Về, qua ngả đồi không

23/12/202309:57:00(Xem: 2268)
Jennifer Higgie
Tranh Jennifer Higgie.



Cây cọ cuối mùa đang mạ ngân nhũ

uốn éo đắp bờ các bậc thang lúa gặt trơ còn xăm xắp rạ

tia nắng sáng sơ sinh tập tành bước nhặt

dưới lũng sâu

vấp mương dẫn thủy ngã sõng soài lem lấm đất au đỏ.

 

Dốc trợn mắt nâu

đèo xuýt xoa quấn lại khăn quàng cổ  

lẩy bẩy nhìn

ngôi nhà nhân thế rễ bay nghiêng

những sợi thừng lộc vừng đu quay quắn móc

bám miết dây chỉ mùng ren

tung rối những trái dưa thắt eo ẻo lả

va giạt vào nhau ấp úng

nước ghềnh vấp mảng rêu sùi bọt xốp

hơi ứ phất phơ thẫm vàng bông cúc dại

lay lắt

loe vỡ bụp cọng râu su cười ran rát mặt.

 

Phong tỏa tôi chùm đề già nua múa chổi quạt lên đồng thườn thượt

vần xoay ngắm nghía như vớ được mẩu hóa thạch lý tưởng thời hồng hoang

bóc miếng vỏ khô niên đại gối đầu xoắn ốc

nét chạm trổ tuyệt kỳ khu gân guốc;

 

lông tơi tuột

vẩy mốc meo

ngày ốm o thiếu tháng

không gian đeo bồng một sơn lâm lưỡi cà sát trán

làng mạc ô trầm vách đất bày bàn cờ chơi

thỉnh thoảng hởi lòng tiếng khóc trẻ nằm nôi

đàn chướng phong chưa sõi nói đã đua sức bọn gà đồi

gáy nướng rên cơn mộng vội vò cong ngón út.

 

Chớn chở cao nguyên

địa thiên hợp thể

đệ nhất thần vũ nghi uy bệ

chòm râu cước hất lông tuyết hạc xuống bụng sôi biển mẹ

uống ngân quang tăn tắn vọc trăng ngà

một chuyển mình là một mẻ sì sụp bãi tiên sa

hớp phổng phao ngực cụm lồi đảo nổi.

Khoác tượng người có hồn có hơi thở mai rùa nưng nứt khói

một đội quân hàng rào vệ phòng đanh đá nguội

trăm hôi hổi vai thịt non nhi nữ gánh gồng

miền ngược cài lược răng địa long

mầm sống xẻ khía nhát dáo rừng lên điệp trùng câu thúc.

 

Tát nước đầm sen

cá đớp no nê lá sấu nhô nhành nhí nhót

giấc ngủ chiều xẻ bớt góc chìa ra

nhín sớt cho đêm

dán thiệp

chỉnh đốn y xiêm

mời họa mi lảnh lót.

 

Liếm vân vụ đo yêu tình nhấm nhút

sướt mướt say lậm đuối đắm cần rượu ngô hăng gắt

dập dờn chan chát gậy tầm vông

(thấy em tôi nhảy lửa hội tưng bừng.)

 

Em tôi về

thịt xương ướp thơm từ róc rách đàn mê

tôi, hồn võng tre nhịp lỗi

dựa cột băng trời nhận khai thị lóe chớp rìa tóc rối

chiêm ngưỡng gót sẻ sen thần kỳ sải nghìn khê

mầm xanh theo hầu từng thước chim di

chắp tay khấn gửi

cầu vài giây trời quên đừng nhả muối.

 

Ngày mai nữa đang nhóe nhoe chào tới

tranh được hưởng phần

của em

tự phương nào trìu mến gọi tên

đèo xa dội với;

 

diện mạo mùa rồi sẽ vẫn y xưa.

 

Làm sao chép lại từ trong mơ

cái cười hôm nao lỡ đào hoa phấn dỗi?

 

-- Nguyễn-hòa-Trước 

12-2023

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mặt đất đầy lửa người đàn bà ngồi khóc | khuôn mặt bằng sáp ong |
Nghìn Năm Trước 50 Năm Tôi không muốn không thể không cách nào xa rời hạt bụi của vũ trụ rơi bên bờ biển xanh.
có lúc ngã | một thành phố đổi người đổi màu đổi chữ | đổi nhiều tầng | tôi vẫn sống Saigon | một Saigon khác
thành phố này nhiều nắng nhiều mưa | vỉa hè của mưa của nắng | tôi mượn tạm đi qua | ngược chiều thiên hạ | thành phố nhiều mặt lạ
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi/ Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng
Vài phách trôi trong một nhịp thở | Vài nhịp lạc trong một khúc ca | Vài hơi thoát ra từ một đời
Thôi thì thào cùng con suối nhỏ | Thương hoài thương hủy vại triều âm
đêm cuối năm, không trăng | chúng tôi quen nhìn lên. không lưu ý dấu chân để lại | những ngã rẽ | những đường vòng
Tết âm lịch thường rơi vào giữa mùa Đông của vùng đất tôi đang sống. Lạnh thế nào thì lạnh Tết vẫn phải về, hoa trong lòng vẫn nở dù nở trong nỗi bâng khuâng.
Trong vườn có những cây rất cũ | Tuổi cây qua mấy chục mùa Xuân | Trong vườn có một Ta chớm cũ | Tuổi Ta như lá xếp từng chồng
một xác thân | chứa bao khoảng trống | những khoảng trống | càng nặng kiếp người
Hít thở và cầu nguyện. Tự do, khỏi những ràng buộc của lo sợ, của phẫn nộ bất an, để được đi theo mênh mông/ biết bao nhiêu mùa xuân mây trắng,để được sống- một cách tối thiểu của bình yên- như mùa xuân mềm mại/ mọc lên từ cây cối,để được mơ còn có người rải tơ vàng trong nắng rơi, để cảm nhận Nắng cất giữ trong từng hạt mưa Xuân/ chút tình nồng. Có nỗi nhớ chẳng gọi được thành tên/ và hình như có tiếng gọi từ quê nhà trong bâng khuâng gió bấc… để hy vọng từ cánh cửa sổ mở tìm cơn gió/ là bản nhạc cũ bật lên… Những khúc ca không dứt, hân hoan và bất chợt… Điệu luân vũ đắm say về một thế giới viết ràn ra/ Rất chân thật và hiền lành. Cho chúng ta nài nhau sống hơn một ngày…để được yêu. Đến khi toả sáng/ Tôi yêu và tạ ơn trời. Một ngày mới bắt đầu. Người có thể đi xuyên qua không gian bằng tất cả những giác quan để thấy, để nghe, để ngửi, để nắm, thời gian huyền nhiệm đôi mươi, và Trong tim/ mở ra vô vàn nhịp đập thanh xuân…