thế….”

 

Ngoài lá thư, nghi phạm còn có một sổ tay ghi chép chi tiết kế hoạch đi tới hội nghị và ám sát CEO Thompson: “Hành động cần làm là gì? Đó là trừ khử tổng giám đốc tại hội nghị của những kẻ ký sinh trùng diễn ra hàng năm. Mục tiêu đã được nhận dạng rõ ràng, chỉ cần dứt điểm chính xác và không làm gì gây nguy hiểm cho người vô tội.”

 

Một sinh viên có nhân thân sạch, thành tích học suất sắc trong trường đại học uy tín nhất nước Mỹ, đã sử dụng ba từ “ký sinh trùng” để nói về một hệ thống vốn đã và đang trở thành nguồn gốc của sự bất mãn trong công chúng. Chi phí cao ngất, thủ tục hoàn trả uốn éo như trận đồ bát quái, điều kiện đôi khi bất công, tàn nhẫn như câu chuyện của cậu bé tự kỷ Benji, chính là ngòi nổ cho sự phẫn nộ của con người.

 

Chính ông Thượng nghị sĩ Bernie Sanders khi trả lời truyền thông đã nói về phản ứng của công chúng đối với vụ ám sát CEO của UnitedHealthcare: “Những gì bạn thấy là sự phẫn nộ của mọi người đối với ngành bảo hiểm y tế khi ngành này từ chối cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe mà mọi người rất cần trong khi họ lại kiếm được hàng tỷ đô la lợi nhuận.”

 

Ai đã xem “Parasite”, siêu phẩm Hàn Quốc đầu tiên đoạt Oscar và Cành Cọ Vàng, sẽ tận mắt nhìn thấy khoảnh khắc phản kháng của những cuộc đời “ký sinh trùng” khi lòng tự trọng bị đẩy lên đỉnh điểm. Chỉ cần một hành động bịt mũi của ông chủ nhà giàu có, sự tổn thương của họ đã bộc phát trở thành án mạng.

 

Khi “The Adjuster” Luigi Mangione xuất hiện, sự căm phẫn về hai từ “bảo hiểm” nổ ra như quả bong bóng căng cứng lâu ngày. “Hàng tỷ đô la lợi nhuận” ông Bernie Sander nhắc đến là miếng mồi béo bở cho những “ký sinh trùng” của chủ nghĩa tư bản. Đó là những “ký sinh trùng” tư bản tồn tại bằng “giá trị sinh tử” của con người.

 

Chiều ngày Thứ Ba 17/12, tòa án New York kết án Luigi Mangione 11 tội danh, bao gồm tội giết người cấp độ 1, hai tội giết người cấp độ 2 cùng các tội danh khác về vũ khí và làm giả danh tính. Theo bản cáo trạng, một bồi thẩm đoàn ở Manhattan đã truy tố Mangione về tội giết người cấp độ hai là tội khủng bố.

 

Tòa đã kết tội hành động của Luigi Mangione – một hành động nổi loạn khó có thể bào chữa dù đó là tiếng kêu cuối cùng của tuyệt vọng. Trong một xã hội mà người dân phải vật lộn với chi phí y tế, bảo hiểm sức khỏe thì Luigi Mangione sẽ được nhớ đến như một người hùng. Chỉ khi nào những “ký sinh trùng” không còn có thể hút máu, thì vẫn có thể có một bi kịch tái diễn.

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người ta hay ca ngợi tình yêu tuổi già như thể đó là đích đến viên mãn của mọi cuộc tình - hai người nắm tay nhau nhìn hoàng hôn, bình yên như trong tranh. Nhưng thực tế thì không phải cặp nào cũng may mắn như vậy. Có những cặp già đi cùng nhau không phải trong hạnh phúc mà trong đau khổ. Họ không chia tay vì già rồi, ly hôn tốn kém và xấu hổ. Họ không yêu nhau nhưng cũng không rời nhau. Họ sống chung một mái nhà như hai kẻ thù bị giam trong cùng một căn phòng, chờ xem ai chết trước để người còn lại được giải thoát. Đó là thứ bi kịch mà không ai muốn nhắc đến, nhưng nó tồn tại, âm thầm và đau đớn, trong biết bao gia đình.
Trong cái lạnh cắt da cắt thịt của cơn bão tuyết mùa Đông ở Minnesota, hai mạng người đã bị tước đoạt chóng vánh dưới tay các đặc vụ biên phòng (CBP) và Cảnh Sát Di Trú (ICE), những cơ quan thuộc Bộ Nội An (DHS.) Một lần nữa, chúng ta lại vật lộn với những câu hỏi cũ rích: Từ khi nào mà huy hiệu cảnh sát lại trở thành giấy phép để hành quyết và đồng thời là “kim bài miễn tử”?
Thảo Trường kể chuyện rất tỉnh. Ông không cần tố cáo, không cần gào thét. Chỉ tả: ban ngày, những đứa lớn chơi trò “cai tù” — đứa bắt, đứa bị bắt; quát tháo, tra hỏi, úp mặt vào tường. Tất cả đều học từ người lớn quanh mình. Những đứa còn nhỏ, chưa biết đi, ngồi nhìn. Có bà mẹ mang thai bị đánh đến sẩy thai, sinh con trong tù. Sinh xong, gửi con vào nhà trẻ để quay lại “lao động tốt”. Sáng, bọn nhỏ chạy theo cô giáo sang nhà trẻ để có ăn. Tối, chạy về khu B để kịp chỗ ngủ cạnh mẹ.
Thuế quan được áp dụng, rồi lại thu hồi; biện pháp quân sự được nêu ra như một chọn lựa, rồi bất chợt bị gạt sang một bên. Trong những tháng gần đây, kiểu hành vi thất thường, khó lường như vậy bỗng được nói tới nhiều trong các vòng bàn luận về đối ngoại, nhất là quanh Bạch Ốc, như thể đó là một thứ lợi khí chiến lược hơn là một nhược điểm của chính sách. Thật ra, chuyện ấy không mới. Những lời đe dọa ầm ỹ, những cú xoay trục bất ngờ trong chính sách, cùng lối phát biểu cố ý mập mờ từ lâu đã được dùng để làm đối phương mất thăng bằng, nhằm tìm thế thượng phong trên bàn cờ quốc tế. Trong ngôn ngữ quan hệ quốc tế, lối đó có tên hẳn hoi: “thuyết kẻ điên”.
Hôm qua, tại một tiệm làm tóc ở Chicago, một người đàn bà, còn mặc áo choàng giữa hai khách, dựng chiếc iPhone trước gương, quay một đoạn nói chuyện về ICE. Ba mươi giây. Đăng lên. Rồi nàng trở lại với công việc. Một giờ sau: không một người xem. Nàng xoá. Quay lại. Lần này dùng biểu tượng 🧊 thay cho chữ ICE, e rằng thuật toán để ý những từ “nhạy cảm”. Đăng lên. Đêm xuống, màn hình vẫn sáng trên tay. Vẫn là con số không. Sáng hôm sau, nàng quay ly cà phê latte. Đến trưa, đã ba nghìn lượt xem.
Sau 26 năm đàm phán, Liên minh châu Âu (EU) đã đạt được thỏa thuận ký kết Hiệp định Thương mại với khối MERCOSUR bao gồm Argentina, Brazil, Uruguay và Paraguay và sẽ hứa hẹn tạo ra những tác động sâu rộng về kinh tế, nông nghiệp, môi trường và địa chính trị cho cả hai bên...
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.