Trang Thơ Thứ Bẩy

13/04/202406:37:00(Xem: 946)

untitled

HOÀNG XUÂN SƠN

 

 

Giản dị

[không như chữ. và ý đồ]


Tôi đi tìm sự giản dị
Để bù đắp cho cái rối rắm
Trong thơ
Trong cuộc đời
Rốt cục chỉ thấy những cây tăm xỉa rồi
Ai vứt trên nền đất

Giản dị nào nguyên thủy cũng trong sáng
Bị thêm nhiều phụ gia
Ví dụ tô bún bò trở thành một cái lẩu húp mắm
[À mắm]
Nhiều khi ghiền bỏ bu

Tôi đi tìm sự giản dị
Quần xà lỏn áo thun
Trên một dải đất bày hàng sang chảnh
Muốn vào thăm biệt phủ
Phải đeo cà-la-goách
Không thôi rớt đài xuống chủ tịch xã
Những bài thơ nạo vét kênh
Cũng đủ mua hộ chiếu đu trend nước ngoài
Giản dị như những trạm hành "làm đẹp móng tay"
Đùi mông và ngực

Tôi đi tìm sự giản dị của những chóa đèn hoe hoét trên vai cầu
Chỉ thấy con rồng uốn lộn
Chúi đầu hút nước

Tôi bắt đầu làm thơ giản dị
Đậy điệm sự rối ren.


(28.3.24)

 

 

Thánh địa


Tôi bận đến độ thảnh thơi
Bận năm
                     bận tháng
        bận
                  ngồi
thả
buông
Khoảng trống giữa thực. và tuồng
Những chiếc mặt nạ
con buôn
vốn
lời

Tôi rảnh đến độ buồn cười
Con dao bổ củi
                   thổ ngơi vụng về

(3.4.24)

 

*

 

HUỲNH LIỄU NGẠN

 

 

em không già nữa chỉ thơ anh già

 

đợi con sông chảy qua hồn

đường đi nước bước dập dồn bóng đêm

một màng sương rụng chênh thêm

để cho bờ tóc em chêm hướng nào

 

trăng còn xao xuyến má đào

rung từng ngách lá dội trào hương ngân

bóng em đổ ngọn đôi lần

phù vân anh rải xuống vầng mây đen

 

mãi khuya áo đẫm nụ phèn

xa như tiền kiếp đã lèn lên vai

mắt em màu nắng chưa cài

làm say ngọn gió níu dài xuống cây

 

để đêm về giấu mộng ngày

hai tay anh nắm chưa đầy tao nôi

ru em cả một bầu trời

đành chia lại nửa cuộc đời đã quên

 

xa rồi nước đã đầy phên

mà con tim đã nhiều phen ngập ngừng

trước sau gì cũng tới gần

đi vòng ngõ trước mới lần ngõ sau

 

đi vòng thì rất là lâu

bởi anh có hẹn ngàn dâu mới về

qua đồng thấy ruộng cháy khê

hỏi thăm con hẻm từng che anh chờ

 

gió mùa đông bắc vu vơ

em không già nữa chỉ thơ anh già.

 

(9.5.2023)

 

 

ấy là thuở của đôi mươi

 

nghe chiều lên tận bờ vai

mà sầu xưa đã úa phai mất rồi

ngóng chờ dĩ vãng mây trôi

thấy hoa đua nở trên môi một người

 

ấy là thuở của đôi mươi

lúc em chưa chiếm hồn tôi bên đường

hai lòng cách một niềm thương

mà cây hoa gạo đỏ hường bên sông

 

nhớ khi về tới cánh đồng

tiếng chim tu hú lạc dòng nước trôi

đừng tìm màu mắt xa xôi

lại thương trăng lỡ mù khơi hướng nào

 

em đi mùa lá xôn xao

như con bướm lượn vườn đào ngẩn ngơ

chờ tay em hái mộng mơ

cho anh góp lại vầng thơ thành lời

 

rồi về nhặt cánh hoa rơi

mùi hương tóc mãi còn khơi giữa lòng.

 

(11.4.2023)

 

 

trên môi em 

giấu bài thơ màu gì

 

buổi chiều nắng đẹp như mơ

trên môi em giấu bài thơ màu gì

buổi chiều nắng cũng nhu mì

trên môi em bóng xuân thì ngủ mê

 

buổi chiều nắng đẹp rủ rê

cài hoa lên tóc trầm mê ngực đầy

tay em mười ngón đan gầy

như che hết những đắm say giữa trời

 

buổi chiều nắng vẫn còn tươi

màu hoa trên áo lươi rươi trên cành

anh nhìn đôi mắt em xanh

màu hoa trên áo lanh chanh trên cầu

 

muốn quay lại thuở ban đầu

lúc em là nhánh sầu đâu chưa vàng

trăng ngàn ở ngã ba tan

chợt thương ngọn gió tầm tan quê mình

 

chợt thương màu áo xúng xinh

theo cơn bướm lượn sân đình ngẩn ngơ

hôm nay trời đẹp như mơ

con chim bói cá qua bờ một thân

 

tìm đâu ở khóm tre gần

con sâu đo nhánh phù vân từng ngày

chờ cho mưa gió sum vầy

để anh kịp hẹn đó đây đôi lời

 

bao giờ biển cạn non dời

tìm em trả hết tình đời anh vay

bao giờ mây trắng thôi bay 

tìm em trả hết tình say anh về.

 

(12.5.2023)

 

*

 

THY AN

 

Ta yêu em tử tế

 

 

rồi những cổ tích cũng quên

để trở thành phế thải

tình yêu như những rị mọ chạy tìm

vui buồn một ngày qua vội

trên xứ sở cưu mang

 

tuổi già nhìn Trái Đất cũng già

dị dạng vẽ lên khuôn mặt

Euclide, Pythagore và Einstein

tri thức rơi xuống giếng sâu

như những viên ngọc Mỵ Châu huyền sử

 

núi non không còn sừng sững

vì đá Sơn Tinh đã mòn theo thời gian

bầy ong vàng hết nhụy

bay về thung lũng không còn tiếng hát

cõi lặng yên một đời man mác

 

nhìn những tượng hình phai màu

rồi bức tranh giấy rách

những quyển sách kể lể đầu giường

những ly rượu nằm im chờ đợi

ta vẫn yêu em tử tế như hoa bên sông

 

pha thật loãng đêm nay giấc mộng

lênh đênh những áng mây buồn

vô tình trên đại dương xanh

có câu thơ nào đủ chữ để mang ẩn dụ

đọc thầm trong tim rồi gửi cho vì sao mong manh…

 

*

 

TRẦN YÊN HÒA

 

 

Đứng bên đời, gọi gió

 

Cánh cửa nào em mở ra hong tóc

gió sẽ lọt vào từng sợi chi li

tóc bồng bềnh em, ngàn sợi nhỏ

phả giữa đời anh một thuở tình si

 

gió sẽ về bên em, biển lộng

như giấc mơ ngoan tha thiết gọi mời

em sẽ đếm trăm ngàn lời gió thổi

bay qua tình anh mắt liếc, môi cười

 

gió sẽ tung  áo em bay ngược

cho anh được nhìn tơ nõn lông măng

thân thể em hiện nguyên hình, áo mỏng

bờ ngực vun cao như cát, hằng hằng

 

cũng có thể biển làm em ngây ngất

biển vờn quanh phủ dụ tình em

em sẽ thấm những mệt nhoài cát lấp

phù sinh là một cõi mê man

 

anh sẽ đứng ở  bên đời, hú gọi

gió hãy về quấn chặt lấy thân em

lời ước hẹn sẽ vơ cùng dịu ngọt

tình trăm năm trong một phút ngọt mềm.

 

 

Tự kinh

 

Thầm thì, thầm thì, rậm rịt

Tiếng cầu kinh trong đêm thâu

Ba la mật đa yết đế

Hãy quên cuộc sống nát nhàu

 

Đã qua bên bờ bỉ ngạn

Lời kinh chảy suốt qua tâm

Gió ngoài hiên tuôn thốc tháo

Dội qua tiếng kệ âm thầm

 

Ba la mật đa thời

Quên giọt máu bầm năm tháng

Quên hết những trò gian lận

Trở về gốc cội nghỉ ngơi

 

Thầm thì, thầm thì, tiếng mõ

Ngũ uẩn, phút giây cuồng nộ

Hãy quên, hãy quên, hãy quên

Nằm kề trang kinh bát nhã

 

 

Khúc uyên ương

Ôm tình cúi xuống ngực thơm
Đôi môi khép lại hương trầm dội vang
Ca xang thiên khúc mây ngàn
Là em trổ nhụy tơ vàng đã gieo
Tình thiên cổ vẫn thuyền neo
Thiên thu tình đợi giữa heo hút đời
Đôi ta nguyệt bạch mù khơi
Giấc hương quan cũng tơi bời ngổn ngang
Em qua bến bắc dò đường
Mùi hương tạc đá vô lường nửa khuya
Ta ôm tình nhỏ dấu hài
Em ôm vọng cổ một mai, khuya về

 

*

 

BÙI HOÀNG LINH

 

Tóc trắng

 

Ta trở về trong nỗi nhớ bàn tay

Những ký ức rêu xanh vừa thức dậy

Dòng sông lặng lưu hình tà áo cũ

Em qua cầu trong buổi sớm mờ sương

 

Tóc trắng bởi đã nhớ nhiều kỷ niệm

Đa đoan chi cho thơ cũng ngậm ngùi

Nhưng nếu được trở về ngày quá vãng

Ta vẫn cầm phong thư tím trao em

 

Em rồi sẽ có một đời sống khác

Dòng sông xanh sẽ chảy phía không anh

Thì thành phố vẫn mưa giăng rêu phủ

Trên đền đài lăng miếu của hoài thương

 

Để có khi xa ngoái vọng cố hương

Bên ngực trái sao nghe dường đau nhói

Một vết thương ngọt ngào thời thơ dại

Khắc nhẹ thành vết sẹo của đời nhau.

 

 

Miền rêu phủ

 

Mai xa miền phủ đệ

Rêu úa mái thời gian

Dòng sông lười biếng chảy

Con đường vắng người quen

 

Mai xa miền cỏ thơm

Quán cốc chiều nghiêng ngả

Ly cà phê đen đá

Rót nắng vào mái hiên

 

Mai xa miền hoài niệm

Vội cất giấu ngày mưa

Gió ngang tàng là thế

Vẫn vương vạt áo người.

 

 

Tháng năm mưa

 

Tôi quay cuồng thao thiết giữa cơn mưa

Khi ngậm ngùi những dòng thơ độc cảm

Trên ngón tay hao gầy giấc mơ cũ

Sáng mai kia ngồi đếm những chuyện buồn

 

Tóc đã trắng vài sợi rơi vội vã

Nhiều khi ngồi ôm gối nhớ tuổi thơ

Tắt đồng hồ cho đừng trôi chảy nữa

Mới hay ngày đã chở đến đêm sương

 

Những trang thư khờ khạo thuở nhớ thương

Viết bao lần mà chưa hề dám gửi

Để nỗi nhớ cứ đong đưa khắc khoải

Cho tương tư thêu dệt giấc mơ buồn

 

Xin quên đi những lần hồn vụn vỡ

Âm điệu buồn khúc ly biệt ai hay

Ta ngồi lại bên trang thơ mực tím

Viết lại dòng thư cũ thuở yêu em.

 

*

CHÚC THANH

 

 

Vẽ đời

 

Trông trời tôi vẽ mây bay,

Ngắm sông tôi vẽ vơi đầy nước trôi.

Thõng tay vào giữa chợ đời,

Lăng xăng vẽ dấu chân người gian nan.

Bên đường vẽ bụi thời gian,

Nửa đêm vẽ ánh tơ vàng dưới trăng.

Kìa bông hoa đứng mơ màng,

Lặng yên tôi vẽ nghênh ngang dáng trời

 

 

Nửa đêm

 

Mưa đêm dạo khúc nhạc buồn,

Lắng nghe gió hát quanh hồn quạnh hiu.

Trái sầu chín giữa tịch liêu,

Nửa đêm rụng xuống đìu hiu gối nằm.

Êm đềm một khoảng chiếu chăn,

Nhân sinh một thoảng tháng năm ngậm ngùi.

Mưa rơi từng nốt không lời,

Lòng như cung vắng bồi hồi tiếng tơ.

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thuở trời đang còn nắng | Thuở hoa biết hiền từ | Ngọt ngào và cay đắng | Với nỗi tình thặng dư
trong mảnh vườn nhỏ bụi cẩm chướng hôm nay | rụt rè đứng bên giàn mướp | ngàn cánh đỏ cố vươn cao tô trời chiều ráng đậm | từ dòng sông cạn gió nhợt nhạt về, tôi và những trái mướp non thở dốc
mùa xuân mang hoa về mật nắng | ta mang nhau vào khúc tự tình | áo thơ âm chữ nằm trong đất | rồi thoát thai đi bóng một mình
đứa bé cúi đầu gầm mặt | từ phía trong nhà chạy thẳng ra cửa | hay từ cửa chạy thẳng vào trong | như bị ma đuổi | không một lần dám ngoái lại nhìn bức tranh trên kính
Con đường đất ướt lầy tay nắm chặc | bước theo người mỗi bước mỗi thương chân | những mái lá nằm yên nghe gió trở | bờ môi ngon chạm hơi thở thật gần
Dưới gốc thông già | Tình ta không biên sử | Để mãi mãi không có mở đầu và kết thúc | như những quả thông lăn trên sườn đồi | Không hề chạm đáy hư vô
một buổi chiều chúng tôi về nhà thì nó biến đâu mất. | có vết máu dính trên cửa, | dấu máu chảy thành dòng. | tôi đi theo ra ngoài rồi vào khu vườn | rồi thấy nó trong bụi cây, | bị bằm nát. | một tấm giấy treo ở cổ họng toang hoác: | “tụi tao không muốn những thứ như vầy trong xóm.”
đi tìm ánh trăng cuối đường | tìm tiếng khóc giục giã đâu đó trong xóm nhỏ | tìm bức bích họa ám khói trong giấc mơ | tìm giấc mơ ngỡ là tiền kiếp | mà nghi ngại tiền kiếp nào có thật
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.