Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Cho Tôi Hỏi: Có Phải Tôi Là Gánh Nặng Cho Nước Mỹ?

27/10/201806:43:36(Xem: 6702)
BS David Dương

 
-- Thành viên Hội Người Mỹ Gốc Việt Cấp Tiến (PIVOT) --
 

Tôi lớn lên trong một gia đình di dân. Chúng tôi nghèo và đã nhận trợ cấp của chính phủ.

Năm 1991, gia đình chúng tôi di cư từ Việt Nam, xứ sở đã bị tàn phá bởi chiến tranh, đến Holland, Michigan. Trong quá trình, chúng tôi đã dựa rất nhiều vào sự hào sảng của người Mỹ và chính phủ của họ. Vé máy bay từ Việt Nam đến Mỹ, chúng tôi mua với số tiền chính phủ Mỹ cho mượn, và ba má chúng tôi đã trả lại chính phủ $50 mỗi tháng trong vòng 5 năm liền.

Trong 1 năm rưỡi, chúng tôi đã thuê một căn nhà do chính phủ tài trợ. Chúng tôi được dinh dưỡng bởi các phiếu thực phẩm (food stamps) đủ màu mà má tôi mang đổi lấy đồ ăn ở siêu thị Meijer. Tôi được ăn trưa miễn phí tại trường tiểu học Van Raalte. Chương trình trợ cấp y tế Medicaid đã giúp chúng tôi thanh toán phí tổn của những lần đi khám bác sĩ. Sau khi em gái tôi chào đời, má tôi đã nhận được trợ cấp từ chương trình Phụ Nữ, Bé Sơ Sinh và Trẻ Em (WIC) để mua rau trái, sữa, ngũ cốc ăn sáng và phô-mai cho gia đình. Khi nhìn lại, tôi tự hỏi chúng tôi đã ra sao nếu không có các chương trình trợ cấp đó của chính phủ. Chúng tôi đã là gánh nặng cho nước Mỹ trong ba năm đầu tiên đó - Gia đình tôi đã nhờ vả vào và đã sử dụng sự trợ giúp của chính phủ.

Trong ba năm nhận trợ cấp xã hội, ba tôi đã làm ca đêm cho một xưởng đóng gói thịt. Cuối tuần, ông lãnh luôn ca phụ để kiếm thêm tiền. Má tôi làm thợ may cho một xưởng quần áo và sau đó làm thợ dây chuyền sản xuất lọ dưa chuột muối của công ty Heinz. Tôi còn nhớ mùi chua trên quần áo và tóc sau những buổi bà đi làm về. Tôi nhớ vào cuối tuần, tôi và ba má đã đi bộ trên những con đường, một tay tôi cầm cái chỉa dài, tay kia vác bao ny-lông lớn, nhặt lon nhôm từ vỉa hè. Chúng tôi để dành lon, và mỗi tháng mang đổi lấy 10 xu cho mỗi lon.

Ba má tôi làm việc rất vất vả trong những năm lãnh trợ cấp xã hội. Mặc dù cực nhọc, chúng tôi vẫn không kiểm tiền đủ để sống và vẫn cần trợ cấp chính phủ. Trợ cấp thực phẩm, nhà cửa và điện nước đã giúp ba má tôi được yên ổn mà xây dựng ước mơ cho con cái, và do đó, chúng tôi đã lớn lên trong sự bao che, ấm áp, được đầy đủ dinh dưỡng và áo quần.

Lưới an toàn đó đã cho phép tôi đạt được ước mơ trở thành một bác sĩ. Giờ đây, tôi được hân hạnh phục vụ bất cứ ai bước qua ngưỡng cửa văn phòng y tế của chúng tôi. Tôi đang trả lại sự trợ giúp của nước Mỹ bằng cách giúp đỡ những người đang cần các dịch vụ của chính phủ, với ước mơ có được một tương lai sáng sủa hơn, trong đó mọi người đều có thể cống hiến cho nền kinh tế và cuộc sống đa dạng của quốc gia này.

Ngày 10 tháng 10 vừa qua, Bộ Y Tế và Dịch Vụ Nhân Đạo Liên Bang đã đưa ra một điều luật mới để nới rộng định nghĩa của “gánh nợ công quỹ” (public charge), hoặc những ai nhà nước cho rằng sẽ có thể lệ thuộc vào nguồn tài trợ của chính phủ liên bang. Luật mới này sẽ cho phép chính phủ tước đi quy chế thẻ xanh của người nhập cư hợp pháp nếu họ sử dụng các chương trình trợ cấp như Medicaid, Chương Trình Bổ Túc Dinh Dưỡng (SNAP), và trợ giúp nhà cửa.

Luật mới này sẽ bắt buộc nhiều gia đình phải cân nhắc giữa lựa chọn những trợ giúp tối cần thiết về y tế, nhà cửa và dinh dưỡng hoặc từ chối các chương trình đó với hy vọng củng cố tình trạng nhập cư của họ. Một biện minh được đưa ra là luật mới này sẽ khiến người nhập cư phải tự túc và ít lệ thuộc hơn vào trợ giúp dài hạn của chính phủ. Đây là một luận điệu sai lầm.

Kết quả của nghiên cứu đã cho thấy sự trợ giúp của chính phủ thật ra đã giúp  các gia đình đạt được sự tự lập kinh tế nhanh chóng hơn. Các phân tích dài hạn cho thấy người nhập cư cống hiến cho tiền thuế của Mỹ nhiều hơn họ sử dụng, ở cấp địa phương, tiểu bang và liên bang. Tiền đóng thuế của người nhập cư trang trải 93 phần trăm những trợ giúp họ nhận được từ chính phủ, so với con số 77 phần trăm từ những người sinh ra tại Mỹ.

Khi nghĩ về chính sách đang được đề nghị này, tôi tự hỏi nếu áp dụng cho chúng tôi, chúng tôi đã phải hy sinh điều gì? Bỏ đi khám bác sĩ hay nhịn ăn? Ba má tôi liệu dám mơ ước có được một mái nhà của chính mình? Liệu tôi có dám mơ ước trở thành bác sĩ? Chắc chắn đời tôi, và đời của tất cả các trẻ em nhập cư khác như tôi, đã thay đổi hoàn toàn nếu chính sách đó đã có hiệu lực trên chúng tôi.

Chúng ta vẫn còn thời gian để hành động. Dự luật liên bang này của chính phủ Trump phải trải qua thời kỳ 60 ngày cho người dân bày tỏ ý kiến (cho đến ngày 10 tháng 12) trước khi trở thành chính sách. Bạn có thể can thiệp ngay bây giờ: hãy góp ý với chính phủ tại địa chỉ mạng bit.ly/2Cr5Yos; vận động và loan tải thông tin về dự luật rất tệ hại này trên mạng xã hội; hãy liên lạc Dân Biểu và Thượng Nghị Sĩ của bạn.

Chúng ta cần mạnh dạn lên tiếng để con em của người di dân và nhập cư, những đứa trẻ như tôi, được trợ giúp qua các dịch vụ cần thiết cho sự trưởng thành và phát triển - để tất cả chúng ta có đủ can đảm mà nuôi dưỡng những ước mơ vĩ đại.

-- David Duong, MD, MPH, là Phó Giám Đốc của Chương Trình Y Tế Tổng Quát Quốc Tế và Thay Đổi Xã Hội tại Trường Y Khoa của Đại Học Harvard và là Cố Vấn Kỹ Thuật về lãnh vực củng cố các hệ thống sức khỏe cho Liên Hiệp Thúc Đẩy Tiến Bộ Sức Khỏe tại Việt Nam, một chương trình quốc tế của Trường Y Khoa thuộc Đại Học Harvard. Ông cũng là Bác Sĩ Nội Trú thâm niên tại Bệnh Viện Brigham & Phụ Nữ tại Boston, MA và là một cựu học giả Fulbright.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Khác với quan điểm của tác giả, dịch giả cho rằng bài diễn văn của Tập Cận Bình tại Davos là một sự sĩ nhục nặng nề cho chính giới các nước phương Tây tham dự, vì không ai can đảm lên tiếng cáo buộc Trung Quốc vi phạm luật thương mại quốc tế và các tham vọng lãnh thổ. Tập cũng không có tư cách để thuyết giảng các kinh nghiệm về giá trị cao đẹp của nền kinh tế thị trường, tinh thần trọng pháp và hợp tác quốc tế.
Phong trào bài Lenin, Stalin không phải dễ dàng, nó kéo dài qua nhiều thập niên tại Liên Xô hay nước Nga sau này. Hiện tượng Donald Trump chắc chắn sẽ còn là một đề tài phân tích sâu hơn cho những nhà lịch sử và xã hội học trong tương lai.
Thương người, đây là giá trị tinh thần quan trọng lắm. Thương người không phải chỉ cho họ thức ăn. Ở đây thức ăn nhiều quá, ai cũng sợ ăn nhiều rồi mập. Mập thì dễ sinh bệnh, cao mỡ, cao máu, cao đường. Thương người nên cho họ những gì thuộc về tinh thần: một lời cầu nguyện chân thành, những nụ cười hiền lành, tiếng cười giòn tan.
Nghệ An vừa bắn pháo hoa, vừa tổ chức đủ thứ lễ lạc/tiệc tùng, vừa lái những chiếc “ô tô xịn ngoại quốc bóng nhoáng,” và vừa xin cứu đói. Nghệ An ngày nay, nói nào ngay, chỉ là hình ảnh của một Việt Nam thu nhỏ. Em ơi, từ phương xa, làm sao chúng ta biết được “bi chừ bên nớ ra răng!”.
Giới khoa học QT, cũng như nhà cầm quyền TQ, đều ngầm biết rằng, tìm thấy nguồn gốc vi rút SARS-CoV-2 cũng là cơ hội để tìm ra manh mối có bàn tay người nhúng vào nguồn gốc thảm trạng hay không.
Bình trà cạn rồi mà chưa nghĩ ra được điều gì đáng đồng tiền bát gạo về hạnh phúc nhưng mình cảm thấy một điều rằng: Hạnh phúc là suối nguồn chung hưởng. Hạnh phúc đâu phải chỉ là khi đạt được điều mong muốn một mình.
Tiêu biểu cho chính sách đàn áp không chối cãi được là Đảng đã bức tử Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (Phật giáo Ấn Quang), từ sau ngày 30/4/1975, cho đến ngày Đức Đệ ngũ Tăng thống Thích Quảng Độ qua đời ngày 22/2/2020. Lý do Giáo hội này bị cho vào sổ đen, bị kiểm soát và bị ngăn cấm hoạt động vì các Tu sỹ Lãnh đạo nhất quyết không giải thể để gia nhập Tổ chức Giáo hội Phật giáo Việt Nam của nhà nước.
Thời Pháp thuộc, ở Nam kỳ nhiều người đều nghe danh Đơn Hùng Tính. Người cho là anh hùng hảo hớn, kẻ nguyền rủa đó là tên cướp tàn bạo, ác ôn. Những người biết chuyện lại liệt anh ta vào hàng “Đại ca” của giới giang hồ. Mà thật vì Đơn Hùng Tính là tay Anh Chị có dưới tay một số đàn em trung thành, chết sống có nhau, cùng nhau đi đánh người cướp của.
Như trong cuộc Hội luận sáng hôm nay, Thầy Thích Như Điển cũng như các diễn giả cùng phân tích và thảo luận rằng, khi tham khảo và phân tích những nhận định của Thầy Tuệ Sỹ trong Thư Chúc Tết, đường bay của Phật giáo là phương trời cao rộng của con chim đại bàng có đôi cánh: Cánh xuất gia và cánh tại gia. Nên dẫu bay tới phương trời nào và trong hoàn cảnh ra sao cũng không lo cánh mềm, lạc hướng.
Không tính đại dịch Covid-19, bão tuyết tại Texas là thiên tai đầu tiên trong nhiệm kỳ tổng thống của TT Joe Biden, người cần chứng tỏ là một cấp lãnh đạo quốc gia như thế nào trong tình trạng khẩn cấp quốc gia. Đây là cơ hội và một phép thử để người dân thấy được ông quan tâm đến họ ra sao, cũng như khả năng đối phó của ông và nội các thế nào.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.