Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Suy Nghĩ Về Ngày Lễ Độc Lập Hoa Kỳ

04/07/201900:00:00(Xem: 1546)
Như nhiều người Mỹ Gốc Việt, tôi đã bỏ quê hương cũ do thời cuộc để đến xứ sở này. Trong nhiều năm, tôi vẫn coi mình là người tị nạn, với ngụ ý tạm bợ: tôi chỉ đang lánh khỏi những hiểm nguy của nơi chốn cũ mà tìm nơi trú ẩn an toàn. Thế còn tương lai? Cuộc sống lúc mới sang Mỹ rất mờ mịt, nên chẳng ai nghĩ nhiều đến nó, tuy có biết một điều là quay về quê cũ là điều không tưởng.

Cái xứ sở mới này đã mở rộng nhiều cánh cửa cho tôi. Không những tôi có cơ hội học vấn, tốt nghiệp đại học – điều mà nếu ở lại, không chắc tôi đã đạt được. Tôi trở thành một kiến trúc sư và làm chủ một công ty thiết kế được giao cho các công trình ‘dòng chính’, công cộng và tương đối có tầm vóc. Từ đó, tôi lập ra các doanh nghiệp khác, và ở một thời điểm nào đó, cảm giác sống dưới tình trạng tạm bợ không còn nữa. Tôi trở thành một người Mỹ thực thụ, mang một tinh thần rất Mỹ: nhận được ân huệ rồi, tôi cống hiến trở lại. Tôi tham gia nhiều công tác phi vụ lợi của xã hội dân sự. Ngoài cống hiến cả công lẫn của cho công việc từ thiện ở Việt Nam, tôi gia nhập các hội đoàn đóng góp vào nỗ lực phát triển thành phố nơi tôi cư ngụ. Dần dần, người ta tìm đến tôi khi cần tham khảo hay giúp đỡ trong những vấn đề quy hoạch đô thị. Tôi dành khoảng 1/3 thời giờ làm việc của mình cho những sinh hoạt đó, hoàn toàn không lương bổng hay lợi nhuận gì cả.

Như kiểu người Mỹ nói, tôi đang sống “giấc mơ Hoa Kỳ”.

Nhưng nhìn quanh, tôi thấy không thiếu những vấn nạn. Ngoài cách biệt giàu nghèo khủng khiếp và ngày một rộng hơn, hàng ngàn người vô gia cư vì không đương nổi với giá thuê nhà cao ngất ngưởng, tôi còn cảm thấy nước Mỹ (của tôi) trong vài năm nay đang đi thụt lùi. Những tiến bộ trong quá khứ, từ sự bình đẳng giữa các chủng tộc, màu da, tôn giáo và giới tính, một nhóm người có quyền hành đang tìm cách tước bớt đi. Bảo hiểm y tế căn bản cho người nghèo – rất sơ sài do với mọi quốc gia tiên tiến khác – bị đe dọa hủy bỏ. Chính sách kinh tế rõ ràng thiên vị những người như tôi hoặc giàu có hơn, với chương trình giảm thuế rất vô trách nhiệm cho công ty và người giàu. Xu hướng bảo vệ môi trường bị đảo ngược, vì giới lãnh đạo coi cơ nguy biến đổi khí hậu là chuyện hoang đường, để mặc kệ cho các thế hệ con em đương đầu với nó sau này. Những người tị nạn tìm đến Mỹ, như tôi trước kia, đang bị từ chối giúp đỡ hay bị đối xử tàn tệ kể cả tước trẻ em khỏi cha mẹ chúng.

Có người bảo tôi: “ông chê Mỹ thế, sao không “về” Việt Nam mà sống?” Ô hay, tôi có còn là công dân Việt Nam nữa đâu mà bảo tôi về? Vả lại, nếu tôi có chê, lời chê đó phát ra từ tình yêu nước Mỹ sâu đậm trong tôi. Tôi chê không phải để dè bỉu, mà vì muốn nó khá hơn. Tôi muốn nước Mỹ đạt đến cái tiềm năng mà các nhà sáng lập ra nó đã hình dung ngay từ thuở ban đầu: một xã hội bình đẳng, pháp trị, thịnh vượng, với một chính phủ từ người dân và vì người dân.

Thế nên, khi phản ảnh trong ngày lễ Độc Lập Hoa Kỳ, tôi nghĩ như sau. Nước Mỹ là một xứ sở rất đáng yêu, đặc thù trên thế giới, với những thành quả rất đáng hãnh diện. Nhưng nước Mỹ cũng là một cuộc thí nghiệm về thể chế dân chủ, một công trình còn dở dang với một số khiếm khuyết. Các thế hệ người Mỹ trước tôi đã đấu tranh kịch liệt để cải tiến cho xã hội được tốt hơn, từ cuộc nội chiến để giải phóng người nô lệ da đen, đến cuộc đấu tranh quyền dân sự của thập niên 1960. Thế hệ tôi chỉ nắm lấy cái đuốc mà tiền nhân giao cho, và hiểu rõ rằng còn nhiều việc phải làm để tiếp tục cái sứ mệnh xây dựng nước Mỹ.

Tôi viết những dòng này với sự suy nghĩ, không còn của một người tỵ nạn nữa, mà của một công dân Hoa Kỳ thực thụ, với tất cả những quyền lợi và trách nhiệm của nó.

Thắng Đỗ là một kiến trúc sư hành nghề ở San Jose, California, và là thành viên hội đồng quản trị của hội PIVOT (Hội Người Mỹ Gốc Việt Cấp Tiến).

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong những trang sổ tay trước, chúng tôi đã có dịp đề cập đến vài mảnh đời lưu lạc của đồng bào H’mong đến từ Mường Nhé. Những dòng chữ còn lại của S.T.T.D hôm nay xin được dành riêng cho những đồng bào Thượng đi từ Tây Nguyên mà chúng tôi đã có dịp tiếp chuyện – nhiều lần – ở ven đô Bangkok.
Hôm nay 24/11/20, theo tin AFP, ông TT.Trump bật đèn xanh cho ông Joe Biden đắc cử Tổng thống trong cuộc bầu cử hôm 3/11 tiếp cận chương trình chuyển giao quyền lực tuy ông Trump vẫn chưa thừa nhận sự thắng cử của ông Biden.
Trước hết chúng ta hãy biết ơn chính nền dân chủ. Trong mùa bầu cử này, chúng ta đã thấy những con số kỷ lục về số người Mỹ thực hiện quyền thiêng liêng nhất của họ, đó là quyền bỏ phiếu để bày tỏ ý nguyện của họ qua lá phiếu. Hơn 150 triệu người đã đi bỏ phiếu. Đó là điều phi thường. Nếu quý vị muốn biết điều gì đang đập tận trong trái tim nước Mỹ thì đó là nền dân chủ.
Qua bao nhiêu mùa lễ Tạ Ơn trên đất Hoa Kỳ, năm nào tôi cũng thầm tạ ơn đất nước này đã cho tôi một nếp sống tự do, một mái nhà ấm cúng dung dưỡng gia đình tôi từ ngày tôi rời Việt Nam. Năm nay là lần đầu tiên tôi nghĩ mình nên trải lòng biết ơn sâu xa này xuống mà nói thành lời. Nguyên nhân chính có lẽ vì biến cố đại dịch và sự mâu thuẫn chính trị của nước Mỹ tác động mạnh đến tôi và cuộc sống của triệu triệu người dân.
Xét lại lịch sử đảng, bài học hàng hàng lớp lớp Thanh niên-Trí thức đã xếp bút nghiên theo tiếng gọi kháng chiến chống Pháp giàng độc lập trước 1945, để sau này phải hối hận vì đã sai lầm để cho đảng Cộng sản cướp công kháng chiến, biến hành động gọi là Cách mạng tháng Tám thành bệ phóng cho đảng lên nắm quyền cai trị độc tài Cộng sản.
Số dân Việt Nam đang trôi nổi ở xứ Chùa Tháp thì không. Họ là thứ sắc dân vô tổ quốc (stateless ethnic Vietnamese, theo như cách gọi chính thức của các N.G.O đang hoạt động ở Cambodia) nên không có quyền sở hữu tài sản hay đất đai, và buộc phải chấp nhận một nếp sống rất bồng bềnh, và vô cùng bấp bênh – như hiện cảnh.
Một vài ghi chép lại trong nhiều tháng qua là như vậy. Câu chuyện về những người Việt ủng hộ Trump và chống Trump sẽ vẫn kéo dài thêm một thời gian nữa. Nó sẽ khép lại, hay mở rộng thêm còn tùy vào nghiệp lực của nước Mỹ, của cộng đồng người Việt ở Mỹ. Qui luật nhân quả vẫn sẽ vận hành như một qui luật muôn đời của vũ trụ.
Đã vài tuần kể từ lần cuối tôi liên lạc với quý vị. Trong thời gian đó, chúng tôi đã gắng sức làm việc để thành lập một nội các thể hiện các giá trị mà chúng tôi đã đưa ra là, hàn gắn sự chia rẽ quốc gia sâu đậm tại quốc nội và khôi phục vai trò lãnh đạo của chúng ta ở quốc ngoại.
Giữa những giờ phút ngự trị bởi các con số khổng lồ chóng mặt, những tranh cãi dao búa, một câu nói của ông Joe Biden đã nhắc nhở tới chiều sâu của một cuộc bầu cử dân chủ: đằng sau mỗi lá phiếu là một con người. Câu nói như một công án thiền. Tường chừng chìm lỉm trong những tiếng la hét, reo hò, bên này giận dữ, bên kia vui mừng.
Tổng thống Donald Trump sau khi lên nhậm chức đã nhanh chóng ký quyết định rút khỏi Hiệp Định Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) và nay nhìn trở lại cuộc tranh cử 2016, tôi tin rằng nếu giả sử bà Hillary Clinton thắng cử, bà cũng khó có thể đưa nước Mỹ gia nhập TPP.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Mắt thường chúng ta có thể nhìn thấy bao xa?
Theo nhà dịch tễ học hàng đầu của Thụy Điển, hầu như không có dấu hiệu nào cho thấy miễn dịch cộng đồng đang giúp nước họ chống lại Covid-19
Theo dự báo mới nhất của Hiệp hội Vận tải Hàng không Quốc tế (IATA), đại dịch Covid-19 sẽ gây thiệt hại lớn cho ngành hàng không toàn cầu trong giai đoạn 2020-2021.
Sau khi các hãng dược phẩm Mỹ và Anh lần lượt công bố kết quả thử nghiệm khả quan vaccine phòng Covid-19, Nga cũng tuyên bố sẽ bán vaccine Covid-19 với giá rẻ hơn và đặt mục tiêu sản xuất 1 tỷ liều trong năm 2021
Theo trang Financial Times, Facebook đang lên kế hoạch “lấy lòng” ông Biden bằng các chiến dịch tập trung vào Covid-19 và biến đổi khí hậu.