Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chỉ Là Một Chuyến Đi Tạm Biệt

26/03/202010:37:00(Xem: 3975)

                             

                                    


            Nhà văn Ghyslaine Delisle xem cái chết như một chuyến đi tạm biệt…


                                                               ****


blank

MEXICO JAN 2020

VIEILLIR EN BEAUTÉ C’EST…            Già an lạc là


*
Vieillir avec son cœur, 

Sans remord, sans regret, sans regarder l’heure. 

Aller de l’avant, arrêter d’avoir peur, 

Car à chaque âge, se rattache un bonheur.


 Già an lạc, là già trong tâm tưởng 

 Chẳng cần hận tiếc, chẳng màng thời gian;

 Cứ tiến bước, đừng bao giờ sợ hãi,

  Hoa hạnh phúc tuổi nào mà chẳng có.

  

*Vieillir avec son corps, 

Le garder sain en dedans, beau en dehors. 

Ne jamais abdiquer devant l’effort, 

L’âge n’a rien à voir avec la mort.


 Già an lạc, là già trong thể chất;

 Trong lành, ngoài đẹp, chẳng nà hề chi.

 Hãy luôn cố gắng chớ đừng tránh đi.

 Tuổi đời chưa hẳn là liền tử ly.


*Vieillir en beauté, c’est donner un coup de pouce

A ceux qui se sentent perdus dans la brousse 

Qui ne croient plus que la vie peut être douce,

Et qu’il y a toujours quelqu’un à la rescousse .

 Già an lạc, là giúp người buồn khổ,

 Đang lạc bước giữa rừng sân bể hận,

 Mất niềm tin trong cuộc sống đẹp thay,

 Không nghĩ mình được cứu rỗi hôm nay.


*Vieillir en beauté , vieillir positivement,

Ne pas pleurer sur ses souvenirs d’antan.

Être fier d’avoir les cheveux blancs,

Car, pour être heureux, on a encore le temps.


  Già an lạc, là lạc quan tích cực,

   Không nhỏ lệ cho kỷ niệm xa xưa.

   Đầu điểm sương nhưng là niềm hãnh diện,

   Xuân miên viễn vẫn trong ta tự tại.

                        

*Vieillir en beauté , c’est vieillir avec amour,

Savoir donner sans rien attendre en retour;

Car, où que l’on soi , à l’aube du jour,

Il y a quelqu’un  à qui dire bonjour.


 Già an lạc, là già trong yêu mến,

 Chỉ biết cho nhưng chẳng đợi đền ơn;

 Dù  nơi đâu, dù bình minh ló dạng,

 Luôn ai đó để được mình chào mến .


*Vieillir en beauté,  c’est vieillir avec espoir,

Être content de soi en se couchant le soir.

Et lorsque viendra le point de non recevoir,

Se dire qu’au fond, ce n’est qu’un au revoir.

 

Già an lạc, là già trong hy vọng,

Lòng sung mãn trong giấc điệp bình an.

Khi số tận kêu ta dừng bước tiến 

Chỉ là tạm biệt, vô thường sắc không ./.

(Nguyễn Thượng Chánh phỏng dịch) 

                                                            

Image result for REST IN PEACE


HẾT

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Mariupol | không phải Sài gòn | mà trái tim tôi nặng trĩu | có bất công không | tôi và trái tim | đã chồng bốn mươi bảy năm của nỗi đau trường kỳ lên vai Mariupol
nói lời giã biệt với một ly cà phê không đường | có cần gì mật ngọt | một ngày nào hồi tưởng | mỉm cười ta đã thử mọi hương vị của tình yêu | mối tình không đi tới đâu, dấu chấm than tất nhiên là những hớp cà phê đậm
sau bấy nhiêu năm / con dốc không già hơn / không nghèo hơn / không trơ trọi hơn / nó chỉ biến / nó chỉ mất / không để lại một dấu tích...
tháng tư / mùa xuân trở mình / lung lay những ký ức và phế thải ngủ quên...
Trở về rồi, Thầy có thấy gì không? / Đôi mắt em, trên hàng cây phượng đỏ / Khi đầu hè hoa trổ bông rực rỡ / Sợ ngày chia tay lá khép chờ mong...
Chuyện tích xưa, nơi kinh thành Xá Vệ / Cung điện nguy nga, lộng lẫy cõi nhân gian / Vua Tịnh Phạn, trên ngai vàng tối thượng / Hoàng hậu Ma Da, ngôi phượng các uy nghi...
Mẹ giờ ở phía mây bay / Có khi tịnh độ phương Tây niết bàn / Có khi hồn phách miên man / Lối về quê với hàng hàng sương giăng...
em tôi sanh 7 tháng 5 / thua tôi năm tuổi / năm năm cuộc đời / rừng màu em mãi rong chơi / đêm rung hương bố / ngày vung cọ màu...
Nhã Ca với tập thơ đầu tay Nhã Ca Mới, đoạt giải thưởng Văn Chương Toàn Quốc về thơ năm 1965. Giải Khăn Sô Cho Huế (1969) đoạt Giải Văn Chương Toàn Quốc về văn năm 1970, và Tuệ Mai đã đoạt giải Văn Chương Toàn Quốc về thơ năm 1966 với thi phẩm Không Bờ Bến. Thơ. Họ là cột mốc đánh dấu cho sự chuyển mình khai phá bứt ra khỏi phong cách thi ca tiền chiến. Thi ngữ, thi ảnh nơi họ khơi gợi ở người đọc cảm xúc mới mẻ, thi pháp tuy còn giữ nhiều về thể luật của các loại thơ vần điệu, nhưng được chở dưới nhạc điệu cấu tứ mới – kể cả lục bát – nên cũng có thể nói họ đã cách tân những thể loại thơ này vào thời đó, đặc biệt, ở thể loại tự do, với Nhã Ca, một luồng gió mạnh thổi bật gốc rễ của trói buộc ngôn từ, định kiến.
Câu thơ chưa kịp viết / Cả rừng cây đứng chờ / Và gió ngàn vẫy gọi / Tới đây xem mùa thu...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.