Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Good Bye Việt Nam Airlines

08/09/200400:00:00(Xem: 4508)
Mỗi năm có hàng mấy trăm ngàn người Việt hải ngoại đi về quê hương để thăm thân nhân. Vấn đề đầu tiên mà họ phải quan tâm là mua vé của hãng máy bay nào" Hãng nào vé rẻ, đi đứng thuận lợi và an toàn" Có một số người đã xử dụng phương tiện "Việt Nam Airlines" vì nhiều nguyên do khác nhau. Những kinh nghiệm "đau thương" sau đây là 2 câu chuyện có thật, để giúp đồng hương chúng ta có thêm yếu tố suy nghĩ khi tìm mua vé máy bay về thăm thân nhân ở quê hương.
*
- Bye bye Việt Nam Airlines
Trần Hùng Nam
Vừa qua, tin lời chào mời của Việt Nam Airlines, tôi có bay một chuyến Frankfurt-Hanoi. Phần vì muốn ủng hộ "đội nhà", nhưng phần lớn là họ bảo bay thẳng, vừa nhanh vừa đỡ mệt, nên tôi tặc lưỡi... OK. Âu cũng là một cách thử xem tầm cao mới của nước nhà. Làm thủ tục ở Frankfurt, cũng được đấy chứ vì nhân viên là người Đức. Khi bước chân lên máy bay là gặp những bộ mặt lành lạnh ít thiện cảm của nhân viên Việt nam. Cũng OK, cứ bình tĩnh xem sao. Chuyến bay khá dài, họ phục vụ tương đối tận tình. Chỉ đáng tiếc xẩy ra một trường hợp làm nhiều người áy náy. Chả là có cặp vợ chồng với con nhỏ ngồi xéo trước mặt tôi muốn xin cô tiếp viên ít nước nóng để pha sữa. Cô vâng lễ phép rồi mất hút luôn. Hơn nửa tiếng sau, sốt ruột, người chồng bấm đèn gọi. Nghe hỏi, cô tiếp viên nhún vai "Ồ, tôi quên". Rồi sau ít phút cô mang ra một chút nước sôi. Thấy ít, người vợ lịch sự "Chị có thể cho thêm chút nữa được không" Vì thế này cháu không đủ uống". Cô tiếp viên rời chỗ và cố tình rơi lại câu nặng trịch "lắm chuyện". Người chồng bực bội làm ầm lên, buộc một người tự xưng là cơ trưởng phải có lời xin lỗi. Khá nhiều người chứng kiến. Họ không nói gì nhưng trong óc họ nghĩ gì thì không ai biết. Người ta chỉ đoán được phần nào khi thấy những cái nhún vai, thở dài và ánh mắt lằng lặng. Giá không xẩy ra chuyện này thì nhẹ nhõm biết bao. Rồi đèn bật báo cài dây an toàn để máy bay hạ cánh. Tôi nhìn đồng hồ "Ồ, tuyệt thật, quá sớm đã về đến Hanoi"... Vài người nhớn nhác.. Ồ, không... Mình bị lừa rồi... Họ xuống Moskva đấy chứ... Sao bảo bay thẳng cơ mà. Thẳng một lèo từ A đến B, sao lại còn xuống ở C thế này. Hay là bay thẳng của Việt Nam Airlines là như vậy. Mà hình như đài VTV 4 cũng nói đi nói lại là bay thẳng, chứ đâu lại linh tinh như thế này. Hay Việt Nam Airlines làm kinh tế vì khách ở Đức về quá ít. Ôi chỉ có Trời biết. Giờ đây mình lệ thuộc họ, đành phó mặc vậy. Chuyến Moskva-Hanoi mới thực là khủng khiếp. Rõ ràng họ coi những hành khách Việt Nam ở Nga là hèn kém, nên cung cách đối xử khác hẳn. Còn đâu những nụ cười, dù là gượng gạo, còn đâu những cử chỉ, dù là giả thân tình. Mà quả thực vài người khách Việt Nam ở Nga cũng quá vô ý. Họ cười nói ầm ĩ, đi lại lộn xộn, tranh giành nhau chỗ để những đồ xách tay kềnh càng và ngồi gác chân lên ghế một cách vô tư, y như ở quê nhà mình vậy. Có lẽ với nhiều người, cuộc mưu sinh ở Nga căng thẳng và vất vả quá chăng. Cũng may chuyến Moskva-Hanoi ngắn nên cuối cùng tôi cũng được giải toả khi ra khỏi máy bay. Chỉ hơi cảm thấy nhục khi bị cô cảnh sát cửa khẩu trẻ măng bắt bỏ tiền ra để cô xem có đúng như bản khai không. Tôi đã đi nhiều nước, có lẽ chỉ duy nhất ở Việt Nam bắt đồng bào mình làm như vậy. Tôi chợt nhớ lại lời của cặp vợ chồng có con nhỏ "Tôi chỉ dại có một lần thôi. Không bao giờ đi Việt Nam Airlines nữa". Chắc nhiều người cũng nghĩ như thế. Việt Nam Airlines cần phải học hỏi nhiều hơn nữa cung cách, thái độ phục vụ của các hãng hàng không trong khu vực. Tôi nghĩ điều này khó. Vì các cháu tiếp viên phần lớn là con anh X, cháu chị Y. Chúng nó chỉ quen người khác phục vụ mình và quen nhìn người khác với ánh mắt khinh khi nếu không cùng đẳng cấp. Cùng người Việt cả sao mà coi thường nhau thế, sao chỉ nể trọng những người mũi lõ mắt xanh! Thôi đành good bye Việt Nam Airlines. Thôi đành Auf Nimmerwiedersehen Việt Nam Airlines (Không bao giờ tái ngộ)! Nếu có lòng tự trọng, không bao giờ đi hàng không Việt Nam nữa, mà hãy đợi đến khi họ xứng đáng với lòng tự hào của người Việt Nam. Nhưng đến bao giờ nhỉ"
*
- Do Not Disturb!
Chấn Võ
Trong chuyến đi Việt Nam gần đây nhất vợ chồng tôi cũng đã chứng kiến thái độ tương tự của một nữ tiếp viên hàng không người VN, nên tôi ghi lại như sau:

1- Chúng tôi lấy Korean Airlines về VN. Chuyến đi từ Hoa Kỳ đến Seoul không có gì đáng chê trách được. Tiếp viên nam, nữ người Đại Hàn rất nhã nhặn và chịu khó. Tại Seoul chúng tôi đã phải chuyển sang một phi cơ nhỏ hơn [nhưng vẫn lớn hơn nhiều phi cơ dùng cho các chuyến bay dài từ miền đông sang miền tây Hoa Kỳ và ngược lại] trong nội địa Hoa Kỳ] để về Tân Sơn Nhứt, SG.
Không hiểu có phải Korean Airlines muốn lấy lòng hành khách gốc VN hay có những giao kết với nhà cầm quyền VN, khoảng 50% nữ tiếp viên là người VN 100%. Cô tiếp viên VN "phục vụ" khu vực chúng tôi ngồi khá chanh chua. Một vị nữ hành khách ngồi gần chúng tôi nói khi cô đi ngang qua, "Cô cho tôi xin tờ đơn di trú khác đi cô," Cô đáp, "Mỗi người chỉ có một tờ thôi!" Nghe thế, một thanh niên ngồi trên chúng tôi hai dãy ghế lên tiếng "Cô khó tính quá!" Cô ta đớp ngay, "Tại anh khó chịu quá!" [Không biết họ có những lời qua tiếng lại gì trước đó hay không.]
Đến giờ ăn, cặp hành khách một nam một nữ khoảng 60 tuổi ở hàng ghế ngay trước chúng tôi cho cô biết họ không muốn ăn, chỉ muốn có tí soup thôi. Lập tức cô lấy ra hai cái stickers dán lên đầu ghế ngồi của họ "Do Not Disturb" [chúng tôi ngồi ngay phía sau nên nghe thấy rất rõ ràng]. Thế là suốt chuyến bay còn lại, không ai mời họ gì cả, kể cả nhiều lần tiếp viên cầm khay có nước rót sẳn và mời hành khách. Khi cần họ phải gọi cô tiếp viên khi cô đã đi qua khỏi hàng ghế của họ.
Một lần, người đàn bà [trong số hai vị hành khách nầy] phải bấm đèn gọi tiếp viên. Cô ta đến, họ xin tí nước. Cô tiếp viên nói, "Đi hai người không cần phải bấm đèn gọi. Tôi đi ngang qua người nầy không thấy thì còn có người kia. Ngồi không tay sao cứ táy máy!"
2- Tôi cũng đồng ý với tác giả bài viết kèm dưới đây là hầu hết các tiếp viên người VN được chọn làm trên các đường bay đi ngoại quốc chắc phải là con ông cháu cha hay quen biết với người có thế lực. Họ quen chỉ tay năm ngón sai người khác hơn là phục vụ cho người khác!
3- Tôi có quan sát vài cô tiếp viên VN khác trên cùng chuyến bay đó thì thấy họ không đến độ như cô tôi vừa nói, nhưng vẻ mặt của họ khá nghiêm nghị, lạnh lùng khi hành khách hỏi thứ nầy, đòi thứ kia, chứ không như các cô người Đại Hàn [lúc nào cũng giữ một nụ cười trên môi (dù trong lòng có ghét cay ghét đắng")].
Khi trở về Hoa Kỳ, chúng tôi đã ở lại Seoul một ngày. Trên shuttle bus từ hotel Hyatt đến phi trường, chúng tôi nói chuyện với nhau không biết phải xuống trạm nào trong phi trường, thì có một cô VN ngồi hàng ghế liền trước quay lại cho chúng tôi biết shuttle bus chỉ ngừng lại nơi của Korean Airlines tại phi trường mà thôi và cô cũng sẽ xuống chỗ đó. Sau khi xuống xe bus, chúng tôi hỏi cô đến phi trường rồi đi đâu [ý nói đi một nước ngoài nào], cô đáp, "Cháu là một tiếp viên của Korean Airlines, hôm nay cháu theo máy bay trở về VN. Hôm qua cháu thấy hai Bác trên máy bay cháu phục vụ!" Chúng tôi nhớ ra cô ở phía aisle bên kia [cùng một section của phi cơ], nhưng thú thật [mà không dám nói với cô] lúc chúng tôi gặp lại cô trên xe bus đó, cô không trang điểm và ăn mặc xuề xoà quá nên khác hẳn hôm trước!
Trước khi chia tay, cô còn chỉ dẫn chúng tôi khá rành mạch chúng tôi có túi xách nặng nên lấy elevator [cô đưa đến chỗ có elevator nhưng không đi chung] lên lầu 3 đi về phía nào thì gặp nơi check-in của Korean Airlines, v.v.
Vì thế chúng tôi cũng nói rõ kinh nghiệm tốt nầy cho đúng sự thật.
4- Về việc kiểm soát tiền bạc thì tôi nghe ở phi trường ngoài Hà Nội, hành khách bị kiểm soát nghiêm nhặt hơn ở phi trường Saigon. Tuy nhiên nếu mình khai có tiền nhiều hơn $3,000 [dưới con số đó thì không phải khai] thì họ [ở Tân Sơn Nhứt] muốn nhìn thấy, nhưng không đếm xem mình khai chính xác. Có điều nhiều người bực mình vì phải móc tiền ra mà bên ngoài cửa kính có hàng trăm người nhìn thấy, có thể có cả bọn lưu manh cướp giật.
Theo nhiều hành khách thì mục đích của việc kiểm tiền không phải là để kiểm soát tiền mình đem vào VN nhưng để ngăn chận việc chuyển ngân ra ngoài, [khi vào VN mình khai dối đem theo nhiều tiền; khi đi ra, mình sẽ chuyển ngân lậu, đem ra nhiều tiền, nói là mình đem tiền về (đã khai báo đàng hoàng) mua sắm nhưng không mua được nên dem ra].(VNN)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.