Chút Buồn Bụi Bay

05/01/202210:51:00(Xem: 1245)

Thơ

NguyenKhai 005
Tranh Nguyên Khai.

 

xẻ mặt trời vừa chớm

soi mái đầu tóc bạc

vườn nhà ai tan tác

lá phong đỏ rơi đầy

vén mây tìm thơ lạc

treo mảnh tình lên cây

con chim nâu đến rỉa

thoáng chút buồn bụi bay

về đây chiều trở gió

dưới hiên núp hao gầy

lặng yên chờ mưa nhẹ

giọt kinh buồn thấm vai

đóa hoa nở đầu cành

hai tay này xoa lại

trăm cảnh đời nhân ảnh

hiện ra rồi rơi nhanh…

 

– thy an

(Tặng M.A.)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
mấy ai vạch thấu một lằn | từ tinh tươm sáng về lăn lóc chiều | một ngày vạn ngày. lửa. thiêu | bình nguyên hoa mộng cũng liều tro than
Tôi đã xưa. cơn gió ngàn lau lách. dưới mỗi gốc cây, xương máu con người đổ xuống. tình yêu và hận thù đều xanh màu lá. / Dưới bàn chân tôi, đá sỏi mỏi mòn. Đôi khi tôi muốn nằm xuống dưới chân em. đôi khi tôi muốn chết. / Sự bất động của thân tâm là chân như của hạnh phúc. nhưng sự im lặng của em là âm ti địa ngục. /Dưới bầu trời này, màu xanh lừa đảo.
Tính hài được đưa vào văn chương bi kịch quả là rất khó nhất là thơ. Chỉ cần vụng một chút là gây dị cảm trong lòng người đọc, ngả ngớn quá cũng không xong các người đọc do sự hạn chế của tiếp nhận thẩm mỹ sẽ chỉ nhìn thấy nụ cười không nên cười vào thời điểm buồn của không gian thơ...