Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Cái Nhìn Của Tôi Về Nước Mỹ

29/08/201700:00:00(Xem: 6045)
Hai Lúa họ Trương - TTT Lacey

Tôi ở Mỹ này không được lâu như các cụ khác, hơn nữa lại không đi đây đi đó nhiều, chẳng đi “được một đàng” nào, chỉ lẩn quẩn quanh nhà với vợ nên cái nhìn của mình chỉ xa độ gang tay là cùng. Xin cho tôi được bắt đầu kể từ hồi tôi còn đi học.

Từ hồi còn ở trung học ở thập niên sáu mươi, tôi đã có mộng đi du học bên Mỹ. Tôi ran siêng năng trau dồi Anh ngữ và trì chí đi học đến hết càc lớp ở Hội Việt Mỹ ở con đường đầy lá me thật nên thơ Mạc Đỉnh Chi. Ngoài ra tôi còn đi học thêm văn phạm Anh ở trường Ziên Hồng của hai thầy Lê Bá Kông và Khanh. Đó là chưa kể tôi thường đến thư viện Abraham Lincoln ơ kế rạp Rex gần cơ sở USIS của Hoa Kỳ ở ngay trung tâm thủ đô Sàigòn. Tôi còn nhớ là năm ở lớp Đệ tam tôi có đi dự thi học bổng một năm ở một trường trung học Mỹ của cơ quan AFS dành cho học sinh trung học Việt Nam nhưng bị đạp nhằm vỏ chuối! Không tởn, tôi vẫn tiếp tục gò môn Anh văn bằng cách đọc sách, mua truyện Anh ngữ, làm bài tập đều đều từ năm này sang năm nọ. Rồi ông Trời cũng thương.

Số là năm saú chin, tôi đi vào Thủ Đức và được trúng tuyển về Trường Sinh Ngữ Quân Đội, nằm ngang tổng y viện Cộng Hòa, làm thầy giáo tiếng Anh cho các bạn sinh viên sĩ quan Không quân sắp đi học lái trực thăng ở Hoa Kỳ. Thế là cái mộng Mỹ du của tôi trở thành sự thật. Nhưng chính lúc đó tôi lại không muốn sống ở caí xứ Mỹ mà mình hằng mơ uớc. Lý do? Sao tôi thấythèm… nước mắm và nhớ tà áo dài trắng đáng yêu của mấy cô nữ sinh ở trường trung học Lê văn Duyệt ở Bà Chiểu quá!

Sau tháng Tư bị phỏng dai (có dấu sắc nhé!) năm 75, tôi “được gởi đi học!(?)” trên sáu cuốn lịch. Khi “ra trưòng” (!) tôi lén theo ghe đánh cá tới lần thứ bảy mới thoát ra khỏi được caí xứ sở má tôi yêu thương định ở lại trước kia sau khi bị hấp hơn ba năm nửa về “tội phản quốc”! (?)

Khi còn ở đảo tỵ nạn Galang dành cho người vượt biển, tôi thấy nước Mỹ “xấu” quá đi! Ai lại bỏ bạn bè đồng minh của mình chết một cách tức tưởi như vậy! Do vậy tôi xin đi tỵ nạn ở Canada và sau đó là xin đi Úc chớ không xin đi Mỹ. Lúc đó tôi đang là thông dịch viên cho cơ quan JVA (Joint Voluntary Service) của phái đoàn Mỹ duyệt xét cho người vượt biển đi định cư ở Hoa Kỳ trên đảo thì bị anh chàng viên chức của phòng có tính ngông ngông tên Phillip Losh của phái đoàn đã chửi tôi là “đồ phản bội” (nguyên chữ hắn dùng là traitor) vì tôi không xin đi Mỹ! (Tôi có phản bội đâu, có mấy anh thì có!) Nhưng cuối cùng tôi vẫn khăn gói qua Mỹ năm 92. Sau đó tôi bổng …thích nước Mỹ vì…tôi được đi học lại. (Điều này là sư thật. Tôi chẳng dám nói ngoa!) Cái mộng mà tôi hằng ấp ủ khi còn bị nằm ăn khoai mì hư xắc lát trong trại cải tạo ở Ngã Ba Ông Đồn.

Nưóc Mỹ thật là đa dạng và rộng lớn để tôi có được nhận xét đúng và chính xác nhưng cũng xin được đóng góp vài nhận xét theo khả năng và tầm hiểu biết hạn hẹp của mình. Đa số thời gian sống của tôi ở xứ này là trong trường học và thư viện. Theo tôi thì nước Mỹ tạo mọi điều kiện cho người đi học nếu họ chăm chỉ và có trí năng. Từ việc được học miễn phí cho đến hết bậc trung học, sinh viên nghèo như tôi đều được tạo điều kiện theo học cho đến lúc ra trường. Tôi, cũng như các sinh viên Việt khác, khi đi học được cấp financial aid trợ giúp tài chánh và work study ( vừa học vừa làm) để học hết bốn năm và được mượn thêm tiền để học xong hai năm còn lại. Tôi không dám phê phán gì về phẩm chất của nền giáo dục Mỹ nhưng tôi thấy họ giúp người tỵ nạn ta như vầy cũng là tốt rồi phải không thưa các cụ? Dù rằng dân Mỹ còn có phần nào kỳ thị ngấm ngầm, nhớ lại hồi còn đi học, tôi và anh bạn sống chung hai anh em cuối tuần đi là vưòn, cắi cỏ để kiếm thêm chút tiền thì đã có những người bản xứ rất tốt và sẵn lòng giúp đở bọn học sinh nghèo mũi xẹp, da vàng như hai đứa tôi. Có ông bà cụ người Mỹ, Alice và Will, mà bọn tôi làm vườn cho ông bà sau đó đã trở thành người bảo trợ và cho tôi ở chung không tốn đến một xu. Có những ông bà khác, Elmer và Izzy, đối xử rất lịch sự với tụi tôi và đến giờ trở thành những người bạn thân của vợ chồng tôi. Giờ xin được nhìn về phái đẹp mắt xanh của xứ Cờ Hoa.

Nhiều năm về trước, lúc tôi chưa có vợ, không phải bây giờ đâu nhe, tôi và mấy ông bạn cuối tuần thường lái xe lên Tacoma để đi xem…tóp lét. Lúc đó tiền vô cữa là mười đô, mua một ly coca năm đô, gọi mấy nàng lại uốn éo tại bàn mình ngồi năm mười phút gì đó là mười đô. Tôi thường gọi một nàng ban ngày là sinh viên, tối làm thêm ở hộp đêm này để kiếm thêm tiền. Cái “nghề” này thì đa số chúng ta không ai có cái nhìn thiện cảm nhưng ở cái xứ nàỳ thì đó cũng là một nghề như mọi nghề khác thôi. Rồi cáí chuyện này mới làm cho tôi hết hồn là kế bên cái …xóm đầy tội lỗi đó lại có một căn nhà để truyền giáo cứu rỗi có bày đầy kinh sách và có tín đồ phát không sách răn cho người qua lại. Cái này thì chỉ chắc bên Mỹ này mới có, đúng như bài hát có tựa đề là “Only in America” khá thịnh hành mà tôi biết hồi thập niên sáu mươi. Cũng cái chuyện của mấy nàng mắt xanh mà xuýt hại tới cái ghế của ông tông tông đào hoa Clinton. Qua cáí vụ bê bối này của ngài Bill nhà ta tôi nhận thấy có hai điểm nổi bật. Một là về mặt đạo đức ngài Clinton không thể nào được chấm điểm cao. Hai, cái nưóc này dám đưa tổng thống đương nhiệm ra điều tra còn bị nhà báo lảo thành Jim Lehrer chất vấn đến tối tăm mày mặt thì phải hơn nước cộng hòa xã nghĩa xiu vẹo hiện nay nhiều lắm. Bây giờ xin cho bàn về chuyện vác chiếu ra tòa.

Nếu bạn nào có xem qua chương trình thiên hạ kiện cáo nhau của bà tòa Judge Judy mới thấy cái xứ naỳ là xứ của các vụ kiện cáo từ chuyện lớn đến chuyện lăng nhăng. Hồi đầu tháng hai năm 04 một bà khi xem TV đã kiện cô nữ ca sĩ da đen Janet Jackson, chị của Micheal Jackson, vì bị xem cảnh cô này bị xé aó khi trình diển làm lộ ra... trái lê… không được trắng của cô ta như là một cảnh công xuất tu sỉ! Thằng ăn trộm nó lẽn vào nhà mình nó kiện mình được nếu nó có luật sư tru tréo trước tòa là mình đã cố ý bắn nó què giò trong khi nó đang lui cui dọn dẹp TV, đầu máy của mình! Nếu như cụ Phạm Quỳnh nhà ta có nhận xét là “người Việt ta cái gì cũng cười” thì tôi cũng xin dám nói …đại là “dân Mỹ cái gì cũng sue (kiện)” chắc cũng không sai lắm thưa các bạn?

Còn nhìn qua vấn đề da đen da trắng thì tôi thấy hình như là vấn đề kỳ thị màu da vẫn còn ngấm ngầm ở xứ này thì phải. Nếu bạn có đi làm trong các công sở hảng xưởng chắc có lần cũng bị trải qua kinh nghiệm không mấy vui thích này. Xin cho tôi được kể lại mẫu chuyện nhỏ sau đây để từ đó bạn kết luận về mặt này. Hồi tôi còn đi học ở trường đại học c.đ. tôi đuợc học với bà giáo sư môn nghệ thuật hội họa tênlà Carol H., giờ là bạn thân của gia đình tôi. Chính bà đã đứng ra bảo trợ về tài chánh khi tôi bảo lảnh cho vợ tôi qua đây đoàn tụ. Trước đây mấy năm, ông bà có bảo trợ cho một anh bác sĩ bạn với ông qua để điều trị bịnh tim. Sau khi lành bịnh anh ta trở về Việt Nam và ông bà vẫn thường xuyên liên lạc. Ngày anh này làm đám cưói ông bà bỏ ra một tuần bay về Việt Nam để dự đám rồi trở qua! Tôi chưa thấy người Mỹ nào tốt đến như vậy.

Có lần hai đứa tôi xuống Las Vegas chơi và ở nhà của hai bạn Jim và Sonja, tín đồ của nhóm Bahai ( không phải là đạo Hồi như nhiều người tưởng) được đối xử như người trong gia đình và được đưa đi thắng cảnh tuyệt vời như đập Hoover Damn và công viên thiên nhiên Red Rock Park mà ít ai đươc tới ngoài cáí đẹp rực rở nhân tạo trên dãy Las Vegas Strip thường ai cũng thường đến. Nưóc Mỹ, theo tôi, là xứ có đầu óc tinh thần cởi mở, mọi ý kiến và tín ngưởng đều được chấp nhận, ngay cả tín ngưởng xa lạ Bahai này. Bây giờ xin nói đến chuyện càc cô chú cẩu xứ Cờ Hoa.

Thiên hạ thường xắp hạng ở Mỹ: nhứt chó, nhì đàn bà rồi chót mới tới đàn ông làm tôi phải cứ suy nghỉ hoài tại sao lại nhứt là chó!? Co lẽ là xứ naỳ tôn trọn cá nhân chủ nghĩa cho nên nam nữ sống đôc thân đối với họ là chuyện bình thường. Các cô, các bà mắt xanh xứ này không sọ “quá lứa, lở thời” gì hết! Mà sống như vậy chắc phải …hơi buồnnên họ nuôi chó và xem đó như là “người bạn thân” của mình. Mà đối với người bạn thân thì phải yêu qúi nó chớ. Cho nên chó đúng hàng trên liền ông ta là phải rồi!

Thêm một nhận xét của ai đó rất chí lý mà tôi chịu không cải vào dâu được là: “nước Mỹ là thiên đường của trẻ con, chiến trường của thanh niên và đám sồn sồn niên và là bải tha ma của tuổi già.” Đúng qúa trời phải không các cụ? Bạn xem đó, con nít ở đây đầy đủ đến độ dư thừa. Không ai dám đét đít mấy ông con nít này, chưa dám nói nặng với chúng nữa là. Còn giới trẻ và nhứt là đán sồn sồn như tôi thì cầy xịt khói, vật lộn vất vả mờ cả mắt cho cuộc sống mỗi ngày để nuôi gia đình và trả tiền rent hay tiền mọt ghệt mỗi tháng. Khi về tới nhà chỉ còn lăn đùng ra ngủ lấy sức cho ngày hôm sau mà quên muôn cả chuyện quan trọng đối với bà xã là …trả bài. Còn khi già thì chỉ còn nưóc ngồi chèo queo trước cái tv vì con cái đi làm hết nếu không phải bị vào nớt -xinh -hôm.

Thôi để không dài dòng nữa, tôi xin có nhận xét là ở trên đòi này chắc ai trong chúng ta đều chọn cuộc sống nào…đở tệ hơn mà sống. Ở xứ mình, cái xứ được ca tụng la thiên đàng …đỏ sống không nổi nên phải trốn qua ở đậu xứ người. Dù cho chế độ tư bản có bốc lột và …xấu xa đến đâu thì tôi cũng thấy còn hơn cái thiên đường độc quyền của đám tư bản đỏ bên đó. Nếu còn bị kẹt lại thì bây giờ tôi chỉ là thằng tài xế xe xich lô đạp hay bán vé số và con tôi sau này chưa chắc đã hơn cha nó. Cho nên bây giờ được sống theo ý mình và đi là một tháng kiếm đủ tiền về vui với vợ thì trong lòng cũng thầm cảm ơn cái xứ tuy không phải là thiên đàng và tập nhìn cái hay cáí đẹp của nó mà vui sống qua ngày.

Theo các nhà nghiên cứu về bản tính của con người thị họ có nhận xét rằng người ta thường chỉ hay chú ý về những gì xấu, dở và tiêu cực. Cũng tương tợ như ta chỉ nhìn ngay vào cái đốm mực đen trên tờ giất trắng thay vì phần trắng to lớn của nó. Mình th ìcũng vậy thôi. Sống càng lâu ở xứ Mỹ này mình càng thêm chăm chú vào những gì không hay của nó mà quên đi rất nhiều những gì mình đang được hưởng. Chẳng hạn như mình đây quên mất đi là mình đang được sống ở một xứ có Tự Do. Quên đi là con cháu của mình đang được học hành đến nơi đến chốn thêm nhiều hy vọng cho tương lai; điều mà nếu còn bị ở lại cái xứ cộng hòa xã nghĩa thì chắc khó mà có được. Mình chợt nhớ đến lời của cố TT John F. Kenendy phát biểu trong bài diển văn nhậm chức của ông, đại ý là chúng hãy đừng đói hỏi đất nước này phải làm gì cho chúng ta mà hãy tự hỏi chúng ta đã làm gì được cho xứ sở này. Khi xưa mình đã không góp phần giữ được quê hương thì giờ đây ở quê hương thứ hai này nếu không đóng góp được gì cho nó thì đừng đòi hỏi xã hội phải phục vụ cho mình. Mình mạo muội nghỉ như vậy. Có đúng thế không thưa các huynh đệ và hiền tỷ.

Thôi xin phép cho mình dừng lại ở đây vì đã qúa dài dòng, lắm chuyện rồi. Xin kính mến chúc tất cả chúng ta đươc bình an và luôn nhìn ra cái hay đẹp ở mỗi ngày để vui sống hết những năm tháng còn lại ở cái xứ mỹ lệ như tên của nó vậy./.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Giữa những giờ phút ngự trị bởi các con số khổng lồ chóng mặt, những tranh cãi dao búa, một câu nói của ông Joe Biden đã nhắc nhở tới chiều sâu của một cuộc bầu cử dân chủ: đằng sau mỗi lá phiếu là một con người. Câu nói như một công án thiền. Tường chừng chìm lỉm trong những tiếng la hét, reo hò, bên này giận dữ, bên kia vui mừng.
Tổng thống Donald Trump sau khi lên nhậm chức đã nhanh chóng ký quyết định rút khỏi Hiệp Định Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) và nay nhìn trở lại cuộc tranh cử 2016, tôi tin rằng nếu giả sử bà Hillary Clinton thắng cử, bà cũng khó có thể đưa nước Mỹ gia nhập TPP.
Khi còn tại chức, bà Phan Thúy Thanh – Phát Ngôn Viên Bộ Ngoại Giao của nước CHXHCNVN – có nuôi một con két nói năng rất sõi. Một hôm, nó xổ lồng bay mất. Bà Thanh nhờ báo đăng để tìm lại con thú cưng nhưng báo chưa kịp ra mà đã có người đến gõ cửa. Hỏi: Sao biết là con vẹt này của tôi. Đáp: Nó chối leo lẻo suốt ngày nên nhà cháu biết ngay là của bà chứ còn ai vào đây nữa.
Chuyến viếng thăm phòng Bầu Dục đầu tiên của tôi diễn ra chỉ vài ngày sau cuộc bầu cử, khi theo truyền thống lâu đời thì vợ chồng Tổng Thống Bush đã mời Michelle và tôi đi thăm nơi sắp là nhà. Ngồi trên công xa của cơ quan mật vụ, chúng tôi chạy ngang qua vòng cung quanh co cổng Tây viên vào Bạch Ốc, cố lưu giữ dăm điều nơi chúng tôi sẽ dọn vào dưới ba tháng nữa.
Ông Biden thắng cử vẫn bị ông Trump kịch liệt bác bỏ vì cho rằng việc kiểm phiếu không minh bạch. Mãi cho tới hôm 15/11 vừa qua, lần đầu tiên sau tám ngày thông báo kết quả bầu cử, ông Trump lên tiếng trên tweet «ông Biden thắng cử». Nhưng liền đó, ông lại nhắc «ứng cử viên dân chủ đã gian lận để đạt được kết quả đó».
Hai tuần sau ngày tổng tuyển cử 3/11, việc đếm phiếu đã gần hoàn tất. Tuy chưa chính thức nhưng cựu Phó Tổng thống Joe Biden coi như thắng cử với 79 triệu phiếu phổ thông và 306 phiếu cử tri đoàn, Tổng thống Donald Trump được 73.3 triệu phiếu và 232 phiếu cử tri đoàn.
Các phụ nữ sẽ có ít nhất 14 ghế trong Quốc Hội Thứ 117, đạt mức kỷ lục mới đối với đại diện phụ nữ.Trong năm 2018, toàn quốc đã bầu 127 phụ nữ -- và 48 phụ nữ da màu – vào Hạ Viện và Thượng Viện. Vào ngày 3 tháng 1 sắp tới, ít nhất 141 phụ nữ, gồm 51 phụ nữ da màu sẽ được tuyên thệ nhậm chức. 8 cuộc tranh cử liên quan đến phụ nữ chưa được tuyên bố tính tới ngày 16 tháng 11, có nghĩa là con số này có thể sẽ còn cao hơn.
Nhân mùa lễ Tạ Ơn, xin nói một lời cảm ơn cái quốc gia này, cảm ơn tất cả những mối quan hệ tương tác qua lại, cảm ơn sự cộng sinh giữa người với người, người với vạn vật muôn loài nhưng trên hết là cảm ơn cha mẹ đã cho con cái hình hài này, cho con sự sống này.
Trong buổi hội thảo qua truyền hình, của Diễn Đàn An Ninh Toàn Cầu, hôm 16-11-2020, Robert O'Brien, cố vấn an ninh quốc gia của Tổng thống Donald Trump, đã đưa ra cam kết về việc chuyển giao quyền lực cho tân Tổng Thống Joe Biden sẽ diễn ra ôn hòa và thành công vào ngày 20-1-2021 như những lần chuyển giao quyền lực trước đây.
Để giúp khai sáng viễn ảnh của chính sách Ngoại giao trong 4 năm tới của Chính quyền Biden, đồng thời nhìn lại những thành công và thất bại của Tổng thống Cộng hòa mãn nhiệm Donald Trump trong lĩnh vực này, chúng tôi đã phỏng vấn Tiến sỹ Nguyễn Mạnh Hùng, một Học giả chuyên ngành Chính trị Quốc tế. Ông là Giáo sư ngoại hạng (Professor Emeritus) đã từng giảng dạy nhiều năm về Quan hệ Quốc tế tại Đại học George Mason, gần Thủ đô Hoa Thịnh Đốn.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Tất cả các ngôi sao đã đi đâu? Cái thường được xem là một lỗ trống trên bầu trời nay được biết là một đám mây phân tử tối.
Một loại vaccine Covid-19 được phát triển bởi Đại học Oxford và AstraZeneca cho thấy khả năng phòng bệnh ở đa số tình nguyện viên được tiêm trong một cuộc thử nghiệm quy mô lớn.
Hãng hàng không British Airways đã bắt đầu bán các sản phẩm là vật dụng trên khoang hạng nhất, bao gồm ly rượu, bát đĩa sành sứ, dép, khăn... phản ánh tác động của Covid-19 đối với hoạt động kinh doanh của hãng.
Các khu mua sắm nổi tiếng thế giới từ Paris, New York cho tới Tokyo đều đang chuẩn bị cho một mùa nghỉ lễ chưa từng thấy.
Hôm thứ Hai (23/11/2020), Tổng thống đắc cử Joe Biden đã có cuộc điện đàm với người đứng đầu EU và NATO, trong nỗ lực phục hồi mối quan hệ xuyên Đại Tây Dương