Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

VỊ TRÍ LỊCH SỬ CỦA MẸ NẤM - MỘT TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM

23/10/201817:02:00(Xem: 3431)

Có nhiều người đặt câu hỏi: “Vì sao CSVN phóng thích trục xuất Mẹ Nấm..” sang Mỹ?,

http://diendannguoidanvietnam.com/index.php?option=com_content&view=article&id=18843-2018-10-22-14-43-16&ca.. Xin trả lời ngay rằng, sở dĩ CSVN có thể phóng thích và trục xuất Mẹ Nấm qua Mỹ được, là vì chính phủ Mỹ đồng ý nhận Mẹ Nấm, nếu CSVN bằng lòng theo yêu cầu của Chính phủ Mỹ phóng thích Mẹ Nấm trước thời hạn tù.


   Do đó trong “affairs” Mẹ Nấm đến Mỹ, không phải chỉ là sự thành công của CSVN mà cũng là sự thành công của chính phủ Mỹ. Phải có một động lực nào đó tiềm ẩn trong sức ép của chinh phủ Mỹ yêu cầu CSVN “phóng thich Mẹ Nấm đến Mỹ”…Mọi hành động của chính phủ Mỹ đều dựa trên lợi ích của nước Mỹ- Nothing but American Interest.

Còn đối với CSVN, tống xuất Me Nấm hay bất cứ một nhà đối kháng nào đó ra nước ngoài là thủ tiêu được một sức đối kháng quan trọng ở trong nước.

 Đó là một trong những yếu tố quan trong nhất trong mối quan hệ đối tác toàn diện giũa CSVN và Mỹ.  Không những trong quá khứ, trong tương lai chúng ta sẽ đụợc chứng kiến nhiều người khác nữa sẽ đến Mỹ theo diện Mẹ Nấm Nguyễn Ngoc Như Quỳnh.   

  Mẹ Nấm không phải là nạn nhân đầu tiên của chính sách trên: nạn nhân bị “đưa từ Nhà tù thẳng ra sân bay Nội Bài-Hà Nội trục xuất qua Hoa Kỳ…”. Viêc này đã xảy đến các nhà đối kháng chế độ CSVN được tổ chức “Ân Xá Quốc Tế-International Amnesty” bảo đảm xuất ngoại đến Mỹ, như Đoàn Thanh Liêm, Đoàn Viết Hoạt, Nhà thơ Nguyên Chì Thiện và nhiều người khác nữa…Thật sự tất cả đều do sự can thiệp của Mỹ dưới danh nghĩa tổ chức Ấn Xá Quốc Tế, có văn phòng cơ quan ở Thụy Điển.

   Gần đây, Trần Khải Thanh Thúy (2011), Cù Huy Hà Vũ (2014) sau đó là blogger Điếu Cày Nguyễn văn Hải, Tạ Phong Tần, Đặng Xuân Diệu, Phạm Minh Hoàng, Nguyễn Công Chính, Viêt Khang, Nguyễn Văn Đài, Lê Thu Hà…và hôm nay,17-10-2018 là Mẹ Nấm-Nguyễn Ngọc Như Quỳnh…   
   
Anh-Mẹ Nấm-Nguyễn Ngọc Như Quỳnh-Houston.jpg

Cảm động trước những đóa hoa yêu thương của gần một trăm (100) đồng bào và các giới báo chí VN, chào đón nồng hậu tai phi trương Houston khuya ngày 17-10-2018, (Hình minh họa bên trái-ảnh trên Internet), Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh ngỏ lời tri ân:” Xin cám ơn tất cả những nỗ lực không mệt mỏi của gia đình,,anh chị em, bạn bè, công đồng trong nước và quôc tế. Cám ơn đồng đội Mạng Lưới Blogger-MLB- Viêt Nam và đặc biệt chi Đặng Thanh Chi  đã miệt mài tranh đấu và vận động cho người em của chị trong suốt 2 năm qua…”     

http://diendannguoidanvietnam.com/index.php?option=com_content&view=article&id=18815:2018-10-19-14-13-11&ca...

Và Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh không quên cay đắng nhắc lại thân phận lưu đày bèo bọt của minh trên đất người: Sau “ 737 ngày xa nhà, xa Ngoại, xa Mẹ, xa Con, xa Bạn bè và khi có cơ hội để viết những dòng này là lúc tôi phải rời khỏi Viêt Nam một cách bất đăc dĩ…”. Số phận những người Việt Nam yêu nước chống lại CSVN và âm mưu thâm độc của ngoại bang trong quyết tâm thôn tính Biển Đông và căn cứ chiến lược CamRanh của VN, sinh mạng của nhưng VN yêu nước này thường xuyên bị đặt trên đe dưới búa.  Số phận này không chỉ dành riêng cho ngươi VN đang hoạt động ở trong nước mà ngay cả cộng đồng VN ở hải ngoại.  

Thật không ngờ và cũng can đảm thay, Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, dám phơi bày trước cộng đồng VN và Thế giới những gốc khuất bẽ bàng trong “affairs” đến Mỹ của mình! Phải chăng câu nói mang nặng tính chất bi kich lich sử ở trên của Mẹ Nấm là bản tuyên ngôn của những người Việt yêu nước chống lại Chuyên chính Vô sản bị đưa ra khỏi nước một cách bất đắc dĩ do âm mưu thâm độc của CSVN và ngoai bang chỉ vì lợi ích cốt lõi của quôc gia họ và sự tồn vong vô luân của  ĐCSVN .


  Có điều lạ là những người đến Mỹ đồng cảnh với Mẹ Nấm trước đây, không một ai dám hé răng nói về cảnh ngộ bất đắc dĩ của họ. Cũng may, gần 100 đồng bào và đại diện báo chí VN hôm đón Mẹ Nấm tại phi trường Houston không một ai yêu cầu Me Nấm tự phủ lấy Cờ Vàng trên đầu trên cổ mình như họ từng yêu cầu blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải và nhiếu người khác. Blogger Điếu Cày từ chối, ngay lập tức blogger Điếu Cảy bị “chụp một cái nón cối” trên đầu và bị tố cáo là “lính bộ đội của Cụ Hồ…” . Sau những buổi đón tiếp linh đinh  theo kiểu đó, Blogger Điếu Cày cũng như các Tù Nhân Lương tâm đến Mỹ trong cùng hoàn cảnh với Điêu Cày, đều bị rơi từ từ…vào lãng quên của cộng đồng VN tại hải ngoại chớ nói chi đồng bào trong nước.  Rũi mà rơi vào trường hợp như Diếu Cày, Mẹ Nấm sẽ xử sự như thế nào? Vị từ lúc sinh ra (năm 1979) đến hôm nay, Mẹ Nấm chưa nhìn thấy Cờ Vàng bao giờ. tôi không hiểu Mẹ Nấm có phải ”biết điều và khôn ngoan” hơn blogger Điếu Cày để có một tương lai sáng lạn hơn? Để có được nhiều người biết đến mình hơn trong vinh quang lớn, của một người đươc chính phủ Mỹ bảo đảm đến Mỹ.


Những người đến Mỹ theo diên của Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh cũng như chính Nguyễn Ngoc Như Quỳnh, cuộc sống xã hội và tương lai của họ sẽ ra sao, vẫn còn là một câu hỏi cần nhiều thời gian để trả lời. Nhưng dù sao khi nghe Mẹ Nấm tuyên bố “tôi không bao giờ làm thinh”. Câu nói này thật là một điều an ủi lớn vô cùng không những cho Mẹ Nấm mà cho cả Công Đồng VN trong nước và hải ngoại. Chúc Mẹ Nấm có nhiều cơ hội tiếp cận với cộng đồng người Mỹ và nhất là cộng đồng người Mỹ gốc Viêt để nói lên nguyện vọng của mình, của cộng đồng VN còn lai ở trong nước sống dưới gông cùm của CSVN.. /.


Đào Như

Chicago 23 tháng 10-2018



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Niềm vui trong Ngày Hội Ngộ, với đặc san được quý nương “khen” còn mấy ông già chồng chỉ gật gù “mầy giữ gìn sức khỏe để tiếp tục”. Tháng 5 năm 2020 và tháng 5 năm nay vì cái dịch Covod-19, không có cơ hội gặp nhau. Dù “ghét cay ghét đắng” mấy ông già chồng hành hạ “con dâu” nầy nhưng không được dịp hội ngộ với nhau, nhớ nhiều.
Khi đối với cha mẹ có thể cung kính mà vui vẻ, mới là tận Hiếu. Chữ “Kính” nhấn mạnh việc không để xảy ra sơ suất dù rất nhỏ, phụng dưỡng cha mẹ già xuất phát từ nội tâm, với khuôn mặt vui vẻ, mới có thể nói là “Hiếu.” Người già không khác những đứa trẻ, nhiều khi hay tủi thân, hờn dỗi và dễ phiền muộn. Con cái có thể cho cha mẹ ăn uống, hầu hạ cha mẹ khuya sớm nhưng rất khó biết đến nỗi buồn của cha mẹ lúc về già.
Giáo hội xin tán thán tinh thần hộ đạo và tu đạo của quí Thiện nam Tín nữ trong hoàn cảnh tai ương đầy kinh hãi hiện nay. Tất cả năng lực và công đức lớn lao này của người đệ tử, chúng con xin dâng lên cúng dường đức Thế Tôn trong ngày Đản sinh. Hàng trăm ngàn trái tim, hàng vạn ngàn bàn tay siết chặt giữa những thương đau tràn ngập của nhân loại, chúng con nguyện quán chiếu thật sâu sự khổ nạn hiện nay để kiên nhẫn mà vượt qua.
Có lẽ cả Trung Cộng lẫn Hoa Kỳ đều không mong muốn việc khơi mào cho một cuộc xung đột vũ trang, nhưng trước thái độ xác quyết của tổng thống Joe Biden, Trung Cộng hiểu rằng họ đang đối đầu với một đối thủ nguy hiểm gấp bội lần so với những năm qua.
Với chế độ độc đảng toàn trị hiện hành, với bộ máy tam trùng hiện tại, với văn hoá tham nhũng hiện nay, và với chủ trương cấm tự do báo chí cố hữu … thì chuyện sống được bằng lương mãi mãi chỉ là một kỳ vọng xa vời. Vô phương thực hiện!
Hội nghị Paris là một quá trình đàm phán giữa Hoa Kỳ và Bắc Việt kể từ ngày 13 tháng 5 năm 1968, sau ngày 25 tháng 1 năm 1969 có thêm Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) và Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam (MTGPMN) tham gia. Ngoài 202 phiên họp chính thức của bốn bên, còn có thêm 24 cuộc mật đàm khác giữa Henry Kissinger và Lê Đức Thọ, Xuân Thủy. Cuối cùng, hội nghị kết thúc sau bốn năm chín tháng và bốn bên chính thức ký kết Hiệp định Paris để chấm dứt chiến tranh và lập lại hòa bình ở Việt Nam vào ngày 27 tháng 1 năm 1973.
Ngày 30 tháng Tư năm 1975 khép lại trang sử Việt của hai lực lượng dân tộc đối đầu nhau trong thế tương tranh quốc tế giữa tư bản và cộng sản. Thế tương tranh này kéo dài từ tranh chấp giữa hai triết thuyết xuất phát từ phương Tây – Duy Tâm và Duy Vật, đã làm nước ta tan nát. Việt Nam trở thành lò lửa kinh hoàng, anh em một bọc chém giết nhau trong thế cuộc đảo điên cạnh tranh quốc tế.
Galang là tên một đảo nhỏ thuộc tỉnh Riau của Indonesia đã được chính phủ nước này cho Cao ủy Tị nạn Liên Hiệp quốc sử dụng trong nhiều năm để người tị nạn Đông Dương tạm trú, trong khi chờ đợi được định cư ở một nước thứ ba. Trong vòng 17 năm, kể từ khi mở ra năm 1979 cho đến lúc đóng cửa vào năm 1996, Galang đã là nơi dừng chân của hơn 200 nghìn người tị nạn, hầu hết là thuyền nhân vượt biển từ Việt Nam và một số người Cam Bốt.
Hình ảnh thay cho ngàn lời nói, ghi nhận rõ "sự hấp hối" của chế độ Việt Nam Cộng Hòa, ghi lại cảnh hỗn loạn, sự hoảng hốt, nỗi lo sợ của dân chúng lũ lượt rời nơi đang sinh sống, đã bỏ nhà cửa trốn chạy trước khi VC tràn vào thành phố
Chúng ta liệu có thể đóng vai trò giúp đỡ những người nhập cư và tị nạn trong tương lai như là người Mỹ đã từng làm cho chúng ta không? Theo lời của Emma Lazarus, liệu chúng ta có nâng “... ngọn đèn bên cạnh cánh cửa vàng” cho “... kẻ bão táp, người vô gia cư ... người mệt mỏi, người nghèo khổ” không? Đối với chúng tôi, trong ngày 30 tháng 4 này, không có câu hỏi nào có ý nghĩa và tính quan trọng hơn câu hỏi này.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.