Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Bãi Biển Thần Tiên

04/09/201800:00:00(Xem: 1982)
Thành Lacey

 
Trước kia tôi chỉ có dip biết bãi biển Vũng Tàu và bãi biển ở Hà Tiên mà  chưa có dịp đi đến những bãi biển đẹp như Nha Trang, hay bãi biển Đồ Sơn cho nên đối với tôi thì bãi biển ở Galang 2 là một bãi biển có nét đẹp thần tiên.

Thú vui cuôí tuần lớn  nhứt của dân trên đảo có lẽ là đi chơi ở bãi biển Galang  2 vào cuối tuần.  Gia đình, bạn bè và người thân kéo nhau đi bộ từ các nơi mình ở để ra bờ biển vui chơi, bơi lội và dỡn sóng.  Đối với cái  nắng cháy da gần như là quanh năm thì đi ra bờ biển trốn nắng là một  điều cần và là một thú vui hấp dẫn.

Khởi từ chỗ mình ở, dân đi chơi biển mang theo thức ăn, thức uống có ướp nước đá lạnh lục tục kéo nhau lên đường lúc trời chưa lên nắng.  Cuộc hành trình cũng phải mất hơn nữa tiếng.  Khi rẽ vaò đoạn đường ra biển, người ta thấy mình lạc vào một thế giới khác với những sinh thái hoang sơ  và những kỳ hình của vách vàch đất đỏ,  đá xám xanhvà cây cối ở hai bên con đường. Nào là khe núi, hang động đục khoét bởi nước mưa tạo thành những hình kỳ quái làm no mắt cho người có con mắt nhìn nghệ thuật.  Nếu không được người biết đường dẫn thì ta không biết mình đang đi về đâu vì như đang lạc vào hang động.  Không khí năm trong con đường ngộp và nóng vì bị vách đất đá che hai bên.  Từng nhóm năm bảy người, kẻ mang người khiên theo thức ăn, lều bạt vừa đi vừa chuyện trò thật vui.

Chừng nữa tiếng sau bổng nhiên con đường mở rộng ra.  Gió biển lùa vào thật là mát. Biển đây rồi!

Trước mặt mọi người là biển xanh với những cội dương già và một bải biển cát trắng tinh.   Cả bọn chạy uà ra bãi biển quên hết cái nhọc nhằng trên đường đi.

 Trước mặt tôi là một quang cảnh đầy hào hứng và nhộn nhịp với những người tới trước đang nô đuà vui hưởng một cuối tuần tuyệt diệu với gió mát biển xanh.  Những cội dương già vi vu trong gió, bãi cát thật là trắng sạch chạy lài ra biển thật an toàn cho người ra xa đuà với sóng.  Thú thật là từ hồi sống ở tiểu bang này đến giờ tôi chưa hề được gặp một bải biển đẹp và trữ tình đến vậy.

Bãi biển thần tiên làm quên đi đời tỵ nạn

Để lại sau điạ ngục ở phía bên kia trời

Chỉ khi hòang hôn về khi mặt trời to và đỏ ối xuống mấp mé chân trời người ta mới thấy được cái nét trữ tình của biển Galang.   Lúc đó biển nhuộm đỏ màu vàng trong cảnh hoàng hôn.  Nước bắt đầu đổi màu xanh đen, gió thổi nhiều và mạnh hơn.  Nhìn những cặp trai gái giởn đuà trên biển trong buổi hoàng hôn thì đúng đây là cảnh thần tiên hạ giới.  Lúc đó đa số đã trở về trại chỉ còn vài cặp trai gái đang vui đùa trên biển.

 Trong sóng biển hòang hôn ta giởn sóng

 Chỉ còn đôi ta vùng vẩy hưởng cảnh tiên

Làm sao quên được  buổi hoàng hôn trên biển

Biển Galang, ôi biển Galang! Không khi nào ta quên được khi xưa có lần mình đã lạc được vào bồng lai, tiên cảnh.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nói một cách tóm tắt, hiểm hoạ lớn nhất của Việt Nam không phải là chế độ độc tài trong nước hay âm mưu xâm lấn biển đảo của Trung Quốc mà là sự dửng dưng của mọi người. Chính sự dửng dưng đến vô cảm của phần lớn dân chúng là điều đáng lo nhất hiện nay.
Bà Vivien Tsou, giám đốc Diễn đàn Phụ nữ Mỹ gốc Á Thái Bình Dương, cho biết: “Mặc dù trọng tâm là sự thù ghét người gốc Á, nhưng tất cả đều bắt nguồn từ quan điểm da trắng thượng đẳng, và bất cứ ai cũng có thể trở thành “Con dê tế thần bất cứ lúc nào”.
Tổ chức Người Bảo Vệ Nhân Quyền cho biết hiện có 276 tù nhân lương tâm đang bị giam giữ tại Việt Nam. Nhà đương cuộc Hà Nội đối xử với họ ra sao? Tồ Chức Ân Xá Quốc Tế nhận định: “Các nhà tù ở Việt Nam có tiếng là quá đông và không đáp ứng được các tiêu chuẩn quốc tế tối thiểu. Vietnamese jails are notoriously overcrowded and fail to meet minimum international standards.”
Nếu so sánh ta sẽ thấy các cuộc biểu tình giữa Việt Nam và ba nước kia khác nhau: ở Việt Nam, yếu tố Trung Quốc là mầm mất nước, nguyên nhân chánh làm bùng phát các cuộc biểu tình. Còn ở Miến Điện, Hồng Kông và Thái Lan, nguyên nhân thúc đẩy giới trẻ xuống đường là tinh thần dân chủ tự do, chống độc tài.
Ma túy đang là tệ nạn gây nhức nhối cho toàn xã hội Việt Nam, nhưng Đảng và Nhà nước Cộng sản chỉ biết tập trung nhân lực và tiền bạc vào công tác bảo vệ Chủ nghĩa Mác-Lenin và làm sao để đảng được độc tài cầm quyền mãi mãi.
Tôi sinh ra ở Sài Gòn, nơi vẫn được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Đông. Chỉ tiếc có điều là ngay tại chỗ tôi mở mắt chào đời (Xóm Chiếu, Khánh Hội) thì lại không được danh giá hay ngọc ngà gì cho lắm.
Một ngày không có người Mexican có thể sẽ không dẫn đến tình trạng xáo trộn quá mức như cách bộ phim hài "A day without a Mexican" đã thể hiện nhưng quả thật là nước Mỹ sẽ rất khó khăn nếu thiếu vắng họ. Xã hội sẽ bớt phần nhộn nhịp vì sự tươi vui và tràn đầy sức sống của một sắc dân phần lớn là chân thật và chăm chỉ.
Công cuộc chống độc tài vẫn đang tiếp tục và đang trả những cái giá cần phải trả cho một tương lai tốt đẹp hơn. Chị là một trong số những người chấp nhận tự đóng góp vào những phí tổn đó cho toàn dân tộc. Chị là: NGUYỄN THÚY HẠNH.
Dưới thể chế Việt Nam Cộng Hòa người dân không chỉ bình đẳng về chính trị mà còn có cơ hội bình đẳng về kinh tế, nên mặc dù chiến tranh khoảng chênh lệch giàu nghèo giữa nông thôn và thành thị, giữa những người ở thành thị với nhau không mấy khác biệt.
Nếu so sánh với nuôi con thì có 2 việc là cho ăn và dạy dỗ. Ăn uống phải đầy đủ và điều độ (không mặn, ngọt, béo v.v…) để cơ thể khỏe mạnh. Giáo dục không gò bó thì trẻ hoặc hư hay cương cường tự lập, trái lại rầy la đánh đập hay nuông chiều thì trẻ sinh ra nhút nhát, kém tự tin hoặc ỷ lại. NHTƯ ví với bàn tay Midas nuôi dưỡng thức ăn (tiền) cho nền kinh tế, trong khi bàn tay hữu hình (hay thô bạo) của nhà nước (gồm Hành Pháp và Quốc Hội ở Mỹ) có quyền hạn thả lỏng hay siết chặc thị trường.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.