Trang Thơ Thứ Bẩy

06/01/202411:10:00(Xem: 2256)
DTChinh_3
Tranh Đinh Trường Chinh.



TRẦN MỘNG TÚ

 

Dặn dò

 

(Chị Yến dặn Anh Minh)

 

Anh nên tập nấu ăn

nếu một mai em mất

anh không còn lúng túng

luộc trứng phải làm sao

 

chai dầu lọ nước mắm

biết em cất chỗ nào

anh đừng vào kệ sách

tìm hộp muối ở đâu

 

anh cố nhớ không nên

vừa nấu ăn vừa đọc

cọng rau sẽ nát nhừ

con cá co mình khóc

 

cũng đừng quá lơ mơ

vừa nấu ăn vừa viết

nồi cơm quên bấm điện

đến bữa gạo vẫn cười

 

Anh nên tập nấu ăn

làm thân từng góc bếp

nói chuyện với chảo, nồi

bát đĩa như bạn thiết

 

Đây này đôi đũa bếp

anh cúi xuống mà xem

hai chiếc đũa khéo léo

sẽ thay bàn tay em

 

Có bối rối một chút

Tất cả rồi sẽ yên……

 

 

Tất cả rồi sẽ yên

 

Em đã bỏ đi rồi

Đi như em đi chợ

Đi như em vào vườn

Hái chùm hoa vừa nở

 

Con đường em đến chợ

Nhớ mãi vết chân em

Cánh cửa nhà khép mở

Còn mãi dấu tay em

 

Tất cả rồi sẽ yên

Mảnh vườn và góc bếp

Anh sẽ ngồi ở đây

Trong ngôi nhà rất cũ

 

Tất cả rồi sẽ yên

Anh quay về với “chữ”

Tất cả rồi sẽ yên

Cuộc lữ hành sinh tử.

 

(Dec.30-2024)

 

*

 

TRẦN HẠ VI

 

Đồng phục thơ

Tôi giở hơn chục trang báo in
Nhan nhản thơ mặc đồng phục
Áo trắng bâu thủy thủ viền xanh

Một chút tình quê kiểng
Một chút hoài niệm
Một chút vần điệu
Một chút triết lý
Nhiều khái niệm gán ghép lung tung
Người người tung hô
Kéo vai nhau vào đoàn vào hội

Tôi giở trang thơ tôi
Áo quần ngắn dài xộc xệch
Jeans xanh sọt tím áo yếm cánh cam
Tóc tai rũ rượi
Có người bảo tôi làm thơ từ rún trở xuống
Có người bảo thơ tôi không mặc gì

Vấn đề là
Trăm triệu người Việt Nam có mặc đồng phục?
8 tỷ người thế giới có mặc đồng phục?
Rập khuôn có được định nghĩa là sáng tạo?

Vậy tại sao
thơ phải luôn mặc quần?
Thơ không được quyền đi tắm chăng?

(28.12.2023)

 

 

Luận án tình yêu

Em có thể viết một luận án tiến sĩ
về cuộc đời anh

Anh cầm dao mổ cứu bệnh nhân
khâu vết thương bằng chỉ tự hoại

Em mổ xẻ anh không cần dao
chỉ dùng mắt
bằng những gì anh viết
bằng những gì anh đọc

Em trước giờ luôn tự học
bằng kinh nghiệm bản thân
ném mình trải nghiệm xuống lên
khắc sâu
đúc rút
những bài học máu xương

Em đã quyết định chọn anh
làm đối tượng nghiên cứu
một năm
hai năm
nhiều năm
cả đời

Em đã viết một luận án tiến sĩ
tài chính
trong năm năm

Em sẽ viết một luận án tiến sĩ
văn chương
về cuộc đời anh

và khâu liền những vết thương của anh
bằng tình yêu

con chữ

(29.12.2023)

 

 

K.

K đứng trong tiệm giặt ủi
Hơi nước trắng xóa
Một lần đi qua quảng trường vào đêm tối
K bị hãm hiếp
Nhưng không chết và bị vứt xác xuống biển
Như LH
Và bao thuyền nhân
Trên đường tìm kiếm tự do
đã trả giá bằng mạng sống

K khóc rấm rứt trong vòng tay anh
Đêm tối
Sàn nhà ẩm và mùa đông tê tái
Một đất nước mới
mà anh quyết định sẽ yêu
K không phải LH
Nhưng K là LH
Anh nhớ lại LH khi làm tình với K
Anh nhớ lại LH trên biển
Lần yêu nhau cuối cùng

Anh muốn giết chết bọn đàn ông hãm hiếp K
Anh muốn giết chết bọn cướp biển
Nhưng anh bất lực
Như những giọt dầu loang trong đêm tối
Như bào mòn cơn đói
ăn rụng một bàn tay
ăn rụng hai bàn tay

K đứng trong tiệm giặt ủi
Phòng sauna bốc khói
Bộ ngực mềm mềm sau lớp áo
thơm thơm

Mùa đông gõ ngón tay đông cứng
vào bàn phím chữ
Lũ sếu không còn bay qua mái nhà
vào lúc nửa đêm
Và anh bỏ rơi K
Và K bỏ rơi anh

(27.12.2023)

 

*

 

TRẦN YÊN HÒA

 

Ngày cuối năm


Chiều cuối năm rồi sao
Bên ngoài mưa gió giựt
Khói mù tăm lao xao
Sương rơi tàng lá mỏng

Em về đâu xứ nóng
Ly cà phê lạnh tanh
Anh một mình lặng ngóng
Ngày cuối năm thôi đành

Ngày cuối năm rất lạnh
Tháng mươi hai lịch dương
Gió gào ngoài khung cửa
Mưa buồn lay bốn phương

Em đâu rồi trong anh
Như một hình bóng lẻ
Lẫn khuất tận con tim
Như ngày xưa còn bé

Nắng le lói ngoài kia
Dàn tường vi nở vội
Những đóa hoa yêu kiều
Nép mình trong bóng tối

 

Rớt giữa ngày cuối năm
Một mình ta lạnh lẽo
Uống ly không một mình
Mà sao nghe chát đắng

Mà sao anh vẫn tưởng
Ngày môi má em hồng
Quấn chặc đời thu đông
Trong những ngày ảo mộng

Quấn đời nhau như sam
Quấn đời nhau trên cát
Quấn đời nhau dưới biển
Rồi tan tác bàng hoàng

Em có đau tình không
Tháng ngày thiêng liêng đó
Gió thốc vào hồn anh
Cơn giông tình dạo nọ

Nó như con rắn bò
Nguậy trong lòng dai dẵng
Đau thương từ cổ sơ
Đến nay chưa lành hẳn

 

Để nỗi nhớ một lần
Quay đầu nhau ngó lại
Giấc mộng thành phù vân
Ta nhìn ta ái ngại

Ta thả hồn phiêu du
Suốt đời nhau dài rộng
Tháng ngày qua hoang vu
Một mình ngồi uống cạn

Rượu tỉnh thức đời nhau
Nhớ hoang mang đủ thứ
Một ngày của hoang đàng
Một ngày xưa thục mạng

Tuổi xuân chừ xa lắc
Ngắm nhìn thịt xương da
Ôi thời gian khắc khoải
Bạc trên mái đầu ta

Ta uống ly rỗng không
Nhớ thương về đâu đó
Cho lòng mình thênh thang
Hốt nhiên thành cổ độ

 

Ta uống chút hương em
Cho say nhừ thân thể
Cho say nhừ tháng năm
Tìm quên cho nhẹ gánh

Rút cuộc chẳng được gì
Ngoài một đời trống vắng
Cơn gió thốc người đi
Anaheim buốt lạnh

Ly vẫn rỗng không người
Còn tìm ai cuộc nhậu
Ta vẫn hoài lang thang
Trong hành trình mê mãi

Nhớ cuối năm quá chừng
Về một nơi quê đó
Gọi là nẫu hay em?
Có còn xưa dáng Ngọ?

Cô giáo của lòng anh
Từ nay xa vắng mãi
Trong lòng người xa xăm
"Những ngày xưa thân ái"

 

Nắng rớt qua đồi tây
Hương hoàng lan thơm ngát
Còn gì cho hôm nay
Ngày cuối năm đất khách

Ngày cuối năm lạt nhách
Uống ly tình rỗng không

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mặt đất đầy lửa người đàn bà ngồi khóc | khuôn mặt bằng sáp ong |
Nghìn Năm Trước 50 Năm Tôi không muốn không thể không cách nào xa rời hạt bụi của vũ trụ rơi bên bờ biển xanh.
có lúc ngã | một thành phố đổi người đổi màu đổi chữ | đổi nhiều tầng | tôi vẫn sống Saigon | một Saigon khác
thành phố này nhiều nắng nhiều mưa | vỉa hè của mưa của nắng | tôi mượn tạm đi qua | ngược chiều thiên hạ | thành phố nhiều mặt lạ
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi/ Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng
Vài phách trôi trong một nhịp thở | Vài nhịp lạc trong một khúc ca | Vài hơi thoát ra từ một đời
Thôi thì thào cùng con suối nhỏ | Thương hoài thương hủy vại triều âm
đêm cuối năm, không trăng | chúng tôi quen nhìn lên. không lưu ý dấu chân để lại | những ngã rẽ | những đường vòng
Tết âm lịch thường rơi vào giữa mùa Đông của vùng đất tôi đang sống. Lạnh thế nào thì lạnh Tết vẫn phải về, hoa trong lòng vẫn nở dù nở trong nỗi bâng khuâng.
Trong vườn có những cây rất cũ | Tuổi cây qua mấy chục mùa Xuân | Trong vườn có một Ta chớm cũ | Tuổi Ta như lá xếp từng chồng
một xác thân | chứa bao khoảng trống | những khoảng trống | càng nặng kiếp người
Hít thở và cầu nguyện. Tự do, khỏi những ràng buộc của lo sợ, của phẫn nộ bất an, để được đi theo mênh mông/ biết bao nhiêu mùa xuân mây trắng,để được sống- một cách tối thiểu của bình yên- như mùa xuân mềm mại/ mọc lên từ cây cối,để được mơ còn có người rải tơ vàng trong nắng rơi, để cảm nhận Nắng cất giữ trong từng hạt mưa Xuân/ chút tình nồng. Có nỗi nhớ chẳng gọi được thành tên/ và hình như có tiếng gọi từ quê nhà trong bâng khuâng gió bấc… để hy vọng từ cánh cửa sổ mở tìm cơn gió/ là bản nhạc cũ bật lên… Những khúc ca không dứt, hân hoan và bất chợt… Điệu luân vũ đắm say về một thế giới viết ràn ra/ Rất chân thật và hiền lành. Cho chúng ta nài nhau sống hơn một ngày…để được yêu. Đến khi toả sáng/ Tôi yêu và tạ ơn trời. Một ngày mới bắt đầu. Người có thể đi xuyên qua không gian bằng tất cả những giác quan để thấy, để nghe, để ngửi, để nắm, thời gian huyền nhiệm đôi mươi, và Trong tim/ mở ra vô vàn nhịp đập thanh xuân…
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.