Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Sài Gòn: Chợ Trời Có Chợ và Không Cần Chợ

22/04/201900:00:00(Xem: 2323)
z CHO TROI NgKiem
Một góc chợ trời trên đường Nguyễn Kiệm (Gò Vấp).

Trước 1975, chợ trời Sài Gòn gồm khu chợ Dân Sinh (Q.1) và một số chợ rải rác trên hè phố, còn chợ trời Sài Gòn ngày nay thì đa tạp vô cùng. Tuy nhiên, cũng có thể tạm chia chợ trời ra hai loại: chợ trời có chợ và chợ trời không cần chợ, theo trang web Kontumquetoi.com.

Trước tiên, phải nói mang đậm bản sắc truyền thống chợ trời Sài Gòn chính là loại chợ trời có chợ, tức chợ họp, bày bán hàng hóa ở một nơi cố định, như: khu phố, lề đường, lòng cầu, bến xe…  Đây là loại chợ có sức sống mãnh liệt, “bình an vô sự”trước sự tém dẹp, săn đuổi triền miên của công an.

Theo Kontumquetoi, nổi tiếng hàng đầu trong “trường kỳ chợ trời” là chợ trời Nhật Tảo-Lý Nam Đế, chuyên bán đồ điện tử và hàng công nghệ. Khu chợ trời này bao bọc bởi các con đường 3/2, Lý Thường Kiệt, Tân Phước, Lý Nam Đế, Lê Đại Hành và lòng chợ chính là đường Nguyễn Kim, Nhật Tảo và Vĩnh Viễn.

Khu chợ này không khác một bãi rác công nghệ toàn cầu, có thề phục vụ tất tần tật mọi nhu cầu của khách vào chợ, kể cả sửa chữa, phục hồi đồ hư hõng. Đầu chợ này thì mua bán đồ cũ và phế phẩm công nghệ, như cellphone, laptop, desktop, Ipad, màn hình tivi (kể cả mảnh thủy tinh màn hình vỡ), moteur các loại… Đầu kia lại chuyên buôn bán đồng hồ, mắt kính, máy hát, loa…

Kontumquetoi cho biết, tuy không rạch ròi nhưng chợ trời Nhật Tảo-Lý Nam Đế chia làm hai khu chính, phía Nhật Tảo-Nguyễn Kim thì chuyên bán đồ mới phi mậu dịch, chủ yếu là hàng Trung Quốc, phía Nhật Tảo-Lý Nam Đế thì chuyên đồ cũ, rác công nghệ. Trong hai khu này, tất cả các loại đều được dân chuyên nghiệp bán ra với phương châm “hàng bán đều là thứ xịn, hàng mua vô là đồ lạc-xon”.


Còn về loại chợ trời không cần chợ, thì chính phong trào mua bán qua mạng -tập trung nơi giới trẻ Sài Gòn – đã dẫn tới sự ra đời của loại này. Tất nhiên không thể gọi những web, blog thương mại… là chợ trời, nhưng do nhu cầu giới thiệu, coi hàng, thanh toán tiền mặt… mà giới mua bán qua mạng sau trao đổi qua điện thoại là đôi bên sẽ hẹn gặp nhau ngoài đường phố.

Theo Kontumquetoi , khu vực quận 1, quận 3 vốn có nhiều quán, nhà hàng dành cho dân bán hàng xách tay Mỹ, Nhật, Hàn… hoặc hàng đặt mua qua các công ty xuất nhập cảng, tiếp khách mua thuộc giới trung lưu trẻ. Dân bán chợ trời kiểu này lúc nào ăn mặc sang trọng, chưng diện toàn ‘hàng hiệu’ từ quần áo, điện thoại, xe cho đến đồ chơi công nghệ mang theo, có khi có cả đồ chơi tình dục.

Kontumquetoi  dẫn lời Q., một tay chuyên mua bán máy ảnh số, cho biết: “Tôi chỉ là thằng bán ‘len’ tức ống kính máy ảnh, nhưng lúc nào cũng phải sang trọng. Còn bạn tôi là M., nếu hắn không bận đi Thái, Hàn, Trung Quốc săn nguồn mỹ phẩm thì lúc nào hắn cũng bắt đầu ngày làm việc trong quán cà phê hạng sang và kết thúc ở nhà hàng đặc sản”.

Hiện nay, ngoài 2 loại chợ trời nêu trên, người Sài Gòn có nhu cầu thỉ có thể đến với các điểm chợ trời họp phiên vào hai ngày cuối tuần. Nổi tiếng nhất là chợ trời ‘ve chai’ của ca sĩ Cao Minh ở gần cầu Băng Ky, Q. Bình Thạnh hay chợ trời ở đường Phạm Thế Hiển, Quận 8,… Dân đi chợ trời loại này cũng thường là giới trung lưu. Còn giới bán chợ trời cứ vô chợ, bàn nào trống thì ngồi bày hàng ra, sẽ có người của chủ đến thu tiền chỗ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Truyện dài chống tham nhũng, lãng phí ở Việt Nam đã được thi hành từ Trung ương xuống địa phương, nhưng tham nhũng cứ trơ ra là vì sao? Thắc mắc này không phải đến thời Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng mới có mà từ khuya lắm rồi, ít nhất cũng từ khóa đảng VII thời ông Đỗ Mười làm Tổng Bí thư (28 tháng 6 năm 1991 - 26 tháng 12 năm 1997). Nhưng tại sao tình trạng này cứ kéo dài mãi và không có dấu hiệu suy giảm mà còn biến chứng, lan nhanh mặc dù nhà nước đã tung ra nhiều biện pháp phòng ngừa và chữa trị...
Tôi đã trót có dăm ba lời về nón cối, mũ cối, và dép râu nên (lỡ trớn) cũng xin được thưa luôn, đôi câu, về cái nón tai bèo...
Trận đánh tái chiếm cổ thành Quảng Trị kéo dài 81 ngày trong mùa Hè đỏ lửa 1972 là một trong những trận đánh dài và khốc liệt nhất trong chiến tranh Việt Nam. Trong tạp chí tháng Tư trên trang mạng khảo cứu lịch sử historynet năm nay, Thiếu Tướng hồi hưu John D. Howard, một sĩ quan West Point và cựu cố vấn tại chiến trường Việt Nam vào năm 1972 đã kể lại diễn biến toàn bộ chiến dịch và trận tái chiếm lịch sử này. Xin giới thiệu lại bài viết này nhân kỷ niệm 50 năm trận tái chiếm cổ thành kết thúc vào ngày 16 tháng 9 năm 1972...
Đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) đã “cạn kiệt” các vấn đề quốc kế dân sinh hay sao mà lại đem những chuyện cũ ra thảo luận tại Hội nghị Trung ương 6 vào tháng 10?
... nếu không có ngày 19/8/1945 thì chắc chắn đất nước đã rẽ sang một khúc quanh mới xán lạn hơn...
✱ Đại sứ Lodge và Tướng Westmoreland đã rời Việt Nam đi tham dự hội nghị tại Honolulu, trong khi lực lượng chính phủ,do Viên chỉ huy, chiếm Đà Nẵng vào sáng sớm Chủ nhật 15.5.1966 ✱ Đính bỏ chạy chạy đến Huế, cùng với Thi, Nhuận, một số tỉnh trưởng bất đồng chính kiến, và các Phật tử công khai tố cáo sự trở lại của quân đội chính phủ. ✱ Tướng Cao, không tha thiết đến việc chỉ huy quân đoàn, HĐTL đã ép buộc ông ta nhận nhiệm vụ - từ chối ra lệnh tấn công vào các chùa ở Đà Nẵng ✱ Cố vấn Mỹ đề xuất việc không tiếp tế cho lực lượng bất đồng chính kiến, một bước mà sau đó Tướng Viên nhiệt tình tán đồng ✱ Người Mỹ cố gắng thuyết phục Thi và Đính bằng cách đổ lỗi cho các phần tử cực đoan Phật giáo trong Phong trào Đấu tranh, đặc biệt là Trí Quang ✱ CIA: Trí Quang đã thừa nhận khi lánh nạn tại Đại sứ quán Mỹ việc lập kế hoạch ... nhưng phủ nhận việc cố tình xúi giục vụ bạo động xảy ra vào ngày 8 tháng 5, 1963 dẫn đến cái chết của 8 người...
Ông Quý Hải (nói riêng) và những người CSVN (nói chung) xem chừng khó mà hiểu được điều giản dị này: “Chỉ cần làm chết một người khi người ấy không vũ khí phòng thân cũng đủ để trở thành tội ác.”
Trước thềm Hội nghị Trung ương 6, tháng 10/2022, bàn về “Tổng kết 15 năm thực hiện Nghị quyết Trung ương 5 (khóa X) về tiếp tục đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng”, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vẫn còn nhức đầu với công tác “phòng, chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực”, và “chống suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, "tự diễn biến", "tự chuyển hoá" trong nội bộ”...
Phải cần thêm bao nhiêu dân oan, bao nhiêu mảnh đời bầm dập, và bao nhiêu gia đình nông dân tan nát nữa để cái nhà nước hiện hành có thể “hoàn thiện CNXH ở Việt Nam vào cuối thế kỷ này”?
Nếu không “có vấn đề” thì tại sao phải bảo vệ Đảng, nhưng bảo vệ để làm gì?
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.