Nẻo Về

02/09/202315:34:00(Xem: 2246)
nvh
Minh họa Nguyễn Việt Hùng

 

 

sáng tạo như mê như điên

 

hút tới

 

tràn lấp

 

diện tiền mênh mang

 

cùng em

 

lập địa hoang đàng

 

từ phơi mở với tình tang

 

rập rờn

 

bóng nắng chiều

 

thổi

 

cô đơn

 

vào trong lục tía

 

hồng ngôn cực tình

 

đừng chờ

 

đợi

 

chép u linh

 

hãy ghi từng nốt hoan trinh mặn nồng

 

như muối. bể cả. mơn man

 

như sóng ngực vồ vập

 

hang động tình

 

khép

 

mở

 

càn khôn rập rình

 

sáng hóa khe hở mùa vinh hiển này

 

khi về lá cỏ ngất ngây

 

 

phiên lục diệp

 

đã bày tâm tư

 

 

)(

 

h o à n g x u â n s ơ n

 

17 aout 2023

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
mấy ai vạch thấu một lằn | từ tinh tươm sáng về lăn lóc chiều | một ngày vạn ngày. lửa. thiêu | bình nguyên hoa mộng cũng liều tro than
Tôi đã xưa. cơn gió ngàn lau lách. dưới mỗi gốc cây, xương máu con người đổ xuống. tình yêu và hận thù đều xanh màu lá. / Dưới bàn chân tôi, đá sỏi mỏi mòn. Đôi khi tôi muốn nằm xuống dưới chân em. đôi khi tôi muốn chết. / Sự bất động của thân tâm là chân như của hạnh phúc. nhưng sự im lặng của em là âm ti địa ngục. /Dưới bầu trời này, màu xanh lừa đảo.
Tính hài được đưa vào văn chương bi kịch quả là rất khó nhất là thơ. Chỉ cần vụng một chút là gây dị cảm trong lòng người đọc, ngả ngớn quá cũng không xong các người đọc do sự hạn chế của tiếp nhận thẩm mỹ sẽ chỉ nhìn thấy nụ cười không nên cười vào thời điểm buồn của không gian thơ...