Hôm nay,  

Một cái nhìn về Năm Mới 2024

30/01/202409:31:00(Xem: 3138)

year2024

Cứ năm cũ qua, năm mới tới, nhà tiên tri nổi tiếng Baba Vanga, người Bulgarie, có lời tiên tri đưa ra dự đoán về vận hạn tốt xấu, lành dữ cho Năm Mới. Cho tới nay, có khá nhiều chuyện quan trọng, bà đã dự đoán đúng. Như cái chết của Công chúa Diana, tàu lặn Koursk của Nga bị chìm, vụ 911 ở Nữu-ước, và cả ngay chết của bà 11/08/1996, bà thọ 85 tuổi…

    Trái lại, năm rồi 2023, có nhiều chuyện, bà nói, người ta cho rằng không đúng. Như bà nói có bão mặt trời (nắng nóng cao độ như thiêu) tàn phá trái đất, và nhơn loại bị vũ khí sinh học nguyên tử giết hại. Nhưng năm rồi thế giới bị nhiều thiên tai khủng khiếp về lửa, động đất, ngập lụt và dân chúng còn bị dịch Vũ-hán hoành hành, làm chết, trước sau, ít nhứt 7 triệu người (Theo OMS 5/2023). Điều này ứng nghiệm phần nào cho lời tiên tri về năm rồi chăng?

    Về năm 2024, bà tiên đoán 7 điều làm cho năm mới không mấy gì đẹp lắm: Poutine sẽ bị thủ hạ ám sát, nhưng bà không nói rõ Pou chết hay không, Âu châu sẽ bị bọn khủng bố của một « nước lớn » tấn công bằng vũ khí sinh học, một cuộc khủng hoảng kinh tế nghiêm trọng, vấn đề khí hậu, bị tin học tấn công (cyberattaques), nhưng tin mừng là y khoa sẽ giúp chữa khỏi những bịnh ngặt nghèo, nhiều tiến bộ mới về tin học.

    Trước khi chết, bà có nói thêm vào năm 2025 và 2030 thế giới sẽ có khủng hoảng thực phẩm và được giải quyết, tới năm 2076, cộng sản sẽ trở lại, và, xin các bạn giữ vững tinh thần để chuẩn bị đối phó vận hạn năm 5079 vì sẽ là năm tận thế (Theo David Mouriquant, 27/11/2023 -- History.co.uk.)

    Bà Baba Vanga nói năm nay sẽ có nhiều tiến bộ lớn về tin học. Đúng. Và từ nay, người ta sẽ không chờ đợi những lời tiên tri để biết vận hạn của mình nữa vì vừa có máy tính ứng dụng trí tuệ nhơn tạo có thể nói chắc chắn vận mạng con người. Như nói đúng ngày chết. Phát minh này đang làm chấn động dư luận.

    Nhưng, theo nhận xét bình thường, không phải tiên tri, thì năm nay 2024 sẽ như thế nào? Tốt hay xấu?

 

Một viễn ảnh đáng bi quan

 

Nhiều người nhận định tình hình thế giới của năm 2024, nhứt là về mặt địa chánh trị (géopolitique) sẽ đáng bi quan lắm. Một giải pháp cho cuộc xung đột giữa Do-thái và Palestine thấy hãy còn xa vời hơn bao giờ hết. Ở Ukraine, nếu Huê-kỳ buông ra, Âu châu với năm cha bảy mẹ e khó tránh bị lọt vào tay Poutine, bước đầu cho Poutine thực hiện giấc mộng khôi phục lại đế quốc Liên-xô. Ở Huê kỳ, nếu Trump trở lại vào cưối năm, nhiều người lo lắng mối quan hệ quốc tế sẽ khó tránh bị xáo trộn mạnh. Ở  Phi châu, nhiều xung đột sẽ lan rộng.

    Tuy nhiên, trong tình hình bi quan, những người tích cực vẫn nhìn thấy được những điểm để lạc quan. Trước tiên, Âu châu bắt đầu vươn vai. Sau một thập niên như chết lâm sàng do khủng  hoảng tài chánh, Anh rút ra khỏi Âu châu, Trump xếp cây dù Âu châu lại, dịch Vũ-hán hoành hành tơi bời, rồi  Poutine xua quân đánh Ukraine, nay người ta thấy Âu châu  bắt đầu tự tay nắm lấy vận mạng của chính mình. Có quá trễ nhưng còn hơn không.

    Thế là hôm 14 tháng 12/2023, Hội đồng Âu châu mau mắn chấp nhận cho Ukraine sẽ gia nhập vào Liên Âu (Union Européenne / UE).Tuy hãy còn là lời hứa, nhưng là lời cam kết, vẫn có giá trị ủng hộ tinh thần chiến đấu và hi sinh của Ukraine khả dĩ dẩn đến một giải pháp sau cùng với Poutine có lợi cho Ukraine hơn.

    Âu châu bắt đầu viện trợ tài chánh và sẽ viện trợ cả về quân sự cho Ukraine khi Huê-kỳ bị khó khăn trong nội bộ. Ngoài ra, Ba-lan vừa trở lại chia sẻ trách nhiệm chung với Âu châu mạnh mẽ hơn sau chiến thắng bầu cử của Liên minh Donald Tusk hôm 15 tháng 10 năm rồi, giúp cô lập thêm ông Viktor Orban của Hongrie chủ trương phò Poutine vì có thằng con trai cặp kè làm ăn với Pou.

 

Nga và Tàu bắt đầu bị khó khăn

 

Tới nay, Nga vẫn giữ 17, 5% phần lãnh thổ chiếm được của Ukraine nhưng không đủ sức đưa quân tiến lên thêm, không thể dập tắt ý chí độc lập của nhơn dân Ukraine, cũng không thể ngăn chận Ukraine gia nhập Âu châu. Poutine chỉ có thể ra tranh cử với phe mình một nhiệm kỳ nữa vào tháng 3 tới trong  lúc kinh tế Nga bắt đầu gặp khó khăn do ảnh hưởng những biện pháp trừng phạt của Âu châu và Huê-kỳ.

    Poutine vẫn sử dụng 1/3 ngân sách cho quân đội. Vụ tay trùm khủng bố Prigogyne năm rồi kéo quân tiến tới Moscou mà không bị lực lượng an ninh của Poutine can thiệp cho thấy tình trạng an ninh của chánh quyền Poutine không thật sự chặt chẽ lắm. Năm nay, Poutine muốn động viên bắt thêm nhiều lính nhưng không thấy chắc sẽ có kết quả như dự tính trong lúc quân đội vẫn tiếp tục tử vong hàng ngàn binh sĩ mỗi khi có đánh nhau với quân Ukraine (mất 315 000 quân từ lúc đánh Ukraine, theo tin của Huê-kỳ). Poutine cầm cự được nhờ có 3 người ủng hộ nhiệt tình: nhà độc tài hồi giáo Ali Khamenei, 84 tuổi của  Iran và Ủn của Bắc Triều- tiên cung cấp võ khí, Xi giúp thế chánh trị quốc tế. Nhưng những người này cũng đang gặp khó khăn, dân chúng công khai chống đôi Khamenei tuy bị đàn áp dã man, Bắc Triều Tiên bị đói triền miên, nghiêm trọng vào mùa lạnh, Tàu đang phải đối đầu với tình trạng kinh tế ngưng trệ, 2 cấp lãnh đạo bỗng mất tích, do bị Xi thanh trừng? Như vậy bộ máy độc tài cầm quyền của Xi tưởng là tuyệt đối nhưng không phải. Sau hết, Ấn-độ sẽ có bầu cử vào mùa xuân tới đây, điều này không chắc Ấn-độ sẽ còn giữ ý tham gia tổ chức một đối lực trong khối Brics và Shanghai (OCS) đủ sức chống Tây phương hay không?

    Tương lai thế giới không chắc sẽ không thay đổi khi trí tuệ nhơn tạo được đưa vào nhiều ứng dụng thực tế, nó sẽ thay đổi mối quan hệ quốc tế. Riêng quan hệ giữa Huê-kỳ và Tàu sẽ căng thẳng hơn, nó sẽ thay đổi bộ mặt chiến tranh, khuynh đảo hoàn toàn hệ thống thông tin cố hữu. Nhưng về mặt tích cực, người ta không biết AI sẽ giúp giải quyết chiến tranh một cách tốt đẹp được hay không.

    Thì cứ hi vọng. Vẫn có gì cụ thể hơn những lời tiên tri xưa nay. Ví vốn là sản phẩm của con người trần tục!

 

Sẽ có chiến tranh hạt nhơn?

 

Trong cuộc chiến Ukraine, ai cũng lo sợ nếu Poutine thua sẽ khó tránh Poutine, do bản tánh bất thường, làm liều vừa để vớt vát danh dự, đem bom hạt nhơn ra ném đại vài trái thị uy, nên nhiều người không dám hết lòng giúp Ukraine trang bị mạnh hơn. Nhưng liệu trong tình hình xung đột hiện nay có thể dẫn đến chiến tranh hạt nhơn hay không?

    Ngày nay, khi chiến tranh xảy ra, thường vẫn khó đi tới các bên phải sử dụng võ khí nguyên tử. Vì những người có trong tay võ khí nguyên tử chỉ dám sử dụng để hù dọa hoặc làm thế thương thảo với đối phương. Tình trạng này không giống như trước đây nữa vì ai cũng thật sự hiểu rỏ tầm nguy hại của thứ võ khí này. Poutine có lớn tiếng cả quyết sẽ sử dụng nguyên tử, trước sau cũng chỉ để hăm dọa mà thôi. Nga có thể được tin cậy là đứng đắn trong vần đề võ khí nguyên tử.

    Còn Dmitri Medved, cựu Tổng thống và Thủ tướng của  Poutine, và Vladimir Soloviev, tay siêu cực đoan,  làm đài TV, vẫn thường hăm dọa dùng bom nguyên tử đánh tiêu tan  Ukraine, có đáng sợ hay không?

    Liệu hai người này có thể tự mình cho bom nguyên tử nổ ở Ukraine được không? Nên nhiều người lo sợ cho Ukraine và Âu châu sau Poutine, Liên-bang Nga tan rã, biết đâu sẽ có nhiều người có bom nguyên tử.

 

Bom nguyên tử chỉ để chống chiến tranh

 

Trong một quyển sách vừa xuất bản, trong tình hình căng thẳng vì Poutine thường hăm dọa sẽ dùng bom nguyên tử nếu Tây phương cố tình làm cho cuộc chiến Ukraine leo thang, tác giả ông Bruno Tertrais, Giám đốc Viện Nghiên cúu Chiến lược (Fondation pour la Recherche Stratégique / FRS) đưa ra một suy nghĩ mạnh mẻ là võ khí nguyên tử tiếp tục, tuy thấy nghịch lý, vai trò làm lắng dịu mối quan hệ quốc tế. Ông nói rõ hơn nguyên tử là thứ võ khí tối thượng của thế kỷ XXI tạo thành cái trục để giữ thế giới ổn định vì nó góp phần cấu tạo và giữ quân bình mối quan hệ quốc tế. Bom nguyên tử không ai dám sử dụng nhưng người có nó trong tay, thì ai cũng ngán vì đó là cường quốc nguyên tử. Ngày nay, sau 79 năm, chỉ mới có 9 nước có được bom nguyên tử bỏ túi để hù dọa ai dám chọc giận mình.

 

-- Nguyễn thị Cỏ May

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Lịch sử một đời người quá ngắn nên nhấn mạnh sự hiếm hoi của một sự việc bằng câu “Tôi chưa bao giờ thấy..” hình như không có tác dụng bao nhiêu. Nhưng cũng phải bắt đầu bằng câu này: Tôi chưa bao giờ thấy lo âu khi qua nước Mỹ— cho đến năm 2025, khi nước Mỹ bước vào ‘kỷ nguyên’ mới. Nói tới lịch sử, mặc nhiên nói đến sự thay đổi. Ngay cả vũ trụ không người (‘người’ ngoài hành tinh không kể) còn thay đổi, huống chi những nơi con người có mặt. Con người với thất tình lục dục, với bản ngã, với ước mơ, với hy vọng. Những tính cách rất người đó mặc nhiên dẫn đến thay đổi — thay đổi để có một cuộc sống tốt đẹp hơn, cho cá nhân, cho đất nước, cho nhân loại.
Bản thân tôi cũng từng trải qua một câu chuyện tương tự. Hồi trẻ đi làm cho một công ty xây dựng của một thằng bạn học. D. là giám đốc, còn tôi là nhân viên bán hàng. Thấy cuối tuần tôi hay đi làm các công tác từ thiện, D. nói “…Tao mà như mày sẽ dành thì giờ để kiếm tiền. Thêm vài chục năm năm nữa, tao sẽ có thật nhiều tiền, lúc về già sẽ làm từ thiện cho đáng!...” Bạn có phần đúng. Điều này cũng giải thích phần nào tại sao bạn thì làm giám đốc, còn tôi chỉ là nhân viên. Tôi còn nói với D. rằng việc điều hành một công ty tạo ra công ăn việc làm cho 100 người còn có lợi ích cho xã hội hơn làm từ thiện nhiều. Xã hội rất cần có những người có khả năng lãnh đạo như D.
(Hollywood, 15 tháng 12) - Giới điện ảnh Hoa Kỳ và cả chính trường Washington đồng loạt phản ứng gay gắt sau khi Tổng thống Donald Trump đăng một lời bình bị xem là vô cảm và cay độc về cái chết của đạo diễn Rob Reiner và Vợ Michele Reiner. Trên mạng Truth Social, Tổng thống viết rằng Reiner “đã qua đời vì cơn giận dữ do chính ông ta gieo ra cho người khác,” rồi gán cho ông một thứ gọi là “hội chứng rối loạn ám ảnh Trump,” trong lúc bi kịch gia đình vẫn còn chưa ráo máu, theo tờ Daily Mail.
Một chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng – từng nằm im dưới đáy Bắc Đại Tây Dương hơn một thế kỷ – vừa được đánh thức khỏi giấc ngủ dài bằng mức giá kỷ lục: 1,78 triệu bảng Anh. Chiếc đồng hồ ấy thuộc về Isidor Straus, người cùng sáng lập chuổi cửa hàng Macy’s, một thương gia 67 tuổi đã nằm lại cùng con tàu huyền thoại Titanic trong đêm định mệnh năm 1912. Chiếc đồng hồ – một mẫu Jules Jurgensen 18 carat khắc chữ, được tặng nhân sinh nhật lần thứ 43 của ông vào năm 1888 – nay trở thành hiện vật Titanic có giá cao nhất từng được bán. Kỷ lục cũ vốn thuộc về một chiếc đồng hồ vàng khác từng được trao cho thuyền trưởng con tàu cứu hơn 700 người, bán năm ngoái với giá 1,56 triệu bảng.
Thỉnh thoảng chúng tôi hay tới thăm ông niên trưởng Hải Quân của tôi. Ông đã gần 90 tuổi, mái tóc đã bạc trắng, bên khuôn mặt nhiều vết nhăn, đi đứng chậm chạp, nhưng ông vẫn minh mẫn, trí nhớ vẫn rành rẽ về những câu chuyện thời cuộc xa xưa, và hát vẫn rất hay. Lần thăm viếng vừa qua, ngồi nói chuyện với ông lâu hơn. Trong câu chuyện ông kể: “mình qua đây làm việc vất vả, mong ngày về hưu đưa vợ con đi du lịch cho biết đó biết đây, nhưng không thành, vì bà vợ bị tai biến mạch não khiến nửa người bị tê liệt phải ngồi xe lăn đã 25 năm qua, đi đâu cũng khó khăn”. Tôi bồi hồi xúc động, nhìn ông với tất cả sự cảm thông.
Cuộc sống này không có ai là hoàn hảo mà cũng không có cái gì là hoàn toàn, tất cả mọi sự vật trên đời này đều có khiếm khuyết và không vĩnh cửu. Chính vì thế nếu ai cố gắng đi tìm sự tuyệt đối, họ sẽ thất vọng. Câu thơ trên muốn nói lên ý tưởng, hãy chấp nhận và trân trọng những khiếm khuyết của nhau để chúng ta tới gần nhau hơn, hiểu nhau hơn. Nhà khoa học nổi tiếng Stephen Hawking còn đi xa hơn nữa, ông khẳng định „Nếu không có sự không hoàn hảo, cả bạn và tôi đều không tồn tại” ("Without imperfection, neither you nor I would exist."). Ông muốn nói sự „không hoàn hảo“ của vũ trụ, những giao động đột biến trong quá trình tiến hóa, những sai lệch trong định luật vật lý đã là những điều kiện để tạo nên sự sống trong đó có con người.
Suốt hơn nửa thế kỷ qua, Nghịch Lý Fermi (Fermi Paradox) luôn là một câu đố hóc búa ám ảnh giới thiên văn học. Nói một cách ngắn gọn, nghịch lý này đặt ra câu hỏi: Nếu vũ trụ đã gần 14 tỷ năm tuổi, một khoảng thời gian quá đủ để các nền văn minh tiên tiến, xã hội hiện đại, công nghệ cao phát triển và du hành giữa các vì sao, vậy thì tất cả họ đang ở đâu? Sao chưa có ai ghé qua Địa cầu để “chào một tiếng”?
Trong một bài viết đăng trên trang mạng Psychology Today, Tiến Sĩ Jeff Degraff kể lại một trải nghiệm khá thú vị của mình. Ông cho biết cách đây không lâu, ông bị mắc kẹt. Không phải là kẹt xe hay xếp hàng, mà là một khoảnh khắc mịt mờ về mặt tinh thần. Ông không thể suy nghĩ sâu sắc, không thể cảm nhận được những gì mình đang tiếp xúc. Rồi bất chợt một bài hát hiện lên trong đầu. Không phải bài hát mới nghe gần đây, và cũng không phải bài hát mà ông yêu thích. Nhưng lời bài hát thật sự chạm đến trái tim của ông. Chúng nói lên một điều gì đó mà ông không thể diễn đạt thành lời. Giống như não không muốn nói những lời đơn giản, nên đã quyết định cất tiếng hát.
Cựu Ước chép: “Thiên Chúa lấy đất sét nặn ra ông Adam theo hình ảnh của Ngài. Sau đó làm ông mê đi rồi rút một chiếc xương sườn ra tạo thành bà Eva, dẫn tới tặng cho ông Adam. Ông nói: “Phen này, đây là xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi! Nàng sẽ được gọi là đàn bà, vì đã được rút từ đàn ông ra”. Con người và vợ mình, cả hai đều trần truồng mà không xấu hổ trước mặt nhau”. Đọc đoạn sách Sáng Thế Ký này, tôi bâng khuâng. Vậy là hai ông bà chưa trưởng thành, nhìn nhau như hai đứa trẻ ở truồng tắm mưa, chẳng động tĩnh chi. Thua xa ông Luân Hoán.
Sáng Chủ Nhật, ngày 19 tháng 10, giữa lúc khách tham quan vẫn đang tấp nập trong viện bảo tàng Louvre, một nhóm gồm bốn tên trộm bịt mặt đã thực hiện vụ trộm liều lĩnh hiếm thấy. Bốn kẻ bịt mặt đã đột nhập Bảo Tàng, dùng cần cẩu phá vỡ cửa sổ tầng trên của tòa nhà Galerie d’Apollon, khu trưng bày các bảo vật hoàng gia Pháp, cuỗm đi những món báu vật vô giá rồi tẩu thoát bằng xe gắn máy (motorbike).


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.