Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Thơ

26/12/200500:00:00(Xem: 5274)
Anh Tức Quá

Anh tức quá vì yêu em nhiều quá
Yêu rất nhiều mà em chỉ ít thôi
Thế là anh chịu thua em mất rồi
Anh tức quá vì yêu em nhiều quá
Yêu nhiều quá để bây giờ tá hỏa
Em bỏ đi chẳng hoàn trả thơ tình
Khi anh đòi em vẫn cứ lặng thinh
Đành tiếc nuối bởi tại mình khờ dại
Mất thơ đi đời anh thành thất bại
Em cố quên - quên hết tất cả rồi
Chuyện của chúng mình thuở ấy em ơi
Không đọc lại không thể nào nhớ hết
Mới mấy hôm mà tâm hồn thấm mệt
Anh trở về nhìn lại dấu tích xưa
Đây công viên vào những buổi chiều mưa
Xui luyến nhớ cả một thời đưa đón.
Anh đâu muốn căm thù thành nhỏ mọn
Em vẫn là em tình ái dễ thương
Xa nhau rồi mà vẫn cứ vấn vương
Em ác quá nỡ ngăn đường rẽ lối
Đừng oán trách nhau mà thêm tội lỗi
Em không là kẻ phản bội tình yêu
Chắc vì anh trót sai phạm đủ điều
Nên em phải nhắm mắt liều vĩnh biệt
Anh chỉ tức mười năm trời da diết
Thế mà phút chốc thành chiếc lá rơi
Thôi cố quên đi một nửa đoạn đời
Còn một nửa xin nhờ trời cứu rỗi.

Trần Thanh

*Trăng Vẫn Còn Nguyên

Trăng im buồn - mây trắng
Nhè nhẹ bay trong sương
Tỉnh giấc phòng yên lặng
Kỷ niệm buồn rải vương!!

Mười năm qua thật nhanh
Không được nhìn đôi mắt
Màu nâu sáng long lanh
Có chút gì đã mất...

Áo dài xưa màu trắng
Áo hôm nay đổi màu
Em đứng trên bục giảng
Mắt học trò đầy sao!!!

Đã nhiều đêm mất ngủ
Tựa cửa kiếng nhìn xa
Đêm nay trăng mười sáu
Sương trắng trong ngọc ngà

Đêm trăng trong tù ngục
Chút sáng vàng qua song
Có gió đùa thổn thức
Gợi nhớ dậy trong lòng

Trăng Sài Gòn còn sáng"
Mây có còn nhẹ bay
Mắt em màu nâu đậm
Tóc rối buồn trên vai...

Nụ hôn nào lần cuối
Đâu dễ gì ta quên
Mây ân cần thăm hỏi
Có bao giờ nhắc tên!
Mười năm trăng vẫn sáng
Ta như người mộng du

Thy Lan Thảo

*
Rồi Cũng Phôi Pha

Em mãi là bến đợi,
Anh thuyền xa ngàn khơi,
Chiều nay trời lộng gió,
Nghe lòng buồn chơi vơi.


Tất cả là ảo ảnh,
Là phù du cuộc đời,
Siết tay nhau thật chặt,
Một lần rồi chia phôi.

Em bước đầu cúi thấp,
Nước mắt cứ tuôn tràn,
Em! Thôi em đừng khóc,
Đừng hận đời dối gian.

Em mãi là bến đợi,
Anh mãi là thuyền xa,
Mãi mãi mình ngăn cách,
Thôi! Rồi cũng phôi pha.

Hoàng Yến
*

Tôi Sẽ Về

Tôi sẽ về với căn nhà nhỏ năm xưa
Nơi tôi lớn trong ngày mưa tháng nắng
Nơi tôi uống nỗi nhọc nhằn cay đắng
Nơi tôi ngồi nhớ mẹ lúc đêm khuya
Tôi sẽ về dù núi cách sông chia
Dù tay trắng như ngày tôi mới đến
Chiếc ghe nhỏ mười lăm năm xa bến
Vẫn mơ về chân cầu cũ thân yêu.
Tôi trở về như máu trở về tim
Tim tôi đấy, bầm đen màu thống khổ
Tôi sẽ về dù đi trong dông bão
Dù nợ đời còn buộc lấy chân tôi
Xin trả cho ai những thương xót ngậm ngùi
Trả lại nhân gian những lạnh lùng khinh rẻ
Tôi sẽ về trong âm thầm lặng lẽ
Vẫn chiếc áo bạc màu như thuở bước qua sông
Vẫn một quê hương tôi ôm ấp trong lòng
Lòng tôi đấy đã vơi nhiều oán trách
Dù cát bụi thời gian dày trên mái tóc

Tôi vẫn về tìm lại tuổi thơ tôi
Gốc dừa xưa cây đa cũ đâu rồi
Xin cố đứng nghe người đi kể lại
Chuyện đời tôi bao nhiêu năm dâu bể
Nước Thu Bồn không chở hết đau thương
Tôi sẽ về sống chết với quê hương
Trong hầm hố chưa tan mùi súng đạn
Ai đã cướp mất của đời tôi những ước mơ, hy vọng
Đã gài chông trên luống tuổi thơ vàng
Ai đã biến núi sông này thành một bãi tha hoang
Tiếng rên xiết trong đêm đã át đi giọng hò câu hát
Hãy trả lại màu xanh cho núi rừng bát ngát
Trả lại niềm vui cho ánh mắt mẹ hiền
Hãy trả lại cha già giấc ngủ bình yên
Trả lại anh, nước trên đồng cấy mạ
Trả cho chị, nắng trưa hồng đôi má
Trả câu thơ tình cho những kẻ đang yêu
Hãy trả lại cho Việt Nam một đất nước yêu kiều
Trả lại cho đồng bào tôi bốn ngàn năm lịch sử
Hỡi ai đó còn mang lòng thú dữ
Hai bàn tay nhuộm đỏ máu anh em
Hãy ngưng đi những lọc lừa, đổi họ, thay tên
Lớp phấn son chẳng thể làm một đào già trẻ lại
Hãy ngừng tay, hỡi hận thù vọng ngoại
Cho dân tộc này được lớn giữa yêu thương
Tôi sẽ về để sống với quê hương
Mai tôi chết xin làm phân nuôi đất.

Trần Trung Đạo

*

Tình Đợi Trên Môi Trái Chín

Môi em trái chín tới
Trên cây mùa tình mơ
Ta dại khờ quá đỗi
Chỉ cắn tình qua thơ
Em E Và hóa thân
Ta A Đam xuống trần
Phải chăng hồn ngoan đạo
Hôn môi sợ lỗi lầm"
Môi em trái chín mọng
Trên cây mùa tình mong
Ta tôn em thần tượng
Chỉ hôn nghiêng má hồng
Môi em trái chín mùi
Trên cây mùa tình đợi
Ta vụng về đến nỗi
Cắn trái tình vỡ đôi
Môi em trái chín ngọt
Trên cây mùa hẹn hò
Vòng nhẫn đòi cân đo
Bên trái tình đắng chát
Em trái cấm hoàng thành
Ta chiếc lá vô danh
Chờ gió ngoài vương địa
Cuốn lên cõi trời xanh.

Lưu Thái Dzo

*

Ngâm Thơ Cổ Nhớ Người

Chút gì len lén ở tâm tư
Vẫn nghe xao xác ý mong chờ
Vó câu đã ruổi ngoài muôn dặm
Rượu tiễn còn say dưới nguyệt mờ
Ta gục đầu lên trang sách cũ
Khóc niềm tương biệt đã bao năm
Tình ái nào hay như muối xót
Tầm dương lạc bến khói mù tăm
So đàn tưởng khúc thiên thu hận
Cạn chén hoài âm vạn cổ sầu
Cổ thi từ buổi nghe ngâm vịnh
Đã trắng từng đêm tưởng nhớ nhau

Mười lăm năm cũ tình vương mãi
Gió bụi người nay tóc điểm sương
Sao mầu mắt vẫn trong như suối
Hồn ta sỏi đá xoáy từng cơn
Ai chỉ trăng thề vung kiếm thép
Ta sầu kinh sử ngọn đèn khuya
Hoa đào lại thắm bên vườn cũ
Hiên vắng chiều xuân gió lạnh về.

Thụy Khanh

*

Đông Buồn

Lã chã dòng châu, nghẹn cả lời
Trời Đông lạnh lẽo lắm Đông ơi
Một lần giã biệt đâu về nữa
Mấy nẻo phiêu lưu đã lạc rồi
Sáng lại tuyết rơi sầu chẳng dứt
Chiều về gió lộng buốt không thôi
Bâng khuâng dõi mắt trời quê mẹ
Thương nhớ dâng đầy, lệ khó vơi

Bạch Loan

*

Mùa Đông Nhớ Nhà

Kính hoạ bài thơ Đông Buồn của thi hữu Bạch Loan

Bút mực làm sao tả đủ lời
Xa nhà, thương nhớ lắm ai ơi!
Mịt mù tuyết đổ buồn dâng mãi
U ám mây giăng lạnh đến rồi
Sớm tối đi về thơ thẩn vậy
Tháng năm qua lại hững hờ thôi
Đông dài đằng đẵng như vô tận
Rồi cũng sang Xuân, khổ sẽ vơi.

Thiên Tâm

*

Hỏi Ông Nguyễn Hưng Quốc

ở Sàigòn Times hai số trước (441, 442) Cô Gia tôi đã viết hai bài thơ an ủi ông Nguyễn Hưng Quốc sau khi đọc bài “Không được nhập cảnh vào VN” của ông Nguyễn Hưng Quốc, đăng ở SGT số 440 ngày 01.12.05 được biết tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc, chủ nhiệm khoa Việt Học của Victoria University, hướng dẫn 14 sinh viên Úc “về VN tham quan và học tập” (hộ chiếu nhập cảnh của ông Quốc được ĐSQ VN ở Canberra cấp). Thế nhưng khi đến phi trường Tân Sơn Nhứt trên chuyến bay của VN Airlines vào Úc 4.15’ chiều thứ Bảy 19.11.05 thì ông Quốc bị công an cửa khẩu chận lại, không cho nhập cảnh vào Việt Nam, buộc phải trở về Úc, và ông Quốc về đến Sydney lúc 9.30 sáng ngày Chủ Nhật 20.11.05. Hôm nay Cô Gia tôi viết bài “Hỏi ông Nguyễn Hưng Quốc”.

Còn tin Việt Cộng nữa thôi ông,
Bị chúng đuổi về có ức không"
Có được an nhiên không phật ý,
Có còn tự tại chẳng phiền lòng"
Có buồn mấy kẻ đang gièm xiểm,
Có giận những người chẳng cảm thông"
Sau rốt hỏi ông câu hỏi chót,
- Còn tin Việt Cộng nữa thôi ông"

Cô Gia

*

Tình Tỵ Nạn

Tình Tỵ Nạn chẳng bao giờ mặc cảm
Là tin yêu trăn trở với Quê Hương
Niềm đau chung, khắc khoải triệu niềm thương
Là ánh lửa bập bùng, vùng ý thức

Tình Tỵ Nạn là đấu tranh hiện thực
Cho quê hương, giải phóng ngục gian trần
Cho tình yêu, hạnh phúc của thế nhân
Là mơ ước, một ngày quy cố quốc

Tình Tỵ Nạn, vùng lên chung nguyện ước
Cùng anh em chiến đấu đuổi gian tà
Tâm đồng tâm tận diệt lũ ác ma
Đem tươi sáng vẻ vang cho dân tộc

Tình Tỵ Nạn không thể là đần ngốc
Bả hư danh, thỏa hiệp đám Cộng Nô
Hãy vươn lên, dân tộc vẫn đang chờ
Dõi theo bước bao anh hùng thủa trước

Tình Tỵ Nạn là xoay dời vận nước
Ba triệu người từ giã phân lưu vong
Tám mươi triệu dân thoát cảnh long đong
Trong Dân chủ, Tự Do xây Hạnh Phúc

Phạm Thanh Phương

*

Biết Ơn "Bác"

May túi mười gang nhớ bác Hồ
Những ngày hậu ủng với tiền hô
Muôn năm mang túi tham không đáy
Một thuở biết đời sống hốt đô
Xót thấy thân người dâng dao cắt...
Đau tràn nước mắt ướt đầm mo
Đội ơn bác dạy lời khôn khéo
Lừa dối càng nhiều đảng mới no.

Hoàng Hôn

*

Thời Điểm

Từ khi bị Hoa Kỳ và Quốc Hội của Cộng Đồng Âu Châu liệt kê CSVN vào danh sách các quốc gia "Đàn Áp Tôn Giáo", CS đã nổi cáu, lộ rõ bộ mặt trắng trợn, thẳng tay đàn áp các Tôn Giáo từ Bắc chí Nam, kể cả bắt bớ, giam cầm, tra khảo các thân hào nhân sĩ.v..v... Quả là đã đến Thời Điểm...

Đồng bào đứng dậy đồng bào ơi!
Cộng Sản Việt Nam đã hết thời.
Phía Mỹ chỉ danh quân diệt đạo,
Bên Âu điểm mặt lũ buôn trời.
Trung Hoa áp lực đè dồn dập,
Đảng Bộ tranh quyền rách tả tơi.
Đây dịp bằng vàng, vùng khởi nghĩa,
Dệt trang sử mới tạc lưu đời.

Ngô Phủ

*

Việt Cộng Mạt Vận

Kính họa vận bài Thời Điểm của Ngô Phủ đại gia đăng trong mục Thơ Thẩn Mà Chơi số này.

Liên Tôn lâm nạn xót thương ơi!
Chính sách phi nhân đã lỗi thời
Sợ thế Trung Hoa: Dâng trọn đất
Dựa hơi Cộng Sản: Bán luôn trời
Ấm No: Đó trẻ thân gầy yếu
Hạnh phúc: Kia già áo rách tơi
Tham nhũng, cố tình gây nghiệp chướng
Ngàn năm xú uế để lưu đời.

Phạm Hoài Việt

*

Thời Cơ Đã Đến

Kính họa vận bài thờ Thời Điểm của Ngô Phủ đại gia đăng trong mục Thơ Thẩn Mà Chơi số này.

Vận nước chuyển mình người Việt ơi!
Chung vai chiến đấu kịp thiên thời
Nhân hoà khai phóng do tâm huyết
Địa lợi khiến xui bởi ách trời
Dịch cúm, dịch gà: lan mộ huyệt
Tranh quyền, tranh chức: nhớt mùng tơi
Thời kỳ mạt vận nền chuyên chính
Đứng dậy diệt tan lũ hại đời.

Lâm Hoài Vũ

*

Khó Mà Vị Tha

Gởi đến những tên nằm vùng chuyên đi hàng hai.

"Bác Đảng" xưng danh lũ trá hình
Một bầy loạn tặc mọi người khinh
Buôn dân làm điếm vinh ôm nhục
Bán nước xưng thần nhục đổi vinh
Cố đẩy đồng bào rơi địa ngục
Càng tham điạ vị lộng thiên đình
Vị tha với kẻ lòng quy thiện
Chính nghĩa QUỐC GIA sẵn rộng tình.

Phạm Hoài Việt

*

Nam Nhi

Nước mất, lưu vong khắp ngả đường
Noi gương, nối bước bậc hiền lương
Vì dân, dạ chẳng mơ khanh tướng
Giúp nước, lòng không mộng bá vương

Hảo hán ơn nhà thề khắc cốt
Hùng anh nợ nước nguyện ghi xương
Nam nhi chí cả ngoài muôn dậm
Hồ thỉ tang bồng sá viễn phương

"Rồng Lạc" lưu vong khắp bốn phương
Ơn nhà, nợ nước khắc ghi xương
Lưu đày nửa kiếp hoài lưu luyến
Biệt xứ trọn đời mãi vấn vương
Chặt dạ noi gương người nghĩa sĩ
Quyết lòng nối bước bậc trung lương
Làm trai nước Việt tâm luôn nhớ
Chung sức kề vai mọi nẻo đường.

TTL

*

Đến Giun Kiến Cũng Đau Thương Phẫn Nộ

(Thân mến gởi Tuổi Trẻ và Đồng Bào quốc nội)

Bởi tức nước nên bờ kia phải vỡ
Huế, An Giang, dân đã đứng lên rồi
Đến giun kiến cũng đau thương phẫn nộ
Khi tự do xâm phạm, huống chi người!

Khi cao cả của tinh thần: TÔN GIÁO
Khi nhu cầu cần thiết nhất: TỰ DO
Khi căn bản để sống còn: CƠM ÁO
Khi thiêng liêng: LÝ TƯỞNG để tôn thờ...

Bị guồng máy bạo tàn kia thống trị
Và coi thường, chiếm đoạt mọi quyền dân
Kể cả lúc đang tôn nghiêm hành lễ
Họ tràn vô giơ lưỡi búa hung thần

Họ bắt bớ, tù đầy và đánh đập
Chỉ vì ta đòi tín ngưỡng cho ta!
Với quốc tế, họ dối gian khuất lấp
Và bắt dân đen câm, điếc, mù loà

Đã đến lúc hỡi toàn dân, đứng dậy!
Trẻ bên già ta nhất loạt đấu tranh
Hãy thét lớn để năm châu nghe thấy
Những đau thương, thống khổ của dân lành!

Ta phải đứng lên, đòi về, lấy lại
Nền tự do dân chủ của dân ta
Hỡi những Quang Trung, Trưng Vương, Nguyễn Trãi
Vai chen vai mà giải cứu sơn hà!

Hãy tiếp tay với An Giang, với Huế
Vì lòng dân muôn thuở vẫn lòng trời
Nếu ta cứ ngại ngần do dự thế
Họ đè đầu cưỡi cổ mãi ta thôi!

Đất nước đợi bàn tay người tuổi trẻ
Mở một kỷ nguyên Con Lạc Cháu Hồng
Nửa thế kỷ rồi, ta không còn thể
Nhìn bạo quyền tàn phá mãi non sông!

Đã đến lúc lương tâm và lẽ phải
Ngọn Cờ Vàng chính nghĩa được giương lên
Những quy luật của tiến trình đào thải
Sẽ nghiến tan guồng chuyên chính, bạo quyền!

Vâng, tức nước nên bờ kia đã vỡ
Huế, An Giang, dân đã đứng lên rồi
Tham ác độc tài đến giờ sụp đổ
Đừng ngại ngần do dự. - Đứng lên thôi!

Ngô Minh Hằng

*

Sĩ Khí Nam Nhi

Kính hoạ bài thơ "Nam Nhi" của TTL đại gia đăng trong mục Thơ Thẩn Mà Chơi số này.

Nhà tan cửa nát thẳng lên đường
Thệ hứa liều thân chống bất lương
Đoản kiếm không mơ ngôi chiến tướng
Trường thi chẳng mộng chức quân vương
Tâm hư đâu ngại đời dâu bể
Tiết trực chẳng nề cõi máu xương
Nam tử sá chi đời gió cát
Thanh gươm cật ngựa đáo ngàn phương

Vó câu, bảo kiếm, ruổi muôn phương
Gió lộng ngàn dâu lạnh thấu xương
Vạn dặm sa trường sương tuyết phủ
Ngàn khơi đại hải sóng triều vương
Tung gươm tru diệt phường vô lại
Tuốt kiếm tiễu trừ lũ bất lương
Ai đó có cùng chung sĩ khí
Ta chờ người đến tiến lên đường!

Bạch Loan

*

Mộng Ngày Về

Giấc mộng đêm qua đẹp tuyệt vời!
Cờ vàng rực rỡ chiếu hồn tôi
Dấu chân hoan hỉ tô đường lối
Nước mắt mừng vui thấm nét môi
Gấm vóc Việt Nam tan ngục tối
Cháu con Hồng Lạc đón Xuân tươi
Muôn hoa khoe sắc mừng khai hội
Dân Chủ, Tự Do sáng cuộc đời.

Lâm Hoài Vũ

*

Lầm

Nắm quyền cai trị, tưởng rằng khôn
Việt Cộng khoe khoang chẳng ngượng mồm
Thắng lợi: đảng Hồ no, bụng phệ
Thành công: dân Việt đói, thân còm
Ăn mòn đất nước, kìa răng hạm
Phá hoại giang sơn, đấy mặt chồn
Những kẻ lầm đường theo trợ ác
Coi chừng mất xác lại tiêu hồn!

Thiên Tâm

*

Âm Mưu Của Đảng

Kính họa bài thơ "Lầm" của Thiên Tâm đại gia đăng trong mục Thơ Thẩn Mà Chơi số này.

Phản Dân hại Nước cũng tài khôn
Không sợ người ta đến vả mồm
Chỉ chực ép đồng bào khố rách
Và lo tư túi mớ tiền còm
Đảng viên thực chất toàn quân cướp
Lãnh đạo rõ tài cả lũ chồn
Còn muốn với tay qua Úc nữa
Bà con rượt chúng chạy kinh hồn

TamThang3

*

Đả Thông Tư Tưởng NHQ

Kính họa vận bài “Lại an ủi ông Nguyễn Hưng Quốc” của Cô Gia đại gia ở mục “Thơ thẩn mà chơi” trong SGT số thứ Năm 15.12.05 viết về việc ông NHQ bị công an cửa khẩu TSN không cho nhập cảnh...

Chúng bắt chẹt ông chi dữ cà,
Ông đâu “mần chính trị” kia mà.
Đã từng về nhậu chung “xừ” Bảy,
Và có tới thăm cả “chú” Ba.
Hà cớ chuyến này không được ở,
Vậy thì kỳ tới chẳng thèm qua.
- Việt Nam theo chỗ Nam Man biết,
Đéo có gì mà “du khảo” đa.

*

"Đía" Qua Truông

Đọc bản tin “chính phủ (VC) sẽ giúp đỡ vật chất cho kiều bào bị bão đăng trên TVTS số 1016, ngày 14.9.05, có đoạn theo báo Tuổi Trẻ: “để giúp bà con bị nạn sớm ổn định cuộc sống, các tổ chức tôn giáo, từ thiện, cá nhân kiều bào ta ở HK đã tích cực vận động quyên góp giúp đỡ đồng bào bị nạn. (Thì) thứ trưởng Nguyễn Phú Bình cho biết: “Ngày 1.9. vừa qua, lãnh đạo nhà nước, chính phủ VN đã có điện chia buồn tới tổng thống Mỹ và nhân dân HK... sắp tới chúng ta sẽ có hình thức giúp đỡ vật chất phù hợp với khả năng... (cho các nạn nhân) cơn bão Katrina”. Đọc bản tin trên, đứa Nam Man bèn có bài thơ này.

Đầu tiên: đảng đánh điện chia buồn,
Sắp tới... thì là “bán cái” luôn.
Nhờ đám “Việt kiều” quyên ít mớ,
Cậy thằng “tôn giáo” kiếm vài muôn.
Em tin “Bác đảng” đang “no” thiệt,
Tớ biết: “quan thầy” đếch nói suông.
Đéo mẹ, một đồng còn chẳng mẻ,
“No” dân theo kiểu “đía” qua truông.

*

“Thi vị hóa” chuyện “Chửi thề”

Trong mục: “Góp nhặt khắp nơi” đăng trong NUTB số 515, ngày 14.10.05, có bài: “Không ‘chửi thề’ sống không yên”, theo câu chuyện này: Những nhà khoa học gia đã tìm ra rằng, “chửi thề” là một phương cách để giải tỏa bới những cảm xúc, giá trị của sự chiến thắng những cáu kỉnh gay gắt trong lòng chỉ thể hiện nhẹ nhàng qua sự “văng tục”, rất tiếc, thường bị xem thường. Timothy B.Jay, giáo sư tâm lý học người Hoa Kỳ và là tác giả cuốn sách vừa phát hành: “Tại sao chúng ta chửi thề” đã cho rằng chửi thề là một giải pháp tốt nhất để giải tỏa bớt những cảm xúc trong lòng... Vì thế đứa Nam Man được trớn liền “thi vị hóa” chuyện “chửi thề” của đứa Nam Man.

Cái chuyện Nam Man.... khoái chửi thề,
Xin bà con chớ vội khen chê.
Bình tâm sẽ nhận ra nguyên cớ,
Nhắm mắt là nhìn được vấn đề.
Để giải tỏa bao điều ẩn ức,
Cần dung hòa những việc nhiêu khê.
Đôi khi em cũng hay... văng tục,
“Địt bố” vài câu thấy hả hê.

*

"Sủa" Được Vầy Đây Cũng Khá Rồi

Nhân đọc 2 bài "bình loạn" của một người được kẻ khác cung cấp tài liệu, mà có bài thơ này.

Tài y chỉ tới đó mà thôi,
- "Sủa" được vầy đây cũng khá rồi.
Rặn tiếp hoài thì e mõm sức,
È thêm nữa lại sợ tàn hơi.
Bài đầu tớ đọc nghe đà bựa,
Số kế em coi thấy quá tồi.
Chắc có bàn tay kia mách nước,
Nếu không, đâu dám viết khơi khơi.

Nam Man

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
Mỗi năm lên tuổi già đi, tưởng đâu đã được an nhàn, nào ngờ đảng Cộng sản Việt Nam vẫn phải tối mắt đấu tranh để tồn tại vì các chứng nan y: Suy thoái tư tưởng; Đạo đức xuống cấp; Tham nhũng; và, Lợi ích nhóm trong trong cán bộ,đảng viên.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.