Chỉ Là Một Chuyến Đi Tạm Biệt

26/03/202010:37:00(Xem: 4221)

                             

                                    


            Nhà văn Ghyslaine Delisle xem cái chết như một chuyến đi tạm biệt…


                                                               ****


blank

MEXICO JAN 2020

VIEILLIR EN BEAUTÉ C’EST…            Già an lạc là


*
Vieillir avec son cœur, 

Sans remord, sans regret, sans regarder l’heure. 

Aller de l’avant, arrêter d’avoir peur, 

Car à chaque âge, se rattache un bonheur.


 Già an lạc, là già trong tâm tưởng 

 Chẳng cần hận tiếc, chẳng màng thời gian;

 Cứ tiến bước, đừng bao giờ sợ hãi,

  Hoa hạnh phúc tuổi nào mà chẳng có.

  

*Vieillir avec son corps, 

Le garder sain en dedans, beau en dehors. 

Ne jamais abdiquer devant l’effort, 

L’âge n’a rien à voir avec la mort.


 Già an lạc, là già trong thể chất;

 Trong lành, ngoài đẹp, chẳng nà hề chi.

 Hãy luôn cố gắng chớ đừng tránh đi.

 Tuổi đời chưa hẳn là liền tử ly.


*Vieillir en beauté, c’est donner un coup de pouce

A ceux qui se sentent perdus dans la brousse 

Qui ne croient plus que la vie peut être douce,

Et qu’il y a toujours quelqu’un à la rescousse .

 Già an lạc, là giúp người buồn khổ,

 Đang lạc bước giữa rừng sân bể hận,

 Mất niềm tin trong cuộc sống đẹp thay,

 Không nghĩ mình được cứu rỗi hôm nay.


*Vieillir en beauté , vieillir positivement,

Ne pas pleurer sur ses souvenirs d’antan.

Être fier d’avoir les cheveux blancs,

Car, pour être heureux, on a encore le temps.


  Già an lạc, là lạc quan tích cực,

   Không nhỏ lệ cho kỷ niệm xa xưa.

   Đầu điểm sương nhưng là niềm hãnh diện,

   Xuân miên viễn vẫn trong ta tự tại.

                        

*Vieillir en beauté , c’est vieillir avec amour,

Savoir donner sans rien attendre en retour;

Car, où que l’on soi , à l’aube du jour,

Il y a quelqu’un  à qui dire bonjour.


 Già an lạc, là già trong yêu mến,

 Chỉ biết cho nhưng chẳng đợi đền ơn;

 Dù  nơi đâu, dù bình minh ló dạng,

 Luôn ai đó để được mình chào mến .


*Vieillir en beauté,  c’est vieillir avec espoir,

Être content de soi en se couchant le soir.

Et lorsque viendra le point de non recevoir,

Se dire qu’au fond, ce n’est qu’un au revoir.

 

Già an lạc, là già trong hy vọng,

Lòng sung mãn trong giấc điệp bình an.

Khi số tận kêu ta dừng bước tiến 

Chỉ là tạm biệt, vô thường sắc không ./.

(Nguyễn Thượng Chánh phỏng dịch) 

                                                            

Image result for REST IN PEACE


HẾT

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Chúng tôi chào đời vào buổi không mấy vui. Cái vui chưa đúng là vui, không đáng nhớ. Cái buồn đi lố cái gọi là buồn, phải kèm thêm từ “thảm”. Trốn đi đâu cũng chẳng thể ra ngoái nỗi nhớ. Cuộc đời thì dài dặc, niềm vui biến đâu mất tiêu. Cứ nghe cha đêm khuya thở dài. Mẹ ru con toàn nỗi nhớ // Chiều chiều ra đứng ngõ sau / nhớ về quê mẹ ruột đau chín chiều // Nhớ ai không nhớ, nhớ người thất thế sa cơ // Chiều chiều én liệng truông mây / cảm thương chú Lía bị vây trong thành //
Chúng giết người vào buổi sớm mai/ Sáng Mồng Hai, ngày Tết / Chúng giết người không ghê tay,/ không giấu mặt./Những hàng xóm, phố xưa quen biết lâu dài, /chung tộc họ, tính danh, gia cảnh / Chúng giết người bởi quyết tâm định sẵn / "Đường vinh quang xây xác quân thù /Lềnh loang màu cờ thẫm máu.
Bạn Thơ ơi, Với riêng tôi, Lục Bát thân thuộc như hơi thở. Cha mẹ tôi kể thường ru tôi ngủ bằng những câu thơ lục bát. Như thế thì chưa biết nói đã được nhạc Lục Bát ấp ưu trong từng hơi thở đầu đời. Cứ thế mà bén rễ, ăn sâu vào cảm thức, cho đến khi bật ra thành câu thuở chập chững làm thơ, xem như Lục Bát là miếng cơm mớm cho những câu thơ bắt đầu tập nhai tập nuốt. Rồi theo hoài. Rồi thành quen. Đến nỗi Lục Bát gần như một phản xạ của rung động tức thì. Rồi cùng mình lặn lội tháng ngày, nuôi lẫn nhau thêm cái trầm lắng của sự chiêm nghiệm có được theo thời gian.
Thơ của ba người: Quảng Tánh Trần Cầm, Nguyễn Hàn Chung, Vĩnh Ngộ...
lau nước mắt đi | những người tiễn đưa | lau nước mắt, rải trên đường những cánh hồng thật đỏ
Được tin nhà thơ Khiêm Lê Trung vừa từ trần sáng sớm mùng 9 tháng giêng năm Quý Mão, nhằm ngày 28 tháng 1 năm 2023 ở tuổi 68 tại California. Việt Báo xin đăng lại một bài thơ cũ của Ông. Xin thành kính chia buồn cùng tang quyến.
Thấy được mặt bên ngoài, không biết bên trong. Suy nghĩ bên trong, khiến nghi ngờ mặt ngoài. Có phải tất cả cái giống nhau, là cái như vậy? Còn cái khác nhau là cái ra sao?
Thơ của ba người: Quảng Tánh Trần Cầm, Thy An & Trần Hạ Vi...
---- Bài thơ tặng cặp tình nhân Trương Vấn & Kim Oanh Một thời anh mời em bước ra từ Thiên ý ngập tràn ánh sáng nơi những tiếng cười bay theo mây trời lãng đãng nơi niềm vui lơ lửng hương thơm tuổi học trò
Trong bài thơ “Không Đề” của cố thi sĩ Quang Dũng, có hai câu của chàng nói với nàng sau hai mươi năm xa cách, Em mãi là hai mươi tuổi/ Ta mãi là mùa xanh xưa… Điều gì khiến Quang Dũng vô hiệu hóa được sự tàn phai của thời gian? Mùa xanh ấy có phải là điểm nhấn rực rỡ của mùa xuân trên dòng trôi bốn mùa, và phải chăng tuổi hai mươi là nơi mà nhịp bổi hổi bồi hồi của đôi trái tim để lại dấu ấn? Nó mạnh mẽ tới mức người ta thấy thời gian ngừng lại. Ngang đó. Không trôi. Cứ là mùa xuân, cứ là hai mươi tuổi...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.