Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chuyện Voice đưa người qua đại dương

28/10/201910:27:00(Xem: 2424)

Thời gian qua có đài TV Canada chiếu phóng sự đặt vấn đề về những người di dân không hợp lệ. Một phần có liên quan đến những hồ sơ do tổ chức Voice đưa qua. Xem đi xem lại thiên phóng sự, dưới nhãn quan của người đã từng công tác dịch vụ di dân, chúng tôi thấy chỉ là những tin tức rất thường tình trong đời sống. Không phải là chuyện báo chí khám phá ra tội ác kinh hoàng. Bản tin rất đơn giản. Đồng bào Việt Nam chờ đợi bao nhiêu năm tại Đông Nam Á được Voice giúp đỡ định cư tại Canada. Trong nhiều năm qua đã có hàng trăm người Việt bỏ nước ra đi từ thế kỷ trước còn sống cuộc đời chờ đợi vô vọng tại Đông Nam Á. 

Voice là một tổ chức các luật sư trẻ Việt Nam tình nguyện tìm cách đưa người qua đại dương đến Úc Châu, Âu Châu hay Bắc Mỹ. Trong công tác trăm cay nghìn đắng và nhóm trí thức trẻ rất cô đơn đã thành công một phần, nhưng số dân Việt sống trong kiếp trầm luân chờ đợi vẫn còn nhiều. Một số người Việt vô lương tâm đã tìm hiểu và báo tin cho tổ chức di trú Canada và báo chí về những người có thể coi như không hợp lệ đã được tiếp nhận. Nếu điều tra tìm thấy sai lầm chắc chắn giới hữu trách sẽ có quyết định. Tuy nhiên tin tức này cũng sẽ ảnh hưởng đến công việc của Voice. Đau thương nhất là niềm hy vọng của những người Việt còn chờ đợi cảm thấy ánh sáng mờ dần từ phía chân trời. Nhưng điều đau thương hơn cả là anh em đang sống trong búa rìu dư luận. Chúng tôi cảm thấy dư luận bất công sẵn sàng quay lưng lại với nhóm trẻ cô đơn đang tìm đường gai góc mà đi cứu người ở hải ngoại.

Con đường người Việt từ trong nước ra đi kéo dài suốt 40 năm qua đã viết nên thiên trường ca quốc hận. Bao nhiều người đã ra đi thành công và định cư tốt đẹp. Sao vẫn có người đến nay mà đường đi chưa đến. Suốt 2 thập niên chỉ sống trong những buổi chiều mà không hề thấy bình minh. Cả hải ngoại đã quay lưng với đám người bị bỏ rơi trên đường tỵ nạn, trừ Voive. Mới đây tin chấn động thế giới về chiếc xe tải chở người đi tìm đất sống tại Anh Quốc. Trên xe bịt kín có 39 xác chết. Tất cả đều là người Việt vùng Nghệ An và Hà Tĩnh. Tin giờ chót cho biết đây là đường giây đưa người từ Việt Nam qua Tàu. Dùng thông hành giả từ Trung Quốc đi du lịch Âu Châu. Từ bên Tàu bay qua Pháp hay các quốc gia Đông Âu rồi qua Anh. Kỳ này ba xe tải đông lạnh chạy bất hợp lệ trên đất Anh. Máy lạnh mở tối đa và kín bưng để máy ở trạm kiểm soát không tìm ra có người trong thùng xe. Hai xe đi thoát, xe thứ ba chờ 39 người vì chờ đợi lâu nên khi qua trạm kiểm soát mở ra thì đã chết. Tài xế bỏ trốn đã bị bắt. Hiện các gia đình ở Việt Nam đã biết tin. Một gia đình ghi nhận tin nhắn cuối cùng trên cell phôn cô gái bất hạnh. “Con cảm ơn bố mẹ, con sẽ chết vì không thở được, còn xin lỗi mẹ.” Tin tức như thế các bậc cha mẹ ở hải ngoại nghĩ sao. Phải chi chúng ta có được cả ngàn tuổi trẻ hải ngoại như Voice để tuổi trẻ Việt Nam không phải nằm chết trên những xe tải trên đất Anh. Cuộc chiến đấu giữa quốc cộng sau chiến tranh gần nửa thế kỷ vẫn còn tiếp diễn.

Dù chỉ có vài thanh thiếu niên cô đơn tìm tự do cho những người chờ đợi bình mình ở Đông Nam Á như tổ chức VOICE nhưng Voice chính là mầm sống của chính nghĩa mà Cộng sản Việt Nam phải tiêu diệt. Nhưng cây ngay sẽ không chết Đứng. Đánh phá Voice chính là cộng sản, ngu gì mà không nhìn ra. Tiếp tay với những luận điệu nghi ngờ các bạn trẻ là tiếp tay với cộng sản. Quay lưng lại với con em chúng ta là quay lưng lại với niềm oan khuất của cả dân tộc. Cá nhân tôi đã nhận lời lên tiếng. Khi cần sẽ đi đến bất cứ tòa án nào trên thế giới để làm nhân chứng cho đám con cháu Voice của chúng tôi. Bằng hữu và chiến hữu của tôi trên thế giới người Việt hải ngoại hãy quay lại với đám trẻ của thế hệ tương lai. Chúng nó chỉ có vài đứa tìm đường gai góc mà đi. Chúng ta hôm nay, sức khỏe chẳng còn, tiền bạc không có. Hãy khóc cho niềm oan khuất mang tên Trịnh Hội của Voice.

Tái Bút: Xin đọc bài viết của tôi kể chuyện mấy anh chị em Voice ở San Jose năm trước. Thưa các bác, Nếu tôi không nói, ai nói? Bây giờ không nói, Bao giờ.?

Viết cho những chiến hữu mới của thế hệ tiếp nối.
Gửi Trịnh Hội.
-Con đã làm những chuyện                                                        bác muốn làm mà không làm được
Gửi Nam Lộc
-Nếu Bắc Lộc còn trẻ như năm cũ                                     thì cũng đi theo Nam Lộc.
-Có cứng mới đứng đầu gió.                                                      -Chí ta ta biết, lòng ta ta hay.                                                 -Cây ngay không bao giờ chết Đứng.                                       -Bởi vì chân cứng đá mềm.  
-Bao nhiêu vất vả ở trần gian,                                                     trời đã dành riêng để tặng Voice

 
 

Giao Chi San Jose.   giaochi12@gmail.com  (408) 316 8393

***

Voice,  những người đi tìm điểm tựa


Giao Chỉ, San Jose


blank   

Hai anh Mít Ba Lô "đi tìm điểm tựa" trên đường làng Palawan ở Phi.


Làm sao nâng cả địa cầu.

Hơn 200 năm trước Công nguyên,     Archimedes đã nói rằng. Hãy cho một điểm tựa, tôi sẽ nâng cả địa cầu. Ông là nhà bác học Hy Lạp sống cách xa chúng ta gần 2 ngàn năm. Ông cũng là nhà thiên văn, nhà toán học và vật lý. Người đã giải đoán các hiện tượng lạ lùng bằng khoa học. Ông đã nhắc đến phương pháp đòn bẩy. Lấy vật nhỏ nâng vật lớn. Lấy sức thường tạo ra lực vĩ đại. Ông cũng là người suốt đời đi tìm điểm tựa để nâng địa cầu. Trong tuổi thơ mơ mộng của chúng ta, ai chẳng có lúc muốn nâng quả địa cầu.


​Chúng ta cùng đi tìm điểm tựa. Khi tôi vào đời lúc trưởng thành đã đọc bao nhiêu sách vở của các niên trưởng viết cho tuổi hai mươi. Tốt nghiệp trung học đệ nhất cấp, còn đang vật lộn với bằng tú tài thì vào lính. Nào đâu biết thế nào là lý tưởng của thanh niên và chân lý của cuộc đời. Điểm tựa lúc đó là cặp lon thiếu úy để nâng cao ước mơ binh nghiệp. Thời kỳ 54 tuổi thanh xuân đã được trang bị cây súng trường Mas 36 của Pháp để đương đầu với cây súng trường Mat của Nga. Cho đến năm 68 khi cây súng AK 47 của Trung Cộng tung hoành trên chiến trường, chúng tôi mới được Mỹ trang bị M16. Việt Nam dù Nam hay Bắc đều không làm ra súng.

blank ​

Bốn cây súng trường trong chiến tranh Việt Nam

.
Bốn quốc gia trao súng vào tay thanh niên hai miền để giết nhau. Miền Bắc lấy điểm tựa thống nhất đất nước để giải phóng Miền Nam. Miền Nam dựa vào điểm tựa bảo vệ đất tự do để chống cộng sản. Trong suốt 21 năm chinh chiến, thủy chung chúng tôi vẫn mơ mộng đi tìm điểm tựa để nâng quả địa cầu. Năm 1975 mộng lớn tan thành mây khói                 . 
 1954Năm lên 18 khi xa Hà Nội chưa từng biết yêu. 1975, Bao nhiêu mộng đẹp tan ra thành khói bay theo mây chiều. 


Lời ca Anh Bằng đã tiên tri như thế. Tiếp theo là gần nửa thế kỷ lưu vong, dù trong hay ngoài nước vẫn còn biết bao người đi tìm điểm tựa để giải phóng quê hương. Tìm đâu ra điểm tựa để nâng quả địa cầu. Ngay từ thập niên 80 trên 5 châu 4 bể vẫn còn những anh hùng cô đơn lên đường. Tôi xin nhắc lại không hề mỏi mệt và nhàm chán. Anh Trần văn Bá bên Âu Châu, bác Võ Đại Tôn từ Úc Châu và tướng Hoàng cơ Minh tại Mỹ Châu.  Họ lên đường tìm điểm tựa như 2 ngàn năm trước từ Hy Lạp Archimedes  vẫn ưóc mơ. Tất cả không thành công nhưng giấc mơ tâm thần vẫn còn dư vị cho 40 năm sau. Ngày nay sau hơn 4 thập niên biết bao nhiêu người vẫn tiếp tục đi tìm điểm tựa để giải phóng quê hương. Trong số các bạn trẻ đi tìm điểm tựa họp nhau thành tổ chức, tôi thấy có Voice. (Vietnamese Overseas Initia-tive for Conscience Empowerment) Nơi tập hợp các bạn trẻ muốn nâng địa cầu..

Đông Kinh Nghĩa Thục thế kỷ 21                      .
 Nếu quý ông bà nuôi con ăn học suốt một phần tử thế kỷ. Cháu tốt nghiệp kỹ sư, luật sư hay bác sĩ. Cháu sẽ làm gì. Con đường đã vạch sẵn. An cư và lạc nghiệp. Vui với nghề nghiệp, lập gia đình và xây dựng cuộc sống tốt đẹp cho tương lai. Nhưng nếu con trai và con gái của quý vị lại muốn tìm đường gai góc mà đi. Các cháu muốn đi về Đông Nam Á. Tìm cách đưa các thuyền nhân Việt Nam còn kẹt lại tại Phi và Thái qua các nước tự do. Những con người tỵ nạn đã bị chôn chân mãn kiếp tại những khu vực lầm than bên Thái bên Phi. Phải vận động các nước Mỹ, Úc, Canada nhận những thuyền nhân khốn khổ nhất bị bỏ quên trên cả thập niên vào đất tự do. Công tác thật khó nhưng chưa phải là khó khăn nhất. Tiếp theo có nhu cầu phải tìm cách giúp những cô gái bị bắt cóc hay bị lừa đang trên đường trở thành gái điếm hay khốn nạn hơn là sẽ bị giết sống để lấy nội tạng cung cấp cho thị trường y khoa dã man bên Tàu. Rồi tiến xa hơn, khi nhận thấy nguồn gốc của các thảm kịch bên ngoài lại nằm trong lòng đất quê hương dưới chế độ độc tài cộng sản. Những đứa con của quý vị nghĩ rằng trong khi cả ngàn sinh viên Việt Nam đi du học tại các nước Tây Phương. Khi thành tài sẽ chẳng giúp gì được cho đất nước. Những đứa con của quý vị nghĩ rằng muốn chuyển hóa Việt Nam, muốn cho thuyền nhân không ra khỏi nước, muốn cô gái Việt Nam da vàng sẽ không đi làm điếm trên thế giới và sau cùng nội tạng không phải đem bán trong các chợ thịt người. Chỉ có con đường đấu tranh cho dân chủ để chuyển hóa quê hương. Phải tìm cách đưa các tinh hoa tuổi trẻ Việt Nam ra nước ngoài chỉ học về công cuộc vận động đấu tranh dân chủ. Những người có giấc mơ lớn nhưng không có phương tiện. Hãy đem tinh hoa tuổi trẻ ra khỏi Việt Nam dù là ngắn hạn để học hỏi về nếp sống dân chủ, gặp các phong trào đấu tranh cho dân chủ; Tạo dựng một Đông Kinh Nghĩa Thục cho thế kỷ 21

Nếu con cháu ông bà ở lớp tuổi 25, vừa thành đạt qua các chương trình đại học, nhưng không lo đi làm và lập gia đình. Cháu ngỏ ý muốn làm một chuyện gì cho quê hương đất nước. Làm gì cho những người Việt bất hạnh trên toàn Đông nam Á. Từ Cam Bốt qua Đài Loan, Phi Luật tân thậm chí cho đến đám người Việt trở thành người rừng tại Âu Châu. Làm gì cho những người Việt can đảm đấu tranh vì tự do dân chủ ngay tại quê nhà. Ông bà và ngay cả chính chúng tôi, sẽ nói với bọn trẻ ngu đần rằng. Chúng mày có điên không.

Những người điên biết yêu

.  Thưa quý vị, ngày đầu tháng 5 vừa qua, tôi có dịp gặp những đứa con của ông bà. Hai đứa trẻ điên. Nam và nữ. Chưa được 30 tuổi. Một cháu là kỹ sư và một cháu là luật sư. Tốt nghiệp danh dự từ các trường đại học. Chưa có nghề nghiệp ổn định và chưa có gia đình. Bọn này là những người điên biết yêu. Chúng yêu thương đồng loại. Chúng đi tìm điểm tựa để nâng quả địa cầu. Anh thanh niên tốt nghiệp đại học và cô thanh nữ hiện là luật sư. Cũng chẳng cần nói hết tên họ các cháu. Chúng nó là con ông bà. Tôi nghĩ rằng cả hai đều có hồ sơ công an tại Việt Nam. Cả hai đã làm cho tổ chức VOICE. Cô gái đã cộng tác 3 năm bên các nước Đông Nam Á. Chàng trai mới nhập cuộc được một năm. Tất cả các niềm mơ ước công tác cứu thuyền nhân, cứu các cô gái da vàng lạc đường vào đoạn trường, đem người từ trong nước ra ngoài học về bài học dân chủ. Voice cũng đã thực sự tiến hành từ trên 5 năm qua. Không phải là chương trình 4 năm của các đại học danh tiếng. Khóa học chỉ từ 6 tháng đến 1 năm. Thực là một kế hoạch không tưởng. Làm thế nào đưa các sinh viên ra khỏi nước. Tổ chức các lớp học tại đâu. Ai là các giáo sư. Chương trình học và đời sống học viên ra sao. Mãn khóa tốt nghiệp như thế nào. Khi ra trường các học viên đi về đâu. Đúng như mục tiêu họ phải trở về quê hương để gọi là nhập thế và hành đạo. Đạo dân chủ và nhân quyền.Từ xứ tự do sẽ trở về đất nước không tự do và những nhà tù thực sự đang mở cửa chờ đón.
 

 blank

 
Trên thực tế hiện có các học viên tốt nghiệp các khóa trước đang ở tù. Khóa sau vẫn tiếp tục khai giảng dù trong âm thầm, câm nín và nước mắt. Xem qua các tài liệu và nghe chuyện các cháu, tôi xin phép gọi đây là Đông Kinh Nghĩa Thục của thế kỷ thứ 21. Ngày xưa các bậc tiền bối Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh qua mặt mật thám Tây đưa thanh niên Việt qua Nhật để học con đường canh tân đất nước. Đầu thế kỷ 20, vào năm 1907 trường Đông Kinh Nghĩa Thục thành lập tại Hà Nội mở ra chân trời mới của Việt Nam trên lãnh vực giáo dục. Chưa được một năm thì Tây đóng cửa. Ngày nay, VOICE mở học đường Nghĩa Thục Dân chủ tại Đông Á. Mục tiêu đơn giản là xây dựng tại Việt Nam một xã hội dân sự với tự do, dân chủ và nhân quyền

.blank  
 ​Một trong những người sáng lập và điều hành tổ chức VOICE là luật sư Trịnh Hội, tay lãng tử giang hồ của thế giới người Việt hải ngoại. Theo tôi nhận thấy, anh Hội là tay ca sĩ hạng ba và MC hạng nhì, nhưng con đường đi tìm điểm tựa để nâng địa cầu, đây là tay phiêu lưu hạng nhất. Dù ai nói ngả nói nghiêng, anh ta vẫn vững như kiềng ba chân. Chính con đường Trịnh Hội theo đuổi đã thuyết phục được các bạn trẻ bỏ xe hơi trên xa lộ mà đi xe đạp vào các ngõ hẹp

Các cháu muốn gì

Hai cô cậu của VOICE đến gặp ông Giao Chỉ xin kể chuyện làm ăn ngoại sử bên Thái bên Phi. Hỏi rằng các cháu tháng được lãnh bao nhiêu tiền lương. Trả lời rằng không có lương. Hiện nay chỉ có tiền trợ cấp hàng tháng 6 trăm. Một giờ thân chủ phải trả cho luật sư  tại San Jose tối thiểu cũng phải 250. Trong tổ chức Voice này tính theo giờ lương chắc khoảng 2 đồng rưỡi. Sung sướng thay được bao ăn bao ở. Bao nhiêu tiền xin được đều phải dành cho chi phí tổ chức. Tiền chuyển vận đi gõ cửa nhân đạo khắp thế giới, tiền chi phí cho học viên ra khỏi VN, sinh sống tại lớp học và tiền lo cho chuyến trở về. Đào tạo những thanh niên thiện chí nam nữ trở thành các chiến sĩ đấu tranh cho dân chủ không phải là công việc đơn giản và có kết quả rõ ràng. Trăm năm trước, tiền bối Việt Nam đã xây dựng được lớp thanh niên Việt qua trường Đông Kinh để canh tân xứ sở ra sao. Ai còn được danh sách các học viên thành đạt. Nhưng ngày nay các học viên một thời của VOICE đã trở thành các nhà đấu tranh danh tiếng trong và ngoài các nhà tù cộng sản. Nếu bạn tốt nghiệp đại học Hoa Kỳ như Stanford, MIT chắc hẳn luôn luôn muốn được nhìn nhận. Nhưng qua học chui với VOICE thì không nên khoe cho thiên hạ biết. Chỉ có từ chết đến bị thương.  Lại hỏi rằng, bây giờ các con muốn gì ở San Jose. Cậu trai thành thực nói rằng. Các con không phải chỉ cô đơn ở Đông nam Á mà rất cô đơn ngay tại CA. VOICE có các nhóm hoạt động đáng kể tại Úc. Canada  và các nơi khác nhưng tại đây gần như chỉ có mình con. Anh thanh niên 28 tuổi nói rằng con được biết San Jose quyên góp tiền bạc dễ dàng. Chỉ làm bức tượng thứ 18 cho hải quân Mỹ mà góp được 300 ngàn. Gây quỹ cho Chùa và Nhà thờ mỗi buổi đều thu được cả trăm ngàn. Ngày chủ nhật 27 tháng 5 sắp đến VOICE sẽ có buổi họp mặt rất giới hạn các vị quan tâm khoảng độ hơn 50 người để gây quỹ khiêm nhường. Con sẽ mời anh Trịnh Hội và chú Nam Lộc về nói chuyện để mọi người biết rõ về tổ chức

.Chuyện chỉ đơn giản như vậy. Xin ông Lộc và quý vị giúp chúng con. Mong rằng với tấm lòng rất thông cảm và rộng lượng của ông bà tại San Jose buổi họp mặt sẽ thành công. Công việc chính hiện nay của Voice tiếp tục trang bị kiến thức cho các nhà đấu tranh dân chủ trong nước và tiếp theo là dùng các phương thức pháp lý theo công pháp quốc tế để giúp đỡ cho các thành viên dân chủ đang bị cầm tù. Người đấu tranh cho nhân quyền bị cộng sản cầm tù đã đành là cô đơn, nhưng chúng con ở bên ngoài yểm trợ cho các tù nhân lương tâm mà cũng cô đơn. Quý vị làm ngơ sao đành.
Chi phiếu ủng hộ xin đề cho và gửi về:  
VOICE  245 E Pepper Dr  Long Beach, CA 90807  USA

Quý vị ờ xa khi gửi chi phiếu, dù 5 hay 10 đồng, xin cho tôi biết. Mong lời kêu gọi có kết quả. Ở vùng San Jose, tôi sẽ phổ biến thư mời sau.

 

 

 

 




Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tôi yêu những nông dân thôn Hoành, tôi yêu những nông dân Dương Nội. Yêu cái hồn của đất – nơi con người đang phải đối mặt với phong ba bão táp; nơi con người bước trên nghịch cảnh bằng sự cao quý và khí phách của riêng mình. Tôi có một niềm tin vững chắc rằng lòng tử tế và sự dũng cảm của họ sẽ lan toả và lan rộng.
Từ Văn phòng Viện Tăng Thống, tuy chỉ tồn tại trên danh nghĩa, trong phận sự bảo trì ấn tín của Viện Tăng Thống, kế thừa tâm nguyện của Đức Đệ Ngũ Tăng Thống qua phú chúc di ngôn của Ngài trước ngày thị tịch; chúng tôi trên nương tựa uy đức Tăng già và đạo lực gia trì của Chư tôn Trưởng lão, kính gởi đến Chư tôn Hòa Thượng, Chư Thượng tọa, Đại đức Tăng-già nhị bộ, cùng tất cả bốn chúng đệ tử, tâm nguyện Bồ-đề được thể hiện qua các kỳ họp đã nêu, ước mong tất cả bằng Bồ-đề nguyện và Bồ-đề hành, bằng đức lực, trí lực, và tài lực, với hằng tâm và hằng sản, đồng tâm nhất trí góp phần công đức vào sự nghiệp hoằng pháp lợi sanh mà Chư Thánh Đệ tử, Lịch đại Tổ sư, bằng hùng lực và trí tuệ, bằng từ bi và nhẫn nhục, khoan dung, trải qua vô vàn gian nan chướng duyên trở ngại, đã mang ngọn đèn chánh pháp đến những nơi tăm tối, cho những ai có mắt để thấy, dựng dậy những gì đã sụp đổ, dựng đứng những gì đang nghiêng ngả.
Ngày Phật đản sanh là ngày vui, ngày thiêng liêng và trọng đại của nhân loại. Dù là với truyền thống nào, tông môn pháp phái nào, dù ở quốc độ nào… Người con Phật cũng đều hoan hỷ và thanh tịnh thân tâm để tưởng niệm đức Phật.
Thì tôi cũng nói cho hết lẽ như thế. Chớ bao nhiêu lương dân ở Văn Giang, Dương Nội, Thủ Thiêm, Lộc Hưng… đang sống yên lành mà Đảng & Nhà Nước còn có thể nhẫn tâm biến họ thành những đám dân oan (vật vã khắp nơi) thì cái chính phủ hiện hành có xá chi đến những khúc ruột thừa ở Cambodia.
Bàn về kinh tế không thể không nhắc đến tiền. Tiền không mua được hạnh phúc nhưng không có tiền thì…đói. Tiền mang lại tự do (có tiền mua tiên) hay biến con người thành nô lệ đồng tiền. Con nít lên 3 đã biết tiền dùng để mua bánh kẹo, vậy mà các kinh tế gia giờ này vẫn không đồng ý chuyện tiền để làm chi!
Sau ngày 30/4/1975, nếu phe chiến thắng đã có những chính sách mang lại sự hoà giải quốc gia, đối xử nhân bản với bên thua trận, thay vì cải tạo học tập, càn quét và thiêu huỷ văn hoá miền Nam, đánh tư sản mại bản, thì đã không có hàng triệu người bỏ nước ra đi và người Việt sẽ chẳng mấy ai còn nhớ đến một đất nước của quá khứ, tuy chưa hoàn toàn tự do dân chủ nhưng so với Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam thì người dân đã được tự do hơn bây giờ rất nhiều.
Tất nhiên phải “thành công” vì đảng một mình một chợ, không có ai cạnh tranh hay đòi chia phần. Nhưng việc đảng chọn cho dân bầu chỉ để tuyên truyền cho phương châm “ý đảng lòng dân”, trong khi người dân không có lựa chọn nào khác mà buộc phải đi bỏ phiếu để tránh bị làm khó trong cuộc sống.
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
Những bà mẹ Việt xưa nay rất chơn chất thật thà, rất đơn sơ giản dị cả đời lo cho chồng con quên cả thân mình. Sử Việt nghìn năm đương đầu với giặc Tàu, trăm năm chống giặc Tây. Những bà mẹ Việt bao lần âm thầm gạt lệ tiễn chồng con ra trận, người đi rất ít quay về. Những bà mẹ âm thầm ôm nỗi đau, nỗi nhớ thương da diết.
Trước công luận, Eisenhower lập luận là cuộc chiến không còn nằm trong khuôn khổ chống thực dân mà mang một hình thức chiến tranh ủy nhiệm để chống phong trào Cộng Sản đang đe doạ khắp thế giới. Dân chúng cần nhận chân ra vấn đề bản chất của Việt Minh là Cộng Sản và chỉ nhân danh đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam; quan trọng nhất là phải xem ông Hồ chí Minh là một cánh tay nối dài của Liên Xô. Đó là lý do cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục hỗ trợ cho Pháp chiến đấu.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.